Ngạo thế cửu trọng thiên

Chương 1037: Nhân vô hoành tài bất phú

Sở Dương mừng rỡ: “Thật?”

Trong lòng Lan Xướng Ca như muốn nhỏ máu nói: “Lan Xướng Ca ta luôn luôn lời hứa đáng ngàn vàng!”

“Quá tốt rồi!” Sở Dương liên tục lắc lắc tay hắn: “Quân lấy quốc sĩ đối đãi, ta tất dốc lòng báo đáp... Lan huynh yên tâm, ta liền một người như vậy, như thế nào nữa cũng trốn không thoát lòng bàn tay của Lan gia, cho nên... ha ha... Chúng ta hợp tác, đó là nhất định có thể làm, ta làm sao dám dùng mánh lới?”

Lan Xướng Ca tàn khốc cười cười: “Ngươi biết thì tốt”.

“Chẳng qua, Lan huynh cũng phải cam đoan sau khi xong việc, loại chuyện qua cầu rút ván, giết người diệt khẩu này, ta cũng không hy vọng xảy ra” Sở Dương trịnh trọng nói.

“Ðó là đương nhiên!” Lan Xướng Ca trang nghiêm nói: “Ta lấy trời xanh thề, nếu là làm ra loại việc kia, làm cho ta không được chết tử tế”.

Sở Dương cảm động nói: “Lan huynh cần gì phát lời thề nặng như thế! Tiểu đệ thật sự là cảm kích không hiểu, ta tin tưởng ngươi...”

Lan Xướng Ca cười ha ha.

“Khi nào có thể bắt đầu?” Lan Xướng Ca hỏi.

“Chỉ chờ thứ ta muốn đến, ta tức khắc có thể bắt đầu!” Sở Dương nghiêm túc hứa hẹn.

“Được!” Lan Xướng Ca khen: “Sở huynh quả nhiên sảng khoái! Ði, ta dẫn người đi lấy đồ. Chẳng qua có chút thứ có thể không đủ, ta cần phái người đi thu thập, Sở huynh xin đừng trách”.

“Ta nào có thể trách móc? Ta có là thời gian, ta chờ được” Sở Dương cuời sang sảng.

Lan Xướng Ca một trận buồn bực, ta nói ra những lời này chính là hy vọng ngươi nói một câu: Thiếu một chút không quan hệ...

Không nghĩ tới tên khốn kiếp này không biết là thật hồ đồ hay là giả hồ đồ, vậy mà chờ được... Ngươi loại người rảnh rỗi, tự nhiên chờ được, nhưng là lão tử không chờ nổi...

Hai người thân mật từ trong quán trà đi ra, lập tức đi đến chỗ ở của Lan gia.

Đi một đoạn đường, rẽ hai cái, đối mặt gặp một đám người.

Hai người vừa thấy, không khỏi đều là sửng sốt.

Oan gia ngõ hẹp.

Người tới chính là Dạ Thí Phong mang theo một đám thủ hạ. Xem bộ dạng chuẩn bị đi ra ngoài ăn cơm.

Vừa nhìn thấy Sở Dưong cùng Lan Xướng Ca thân thiết cùng một chỗ như thế, trong mắt Dạ Thí Phong trong phút chốc lộ ra một tia âm độc hung ác, lập tức biến mất, cười ha ha chào đón: “Thì ra là Lan huynh cùng Sở huynh, như thế nào hai vị đây là đi... ăn cơm xong rồi? Thật đúng là đủ sớm”.

Sở Dương thành thành thật thật nói: “Chưa, chỉ là uống một ly trà”.

Dạ Thí Phong thân thiết nói: “Lan Xướng Ca, Ngươi cũng quá keo kiệt, mời Sở huynh đi ra ngoài, vậy mà chỉ uống một chén trà... Đến đến đến. Sở huynh nếu là không chê bỏ, ta mời ngươi không say không về!”

Lan Xướng Ca nào chịu thả Sở Dương cùng Dạ Thí Phong rời đi? Tiến lên một bước, tựa cười mà không cười ngăn cản hắn nói: “Dạ huynh, ta cùng với Sở huynh còn có chút chuyện... Nếu là Dạ huynh muốn mời khách. Chờ chúng ta xong việc, Dạ huynh định chỗ, ta cùng Sở huynh cùng nhau đến là được”.

