Ngạo thế cửu trọng thiên

Chương 2123: Sở Ngự Tọa chính khí nghiêm nghị!

Mọi người trong lòng bừng tỉnh đại ngộ: quả nhiên không ngoài sở liệu, thì ra chân tướng là như thế!

Lúc trước thấy Vũ Trì Trì vẫn cùng bị vây trong trạng thái bị động phòng ngự. mọi người cũng đà cảm giác được hắn không phải là đối thủ của Sở Dương nhưng cùng tuyệt đối không nghĩ tới Vũ Trì Trì do biết không địch lại mà trong hình thức công bình quyết đấu lại còn sử dụng thủ đoạn hèn hạ?

Người như vậy, lại còn là Mặc Vân Thiên phó soái sao?

Trong lúc nhất thời, mọi người khinh bỉ vạn phần ánh mắt rối rít hướng về phía người Mặc Vân Thiên bắn tới.

Mà dưới trướng Vũ Trì Trì những người đó trong nháy mắt ai nấy đò bừng cả khuôn mặt, đứng ngồi không yên, tám chín phần mười cùng cúi đầu xuống; đối phương nhiều ánh mắt như vậy bên trong cùng tràn đầy khinh bỉ, tràn đầy vẻ lạnh lùng giễu cợt, thật sự là khó khăn có thể đổi diện.

Đàm Đàm quái thanh nở nụ cười nói: "Aha Hmm... Mặc Vân Thiên phó soái, sách sách sách, quả nhiên là thật là lợi hại, thua không nổi a, lại ngay cả âm mưu quỷ kể cũng dùng đến, ha ha... Thì ra đây chính là lý do mà Vũ phó soái đề nghị công bình đánh một trận, đây chính là khí khái Mặc Vân Thiên, ha ha ha... Lãnh giáo, lãnh giáo, hôm nay thật đúng là được gia tăng kiến thức, mờ rộng tầm "

Tức thì, đám người Bạch Vù Thần và Xa Húc đều cười vang thành một mảnh.

Dưới trướng Mộng Vô Nhai chúng tướng quân càng thêm đại khoái nhân tâm nói: "Vũ Trì Trì vốn chính là đồ rác rưởi như vậy, xấu xa như vậy đó, chúng ta vốn thấy được nhiều rồi, thấy nhưng không thể làm

" VŨ Trì Trì chính là chó cắn càn; người như vậy mà chiếm cứ địa vị cao, thật sự là buồn cho Mặc Vân Thiên..."

"Biết mình đánh không lại người ta, đang ở trong công bỉnh quyết chiến thi triển âm mưu quỷ kế, sách sách sách... Thật không hô là Vù phó soái..."

"Bằng không hắn tại sao có thể vân không có áp được Mộc soái đây? hắn nhân phẩm như vậy... Sách sách... Làm hắn sao xuân thu đại mộng..."

'Nói cũng đúng..."

"Chính là chính là như vậy..."

Đối diện, dưới trướng Vũ Trì Trì đám người kia ai nấy thể diện vô quang, cảm giác ngượng ngùng, có lòng muốn phản bác nhưng sự thật đều ở trước mắt, thật sự không cách nào nói chuyện mạt sát lương tâm được, chỉ có thể âm thầm oán thầm. Vù phó soái làm sao ngay tại lúc này còn làm ra được chuyên bực này đây? Chẳng lẽ Sở Dương kia thực lực thật đã đen mức không cách nào chống lại sao? Làm cho Vù soái phải làm ra chuyện bỉ ổi bực này sao?

Nhưng ngay sau đó, nghi vấn trong lòng chúng nhân đà bị "Chân tướng" trước mắt hoàn toàn phá vờ.

Ở trước mắt bao người, chỉ nghe thấy thanh âm rầm rầm rầm liên tiếp không ngừng vang lẽn rung động cả núi non trùng điệp, rung động cả trời cao đại địa.

Đây là cái thanh âm gì'

Mọi người theo tiếng nhìn lại, thấy xa xa hai đạo nhân ảnh dây dưa lân nhau lấy một loại tốc độ kinh người từ trên cao lao tới đây. Trong đó còn kèm theo tiếng Sờ Dương tức giận mà ủy khuất quát mắng.

