Ngạo thế cửu trọng thiên

Chương 1152: Ai dám có ý kiến?

Đả tự bởi: Diệp Linh Yên - Mộc Hà Sa - Truyện FULL

"Vậy các ngươi liền đi mở đường đi!" Bọn người Dạ Đế, Tiêu Sắt nhe răng cười, điên cuồng xông lên!

Phong Nguyệt đồng thời đẩy kiếm run run nghênh đón!

Hai người bọn họ đã đến tình trạng đèn cạn dầu, sự trầm trọng của thương thế thật sự là khó có thể hình dung. Trận chiến này, chiến pháp trích máu cuối cùng, đem tiềm lực sinh mệnh của hai người, đều dốc ra ngoài.

Cả người, đã hoàn toàn suy kiệt! Bây giờ mặc dù đẩy kiếm công kích, trên thực tế lại không còn nửa điểm lực lượng, ngay cả đi đường như người bình thường, cũng đã không thể làm được.

Nếu giờ phút này chiến đấu tuyên bố chấm dứt, không cần kẻ địch giết, chỉ cần không xuất hiện kỳ tích, hai người cũng đã không sống nổi! Giờ phút này còn có thể động, đã toàn là lực lượng hấp hối!

Nhưng hai vợ chồng vẫn làm ra tư thái công kích.

Chết, cũng phải chiến đấu mà chết!

Muốn làm nhục chúng ta, mơ tưởng!

Hai người Phong Nguyệt liếc nhau một cái, cùng thấy sự dịu dàng cùng kiên quyết trong mắt đối phương.

Bây giờ, liền sắp chết rồi... làm phu thê kiếp này, ta không hối hận.

Một lần cuối cùng, nhớ kỹ bộ dáng ngươi, nhớ kỹ bộ dáng của ta.

Nếu có kiếp sau, đừng quên mất!

Vẫn làm phu thê!

Gia Cát Hồ Đồ trong bóng tối lập tức mở to hai mắt nhìn, trong lòng bàn tay, cũng gần như thấm ra mồ hôi.

Pháp Tôn chỗ tối cùng Vũ Tuyệt Thành chỗ cao, cũng đều hết sức chăm chú!

Nếu nữ nhân kia muốn ra tay chỉ sợ ngay một khắc này.

Nếu đại trận muốn mở ra, cũng ngay một khắc này!

Cho nên, lần này, mặc dù ba người Bố Lưu Tình thoạt nhìn đã là kết quả hẳn phải chết, trên thực tế, chưa hẳn!

Song phương sắp tiếp xúc!

Liền tại lúc này, một tiếng huýt dài theo gió mà lên, như rồng ngâm phượng hót, bay lượn trời cao!

Tựa như chín tầng trời lập tức vén lên, tấm màn đen che cả bầu trời, đột nhiên biến mất toàn bộ, trong nháy mắt này, mọi người nghe được một thanh âm rõ rõ ràng ràng.

"Xuy—"

Mọi người đồng thời có một cảm giác: dường như trời xanh trên đỉnh đầu, chính là một tấm màn sân khấu. Bây giờ, bị người ta dùng một tay kéo một cái, xuy một tiếng liền rách ra!

Tuyết trắng tung bay trên bầu trời, lúc này mới bắt đầu rơi xuống. Đập ngay vào mắt, một mảnh trắng xoá. Con mắt mọi người ở trong bóng đêm lâu, đột nhiên gặp ánh trắng đập vào mắt, nhịn không được đều hơi nheo lại.

Một bóng trắng ngạo nghễ đứng ở giữa không trung, thản nhiên nói: "Ta nói, mời các ngươi dừng tay!"

"Xé rách hư không!" Vũ Tuyệt Thành ngược lại hít vào một hơi lạnh: "Quả nhiên là đại đạo cường giả!"

Tử Tà Tình thật ra ở trước khi Bố Lưu Tình đột phá, đã tới. Nhưng nàng đang định xuống, lại cảm giác được thiên uy chấn động, vội vàng biến mất. Thiên phạt của Bố Lưu Tình, ở một khắc kia đã tới...

