Ngạo thế cửu trọng thiên

Chương 2173: Thí nghiệm thuốc, Thiên địa Huyền Hoàng Quả!

"Ngự tọa, có cái gì phân phó?" Trong mấy ngày này, Mộng Vô Nhai đối với Sở Dương có thể nói là càng ngày càng bội phục.

Sử dụng phương pháp luyện công của Sở Dương trong thời gian thật ngắn, thuộc hạ của mình lại liên tiếp đột phá!

Loại thành tựu này, Mộng Vô Nhai sống hàng chục vạn năm mà vẫn còn là lần đầu nhìn thấy.

Mộng Vô Nhai cũng lần đầu tiền đối với mục tiêu 'Đồ diệt thiên ma" của Sở Dương cảm giác tràn đầy lòng tin: chỉ cần cứ như thế, thiên ma đại quân có gì đáng sợ?

"Là như vậy." Sở Dương cân nhắc một chút tìm từ, lúc này mới nói: "Mộng tướng quân, bây giờ có một việc, ta trong lòng có chút do dự, hạ không được quyết tâm... không biết Mộng tướng quân có tin hay không, ở trên võ học chi lộ có thể có loại chuyện một bước ngàn dặm, thậm chí là một bước lên trời?"

Mộng Vô Nhai ngẩn ra nói: "Cái thuyết pháp này nếu là trong 1 trường hợp đặc biệt nào đó tự nhiên là tồn tại. Nhất là đối với cấp thấp võ giả mà nói, khi được phục dụng 1 loại thiên tài địa bảo cực kỳ hiếm thấy nào đó, hay hoặc là được cường giả quán đỉnh thì đúng là có thể một bước ngàn dặm, thậm chí một bước lên trời."

"Bất quá, tình huống như thế chỉ xảy ra đối với võ giả dưới Thánh cấp mà thôi, còn võ giả tu vi đà đến Thánh cấp thì cần có số lượng thiên địa linh lực vô cùng khổng lồ, cho nên, loại trường hợp đặc biệt này cũng tương đối ít phát sinh."

Mộng Vô Nhai nói không thể nghi ngờ là lời nói thật nhưng nói tới đây hắn vẫn còn hơi chần chờ một chút, nói: "Bất quá đại để cũng là do phương pháp nữa, trong truyền thuyết có chút ít phương thức bí mật vân có thể làm được, chỉ là chúng ta không biết mà thôi, tỷ như loại cực hạn tu luyện của Ngự tọa hiện tại này..."

Sở Dương cười nói: "Mộng tướng quân, loại cực hạn tu luyện này nếu như không có ngoại lực gia nhập, ngươi chẳng lẽ thật cho là hiệu quả sẽ rõ ràng như thể sao?"

Mộng Vô Nhai cũng nở nụ cười.

Nếu nói cực hạn tu luyện, chỉ cần là võ giả cũng sẽ không ai xa lạ nhưng có ít người đem mình luyện đến chết mà vẫn không thể đột phá.

Trong lòng hắn sớm có nghi ngờ, Sở Dương khẳng định là còn có thủ đoạn của hắn, chẳng qua là nếu Sở Dương không nói thì Mộng Vô Nhai cũng sẽ không tùy tiện đi hỏi thăm.

Loại đại bí mật này ít người biết càng thêm an toàn.

Điểm chừng mực này Mộng Vô Nhai vẫn rất để ý nhưng bây giờ nghe Sở Dương chủ động nói ra, hắn cũng biết Sở Dương chuẩn bị giải khai đáp án nên cười nói: "Kính xin Ngự tọa giải thích nghi hoặc."

"Ta có một loại thiên tài địa bảo rất đặc thù." Sở Dương bắt đầu tụ âm thành tuyến, truyền âm nhập mật nói: "Loại thiên tài địa bảo này có thể cực hạn gia tăng tu vi cho tới cải thiện thể chất của con người... Mà trong khoảng thời gian này, chúng ta đã dùng cái này để sáng tạo ra khổng lồ kỳ tích ngàn người tăng lên tu vi, nếu nói là ảo thuật là trò che mắt người đời thì thủ thuật của ta chính là tại cái này..."

