Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 62



Chương 62: Tiếp tục kế hoạch

Ngày hôm sau tại cao ốc Cảnh Minh. “Ông chủ, ngài tìm tôi ạ?”

Vệ sĩ tùy thân vội vã bước vào văn phòng của

Lục Hãng, thấp giọng xin ý kiến.

Lục Hãng híp híp đôi mắt, không biết đang suy tính điều gì, thu hồi lại dòng suy nghĩ của mình nói: “Mấy thùng đựng hàng có dấu vết bị

người khác đụng qua không?”

Vệ sĩ tùy thân nhíu mày trả lời: “Tôi đã dựa theo lời dặn dò của ngài, đã đánh dấu riêng một loại kí hiệu đặc biệt lên thùng hàng. Lúc nãy thừa dịp kiểm tra thí điểm hàng hóa tôi có quan sát một chút. Thùng hàng đó có dấu vết bị kẻ khác

đụng vào rồi”

“Quả nhiên tôi đoán không sai chút nào. Có kẻ đang lén lút trong tối nhìn chãm chấm. Kiểm tra những hàng hóa trong công ty là để xác định xem Hạ Minh Viễn có phải muốn lợi dụng tàu chớ:

hàng để buôn lậu thuốc phiện hay không”

Giọng nói của Lục Hãng lạnh như băng, cặp. mắt đang ấn giấu trong tối kia khiến hẳn có cảm giác vô cùng bất an và khó chịu, căn phải nhanh

chóng điều tra rõ ràng thân phận của người đó.

“Ông chủ, anh quả thật suy nghĩ chu đáo. Chúng ta đã xác định được có người đang nhãm vào kế hoạch thực thi giản lược, hơn nữa lần này. còn có thể vu oan giá họa cho Hạ Minh Viên một cách hoàn mỹ thế. Ngài có thể không cần lo lẳng

gì nữa”

Vệ sĩ tùy thần cười cười lấy lòng.

Lục Hãng thở dài: “Cuối cùng người tính cũng. không bắng trời tính, Tiền Phong không có mang hàng đến bến tàu. Nếu không thì kế hoạch đổ hết

mọi tội lỗi cho Hạ Minh Viễn đã thành công rồi.”

Tên vệ sĩ ra vẻ khinh thường nói: “Cái cậu Tiền Phong này, chuyện nhỏ như thế cũng không

làm xong được, thật đúng là một tên ăn hại mà”

Lục Hằng cười nhạt: “Cậu dám châm chọc Tiền Phong trước mặt tôi, không sợ mất đi vị trí

của bản thân à?”

Vệ sĩ lúng túng nở nụ cười: “Ông chủ,

không phải như thể, tôi cũng chỉ hy vọng sẽ có nhiều cánh tay đắc lực hơn phục vụ cho ngài thôi. Nhưng mà năng lực làm việc của Tiền Phong yếu

quá, tôi sợ cậu †a sẽ làm hỏng chuyện của ngài.”

Lục Hãng nhìn chắm chấm vào tên vệ sĩ một cách lạnh lùng: “Tôi khuyên cậu, không cần giở trò tính kế vặt vãnh đó trước mặt tôi, chỉ cần hoàn

thành tốt nhiệm vụ của bản thân thì tôi sẽ không

bạc đãi cậu, cậu nhớ rõ chưa?”

Mồ hồi lạnh túa đầy trên trán tên vệ sĩ, hẳn biết quá khứ của Lục Hãng, hiểu rất rõ Lục Hằng

là người lòng dạ độc ác đến mức nào. “Vâng ông chủ, tôi đã nhớ kĩ rồi”

Lục Hãng đột nhiên cười: “Quả thật chuyện này Tiền Phong giải quyết không ốn thỏa chút nào, nhưng mà tôi cũng không trách cậu ta. Dù sao cậu ta cũng mới là tay mơ, cho cậu ta rèn luyện hai ba lần sẽ tốt lên thôi. Nói đi cũng phải nói lại, biểu hiện lần này của cậu ta cũng không ôi rồi”

‘Ông chủ, cậu ta phá hư kế hoạch của ngài,

cái này cũng xem là hành động không tệ sao?” Tên vệ sĩ không hiểu lắm nên hói.