Mọi người định thần nhìn lại, một khắc kia, một màn kia, không khôi làm ai cũng sợ hết hồn.

Chỉ thấy Vũ Trì Trì toàn bộ không có sức hoàn thủ lui về sau mà Sở Dương ở trước mặt của hắn điền cuồng truy kích, điên cuồng đánh, từng quyền từng quyền nặng như núi cao nện ở trên mặt Vũ Trì Trì!

rong lúc nhất thời, mọi người tập thê hóa đá, hoàn toàn thật thanh!

Mẹ ơi, thì ra Sở Dương lại mành liệt như thể a? Lại đánh cho Vù Trì Trì giống như là đánh một đầu heo không thể đánh trả được, đánh không hề kiêng kị như vậy?...

Này này này...

Tất cả mọi người cảm giác được thế giới của mình vào giờ khắc này bị phá vỡ...

Nếu Sở Dương bị Vũ Trì Tri đánh, có lẽ mọi người ngược lại sẽ không kinh ngạc như thế nhưng hiện tại chuyện cứ như vậy bày ra trước mắt! Kẻ điên cuồng vung quả đấm đánh người kia rồ ràng chính là Sở Dương mà người không hề có lực hoàn thủ bị đánh kia thật đúng là Vũ Trì Trì!

Một đời trung cấp Thánh Nhân!

"Khốn kiếp!" tiếng rống giận dử của Sờ Dương thoáng như rung động thiên địa nói: "Mọi người công bỉnh giao chiến, ngươi đánh không lại ta, nhận thua cũng thì thôi! Ta cũng không nhất định phải lấy tính mạng ngươi, vì sao còn muốn vận dụng âm mưu quỷ kế hèn hạ như thế

?"

Mọi người trong lòng hiểu rồ: xem ra Vù phó soái mới vừa rồi là vô cùng quá thể rồi... nếu không sao đối phương lại nổi điên như thế...

Cái hành vi này giống như du côn lưu manh vậy?!

"Ta nói không cần tánh mạng của ngươi, ta nói có thể bỏ qua cho ngươi, ngươi lại còn muốn đùa bỡn sử dụng những bất nhập lưu thủ đoạn kia! Tất nhiên có thể nào nhũn rồi!" Sở Dương mắng to nói: "Ngươi nói ngươi có còn điểm da mặt nào hay không! Vô ích sống nhiều năm như vậy!"

Mọi người hai mặt nhìn nhau: Vũ phó soái rốt cuộc làm cái chuyện gì khiến người người oán trách như vậy?

"'Nguyên Thiên Hạn nếu biết ngươi lại làm chuyện như vậy, chi sợ cùng giận đến mức lập tức bị đội nón xanh!" Sở Dương nghía phân điền ưng nói.

Mọi người nhìn nhau ngạc nhiên: đó là thuyết pháp gì, Vù Trì Trì làm như vậy thì liên quan gì đến việc Mặc Vân Thiên Đe đội nón xanh đây?

"Ngươi lại quỳ xuống cầu xin tha thứ sau đó đánh lén ta! Ngươi... Ngươi quả thực chính là kẻ bỉ ổi vô hạn..." Sở Dương tựa như có lẽ đã giận đến mức nói không ra lời, chỉ có quả đấm càng ngày càng nặng nói

"Ngươi chính là đồ bỏ đi!"

Mọi người một mảnh xôn xao: Vũ Trì Trì lúc trước lại đà từng quỳ xuống cầu xin tha thứ? Sau đó lại đánh lén ám toán?!

Này này này...

Chi thấy được trên mặt Vũ Trì Trì bị đánh cho bạch quang văng khắp nơi, ngã trái ngã phải ra sau, đối diện Sờ Dương vẫn không dừng tay không ngừng tức giận mắng nói: "Ngươi tự mình biết, ta thật sự không muốn giết ngươi! Ta thật không muốn giết ngươi a. ngươi biết không?"

Thân thể Vũ Trì Trì như cũ giống như diều đứt dây bay ra sau... Ánh mắt hắn gắt gao trừng nhìn Sở Dương nhưng trong lòng đã mười mấy vạn lần giận đến chết đi sống lại...

