Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 44: Đừng đùa giỡn



“Đến giờ rồi, tôi đi trước đây, có thời gian sẽ ra ngoài chơi.” Hạ Nhược Vũ sợ Mạc Du Hải đợi lâu nên định bụng rời đi.

Trên ghế salon, Trần Hạ Thu Phương bật người đừng dậy, ân cần nói: “Đi, tôi tiễn cậu xuống lầu.”

“Thôi đừng giả vờ…’ Tất cả biểu cảm trên

gương mặt đều được trưng ra. “Khụ khụ, tôi sợ cậu lạc đường.”

Hạ Nhược Vũ nhếch miệng: “Thang máy dẫn xuống lầu một, đi ra ngoài chính là cổng

chính, làm sao tôi có thể lạc được?” “Tôi lo lắng thôi mà!”

Không thể từ chối người bám dai như đĩa này, cô cứ mặc kệ để Trần Hạ Thu Phương đi

theo mình xuống lầu.

Mạc Du Hải khiêm tốn đứng ở trước

cổng.

Dáng người anh cao lớn đứng dựa vào cửa xe, trong tay cầm một điếu thuốc, một làn khói nhàn nhạt bay quanh anh.

Dưới ánh đèn màu vàng, người đàn ông có khuôn mặt tuấn tú như ẩn như hiện trong

làn khói mờ, nhìn từ xa như một cảnh đẹp

nao lòng.

Với sự cám dỗ chết người từng bước dẫn

người ta đến vực thẳm của địa ngục.

“Mẹ kiếp, sao lại đẹp trai như vậy, tôi muốn có một người bạn nóng bỏng như vậy.” Trần Hạ Thu Phương tức đến không thở nổi, kích động cầm tay cô, giống như fan gặp

thần tượng mà không thể nào kiềm chế được.

Tuy không muốn thừa nhận là cuối cùng Hạ Nhược Vũ cũng bị Mạc Du Hải làm cho rung động, nhưng do cô thường xuyên nhìn thấy anh ta nên đã có miễn dịch, bình tĩnh

nói: “Chậc, đúng là vô liêm sỉ”

Trong lòng cô thầm mắng anh một câu,

lẳng lơ!

“Đúng là cực phẩm, bụng tám múi, cao một mét chín, chân dài, eo thon, vừa nhìn đã thấy thích.” Nếu không phải đây là chồng của bạn, bọn tôi đã nhào tới rồi.

Hạ Nhược Vũ nghỉ ngờ không biết có phải mắt bạn mình là tia X hay không, đến múi bụng cũng nhìn thấy được.

“Lên xe đi.” Dường như Mạc Du Hải cũng nhìn thấy hai người họ, anh vứt điếu thuốc xuống đất, đưa tay ra mở cửa ghế phụ.

“Quý anh, đẹp trai, giàu có, Nhược Vũ, cậu hỏi xem anh ấy có anh em gì không giới thiệu với tôi đi.” Cô ấy muốn cưới trai đẹp.

Hạ Nhược Vũ tức giận nói: “Sự rụt rè của

cậu đâu mất rồi hả?”

“Hì hì, một người đẹp trai như vậy đứng †rước mặt, rụt rè làm cái gì?” Tuy Trần Hạ Thu Phương nói như vậy, nhưng vẫn rất nghiêm túc lên tiếng chào hỏi: “Chào anh đẹp trai, tôi là bạn tốt của cô ấy, gọi tôi là Thu Phương là được.”

Đúng là không có một chút ngại ngùng

nào.

Ánh mắt Mạc Du Hải dừng lại một chút, khóe miệng cong lên nở một nụ cười làm

điên đảo lòng người: “Xin chào!”

Đẹp trai bùng nổ, Trần Hạ Thu Phương bị

nụ cười của Mạc Du Hải cướp mất trái tim

rồi, nhưng đương nhiên là cô ấy chỉ thích một cách đơn thuần thôi, chứ không có ý đồ gì khác.

Mi mắt Hạ Nhược Vũ giật giật, người đàn ông xấu xa này dám dùng mỹ nam kế với bạn cô: “Thu Phương, tôi đi trước, có thời gian

chúng ta trò chuyện.” Nói xong cô khom người ngồi lên xe. “Tôi đi trước.” Mạc Du Hải bất đắc dĩ nói.

Trần Hạ Thu Phương vội vã vẫy tay chào:

“Không sao, không sao, hai người mau đi đi.”

Ngồi trên xe, Mạc Du Hải lấy lại vẻ mặt

bình thản, chậm rãi khởi động xe.

“Đạo đức giả!” Dối trá!” Cuối cùng Hạ Nhược Vũ cũng không nhịn được châm biếm một câu: “Trước mặt người khác là một bộ

mặt, sau lưng lại là một bộ mặt khác.”

rồi, nhưng đương nhiên là cô ấy chỉ thích một cách đơn thuần thôi, chứ không có ý đồ gì khác.

Mi mắt Hạ Nhược Vũ giật giật, người đàn ông xấu xa này dám dùng mỹ nam kế với bạn cô: “Thu Phương, tôi đi trước, có thời gian

chúng ta trò chuyện.” Nói xong cô khom người ngồi lên xe. “Tôi đi trước.” Mạc Du Hải bất đắc dĩ nói.

Trần Hạ Thu Phương vội vã vẫy tay chào: “Không sao, không sao, hai người mau đi đi.”

Ngồi trên xe, Mạc Du Hải lấy lại vẻ mặt

bình thản, chậm rãi khởi động xe.