Ánh mắt Dạ Thí Phong âm trầm thật sâu chém Lan Xướng Ca một cái nói: “Đã như vậy, ta liền sẽ không quấy rầy Sở huynh cùng Lan huynh nữa. Sở huynh, không nên quên, tiểu đệ còn nợ ngươi một bữa cơm đó... Ha ha ha, anh em ngươi ta còn nhiều thời gian, ngày khác nhất định cùng Sở huynh không say không về! Sở huynh đến lúc đó cũng đừng từ chối mới phải”.

Sở Dương sảng khoái nói: “Ðây là lời nào, Dạ huynh mời khách, tiểu đệ cầu còn không được”.

Dạ Thí Phong cười ha ha, khách sáo vài câu, dẫn theo người đi.

“Người này mặt ngoài hào sảng, lại là người rất nham hiểm, âm độc” Lan Xướng Ca đúng lúc hạ mắt được: “Sở huynh cùng hắn ở chung, dù chuyện gì đều phải lưu tâm”.

“Phải” Sở Dương thở dài một tiếng: “Trên đời này, giống Lan huynh ngươi trọng tình trọng nghĩa, chân thực nhiệt tình như vậy thật sự là quá ít rồi...”

Hai người cười ha ha, một đường nói chuyện vừa nói vừa đi.

Phía sau, Dạ Thí Phong quay đầu lại, ánh mắt nghi ngờ không chắc nhìn phía Sở Dương cùng Lan Xướng Ca, nói: “Hai người này cùng một chỗ làm cái gì?”

Không hiểu liền cảm thấy nguy cơ.

Có thể hay không là Lan Xướng Ca muốn đối phó mình? Nhớ tới vừa rồi mình từng đắc tội qua Lan Xướng Ca, hon nữa hai nhà lại có xung đột ích lợi chung...

Trong lòng Dạ Thí Phong đánh cái đột.

“Nhị thiếu, có vấn đề gì hay không?” Sắc mặt một lão giả bên cạnh có chút trịnh trọng hỏi.

“Vấn đề... chỉ sợ không nhỏ” Dạ Thí Phong thở dài nói: “Các ngươi đi theo ta, ta và các ngươi cẩn thận nói một chút. Nếu là thật sự không được, cũng chỉ có bây giờ nhanh chóng đem mối họa biến mất lúc nảy sinh! Cho dù bởi vậy mà đắc tội Đông Nam Hàn Tiêu Nhiên cũng không quản được nữa”.

Tất cả mọi người là thở dài.

Tu vi của Hàn Tiêu Nhiên cũng không phải rất cao. Hơn nữa, trong chín đại tổng chấp pháp, tám vị khác đều đã là thân thủ chí tôn, tổng chấp pháp đại nhân chính giữa thậm chí đã đến chí tôn ngũ phẩm. Nhưng Hàn Tiêu Nhiên lại vẫn ở thánh cấp cửu phẩm đỉnh phong, nhiều năm qua chưa tiến lên.

Thực lực như vậy, ở trong mắt Dạ gia số một của chín đại gia tộc, quả thực không đáng nhắc tới.

Nhưng thân phận của Hàn Tiêu Nhiên lại cũng không chỉ là một tên thánh cấp cửu phẩm bình thường mà thôi. Hắn là người lãnh đạo số một của toàn bộ chấp pháp giả Đông Nam. Một trong chín đại trợ thủ đắc lực của Pháp Tôn đại nhân.

Động tới Hàn Tiêu Nhiên thì phải đối mặt toàn bộ chấp pháp giả Ðông Nam báo thù! Cái này chỉ là thứ nhất.

Quan trọng hơn là động tới Hàn Tiêu Nhiên chẳng khác nào là hung hăng đánh Pháp Tôn đại nhân một cái tát, trong thiên hạ, ai dám đánh tát Pháp Tôn?

Đây mới là chuyện thật sự đòi mạng!