Rốt cục...

"Phốc!" Vù Trì Trì chợt phun ra một ngụm máu tươi, mũi chân phải trong lúc bất chợt giâm lên một gốc đại thụ khô, rốt cục liều lĩnh chuyển được một hơi rồi dừ dội rống lên một tiếng nói: "Sở Dương! A "

Hiển nhiên là bị chọc tức đến mức nói không rồ lời nữa! Toàn thân hắn đột nhiên bộc phát ra một cồ hủy thiên diệt địa khí thế, cũng là Vù phó soái thiêu đốt sinh mệnh tiềm lực mà liều mạng bộc phát ra phòng ngự phản kích!

"Oanh " một tiếng, thân thể Sở Dương bị cực tốc thổi bắn đi, một vòng điên cuồng đánh đấm đến đây rốt cục đà kết thúc.

Ở trong thời gian ngắn ngủn này, Sở Dương ở trên mặt Vũ Trì Trì đã đập xuống cả thảy 1800 quyền!

Sở Dương sau khi hạ xuống, lảo đảo một chút, đem một cồ nghịch huyết ở cổ họng mạnh mẽ nuốt xuống, vừng vàng đứng ngay tại chỗ nhìn Vù Trì Trì, phong độ nghiêm nhiên, hai tay chắp sau lưng nói: "Vũ Trì Trì, ngươi tuy có lòng hại ta nhưng ta cũng không muốn cùng ngươi phân ra sinh tử, chi cầu thắng bại là đủ, lúc trước như nếu không phải ngươi xúc phạm đến cấm kỵ của ta, không để ý đến nguyên tắc công bình quyết chiến, sử ra cái loại thủ đoạn xấu xa kia thì ta cũng sẽ không dạy dỗ ngươi như thế."

"Bất quá việc đà đến nước này, mong ràng ngươi sau này trong cuộc sống nên giữ giới, biết sai mà có thể thay đổi được, tục ngừ còn nói: Khổ hải khôn cùng, quay đầu lại là bờ, tục ngừ còn nói: con hư biết nghĩ lại quý hơn vàng, ngươi mặc dù đã mấy tuổi rồi, vốn là trời cho sống lâu, nên nắm lấy thời gian còn lại mà làm người cho ra người."

Những lời này nói thật là đại nghĩa lâm nhiên, tận tình khuyên bảo. Để cho người người không biết nghe được, còn tường rằng đây là một chúa cứu thế: người khác đối với ngươi sử dụng ra thủ đoạn xấu xa nhưng ngươi vân còn tận tình khuyên bảo giáo dục người ta...

Thật là... Thật là nhân phẩm cao thượng, thật là cao sơn ngưỡng chỉ à...

Vũ Trì Trì mới vừa đầu óc choáng váng lảo đảo hai cái, nhưng ngay sau đó liền phát hiện ra, mình đà ở trước mặt mọi người! Chẳng lẽ mình ở trước mặt thuộc hạ của mình cứ như vậy bị cuồng mành đánh cho một trận?

Sau đó hắn nghe được Sờ Dương nói câu kia. cứ như vậy mà tận tình khuyên bảo, như vậy là tình cảm chân thật, nhân phẩm vĩ đại, đạo đức tốt...

Trong lúc nhất thời trong lòng sự cuồng nộ cùng khó mà đè nén được nữa mà chợt bộc phát ra, cái loại biệt khuất này cơ hồ khiến hắn điên cuồng, cơ hồ khiển hắn nổ tung, hết thảy xông lên đầu.

Trong phút chốc trái tim đều giận đến kinh luyên, cả người run run. Hắn giơ một đầu ngón tay run rẩy chỉ vào Sở Dương, hé miệng mới vừa muốn nói điểm gì thì lại cảm giác cổ họng ngòn ngọt rồi "Wow " phun ra một ngụm máu tươi, tiếp theo, liên tục oa oa wow mấy tiếng, liên tục phun ra tới mười mấy ngụm máu tươi, trong nháy mất mặt vàng như tờ nghệ! Trong lúc nhất thời run rẩy cơ hồ đứng không vững được!