Nếu Tử Tà Tình ra tay ở khắc đó, thiên phạt sẽ nhằm vào hai người nàng cùng Bố Lưu Tình. Nếu vậy, chỉ lực chấn động, cũng đủ có thể đánh chết Phong Nguyệt sau khi trọng thương!

Cho nên nàng chỉ có thể chờ.

Dù sao cũng không có nguy hiểm. Lúc thiên phạt đến, bất luận kẻ nào tiếp xúc vào trong phạm vi thiên phạt, đều sẽ bị thiên phạt nhằm vào. Những người khác càng thêm không dám động thủ...

Mà Pháp Tôn, Vũ Tuyệt Thành cùng hai người Tử Tà Tình đều đã là cường giả vượt hẳn loại trình độ này, lúc thiên phạt đến, càng không thể lộn xộn...

Giờ phút này thiên phạt chấm dứt, đám mây đặc dị trên trời đã phiêu tán, Tử Tà Tình rốt cuộc mới xuống.

Lẩm bẩm nói: "Mặc dù có chút trễ, nhưng chung quy vẫn không quá trễ".

Phong Nguyệt đã vô lực, thân ảnh đang lao tới ở giờ khắc thấy được Tử Tà Tình, đột nhiên như đánh mất toàn bộ khí lực, thân thể mềm nhũn, liền ngã xuống đất.

Trần Mộng Trì cùng Thạch Kinh xông nhanh nhất, hãm không được thế xông, trường kiếm mắt thấy sẽ đâm vào thân thể Phong Vũ Nhu cùng Nguyệt Linh Tuyết...

Bóng trắng chợt lóe, Tử Tà Tình đã xuất hiện ở trước mặt hai người, chắn Phong Nguyệt sau lưng, tay trái ba một tiếng đánh vào trên mặt Trần Mộng Trì, cả giận nói: "Bảo ngươi dừng tay không có nghe thấy sao?"

Tay phải ba một tiếng đánh vào trên mặt Thạch Kinh, hỏi: "Lỗ tai ngươi bị điếc?"

Hai cái tát xuyên qua kiếm quang sắc bén, một trái một phải, hai người cơ hồ còn không thấy rõ ràng, càng không kịp phản ứng, đã bị đánh văng ra ngoài, lăn lông lốc trên mặt đất, choáng đầu căng não, chỉ cảm giác đầu mình ong ong...

Một người má trái, một người má phải, sưng phồng lên bằng tốc độ mắt người có thể thấy được.

Bọn người Dạ Đế vừa hãm kịp lại liên tục lùi bước, kéo ra một khoảng cách an toàn. Trong mắt mỗi người, đều là sợ hãi.

Cũng biết nữ nhân này rất mạnh, nhưng cũng thật không ngờ, mạnh đến mức này!

Một khắc trước, còn đang ở không trung cao trăm trượng, một khắc sau, không ngờ đánh bay hai vị chí tôn đỉnh phong bát phẩm. Hơn nữa, là đánh mặt!

Giờ khắc này, mọi âm thanh đều tắt lặng!

Tất cả mọi người, đều ngừng thở. Bọn người Dạ Đế ngay cả máu tươi ngoài miệng, cũng quên lau đi, sửng sốt.

Vừa rồi đánh một trận, Nguyệt Linh Tuyết cùng Phong Vũ Nhu không thoải mái, nhưng bọn hắn, lại làm sao thoải mái chứ? Tu vi hai người Phong Nguyệt, đúng là cao hơn bọn người Dạ Đế không ít. Nhất là, ở sau khi dùng tử khí Hồng Mông, càng trực tiếp vượt lên bọn họ một tầng!

Bọn người Dạ Đế, mỗi người cũng đều bị chấn nội tạng, miệng mũi phún huyết.

Mắt thấy sắp thành công, nữ nhân cường đại này, rốt cuộc lại chui ra.