“Thất thúc tổ, phiền toái lão nhân gia ngài đi một chuyến. Ở ngoài chỗ ở của Lan gia tra xét một chút, Sở Dương đến tột cùng cùng Lan gia có cấu kết cùng mưu đồ gì, nếu là tình huống khẩn cấp...” Trong mắt Dạ Thí Phong hiện lên một tia kiên quyết: “Thất thúc tổ xin lấy đại cục của Dạ thị gia tộc làm trọng!”

Ý tứ những lời này giống như chính là đang nói: Nếu tình huống khẩn cấp, thất thúc tổ ngài liền thà hy sinh, cũng phải đánh chết Sở Dương!

Một lão giả đồ đen bộ mặt lạnh lùng đáp ứng một tiếng: “Yên tâm”.

Bóng người đồ đen hướng về phía Lan Xướng Ca cùng Sở Dương đuổi theo, trong phút chốc đi không còn bóng dáng.

“Ðến nỗi như thế? Chẳng qua chỉ là một tên Sở Dương nho nhỏ, cho dù là dược dư lại có thể như thế nào?” Một người khác khó hiểu hỏi.

“Ngươi không biết...” Dạ Thí Phong thở dài một hơi: “Ô tiên tử bị thương, mà người đánh thương Ô tiên tử chính là Dạ Không cùng Dạ Vân. Chuyện này, Ô tiên tử không biết, nhưng Sở Dương biết”.

Dạ Thí Phong nặng nề nói.

“A?!” Mọi người cùng nhau rút ngược một hơi khí lạnh!

“Cho nên một câu của Sở Dương liền có khả năng mang đến cho chúng ta một cái phiền toái lớn, nhưng mà bây giờ chính là thời khắc mấu chốt, cho dù là bất cứ một chút phiền toái nhỏ nào, chúng ta cũng không thể có!” Dạ Thí Phong thở ra một hơi thật dài nói: “Nếu không, thà đắc tội Hàn Tiêu Nhiên... Nếu là thật sự không được, cũng chỉ có đem Hàn Tiêu Nhiên chém giết... để tuyệt hậu hoạn!”

...

Sở Dương đi theo Lan Xướng Ca vào chỗ ở lâm thời của Lan gia, liền được an trí ở phòng khách dâng trà, mà Lan Xướng Ca thì vội vàng đi vào. Không bao lâu, một lão giả bộ mặt âm u đi theo Lan Xướng Ca đi ra, trên dưới đánh giá Sở Dương.

Sở Dương bình tĩnh cùng đối diện. Nhưng trong ánh mắt vừa vặn mang theo vài phần tham lam cùng khát vọng.

Ánh mắt đối phương cực kì sắc bén, gần như là muốn đem thân thể Sở Dương toàn bộ vạch ra. Giống như xem trong lòng hắn rốt cuộc nghĩ đến cái gì.

Thật lâu sau, lão giả kia hừ một tiếng, không nói được một lời xoay người rời đi, trước khi đi, đem một cái nhẫn ném vào trong tay Lan Xướng Ca, sau đó bỗng biến mất.

Lập tức bên ngoài truyền đến một tiếng cười hỏi tràn ngập châm chọc: “Dạ lão Thất, ngươi tới làm gì?”

Lập tức chợt nghe thấy tiếng tay áo nổi lên. Thanh âm kia nói: “Đến rồi liền muốn đi? Không uống chén trà sao?”

Lập tức đi xa, hiển nhiên là đuổi theo.

Lan Xướng Ca cười ha ha, ngồi xuống ở trước mặt Sở Dương.

Thuận tay liền từ trong giới chỉ hướng ra bên ngoài lấy đồ, từng gốc từng gốc thiên tài địa bảo bị lấy ra bày ở trước mặt Sở Dương.

Sở Dương mừng rỡ, lập tức hai mắt sáng lên: “Oa, đây là Thiên Tinh Tử Chi, Ngũ Chu? Oa, đây là Long Thảo? Oa. Ðây là Băng Tuyết Ðộc Ðầu Toán? Oa, oa, thật nhiều, thật quá nhiều...”

Vừa nói, vừa nhanh chóng vung tay lên, đều thu lại.

Lan Xướng Ca khinh thường nhìn hắn, trong lòng vô hạn khinh bỉ, đồ thôn quê ở nông thôn chưa thấy qua một chút thứ tốt... Bổn thiếu gia cùng ngươi ngồi ở cùng chỗ thật sự là bôi nhọ thân phận của bổn thiếu gia.

