Ngoan, dỗ anh

Chương 1: Em thích anh



Edit: Xiao Yi.

Lần đầu tiên nhìn thấy Cố Ngôn Thanh, Tần Noãn mười tám tuổi.

Mùa hè sau khi thi Đại học xong, cô xảy ra tranh chấp với ba Tần về chuyện nhập học Đại học C hay là xuất ngoại. Sau đó, cô một mình trốn trong phòng KTV uống sáu chai bia.

Lúc đi ra, Tần Noãn đã mang theo men rượu hơi say. Cô ngước mắt, chợt thấy bên ngoài hành lang có một thiếu niên đang gọi điện thoại.

Là kiểu người ôn nhuận như ngọc, khí chất tao nhã. – Đó là ấn tượng đầu tiên của cô về Cố Ngôn Thanh.

Anh đứng quay lưng về phía Tần Noãn, đôi chân dài thẳng tắp, một tay đút túi quần. Tóc anh ngắn mịn, ánh đèn trên đỉnh đầu chiếu xuống gương mặt trắng nõn thanh tỉnh của anh, khiến cho dáng người của anh thoạt nhìn vừa tuấn lãng vừa ôn hoà.

Lúc nói chuyện, gương mặt anh mang theo ý cười ấm áp, thanh âm ôn nhuận êm tai, hệt như quanh người anh đang toả ra khí chất cao lãnh vậy! Không hiểu vì sao, nó lại khuấy động lòng cô...

Tần Noãn kinh ngạc nhìn anh, nhịp tim đình trệ mấy giây, hai gò má chợt đỏ lên.

Sau khi cúp điện thoại, Cố Ngôn Thanh đi về hướng này. Anh lơ đãng thoáng nhìn, chợt bắt gặp một nữ sinh vị thành niên đang mơ hồ, miệng của cô khẽ nhếch lên, đôi mắt sáng tinh mở to mà nhìn anh.

Lần đầu tiên bị người khác to gan không chút che giấu nào mà dùng ánh mắt như đang nhìn con mồi như thế, Cố Ngôn Thanh hơi khó chịu.

Anh hơi nhấp môi, do dự một chút, cuối cùng vẫn là khiêm tốn chào cô một tiếng: "Xin chào, cô có việc gì sao?"

Khoảng cách rất gần, thanh âm của anh nghe ra thật ôn nhu, giống hệt như dòng suối trong ôn tuyền chảy qua ngọc ấm, đặc biệt từ tính, khiến cho lòng người tan chảy.

Lúc ấy, có lẽ Tần Noãn say thật, đầu óc có hơi không tỉnh táo, nói chuyện cũng không rõ: "Không có gì, chỉ là anh đó, nhìn rất đẹp trai."

Dừng lại một chút, cô lại nói tiếp: "Giọng của anh cũng rất dễ nghe."

Cố Ngôn Thanh nhướn mày, cảm thấy hơi buồn cười. Thoạt nhìn tuổi của cô không lớn lắm, cho nên anh thiện ý nhắc nhở một câu:

"Em gái nhỏ này, học sinh cấp ba không nên uống rượu, càng không nên ở chỗ này để uống rượu, không an toàn đâu."

"Em không phải học sinh cấp ba!" Tần Noãn bất mãn phản bác lời anh.

Cô đã sắp vào năm nhất Đại học rồi, làm gì mà vị thành niên chứ!

Cố Ngôn Thanh dừng lại mấy giây, còn nói: "Dù vậy cũng không nên tới đây uống rượu, cô sẽ dễ gặp phải nguy hiểm."

"Đây là KTV của nhà em!" Tần Noãn giơ cằm nói.

Cố Ngôn Thanh khẽ giật mình, cười đáp: "Nếu vậy... cô vui là được."

Tần Noãn cảm thấy dáng vẻ khi cười của anh hệt như mặt trời mùa đông, cực kỳ ấm áp.

Lòng cô lại rung động thêm một chút.

Cố Ngôn Thanh không tiếp tục nói chuyện nữa, đi ngang qua người cô, chuẩn bị trở lại phòng KTV.

Lúc này, Tần Noãn mơ mơ màng màng, da mặt cũng dày lên, ngăn ở cửa phòng không cho anh vào, "Anh còn chưa nói cho em biết anh tên gì, học Đại học nào? Nick Wechat số bao nhiêu?"

Lông mày của Cố Ngôn Thanh hơi nhướn lên, "Tại sao tôi phải nói cho cô?"