Lục Hãng gật đầu cười: “Đương nhiên rồi, nếu

cậu ta gặp phải ai đó mà không lập tức bỏ đi ngay, cứ tiếp tục đi đến bến tàu, ngược lại sẽ khiến cho kẻ khác nghỉ ngờ ngay liệu có phải chúng ta đang cố ý vu oan cho Hạ Minh Viễn hay. không? Bời vì những kẻ buôn bán ma túy ngay từ đầu vốn đã chột dạ. Khi gặp phải chuyện như thế, này, tất nhiên bỏ chạy là phản ứng đầu tiên để chạy trốn tránh cảnh sát. Cậu ta hành động như.

vậy cũng sẽ không khiến cho kẻ khác hoài nghĩ

Vệ sĩ bừng tỉnh: Ngài nói cũng có lí, mặc dù kế hoạch của ngài không thể hoàn thành nhưng cái người trong tối kia vẫn sẽ nghĩ ngờ Hạ Minh Viễn đúng không?”

Lục Hãng khẽ mỉm cười, nói: “Nếu câu chuyện đến đây mà vẫn chưa kết thúc thì sẽ trở thành một nét bứt hỏng trong cả bài văn rồi. Tôi đã sớm nghĩ ra tiếp theo chúng ta nên làm thế nào rồi. Cậu lập tức liên hệ với bộ phận vật tư cho tôi,

mua một vài chiếc xe được sản xuất trong nước.

Cậu đi đăng kí một công ty không có vốn đầu tư tham gia đầu cơ, bàn chuyện làm ăn với công ty Hạ Minh Viễn, nói với họ công ty chúng ta muốn xuất khẩu xe hơi nên cần dùng đến thuyền của

ông ta”

“Ông chủ, chúng ta thật sự phải làm ăn một

cách chân chính sao?” Tên vệ sĩ ngờ vực hỏi

Lục Hãng nở nụ cười lạnh lùng: “Cậu đúng là

ngu xuẩn, có mối làm ăn nào có thế kiếm tiền nhiều hơn buôn ma túy sao? Tôi cảm thấy người đang quan sát trong âm thầm kia sẽ không bỏ qua cho Hạ Minh Viễn, cho nên chúng ta nhất

định phải thêm đầu vào lửa”

Tên vệ sĩ gật gật đầu: “Tôi hiểu rồi ông chủ Chúng ta bỏ một chút hàng lên xe, đợi đến khi người kia đi kiểm tra lại lần nữa, phát hiện trên xe

có đồ thì hiềm nghĩ của Hạ Minh Viễn sẽ bị tăng

lên gấp bội đúng không?”

Lục Hãng cười cười: “Không sai, nhớ kỹ không cần sợ hãi mà đem hàng hóa giấu kĩ, phát huy cái

bản lãnh trông nhà của cậu ra cho tôi.”

Tên vệ sĩ không hiếu: “Ông chủ, nếu hàng tôi giấu cảnh sát cũng không phát hiện ra, lỡ người kia cũng tìm không được thì không phải mọi

chuyện sẽ thành xe cát dã tràng sao?”

Lục Hãng hừ một tiếng: “Cậu đúng là đồ nấo.

heo, không biết tìm cách sao?”

Vệ sĩ khó xử nói: “Ông chủ, chỉ số thông minh

của tôi không bằng ngài, ngài kêu làm mấy chuyện thực tế còn được chứ tôi không xử lí

được mấy cái âm mưu cao siêu phức tạp này”



Lục Hãng khinh thường trả lời: *Cậu cũng hiểu rõ bán thần mình, tôi đã tìm ra cách cho cậu rồi,

cậu đem catalog của xe để ở chỗ nào nổi bật dễ

 

thấy, người kia sẽ tìm được hàng thôi”

Tên vệ sĩ vẫn chưa hiểu ra: ‘Ý là sao vậy ông.

“Nói cậu là tên não heo không oan uống cậu chút nào mà. Trên catalog có ghi trọng lượng của xe hơi, cậu để nhiều hàng lên xe chút. Chỉ cần ‘rọng lượng xe vượt mức bình thường thì sẽ có

khả năng bị phát hiện thôi”

Lục Hãng vô cùng bất đắc dĩ, tên vệ sĩ này của hẳn được cái phản ứng mau lẹ, cũng có chỗ thiếu sót. Chính vì thế mà Lục Hãng mới tin tưởng câu, giống như việc hẳn muốn đào tạo Tiền

Phong vậy.