Tiếp đó là tài nguyên khoáng sản kỳ dị.

“Sở huynh thông cảm. Thiên Tinh Mộc cùng Tử Dương Lệ chúng ta lại là không có. Loai đồ đó, tin tưởng toàn bộ Cửu Trọng Thiên cũng không thể có nhiều... Cho nên ta đem thứ khác nhiều hơn một ít làm bồi thường cho Sở huynh. Như thế nào?” Lan Xướng Ca hỏi.

“Không thành vấn đề, ta cũng không trông cậy vào các ngươi có, ha ha” Sở Dương không chút khách khí nói: “Dùng cái khác đến thay thế cũng là có thể. Ta không chê”.

Ngươi có thể ngại sao? Cho dù là thứ khác, cả đời ngươi có thể thấy mấy lần?

Lan Xướng Ca nín thở trong lòng. Tùng món lấy ra, bị Sở Dương lấy tốc độ nhanh hơn thu đi.

Cuối cùng lại rầm rập một loáng, đổ ra một đống lớn Tử Tinh, theo Sở Dương nhìn đến, năm vạn viên là tuyệt đối có! Xem ra một lần này, Lan gia là thật chảy máu rồi.

Không biết vị trưởng lão thánh tộc kia đối với Lan gia đến tột cùng có tác dụng như thế nào? Vậy mà bỏ được vốn gốc như thế.

Chẳng qua, đã quan trọng như vậy, lúc trước vì sao chắp tay liền cho Gia Cát gia tộc? Điểm này làm cho Sở Dương mười phần không nghĩ ra.

“Sở huynh đếm một chút, không nên sai” Lan Xướng Ca nói.

“Không cần không cần, cho dù toàn bộ Cửu Trọng Thiên ta cũng không tin, ta cũng tin tưởng Lan huynh ngươi” Sở Dưong khoái hoạt đem Tử Tinh xoát một cái thu lên, cười không khép miệng nói.

Lan Xướng Ca lại là run rẩy khóe miệng một chút.

Ngươi thật hào phóng! Sớm biết như thế, lão tử còn không bằng bớt một ít con số cũng có thể ở giữa kiếm lời bỏ túi...

“Như vậy, Sở huynh chuẩn bị khi nào triển khai hành động?” Lan Xướng Ca hỏi.

“Càng nhanh càng tốt. Chỉ cần Lan huynh người đem thuốc cho ta, ta tùy thời đều có thể an bài” Sở Dương hào sảng nói.

“Tốt!” Lan Xướng Ca chấn động tinh thần, dùng sức vỗ tay một cái, lập tức liền ngầm hiểu cười lên: “Xem ra Sở huynh đối với Ô tiên tử cũng là gấp không đợi được”.

Sở Dương lộ ra một nụ cười ‘nam nhân, ngươi hiểu được’ như vậy: “Ha ha ha...”

Lúc Sở Dương từ trong đại viện của Lan gia đi ra, thật sự là xứng đáng cái tên lưỡng tụ kim phong!

Phát tài rồi, hơn nữa là một món tiền lón.

Cảm nhận được trong cửu kiếp không gian thêm một đống lớn, Sở Dương cảm thán vô hạn: Thật sự là không người nào tiền tài bất chính không giàu, ngựa không cỏ đêm không béo. Những lời này thật sự hắn quá có đạo lý rồi...

Cho nên Sở Dương quyết định, tận tâm hết sức phải đem kế hoạch của Lan Xướng Ca tiến hành đến cùng. Tuy kết cục tất nhiên sẽ không phải bộ đáng Lan Xướng Ca suy nghĩ kia, nhưng Sở Dương lại khẳng định sẽ dựa theo tâm tư của hắn đến...

Tin tưởng đến lúc đó, nhất định có thể cho Lan Xướng Ca cùng Lan gia một cái 'ngạc nhiên thật lớn’!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 19 lượt.

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về chuan muc ke toan so 24, thong tu 201 nam 2009 huong dan xu ly chenh lech ti gia trong doanh nghiep chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.

loading...
DMCA.com Protection Status