"Phó soái!"

"Vũ soái! Ngài tại sao?"

"Vũ phó soái, ngài ngàn vạn lần phải bảo trọng, thân thể quan trọng hơn, những thứ khác không trọng yếu..."

Lập tức có người phi thân tiến lên, tiến lên khuyên lơn.

Sở Dương đứng ở đối diện, hai tay chắp sau lưng, nhìn qua chân chính là phong thái nghiêm nhiên, lôi lạc phiêu nhiên thế ngoại.

Trên thực tế, hai tay hắn đang không ngừng vận công, không ngừng xoa bóp trong tâm thầm hút 1 hơi lành khí nói: "Mẹ nó, cái lào khốn kiếp này sao xương cứng như vậy, lão tử một vòng 1800 quyền nện xuống, ngay cả xương trên tay của mình cũng nện đến vờ ra, đau đến mức ta kiên trì không nổi nữa, gia hòa này lại còn không bị đánh chết, thậm chí cùng không bị đả thương!"

"Hơn nữa hộ thể thần công của lào lại vẫn kiên trì tới hơn 1700 quyền mới bị đánh tan..."

"Người như vậy chỉ là Thánh Nhân trung cấp tu vi? Như vậy Thánh Nhân cao cấp thì lại như thể nào? Ta X... Tay của ta5 thật sự là quá đau..."

Đến đây, Vũ Trì Trì rốt cục coi như là trì hoàn được một hơi nhưng vân trước sau liên tục phun ra mười mấy ngụm máu tươi, thứ nhất là bởi vì bị thương, thứ hai còn lại là tức. Dĩ nhiên, nguyên nhân chủ yếu vân là tức.

Cái kết quả này, lấy tu vi Thánh Nhân trung cấp của hẳn mà nói, Sở Dương cho dù vận đủ Cửu Trọng Thiên Thần Công, môi nhất kích cùng toàn lực mà lên, mang theo xung lượng cường mành nhất liên tục đánh mà muốn đem Vù Trì Trì đánh thành sổng dở chết dở như vậy cùng là chuyện tuyệt đối không thế nào!

Sở Dương xuất liên tục ám chiêu, chế tạo cơ hội, rốt cục đổi lấy 1800 quyền liên tục, rốt cục đem hộ thân thánh khí của Vũ Trì Trì đánh tan, nhưng Thánh Nhân trung cấp hộ thân thánh khí sự cường hàn thật sự là quá đáng, cùng chỉ có hơn một trăm quyền cuối cùng mới thật sự là đánh vào thân thể Vù Trì Trì.

Song đánh với cường độ cao như vậy, hộ thân thánh khí của Vũ Trì Tri cố nhiên cuối cùng bị phá nhưng Sờ Dương bên này cũng không phải là dê chịu như vậy.

Thánh cấp nguyên lực cùng không vừa, môi một quyền oanh kích tạo ra lực phản chấn cùng làm cho Sở Dương cực kỳ khó chịu, 1800 quyền oanh kích xuống cùng chính là Sở Dương phải chịu lực phản kích của 1800 quyền ngược lại, thương tổn là điều có thể nghĩ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 19 lượt.

Vẽ tranh chính là một loại hình nghệ thuật giống như âm nhạc, khiêu vũ và nó thể hiện cảm xúc của con người. Tranh chính là sự biểu hiện cảm xúc cá nhân bên trong. Nhìn vào tác phẩm đó, chúng ta có thể thấy được tâm trạng cũng như những suy nghĩ của một con người. Rất nhiều bài hướng dẫn vẽ chi tiết bằng video và hình ảnh được chia sẻ từ trang cách vẽ chẳng hạn như ve tranh de tai le hoi ngay tet hoi phao hoa dem giao thua hungart, ve tranh phong canh bang but chi don gian ma dep how to draw scenery with pencil Bức tranh là nơi trẻ có thể gửi gắm những cảm xúc của trẻ vui, buồn, tức giận…qua những gam màu. Thông qua những bức tranh có thể hiểu được những nét tính cách, cảm xúc của trẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status