Trước mắt bao người, Tử Tà Tình áo trắng như tuyết, đứng trong tuyết, lại càng lộ ra vẻ thánh khiết cao quý, cao không thế chạm. Nàng giẫm lên bông tuyết, chậm rãi đi hai bước, đi tới trước mặt Phong Nguyệt, ngồi xổm xuống cúi người, đút một viên thuốc vào miệng hai người.

Bên kia, Trần Mộng Trì cùng Thạch Kinh hét lớn một tiếng, muốn đứng lên.

Tử Tà Tình vội xoay người, mắt phượng lạnh lẽo: "Nằm xuống! Không được động!"

Nhưng, Thạch Kinh cùng Trần Mộng Trì cũng là lão tổ tông hai đại gia tộc, trước mắt bao người, làm sao nghe lời người này? Ngươi bảo ta nằm sấp ta liền vểnh mông nằm sấp à?

Hình tượng gì đây?

Hai người khẽ chống, xoay người nhảy dựng lên, khóe miệng đổ máu, nhìn Tử Tà Tình oán độc: "Yêu nữ! Ngươi..."

Lời còn chưa dứt, Tử Tà Tình đã xuất hiện ở trước mặt hai người, tát một cái, rơi ở trên mặt Thạch Kinh: "Ngươi bị điếc rồi! Bị điếc rồi! Bị điếc rồi!..."

Ba ba ba ba...

Mắng một câu, liền tát mấy cái.

Thạch Kinh muốn phản kháng, nhưng cảm thấy cả người không nhúc nhích được! Muốn há mồm mắng chửi người, lại nói không thành tiếng, chỉ có thể đứng đơ một chỗ, chịu tát.

Châm chọc nhất chính là, trường kiếm Thạch Kinh vẫn nắm trong tay, hơn nữa còn nâng tới trước, kiếm quang lóe sáng, chỉ cần đâm tới trước một cái, tựa hồ liền có thể đâm vào thân thể nữ nhân đáng giận này, nhưng dù làm gì cũng không thể động đậy.

Chỉ có thể là ngẩng đầu, ưỡn ngực, thẳng eo, nắm kiếm, hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang... chịu tát!

Xấu hổ và giận dữ cùng sỉ nhục trong mắt Thạch Kinh, đã giống như núi lửa. Giờ khắc này, Thạch Kinh thầm nghĩ đi tìm chết... Bị hành hạ trước mặt nhiều người như vậy, hơn nữa, phần nhiều còn là con cháu hậu bối của mình...

Mặt mũi này, hôm nay đúng là mất hết!

Theo bạt tai vang dội, khuôn mặt Thạch Kinh bị đánh nghiêng sang trái, tiếp theo lại bị đánh nghiêng sang phải, sau đó lại nghiêng qua, lại nghiêng về...

Qua về tới tới lui lui mười mấy lần, Tử Tà Tình nhẹ buông tay, một cái tát vỗ vào trên mặt Thạch Kinh đã như đầu heo, đánh hắn ngã xuống đất, không ngờ còn là dựa theo tư thế nằm sấp vừa rồi một lần nữa gục xuống: "Bảo ngươi nằm sấp liền nằm sấp!"

Nói xong xoay người, ba một cái đánh vào mặt Trần Mộng Trì, hỏi: "Bát phẩm chí tôn sao ngu như vậy? Ta bảo ngươi nằm sấp, ngươi còn dám đứng dậy? Ta bảo ngươi đứng dậy! Bảo ngươi đứng dậy! Ngươi đứng dậy! Đứng dậy!...!..."

Mắng một tiếng, tát một cái, lại liên tục mấy mươi lần. Mặt Trần Mộng Trì, cũng chuyển qua, chuyển lại, lại chuyển qua, chuyển lại...

Giống như là tượng gỗ, chỉ có tiếng cổ quay qua quay lại vang tiếng rắc rắc.

Mấy cái tát liên tục này, đánh vang cực kỳ, cũng trong trẻo cực kỳ. Hơn nữa, Từ Tà Tình vừa tát, vừa khống chế, không để cho máu tươi trong miệng mũi hai người bắn lên váy trắng của mình, nàng là người rất thích sạch sẽ...