"Để em theo đuổi anh đó!" Đôi mắt hạnh của cô loé ra ánh sáng rất nhạt, dáng vẻ hưng phấn lúc nói chuyện không hề có chút điểm nào thẹn thùng của thiếu nữ.

Cố Ngôn Thanh cảm thấy cô gái nhỏ này nhất định là say rồi, đang mê sảng thôi. Anh nửa trêu chọc mà nói: "Người theo đuổi tôi hơi nhiều, cô đi xếp hàng trước đã."

Tần Noãn sửng sốt mấy giây, "Xếp hàng mua vé ấy à? Bao nhiêu tiền? Em lấy Wechat chuyển cho anh." Nói xong, cô liền lấy di động mở Wechat ra, muốn quét mã QR của anh.

Lần đầu tiên Cố Ngôn thanh gặp phải kiểu người như cô, đầu có chút đau.

Bị Tần Noãn nhìn chằm chằm nửa ngày, rốt cục anh thở dài một tiếng, ngữ khí nhạt đi đôi chút, vừa xa lánh vừa không thất lễ: "Em gái nhỏ, em uống say rồi, để người khác đưa về nhà đi."

Con ngươi tràn ngập mong đợi của Tần Noãn dần dần ảm đạm. Cô rũ mắt xuống, nghiêng người tránh qua một bên cửa cho anh.

Cố Ngôn Thanh liếc nhìn cô một cái rồi đẩy cửa đi vào.

Đám người trong phòng xa hoa rộng rãi đang ca hát, chợt thấy Cố Ngôn Thanh đi vào liền nhường anh hát một bài.

Cố Ngôn Thanh không biết hát, nhưng từ chối không nổi nhiệt tình của mọi người. Anh đành ngồi xuống trước dương cầm, đàn một bài [Khúc cuồng tưởng Hungary 2].

Ngón tay thon dài nhảy vọt trên phím đàn, thanh âm dương cầm du dương êm tai tản ra, khiến cho cả phòng dần trở nên yên tĩnh.

Anh đàn xong một khúc, Hà Thiếu Dương dẫn đầu mọi người mà vỗ tay.

Cố Ngôn Thanh nhàn nhạt cười một tiếng. Anh đứng lên, đi qua ngồi xuống ghế salon, không chút nhiều lời.

Hà Thiếu Dương ngồi ngay bên cạnh anh, cánh tay của cậu khoác qua vai anh, "Thanh ca này, khó khăn lắm mới ra ngoài chơi một bữa, sao cậu lại chẳng có chút hào hứng nào thế?"

Cố Ngôn Thanh xoa xoa mi tâm, dựa lên lưng ghế phía sau, tư thái tuỳ ý đáp: "Gần đây tôi có nhận một hợp đồng kiểm tra số liệu, nhưng bản thống kê chỉ viết được một nửa lại không có đầu mối."

Hà Thiếu Dương vỗ vỗ bả vai của anh, "Có một gia nghiệp lớn như tập đoàn Đằng Thuỵ cậu lại không quản, tại sao lại muốn đi trên con đường kế toán mơ hồ này vậy?"

Cố Ngôn Thanh và cậu là bạn học thời cao trung, năm ngoái thi Đại học, Hà Thiếu Dương đỗ khoa Tài chính, còn Cố Ngôn Thanh dị thường ưu việt trong toàn bộ học sinh lại thi vào khoa Kế toán của đại học C.

Tuy mọi người đều biết khoa Kế toán của Đại học C là chuyên ngành tốt nhất của trường, thế nhưng anh là Cố Ngôn Thanh đó, là người kế thừa duy nhất của tập đoàn Đằng Thuỵ!!!

Tập đoàn Đằng Thuỵ là kim ngạch trong lĩnh vực du lịch, đối với lĩnh vực Kế toán có chút không dính dáng tới nhau.

Nghe nói, lão gia tử thiếu chút nữa đã nhập viện bởi vì chuyện này.

Cố Ngôn Thanh xem thường, nhấp một ngụm rượu. Anh chợt nghĩ đến cô gái vừa mới gặp phải bên ngoài, nhất thời hiếu kỳ hỏi Hà Thiếu Dương: "KTV này là sản nghiệp của nhà ai?"

Hà Thiếu Dương sững sờ: "Là của tập đoàn Viễn Thương, cậu không biết à?"

Đằng Thuỵ và Viễn Thương, một bên chuyên doanh lĩnh vực du lịch, một bên chuyên doanh lĩnh vực bất động sản, ở trong giới kinh doanh chính là đầu rồng. Hai nhà vẫn luôn là thế giao.