"Thỉ ra là như vậy!" Mộng Vô Nhai bừng tỉnh đại ngộ. Nhưng ngay sau đó lại cảm thấy kỳ quái: trong lúc này vân thật sự không có nghe ai nói lại sẽ có thiên tài địa bảo bá đạo như thế.

"Xin hỏi ngự tọa, loại thiên tài địa bảo này là vật gì? Có thể đem tên nói cho ta không?" Mộng Vô Nhai tò mò hỏi.

"Là một loại trái cây." Sở Dương hít một hơi nói: "Nhưng hiện tại chúng ta gặp phải một lựa chọn khó khăn, đó chính là, nếu tiếp tục sử dụng loại trái cây này ở phạm vi lớn thì hiệu quả sẽ không cao nữa nhưng nếu tùy tiện để cho một mình người nào đó phục dụng thì dược lực lại quá lớn. Coi như là ta và ngươi đã đã đạt đến Thánh Nhân tầng thứ cường giả cũng chưa chắc đà chịu được, không chừng sẽ tại chỗ bị khổng lồ dược lực làm cho nổ tung!"

"Mà một khi tiêu hóa không được, kết cục chính là u Minh hai đường." Sở Dương cười khổ nói: "Cho nên, rốt cuộc nên sử dụng nó như thể nào ta muốn tìm Mộng tướng quân tới thương nghị."

"Thật có thể làm nổ tung Thánh Nhân? Thế gian sao lại có dị quả kinh người như thể?!" Mộng Vô Nhai khiếp sợ hỏi.

Nếu có thể đem một vị Thánh Nhân tầng thứ cường giả nổ chết... Mộng Vô Nhai thật sự không thể tin tưởng.

Nhưng Sở Dương nói thật sự là với bộ dạng rất chân thật.

" đây đúng là một vật nói không rõ được." Sở Dương vẻ mặt cười khổ nói: "Ta hiện tại cũng không rõ ràng lắm, trong trái cây kia dược lực đến tột cùng có khổng lồ cỡ nào... Nhưng nếu nói là làm nổ tung một vị Thánh Nhân... đó cũng không là chuyên không thể nào, năm đó khi loại trái cây này đã tiêu tán đi ít nhất chín thành dược lực..."

Sở Dương đem chuyên năm đó nói lại một lần. Mộng Vô Nhai cau mày, rơi vào trầm tư.

"Nếu như lời Ngự tọa nói thì dược lực của loại này trái cây sẽ không tạo thành uy hiếp đối với ngươi và ta." Mộng Vô Nhai trầm ngâm nói: "Ngự tọa khi mới lên Cửu Trọng Thiên Khuyết nhiều nhất cũng chính là Nhân cấp tu vi mà thôi, nói không chừng còn muốn thấp hơn một chút."

"Mà giữa Nhân cấp và Địa cấp đã xê xích nhau vài chục lần trở lên rồi, rồi khoảng cách từ Địa cấp đến Thiên cấp lại vài chục lần chênh lệch nữa; Thiên cấp đến Thánh cấp còn xê xích xa hơn... về phần Thiên Nhân cấp, Thánh Nhân cấp... Càng là xê xích không thể tính bàng lẽ thường được, đơn thuần sử dụng tiêu chí nguyên khí chứa đựng mà nói, chênh lệch cơ hồ chính là thiên soa địa viễn, giữa voi cùng con kiến hôi..."

"Cho dù năng lượng của dị quả như cũ vượt quá tưởng tượng của chúng ta thì tin tưởng là cũng tuyệt đối sẽ không ra ngoài cực hạn của Thánh Nhân cường giả." Mộng Vô Nhai khi nói lời này thì hiển nhiên vô cùng thận trọng.

Bởi vì hắn biết, chỉ cần có bất kỳ một điểm phân tích sai lầm nào thì rất có khả năng đưa đến hậu quả nghiêm trọng không cách nào vãn hồi được: nếu bị linh dược làm cho nổ tung thì kết quả duy nhất cũng chỉ là tan thành mây khói, thân vân đạo tiêu!

Thậm chí ngay cả hồn phách cũng sẽ không lưu lại một chút xíu nào!