Bốn phía, tất cả mọi người đều vẻ mặt bi phẫn. Nhất là bọn chí tôn Thạch gia cùng Trần gia, cả đám càng thở hổn hển, hai mắt đều đỏ, trợn mắt! Chỉ cảm thấy lồng ngực cơ hồ vào giờ khắc này nổ tung vì bi phẫn...

Nhưng bây giờ lão tổ tông ở trong tay người khác, chớ nói không dám xông, chớ nói sau khi xông lên cũng không phải là đối thủ... Hơn nữa cho dù xông lên cũng sợ ném chuột vỡ bình!

Mà Pháp Tôn còn chưa hạ lệnh, mọi người cho dù cắn nát răng, cùng chỉ có thể nhịn.

Tát vang một hồi, rốt cuộc đánh xong!

_

Tử Tà Tình tát cái cuối cùng, đánh ngã Trần Mộng Trì xuống đất, tư thế nằm sấp như trước, song song chỉnh tề với Thạch Kinh, mới hài lòng nói: "Bây giờ tốt bao nhiêu? Sao cứ phải mỗi người chịu sáu mươi cái tát mới chịu nghe lời! Đúng là ngu!"

Nói xong, liền quay đầu dịu dàng hỏi Phong Nguyệt: "Các người thế nào rồi?"

Nguyệt Linh Tuyết cười khổ một tiếng, nói: "Đa tạ thần dược của Tử đại nhân, tạm thời, hẳn là không chết được, có điều, chủ yếu là nguyên khí tổn hao nhiều, căn cơ gần như bị hủy diệt, xem ra cần một thời gian điều dưỡng tương đối dài".

Tử Tà Tình khẽ gật đầu: "Không sao, các người có bổn nguyên sinh mệnh, mặc dù là căn cơ bị dao động, nhưng thời gian không lâu liền có thể khôi phục".

Lúc này, hai người dưới đất lại quật cường muốn bò dậy, thần sắc trong mắt, đã điên cuồng!

Tử Tà Tình xuất cước không chút tiếng động, một cước xóc Thạch Kinh, đặt hắn ở trên người Trần Mộng Trì, sau đó nhẹ nhàng nhấc chân, giẫm ở trên lưng Thạch Kinh, nhưng ngoài miệng vẫn nói chuyện với Nguyệt Linh Tuyết: "Lão Bố hắn Băng Linh rồi?"

Nguyệt Linh Tuyết khẽ gật đầu: "Ừ".

Phốc!

Thạch Kinh phía dưới bị một cước này giẫm mạnh đầu đập xuống đất, mặt đất Tinh Vân sơn này là rắn chắc cỡ nào? Nhất thời bốn cái răng cửa đều đập xuống, khuôn mặt biến thành dẹp, dán chặt trên đất, máu tươi chảy dài.

Đối diện, Tiêu Sắt tiến lên một bước, rốt cuộc chịu đựng không nổi nói: "Vị cường giả này, tu vi của ngài vượt xa bọn ta. Nếu muốn giết, liền cho thống khoái đi, tội gì phải làm nhục bọn ta như thế?"

"Làm nhục các ngươi?" Tử Tà Tình khẽ cười: "Các người đầu tiên là dùng quỷ kế, sau lại mai phục, sau đó lại vây công, cuối cùng còn giữ lại bẫy rập chờ ta... hiện giờ không ngờ trách ta làm nhục các ngươi?"

Tiêu Sắt mặt già đỏ lên, nói: "Có điều bọn ta mặc dù dùng kế, nhưng cũng là chiến đấu đường đường chính chính! Còn ngươi, lại đang làm nhục nhân cách!"

Tử Tà Tình nở nụ cười lạnh lùng, dưới chân lại dùng lực, hai người phía dưới lại rên thảm một tiếng, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Tiêu sắt, thản nhiên nói: "Ta chính là làm nhục các người, thì sao? Ngươi có ý kiến? Đến đây, đến để ta xem vị anh hùng nhà ngươi, là có ý kiến thế nào!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.2 /10 từ 7 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như chu dai bi 21 bien, kinh a di da rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.