Ngạo thế cửu trọng thiên

Chương 2153: Đàm Đàm kiểm điểm

Hai vị Yêu Tộc Thánh Nhân lý do rất đúng. Người ta Đàm Đàm gia nhập Thiên Binh Các đó là bởi vì hắn là sư đệ Sở Dương, thân phận gì cũng không sao cả, nhưng ngươi đường đường là Yêu Tộc Thái Tử, đi làm một Đường chủ của 1 môn phái giang hồ nho nhỏ sao.

Ngươi xem náo nhiệt gì chứ?

Yêu Ninh Ninh trong bụng không vui nhưng không thể làm gì khác hơn là tạm thời bỏ đi chủ ý này.

Thiên Binh Các chính thức thành lập, đêm đó mọi người thật náo nhiệt một phen.

Miêu Nị Nị cùng Miêu Tiểu Lại, hai vợ chồng buổi tối hôm đó liền chào tạm biệt Sở Dương để trở về Miêu tộc, chuẩn bị cùng Thiên Binh Các của Sở Dương thảo luận về việc liên minh... Chuẩn bị ở thời khắc mấu chốt xuất binh đi Tử Tiêu Thiên!

Cái này cũng phải cần chuẩn bị.

Đường gia thiểu chủ vì chúc mừng Thiên Binh Các thành lập mà vung tay đưa tới năm mươi vạn Tử Hà Tệ để hạ lê! Bực đại thủ bút này làm cho tất cả mọi người đều giật mình không nhỏ.

Năm mươi vạn Tử Hà Tệ này có thể cung ứng cấp dưỡng cho mười vạn đại quân hơn mười năm thời gian!

Sở Dương đối với cái quà tặng này vô cùng vui vẻ nhận lấy, nhưng đối với việc Đường gia thiểu chủ muốn gia nhập Thiên Binh Các thì ngoảnh mặt làm ngơ.

Đường gia thiểu chủ rầu rĩ không vui, hắn cũng muốn xen lẫn vào mà làm Đường chủ gì đó, thực lực chưa đầy thì ta liền lấy tiền bù vào, nhưng cho tiền rồi vẫn không có được. Đàm Đàm thấy thế tiến lên an ủi nói: "Ta nói với thiểu chủ, đây không phải là xem thường ngươi đâu nhưng ngươi nếu lớn lên đẹp trai một chút thì nói không chừng lão đại đồng ý... Vấn đề là..."

Đường gia thiểu chủ bi phẫn vạn phần nhìn Đàm Đàm hồng hộc hồi lâu rồi đột nhiên quát to một tiếng nói: "Ngươi còn chưa có thực hiện đánh cuộc!"

Đàm Đàm mặt nhất thời đen xì, hiện tại hắn chỉ sợ người khác nói đến cái đề tài này.

"Đúng đúng đúng..." Một đống người tất cả đều e sợ cho thiên hạ bất loạn, nghe vậy thì cùng tiến lên cãi nhau, lực lượng nhiều người trực tiếp đem Đàm Đàm đè dưới mặt đất!

"mau thực hiện đánh cuộc đi!" Mọi người cùng nhau rống to.

Sở Dương thấy thể trợn mắt há hốc mồm, nghĩ nửa ngày cuối cùng không có tham dự. Không nghĩ tới Thiên Binh Các sau khi thành lập thì đại sự đầu tiên chính là nghe Đàm Đàm làm kiểm điểm!

"Được rồi được rồi..." Đàm Đàm kêu to, mặt sưng vù tò trong đám người nhảy dựng lên nói: "Không phải làm kiểm điểm sao? Ta hiện tại thực hiện đánh cuộc cũng chính là do tên Sở Dương trời đánh kia lại cũng không nói giải vây cho ta, ta nhớ ngươi đó..."

Lại dám mắng ta hả?

Thật sự là không biết sống chết, nhớ kỹ ta? Tốt, ta để ngươi nhớ ta cả đời...