Cố Ngôn Thanh bất quá phải làm người kế thừa tương lai của tập đoàn Đằng Thuỵ mà thôi. Anh không hiểu rõ chút gì về tập đoàn Viễn Thương cả.

Bởi vì Cố Ngôn Thanh không muốn bản thân mình bị hỗn loạn trong cái vòng này.

Lục lão gia tử của tập đoàn Đằng Thuỵ là ông ngoại của anh. Ông chỉ có một đứa con gái, chính là mẹ của anh, hiện tại đang là đổng sự trưởng Lục Tinh.

Chỉ là công việc của Lục Tinh bận rộn, mỗi ngày chạy khắp thế giới, cho nên Cố Ngôn Thanh ở cùng với ba mình – giáo sư Cố ở Đại học C.

Anh là phú nhị đại, nhưng giáo sư Cố lại khiêm tốn kiệm lời, từ đó, tính tình của anh cũng không khoe khoang, chỉ nho nhã ôn nhuận, mang theo khí chất thư hương của ông.

Trong phòng KTV đều là đám con nhà giàu, anh chỉ quen biết mỗi Hà Thiếu Dương. Nếu hôm nay không phải là sinh nhật của cậu nên muốn kéo anh tới dự, Cố Ngôn Thanh cũng sẽ không nguyện ý góp mặt.

Cũng may, thân phận của anh được che giấu tốt, Hà Thiếu Dương cũng kín miệng, những người này không biết anh là người thừa kế của tập đoàn Đằng Thuỵ, cho nên bớt được không ít phiền phức. Nếu không, Cố Ngôn Thanh thật sự không thích đối mặt với mọi người phải nịnh nọt lấy lòng mình như vậy.

Sinh hoạt của anh rất có quy luật, trước khi ngủ phải xem lại bản thống kê.

Chín giờ tối, mắt thấy mọi người vẫn không có ý định muốn tan tiệc, Cố Ngôn Thanh liền đi đầu, rời bước khỏi phòng KTV để trở về trường học.

Ra khỏi KTV, anh lại nhìn thấy thiếu nữ uống say kia. Cô mặt một bộ váy màu hồng, trên vai cõng theo ba lô đồ án có treo một cái lục lạc hình mèo, đang đứng trước cửa ra vào tranh chấp với quản lý của KTV.

Cố Ngôn Thanh thuận tiện nghe ngóng một chút, đại khái nghe được quản lý muốn đưa cô về nhà. Cô không chịu, nói bản thân không hề say, cho nên muốn tự bắt xe trở về.

Tần Noãn nhìn thấy Cố Ngôn Thanh đi ra, ánh mắt liền nhìn anh chằm chằm, đồng tử trong veo.

Biết được thân phận của cô, Cố Ngôn Thanh cũng không bắt chuyện. Lúc này, anh không nhìn Tần Noãn, chỉ chậm rãi ngồi lên taxi.

Khi vừa muốn đóng cửa xe, cô gái nhỏ kia lập tức chen đến. Dáng vẻ của Tần Noãn đã say khướt, nhưng lại ngây thơ chân thành: "Em quá giang xe với anh được không?"

Quản lý còn đứng bên ngoài gấp lên, "Tiểu thư Tần Noãn, cô uống say rồi, không thể tuỳ tiện quá giang xe với người lạ được, rất nguy hiểm! Đổng sự trưởng không yên lòng đâu, để tôi đích thân đưa cô về—"

Tần Noãn khoá cửa xe, ngăn hết lời nói của quản lý bên ngoài, "Bác tài, xuất phát đi."

Tài xế taxi nhìn về phía Cố Ngôn Thanh để hỏi ý kiến. Dù sao, anh mới là người gọi xe, có đồng ý cho quá giang hay không cũng không phải do Tần Noãn quyết định.

Cố Ngôn Thanh nhìn thiếu nữ bên người một chút, sau đó nhích vào bên trong, nhướn mày hỏi: "Nhà em ở đâu?"

Dáng vẻ của Tần Noãn rất dễ nói chuyện: "Để bác tài đưa anh về trước đi, em không gấp."

Bởi vì say rượu, cho nên sau khi lên xe, cô liền dựa người ra sau, nhắm mắt dưỡng thần, thỉnh thoảng lại liếc trộm thiếu niên bên cạnh một chút.

Cố Ngôn Thanh đương nhiên phát hiện ra ý đồ của cô. Lúc nãy không xin được số điện thoại và Wechat, cho nên bây giờ cô mới muốn biết địa chỉ nhà của anh.