“Đạo đức giả!” Dối trá!” Cuối cùng Hạ Nhược Vũ cũng không nhịn được châm biếm một câu: “Trước mặt người khác là một bộ

mặt, sau lưng lại là một bộ mặt khác.”

 

“Không phiền sao?” Mạc Du Hải chăm chú nhìn đường, không rảnh để nhìn vào mắt cô.

Hạ Nhược Vũ miễn cưỡng quay đầu lại,

buồn bực nói: “Không.”

“Biết vậy thì tốt.” Nói xong, Mạc Du Hải không nói gì thêm nữa.



Bên trong chiếc xe được lấp đầy bằng sự

yên tĩnh đến nghẹt thở.

Hạ Nhược Vũ ngồi suy nghĩ đến cả người bức bối, nhưng lại không muốn mở miệng tỏ ra yếu đuối, cô đưa tay kéo cửa kính xuống, gió vi vu thổi giúp cô cảm thấy phần nào bớt phiền não.

Đột nhiên có một tiếng rung lên.

Cô cầm điện thoại lên nhìn một cái, vốn

định tắt máy, nhưng không biết vì sao lại

bấm nghe máy.

“Hàn Công Danh, trễ như vậy rồi còn gọi tôi làm gì?”

Đầu dây bên kia, Hàn Công Danh không ngờ là cô sẽ nghe điện thoại dễ dàng như vậy, anh ta sửng sốt một giây, sau đó mở

miệng nói: “Nhược Vũ, anh rất nhớ em.”

“Anh lại uống rượu à?” Hạ Nhược Vũ cau mày, nghe được giọng nói mơ hồ của Hàn Công Danh lập tức biết anh ta đang uống

rượu.

Hàn Công Danh uống một hơi cạn sạch, nói: “Anh còn tưởng em không quan tâm đến

anh”

“Anh muốn uống thì uống, nhưng đừng đến tìm tôi.”

Hạ Nhược Vũ nhìn người đàn ông bên

cạnh, trên mặt anh ta không có một biểu cảm dư thừa nào, cơ thể tựa vào cửa xe, mái tóc bị gió thổi nên có chút rồi, khung cảnh này khiến cô rung động.

“Hạ Nhược Vũ, không lẽ lòng dạ của em làm băng sắt đá?” Bây giờ hai cặp mắt của Hàn Công Danh đỏ bừng, cứ như một con dã thú đang gầm thét.

“Hàn Công Danh, chúng ta đã chia tay rồi.

“Anh chưa đồng ý, Hạ Nhược Vũ, em vô

tình như vậy sao?”

Giọng nói của người đàn ông này đột

nhiên mềm nhũn: “Nhược Vũ, anh ở dưới lầu

đợi em, em không xuống, anh sẽ không đi.”

Trong lòng Hạ Nhược Vũ nghĩ không biết đây là tình huống gì, nếu như vậy thì tại sao ban đầu lại phá vỡ trái tim cô, bây giờ là đang

giả bộ tình cảm à.

Ánh mắt cô hiện lên một tia tắm tối, mở miệng nói: “Tôi không có ở nhà.”

“Em đang ở đâu, em có quay về nhà họ

Hạ không, không sao, anh chờ em, anh vẫn

luôn chờ.” Hàn Công Danh khẩn cấp nói.

Hạ Nhược Vũ nhắm mắt lại, nói rõ cho anh ta biết: “Hàn Công Danh, anh nên hiểu ý của tôi.”

“Không, Nhược Vũ, em đang lừa anh đúng không?”

“Đừng có ngu ngốc như vậy, bây giờ tôi đang ở cùng anh ấy, nếu không tin, tôi sẽ để anh ấy nghe máy.” Hạ Nhược Vũ nhẹ nhàng nói.

Người đàn ông trong điện thoại đột nhiên yên lặng, chỉ có tiếng thở dốc, chứng tỏ

Này Bác Sĩ Hư Hồng,

anh ta còn chưa cúp điện thoại.

Một lúc sau, Hàn Công Danh như bùng nổ, nói lớn: “Hạ Nhược Vũ, anh không tin, dù em có nói gì đi nữa anh cũng không tin, anh vẫn sẽ chờ em ở đây, chờ đến khi em quay về mới thôi.”

“Có chờ tới mai thì tôi cũng không quay về, anh dẹp cái ý nghĩ đó đi.”

Rụp một tiếng, Hạ Nhược Vũ tắt điện thoại rồi ném sang bên cạnh, trong ánh mắt có gì đó rất phức tạp.

Từ đầu tới cuối Mạc Du Hải vẫn chưa từng mở miệng, nói: “Nếu đã như vậy sao

không trở về xem một chút?”

“Anh đồng ý để bạn gái của mình đi gặp

người yêu cũ à?” Cô phản bác. Mạc Du Hải không nói nữa, thậm chí đến

ánh mắt dư thừa cũng không có, giống như chuyện cô đi gặp người đàn ông khác không

liên quan đến anh ta vậy.

Hai tay trên vô lăng cứ siết chặt tới mức

gân xanh lộ ra thì mới từ từ thả lỏng.

Hạ Nhược Vũ chỉ muốn giữ mặt mũi †rước mặt Mạc Du Hải, không ngờ là Hàn Công Danh lại nói với cô những thứ này,

khiến cô cảm thấy rất khó chịu.

Trong xe yên tĩnh đến bất thường, nhưng chỉ có họ mới biết có mạch nước ngầm đang

chảy dưới sự yên tĩnh này.

Xe dừng lại, hai người xuống xe không

nói lời nào, một trước một sau đi vào cổng.

 

 

 

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 36 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như truyen cuoi thu dieu, truyen cuoi su co rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status