Bởi vì Lục Hãng luôn tin rắng, người quá. thông minh, đầu óc quá linh hoạt sẽ trở thành uy

hiếp đối với hắn.



“Thì ra là thế à, vẫn là ông chủ thông minh sáng suốt”

Vệ sĩ đã hiểu ra, khâm phục sát đất ông chủ nhà mình.

“Mau đi đi. Nhất định nhớ rõ không được. dùng tên của công ty chúng ta. Hàng hóa của công ty xảy ra vấn đề hai lần liên tục sẽ khiến cho

người ta nghỉ ngờ? Lục Hãng dặn dò. *Tôi hiểu rồi ông chủ”

Vệ sĩ đáp lời xong liền xoay người bước ra

ngoài

“Đợi một chút, câu chuẩn bị xe cho tôi đã, tôi

muốn đến bệnh viện một chuyến” Lục Hãng gọi hắn quay lại.

“Ông chủ muốn đến bệnh viện để làm gì ạ?”

“Làm ra vẻ chứ” “Làm dáng ạ?” Vệ sĩ không hiểu lắm hỏi hắn.

Trên môi Lục Hãng hiện lên nụ cười dối trá: “Đương nhiên rồi. Không phải cô nhân viên tên Lục Khánh Huyền của công ty đó bị thương sao? Tôi tự mình đến thăm hỏi một chút. Dù sao bây

giờ tôi cũng là nhà từ thiện mà” “Ð. Vậy tôi lập tức gọi xe cho ngài liền.”

Tên vệ sĩ đáp lời xong lại xoay người đi ra ngoài

“Nói đến tôi cũng muốn hỏi thăm một chút, Lục Khánh Huyền hay tôi là người quyết đoán

nhất, liều mạng nhất?”

Lục Hãng cười lạnh lếo, mỗi ngày đều đeo.

rên mình mặt nạ dối trá. Ngay cả chính hắn cũng

sắp tin bản thân mình là một nhà từ thiện chân

chính rồi. 

Xe đến bệnh viện rồi, Lục Hãng không mang theo vệ sĩ một mình tự đi lên lầu với lí do sợ quấy

rầy bệnh nhân trong bệnh viện

Trong phòng bệnh, Lục Khánh Huyền đang ngồi trên giường bệnh, Mạc Du Hải đang ở cùng

với cô ta.

Lục Khánh Huyền rất hy vọng cả đời mình sẽ không xuất viện. Bời vì cái cảm giác có anh kề

cận mình quả thật quá tốt đẹp.

Lục Hãng không nhận ra Mạc Du Hải ga lăng gõ cửa, hỏi thăm có phải Lục Khánh Huyền có ở phòng bệnh này không?”

Mạc Du Hải vần còn chút ấn tượng với Lục

Hãng, đứng dậy trả lời: “Giám đốc Lục, Khánh

Huyền đang nghỉ ngơi” “Giám đốc Lục, sao anh lại đến đây?”

Thấy vẻ mặt tươi cười ôn hòa của Lục Hằng, rong lòng Lục Khánh Huyền cảm giác vì được

yêu mến mà sinh ra sợ hãi

Đây là lần đầu tiên Lục Hãng thấy Lục Khánh Huyền. Trong công ty chức vụ của cô ta không cao nên không có tư cách nhìn thấy thành viên

ban giám đốc.

Trong mắt hắn lóe lên một tia khác thường, không biết vì sao Lục Hãng cảm thấy Lục Khánh Huyền rất quen thuộc, giống như đã từng gặp qua. cô ta ở nơi nào.

“Chắc là từng gặp ở hành lang hoặc phòng ăn.

Lục Hãng nghĩ thế, hẳn cũng không quá chú ý

đến nhân viên trong công ty nên cảm thấy quen

mắt cũng là chuyện rất bình thường.

“Khánh Huyền à, cô đã đỡ hơn chưa? Trong công ty xuất hiện kẻ xấu như Tiền Phong vậy là trách nhiệm cúa tôi. Tôi thay mặt công ty xin lỗi cô rất nhiều. Hơn nữa phí trị liệu của cô sẽ do

công ty phụ trách chỉ trả”



Lục Hãng cúi người với Lục Khánh Huyền, vẻ

mặt tràn đầy sự chân thành.

Mạc Du Hải hơi hơi cau mày, trong lòng cảm

giác có gì đó không đúng lắm.

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 41 lượt.

Powered by Vietnam Visits

loading...
DMCA.com Protection Status