Xem ra, cô gái này uống rượu say nhưng đầu óc ngược lại rất linh hoạt.

Cố Ngôn Thanh nhìn cô, "Tôi đưa em về trước, không chịu thì xuống xe."

Tần Noãn mở mắt nhìn anh, có chút u oán, lầm bầm một câu "Lòng dạ hẹp hòi." Sau đó, cô nói địa chỉ cho tài xế: "Phiền bác tài lái đến biệt thự ở phía Nam ngoại ô ạ."

Tài xế taxi nhấn ga, Cố Ngôn Thanh nhìn xuyên qua tấm gương, chợt thấy đằng sau có một chiếc xe khác một mực đi theo họ, anh liền liếc nhìn thiếu nữ bên cạnh một chút.

Thiên kim của nhà họ Tần quả nhiên tuỳ hứng thật!

Cố Ngôn Thanh cũng không tiếp tục để ý tới cô nữa. Bởi vì phải đưa Tần Noãn về trước cho nên thời gian ngồi xe khá dư dả, anh lấy mắt kính trong hộp đeo lên, sau đó bắt đầu cứng nhắc gõ bản thống kê.

Dáng dấp của Cố Ngôn Thanh vốn thanh dật tuấn lãng, bây giờ lại đeo thêm kính mắt, thoạt trông càng nhã nhặn và thư thái hơn.

Tần Noãn si ngốc nhìn anh, đôi mắt thấm đẫm mê mẩn. Cuối cùng, cô dần dựa đầu lên vai anh.

Cố Ngôn Thanh quay đầu nhìn qua.

Ngũ quan mộc mạc của cô rất tinh xảo, lúc híp mắt, hàng mi dày đậm hơi vểnh lên, rung nhè nhẹ, rất đáng yêu.

Anh đẩy đầu của Tần Noãn ra, "Ngủ bên kia." Sau đó lại tiếp tục bận bịu việc của mình.

Tần Noãn nhíu mày, cũng không ngủ nữa. Cố tiếp tục gặng hỏi chủ đề khi nãy: "Anh tên gì vậy? Học trường nào?"

Cố Ngôn Thanh không để ý tới cô.

Tần Noãn lại nói: "Em là Tần Noãn, Tần trong triều đại nhà Tần, Noãn trong ấm áp, nhũ danh là Noãn Noãn."

Cố Ngôn Thanh xem như không nghe thấy.

"Em thật sự không phải là học sinh cấp ba. Em trưởng thành rồi, sắp tới sẽ vào năm nhất Đại học nữa đó." Cô nói, ngẩng đầu nháy mắt nhìn anh: "Là Đại học C nha."

Cố Ngôn Thanh đẩy gọng kính, nhìn dáng vẻ say rượu hơi mơ hồ của cô, nhất thời ngữ khí của anh giống như đang vờn mèo: "Đại học C sao? Còn rất lợi hại nhỉ?"

Tư thái của anh lười biếng, đuôi lông mày hơi nhướn lên, khoé môi cong thành một vòng rất nhẹ, thấp thoáng có điểm câu tâm người khác.

Tần Noãn lại ngắm đến ngây người.

Lại là một đoá hoa si [1]... – Cố Ngôn Thanh nhìn nước miếng của cô muốn chảy cả ra thì nhíu mày, duỗi ngón trỏ đẩy đầu cô sang nơi khác.

Tần Noãn thuận thế ngã lên trên cửa sổ thuỷ tinh.

Cô lại ngồi thẳng dậy, nghĩ đến lời nói vừa rồi của Cố Ngôn Thanh, nhíu mày nói: "Em không lợi hại. Điểm thi chuyên ngành vào Đại học C không cao..."

"Khoa nào?" Cố Ngôn Thanh dứt khoát nói chuyện phiếm với cô, cũng không có gì gián đoạn mạch suy nghĩ thống kê của anh.

"Là khoa Cơ khí điện tử – Tự động hoá."

Khoé miệng của Cố Ngôn Thanh giật một cái: "Ba em đồng ý không?"

Tần Noãn lắc đầu, dáng vẻ rất bất mãn: "Ông ấy muốn em xuất ngoại du học."

Cố Ngôn Thanh dừng một chút, sau đó khách quan nói: "Cơ khí điện tử không thích hợp với sinh viên nữ đâu. Xuất ngoại du học rất tốt, ba của em cũng muốn tốt cho em thôi."

Tần Noãn ngẩng đầu nhìn anh, "Lúc anh thi Đại học, người nhà anh bắt anh xuất ngoại du học, anh nghe lời à?"