Sở Dương nhãn châu xoay động lập tức phân phó Tử Tà Tình để cho Tạ Đan Phượng lặng lẽ tới đây nghe người khác kiểm điểm một chút.

Tạ Đan Phượng vẫn ghi nhớ Đàm Đàm là lão công của mình, hôm nay nghe nói Đàm Đàm bản thân ở chỗ này nên tự nhiên là chạy như bay tới ; đám người Hô Duyên Ngạo Ba cũng tùy theo hăng hái bừng bừng mà đến được Sở Dương an bài ở phía sau màn che.

Sở Dương cũng trịnh trọng cảnh cáo nói: "Tất cả mọi người không cho phép được lên tiếng!"

Chúng nữ tất cả đều không khỏi hưng phấn gật đầu đáp ứng.

Chỉ nghe thấy phía ngoài ầm ĩ rồi Đàm Đàm rống to nói: "Kiểm điểm hả, không phải là làm kiểm điểm sao? Gấp cái gì chứ? Để cho ta có thời gian châm chước tỉm từ chứ!"

Yêu Ninh Ninh rống to nói: "tuy nhiên trọng điểm là đừng có quên những cái điều kiện kia đó!"

"Cút đi!" Đàm Đàm giận tím mặt nói: "Nói thêm nữa một câu ta liền đánh ngươi! Để cho ngươi biết Hoa nhi tại sao hồng như vậy!"

"Nguyện đánh cuộc chịu thua, không được đe dọa người trong cuộc!" Một ngàn người cùng nhau rống to.

Đường gia thiểu chủ có bệnh không tiện nói ra nay đã được Sở Dương thuần thục giải trừ, giờ phút này lớn tiếng nhất.

"Bọn họ rốt cuộc đang làm cái gì vậy a? Làm sao lại bốc lửa như vậy!" Tạ Đan Phượng nhỏ giọng hỏi.

"chính là một lần đánh cuộc, Đàm Đàm thua cuộc, hiện tại thực hiện điều kiện ban đầu." Tử Tà Tình khóe miệng mỉm cười nói.

"Đáng đời! Nên để cho hắn nhớ lâu một chút!" Tạ Đan Phượng oán hận nói.

Lúc này, đâm đông ồn ào đem Đàm Đàm ném lên đài, ở trên đài cao lại còn đặt một cái bàn, để cho Đàm Đàm đứng lên trên, quả nhiên là rất nổi bật.

Đàm Đàm đứng ở trên bàn cao, từ trên cao nhìn xuống vênh mặt, phảng phất như đang làm đại sự khiến mọi người chú mục vậy. Không thấy ủ rũ vì thua cuộc chút nào, ngược lại rất có chút ít hành diện.

"Mau lên!" Ngàn người cùng nhau hô to.

"Ta ở chỗ này làm kiểm điểm!" Đàm Đàm hô lớn nói: "Lão tử đánh cuộc thua cuộc, đánh cuộc bị thua cho nên ở chỗ này làm kiểm điểm! Lão tử vì thực hiện đánh cuộc hôm nay cũng không có mặt..."

Dưới đài cười tiếng nổ lớn.

Tạ Đan Phượng nghe cái thanh âm quen thuộc này thì trong lúc bất chợt nổi lên ý niệm muốn xông ra đem gia hỏa này đánh cho một trận.

"Mọi người đều biết đó, con người của ta mặc dù rất tuấn tú, mặc dù là tình trường thánh thủ; mặc dù cô nương lớn cô dâu nhỏ hễ nhìn thấy

ta là liền bị mê chặt..." Đàm Đàm cao giọng bắt đầu kiểm điểm, mặc dù luận điệu này thật lòng không giống kiểm điểm cho lắm.

Sau màn che Tạ Đan Phượng nghe thế thì mắt hạnh trợn tròn, lửa giận hừng hực!