Chân chính là thần hồn câu diệt, vạn kiếp bất phục!

Nghe Mộng Vô Nhai nói Sở Dương lần nữa trầm ngâm. Một hồi lâu sau, Sở Dương trầm giọng nói: "Mộng tướng quân, hôm nay tìm ngươi tới đây, ngoại trừ mời ngươi giúp ta phán đoán cực hạn hiệu lực của trái cây này ra, ta còn có một cái mục đích khác hoặc là nói một cái mục đích mới. Đó chính là muốn xin ngài... Trợ giúp thí nghiệm một chút xem loại thiên tài địa bảo này hiệu năng như thế nào, xem cực hạn thừa nhận của Thánh Nhân cường giả như thế nào..."

Mộng Vô Nhai sau khi nghe xong gật đầu.

Hắn mới vừa rồi vốn muốn nói ra để mình dùng thử nhưng lại sợ Sở Dương hoài nghi mình có dụng ý khác. Dù sao loại thiên tài địa bảo này chỉ có thể ngộ mà không có thể cầu, ngay cả muốn mạo hiểm chút ít cũng là lợi nhiều hơn hại.

Thiên tài địa bảo thần dị như thể nếu là bị mình một ngụm nuốt mất... Khó tránh khỏi có tư tâm hiềm nghi.

Lời này có thể dễ nói nhưng không dễ nghe.

Hôm nay do Sở Dương nói ra thì không thành vấn đề. Mộng Vô Nhai cũng không từ chối nói: "Lão phu nguyện ý đánh cược một lần."

Mộng Vô Nhai hiểu, Sở Dương trước khi nói những lời này cũng đã trải qua phản phục suy tính châm chước rồi, vì sao tìm mình thí nghiệm cũng đã có cân nhắc rồi.

Tình huống bây giờ nhìn như an ổn, kì thực nguy cơ tứ phía, bất cứ lúc nào có thể phát sanh biến cố. Sở Dương hoặc là còn mạnh hơn một chút, vì Sở Dương có ùn ùn lá bài tẩy, nếu không được cũng có thể bảo vệ tánh mạng chạy trốn.

Cho dù lá bài tẩy bảo vệ tánh mạng của Sở Dương bại lộ, nhưng người Mặc Vân Thiên chưa hẳn đã có thể sờ thấu toàn bộ lai lịch của Sở Dương. Dù sao 2 bên quá xa, tiếp xúc quá ít.

Mà mình thì bất đổng, Mặc Vân Thiên đối với mình thật sự quá quen thuộc!

Vô luận là tu vi hay phương thức chiến đấu của mình, Mặc Vân Thiên cao tầng cơ hồ chính là không người nào không biết, nhất là các Thánh Nhân cao thủ có thể nói là biết gốc biết rễ nhau.

Một khi có siêu cấp cao thủ tới đây, mình đối mặt với bọn họ cơ hồ cũng chỉ có bó tay chờ chết!

Tuyệt đối không tồn tại bất kỳ may mắn nào. Cho nên hiện tại người có tình cảnh nguy hiểm nhất không phải là Sở Dương, mà là mình!

Có thể nói như vậy: nếu mình không có loại dược vật này, thậm chí không phải là Sở Dương trùng hợp có được thần dị linh quả như vậy thỉ kết cục của mình tuyệt đối là khó thoát khỏi cái chết; chỉ cần bị địch nhân tìm được, chính là kết cục đã sớm định. Nếu loại thiên tài địa bảo này thật sự là quá mức cường đại, mình chịu không được mà bị nổ tung bỏ mình... Vậy thỉ cũng không khác gì kết quả trên!

Cùng là chết nhưng cái sau còn tương đối khá hơn một điểm, bởi vì là rất sung sướng mà chết đi, nhưng nếu bị địch nhân bắt về Mặc Vân Thiên thì tao ngộ sẽ thống khổ khó có thể tưởng tượng được..

Ngược lại, nếu loại thiên tài địa bảo này chẳng những không nổ tung mình, ngược lại làm cho tu vi của mình tăng lên trên phạm vi lớn, như vậy xác suất mình bảo vệ được tánh mạng chạy trốn, thậm chí là chuyển bại thành thắng không thể nghi ngờ sẽ thật lớn.