Cố Ngôn Thanh mím môi.

Đương nhiên là anh không nghe lời.

Nhưng Cố Ngôn Thanh có dự tính riêng của mình, không giống với tiểu nha đầu như cô.

Tần Noãn hừ hừ mũi, nói: "Em không thèm xuất ngoại!"

Cố Ngôn Thanh không đáp, chỉ trầm mặc đem laptop cất lại vào balo.

Hiệu suất thống kê quá thấp, chi bằng không viết còn hơn.

Tần Noãn mơ mơ màng màng một hồi, chợt quay đầu nhìn anh, rất cố chấp tiếp tục truy hỏi: "Anh tên gì vậy? Không có phương thức liên lạc thì lần sau sao em theo đuổi anh được?"

Cố Ngôn Thanh: "..."

Anh nâng gọng kính, tìm một thế ngồi thoải mái rồi khoanh tay nhìn cô, "Em thích tôi sao?"

Tần Noãn gật đầu y như gà mổ thóc.

"Thích cái gì?"

Cô không chút nghĩ ngợi mà trả lời: "Khuôn mặt của anh đẹp này, giọng nói của anh lại êm tai nữa, lúc anh cười lên cũng đẹp. Nhà em có tiền, em có thể nuôi anh nha!"

Cố Ngôn Thanh: "..."

Tài xế taxi ngồi phía trước cũng vui vẻ góp lời: "Cô gái nhỏ này thật có ý tứ. Cậu này, nếu không có bạn gái thì cân nhắc một chút đi, xem ra cô ấy rất có thành ý đó!"

Cố Ngôn Thanh ho hai tiếng, dò xét nhìn cô một chút: "Em thích tôi vì những cái này sao?"

Cô lại gật đầu.

Anh lạnh nhạt nói: "Nông cạn."

Tần Noãn đụng đụng vào người anh, hai tay bưng lấy mặt mình đưa cho anh nhìn, "Vậy anh cảm thấy em nhìn xinh không?"

Gương mặt của cô tròn như trứng ngỗng, má hồng da trắng, mắt hạnh to tròn. Bởi vì men say mà hai gò má lúc này hơi đỏ lên, giống như tô phấn. Sống mũi tinh xảo kiêu ngạo ưỡn lên, lại thêm đôi môi anh đào nhỏ nhắn.

Không đẹp diễm lệ, nhưng rất ngọt ngào.

Cố Ngôn Thanh vừa định nói "Xinh", nhưng nghĩ lại bản thân vừa nói hai chữ "Nông cạn" liền nuốt lời xuống.

Anh chưa từng gặp qua thiếu nữ nào mặt dày như vậy!

Bất quá cô đang say rượu, cho nên Cố Ngôn Thanh không so đo với cô.

Lúc này, Tần Noãn đột nhiên nhăn mày lại, sắc mặt dần dần trắng đi một chút, trên mặt lộ ra biểu cảm đang nhịn lại cái gì.

Mí mắt của Cố Ngôn Thanh lập tức nhảy thình thịch mấy cái, cảnh giác ngồi thẳng người dậy, "Em làm sao thế?"

"Muốn nôn..." Tần Noãn đáp.

Cố Ngôn Thanh có bệnh thích sạch sẽ. Nghe thấy cô nói, anh liền tháo mồ hôi lạnh, giả bộ trấn định thương lượng với cô:

"Trước tiên em nhịn một chút—"... Được không?

Tần Noãn chúi người về trước một cái, nôn lên ngực anh. Áo sơ mi trắng tinh lập tức trở nên ô uế.

...

Tác giả có lời muốn nói:

Lần đầu gặp mặt của Tần Noãn và Cố Ngôn Thanh là một đoản văn ấm áp nha!

Nữ chính đáng yêu, nam chính đại khái nhã nhặn—hay là bại hoại nhỉ? (*  ̄3)(ε ̄ *)

Chương mới xem như hồng bao lì xì mọi người, hâm nóng móng vuốt đê~

_____

[1] Hoa si: loài hoa thường dùng để ví tương tư một người: trồng cây si – ở đây ví Tần Noãn si mê Cố Ngôn Thanh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cẩm nang kỹ thuật trồng trọt và chăm sóc cây trồng, từ cây công nghiệp đến rau quả nông nghiệp và các loại cây cảnh, cây thuốc quý. Tất cả đều có trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như cay luoi ho, hoa hong leo baronesse rose làm nông chưa bao giờ dễ dàng hơn với những kiến thức và kỹ thuật được trang bị từ hatgionggiadinh.com.