Ngươi với đức hạnh này lại còn là tình trường thánh thủ... Lại còn thông đồng với không ít đại cô nương... Ngươi thật có thể a.

"Nhưng trí thông minh của ta không cao, ta là một đầu heo..." Đàm Đàm bắt đầu dựa theo ước định đánh cuộc, thần thái phi dương hô to, không thấy vẻ xấu hổ chút nào.

Nhưng dưới đài vô số người đã bắt đầu cười sặc sụa, phun nước miếng thành một đám người ngà ngựa đổ.

"Ta chính là một đồ con lợn... Mặc dù là con lợn tương đối đẹp trai nhưng heo vân chính là heo..." Đàm Đàm sắc mặt tự nhược nói: "Đây là bởi vì đánh cuộc thua nên ta mới nói như vậy thôi, thật ra thì ta không phải là một đầu heo... Ta mặc dù là heo nhưng ta cũng có rất nhiều mỹ đức..."

Không ít người cười đến đau bụng, chiếu vào khuynh hướng phát triển thì không chừng có thể cười đến mức vãi ra cái xấu nhất...

"... Từ trên tổng hợp lại, ta chân chân thật thật chính là một đầu heo ngu xuẩn!" Đàm Đàm thanh âm tràn đầy vẻ dương dương đắc ý, đắc chí vừa lòng, ở lúc ban đầu còn có một điểm xấu hổ nay tò tò biến thành da mặt dày, không biết xấu hổ không có liêm sỉ, hăng hái ngẩng cao đầu nói: "kiểm điểm ta nói xong rồi, các ngươi còn muốn nghe nữa hay không? Muốn nghe thỉ ta làm tiếp, ta là một đầu trâu bò, một đầu trâu bò ngu xuẩn..."

"Ngao ngao nga a nha..." Dưới đài không khí càng thấy như ửa nóng, vô số tiếng ồn ào.

"Wow ha ha ha..." Đàm Đàm ở trên đài dường như tự đắc vui mừng, một tay đặt giơ cao giữa không trung mà uốn éo cái mông và trong miệng kêu to nói: "Hống hống hống... Hống hống hống..." Bộ dạng giống như đang mở hòa nhạc vậy.

Đông!

Ta X... Sư đệ của ta, ngươi còn có chút lễ phép nào hay không, ra cửa rồi ngài có thể ngàn vạn lần đừng gọi ta sư huynh, sư môn bất hạnh. Cửu trọng thiên tại phía xa, sư phó a, ngươi có thể để cho ta thân là sư huynh tới thanh lý môn hộ không đây?!...

"Khốn kiếp! Wow nha nha..." Tạ Đan Phượng rốt cục cũng chịu không nổi nữa, giương nanh múa vuốt vọt ra, hai tay chống nạnh nói: "Đàm Đàm, ngươi cái tên khốn nạn này còn không xuống cho ta!"

Đàm Đàm nghe vậy thỉ chính là sửng sốt, vừa nhìn chăm chú lại thỉ trong nháy mắt thất kinh nói: "A — gặp quỷ nữa rồi./."

Trời ạ, các nàng làm sao lại ở chỗ này đây? Cái này toi cái mạng già rồi!

Thương Thiên a, đại địa a, cứu mạng a!

Tạ Đan Phượng "Sưu" một tiếng nhảy lên đài cao, đưa tay lên túm được tai Đàm đại ma vương nổi giận nói: "Ngươi còn chưa đủ sao? Ngươi là heo? Ngươi là trâu bò? Ngươi còn là cái gì nữa?!"

Nhưng ngay sau đó chính là dùng sức vặn một cái, biên độ ít nhất vượt qua 180 độ.

Đàm Đàm "Ngao" một tiếng, thân thể nhân thể ngưỡng chuyển, cái bụng lồi ra lắp bắp nói: "Đau... Buông tay ra! Ngươi tiểu bì nương này... Làm sao lại đột nhiên xuất hiện, chuyên gì xảy ra đây..."