Cho nên lần đánh bạc này mặc dù phải dùng tánh mạng đi đánh cuộc nhưng vẫn là lợi nhiều hơn hại!

Cuộc đời này có chuyên gì không phải là đánh bạc đây? Nếu không cá, vĩnh viên cũng sẽ không thắng!

Sở Dương nhìn Mộng Vô Nhai, nói: "Mộng tướng quân, ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa? Quá trình này chưa chắc đã thuận lợi như ngươi phán đoán đâu!"

Mộng Vô Nhai trịnh trọng gật đầu nói: "Ngự tọa, lão phu hiểu tâm ý của ngươi, chết sống có số, được mất do thiên."

Trong mắt của hắn, có một phần cảm kích thật sâu. Sở Dương cũng không phải là bản thân hắn không thể thí nghiệm loại thuốc này, hơn nữa, Sở Dương phục dụng thì tỷ lệ thành công so sánh với Mộng Vô Nhai còn cao hơn nhiều.

Nhưng, một khi thí nghiệm thành công, loại trái cây này số lượng dù sao có hạn mà người cần phục dụng thật sự nhiều lắm.

Mộng Vô Nhai mới vừa tới đây, công còn chưa thấy, nếu cứ như vậy cho hắn, như thể nào làm người ta tin phục?

Ngay cả Sở Dương có uy tín tuyệt cao thì vẫn không khỏi gieo xuống một điểm mầm móng tiêu cực.

Nhưng nếu trong đó liên lụy đến sinh tử, một khi thất bại, Mộng Vô Nhai bỏ mình, đó lại là một việc khác ; ngay cả lúc đó thành công, Mộng Vô Nhai thành là người thứ nhất được lợi mà không có người nào ghen tỵ với hắn, cảm thấy cái gì không thăng bàng, bởi vỉ người ta là cầm tánh mạng của mình đi cá cược.

Hơn nữa còn là vì mọi người!

Cứ như vậy, Mộng Vô Nhai ngược lại sẽ trở thành công thần của Thiên Binh Các, hơn nữa sẽ trước tiên được dung nạp vào đội ngũ lành đạo trọng yểu của Thiên Binh Các.

Hơn nữa... Còn kèm theo thực lực tăng lên mức độ lớn!

Sở Dương mặc dù là dùng Mộng Vô Nhai làm vật thí nghiệm, nguy hiểm khó lường nhưng trong chuyên này quả thật cũng có dụng tâm: đúng như Mộng Vô Nhai suy nghĩ... Nếu như là thuốc này có thể làm nổ tung Thánh Nhân... Như vậy, đây căn bản không phải thiên tài địa bảo, mà là đệ nhất thiên hạ kịch độc!

Bởi vỉ, ngay cả Sở Nhạc Nhi sau khi tinh nghiên độc kinh thì phát hiện ra trong độc kinh có ghi lại 1 thứ tối độc dược nhưng cũng chỉ có thể làm yểu Thánh Nhân cường giả đi 1 trình độ nhất định mà thôi, tuyệt không có khả năng trực tiếp độc chết!

Độc còn không thể, huống chi là bổ?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 19 lượt.

Xe đạp điện xứng đáng là lựa chọn hàng đầu cho người tiêu dùng nhờ ưu điểm sử dụng năng lượng sạch, giảm thiểu khí thải và không gây ô nhiễm môi trường, kết hợp với thiết kế nhỏ gọn, dễ dàng di chuyển trong giờ cao điểm tại các thành phố lớn. Những kinh nghiệm về lựa chọn xe đạp điện và cách sử dụng được chia sẻ trên trang Xe Đạp Điện Yến Oanh chẳng hạn như sạc xe đạp điện báo đèn xanh, san pham/xe dien xmen espero nếu bạn cần thêm bất cứ thông tin gì về xe đạp điện hay xe máy điện thì đừng ngần ngại liên hệ với Xe Đạp Điện Yến Oanh tại địa chỉ: 240 Bà Triệu, Lê Đại Hành, Hai Bà Trưng, Hà Nội, Việt Nam.

loading...
DMCA.com Protection Status