"Ta còn không biết ngươi lại là tình trường thánh thủ đây... Còn thông đồng với không ít mỹ nữ đây... Ngươi thật sự là thật là lợi hại a..." Tạ Đan Phượng nói tới đây thì mới phát hiện ra phía dưới đã yên lặng như tờ.

Vô số người đều trừng tròng mắt nhìn mình cùng Đàm Đàm. Mà mình lại đang ở trên đài cao như vậy níu lấy lô tai Đàm Đàm dường như đã giữ vững tạo hình này một lúc lâu... nên không khỏi đại xấu hổ nói: "Lăn xuống! Lão nương hảo hảo tính sổ với ngươi..."

Hai người lập tức nhảy xuống đài cao, nhanh như chớp cực tốc biến mất ở trong tầm nhìn mọi người...

Phía dưới hơi yên lặng một hồi, nhưng ngay sau đó trong giây lát bộc phát ra một trận cười kinh thiên, có người vô bàn, ôm bụng, cười nước mắt giàn giụa...

"Đàm Đàm lần này là thật thảm, không cần ta xuất thủ thanh lý môn hộ đã chịu đủ rồi." Sở Dương nhìn có chút hả hê, hắn chỉ nghe thấy phía sau truyền đến tiếng Đàm Đàm đau đến mức không muốn sống hét thảm một tiếng nói: "Tha mạng a... Ta đó chính là tùy tiện nói thôi, ngàn vạn lần đừng coi là thật a..."

Sở Dương há miệng cười nói: "Nên! Đáng đời! chịu khó chịu báo ứng đi!"

"Hai vị đại cao thủ, theo ngươi, cái Thiên Binh Các này của Sở Dương tương lai sẽ phát triển như thế nào?" Yêu Ninh Ninh rời khỏi hội trường khi trở lại gian phòng của mình đã lấy cái vấn đề này ra hỏi thăm Hồ thúc thúc và Mà thúc thúc.

"Không thể hạn che! Khó có thể lường được!" Hồ thúc thúc cùng Mã thúc thúc hai người vẻ mặt cũng rất nghiêm túc đưa ra đáp án này.

Rất hiển nhiên, Sở Dương ở chỗ này sau khi chỉnh hợp toàn bộ thành viên mới hiển lộ ra thực lực kinh người, để cho hai vị Thánh Nhân cấp cường giả này tự đáy lòng cũng rung động một chút.

"Nếu như cứ dựa theo sự phát triển như thế này thì tin tưởng không tới năm mươi năm, thực lực của Sở Dương có thể chống lại một phương thiên địa rồi. Hơn nữa, cái này là còn chưa tính đến những huynh đệ mà lúc trước hắn nhắc tới, nếu như hắn nói là thật thì thực lực của hắn sẽ khó ước chừng hơn, nhưng ít ra một phương thiên địa đà không đủ để chống lại hắn rồi."

Mã thúc thúc thở dài một tiếng nói: "thế lực khổng lồ như vậy cứ ở Yêu Hoàng Thiên chúng ta phát triển... Đối với Yêu Hoàng Thiên chúng ta mà nói thật sự không phải là cái gì tốt, chúng ta cũng nên để mắt đến Sở Dương này, không được coi thường."

Yêu Ninh Ninh thản nhiên nói: "Là thế này phải không? về tương lai và thực lực của Sở Dương, những phán đoán của 2 người ta đồng ý nhưng còn việc nói Sở Dương quật khởi không tốt,đối với Yêu Hoàng Thiên, về điểm này thỉ ta không cho là như vậy, mâu hậu vân hay nói, chuyên thế gian có lợi thỉ tất có hại, bất quá là đo suy nghĩ của mọi người có điều bất đồng mà thôi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 19 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như wordpress 5 0 co gi moi, thủ thuật hay/thủ thuật facebook chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status