Ngoan, dỗ anh

Chương 15: Một trái tim, cả một đời



Edit: Xiao Yi.

Vừa nãy thấy Lý Nhiễm nghênh đón mà Cố Ngôn Thanh còn nói chuyện với cô ta, Tần Noãn cho rằng anh tìm Lý Nhiễm thật, lúc này còn đang phụng phịu cúi đầu ôm cái ly.

Đột nhiên, một tiếng gọi khẽ kéo suy nghĩ của Tần Noãn trở về. Cô ngẩng đầu nhìn lên, Cố Ngôn Thanh đứng cách đó không xa, trường thân ngọc lập [1], dáng người phiêu dật.

Ánh mắt của anh đang nhìn về hướng cô. Bên cạnh cô lập tức tràn ngập ánh mắt ganh tỵ bức người phóng tới.

Tề Á Nhuỵ đẩy cô, "Ngẩn người làm gì? Cố Ngôn Thanh tìm cậu kìa!"

Tần Noãn hậu tri hậu giác đặt cái ly xuống. Cô đứng dậy, phủi mông một cái rồi đi qua, đứng trước mặt anh.

Khoảng cách rất gần, cô có thể ngửi được mùi hương tươi mát trên người Cố Ngôn Thanh xen lẫn hoocmone của thanh xuân.

Hô hấp của Tần Noãn có chút loạn, nhưng trên mặt lại mang theo ý cười, "Anh tìm em ạ?"

Cố Ngôn Thanh vươn tay ra.

Tần Noãn không hiểu gì mà nhìn anh, trái tim trong ngực nhảy lên tưng tưng.

Anh có ý gì? Giống như Tô Tử Hân đã nói... anh thích cô sao? Chỉ cần vươn tay qua là đến, là được anh bày tỏ, hỏi cô làm bạn gái đấy ư?

Ma xui quỷ khiến, Tần Noãn cũng vươn tay ra, đặt vào lòng bàn tay của anh.

Nhóm người phía sau lập tức sôi trào, thậm chí còn có người trực tiếp bật dậy từ dưới đất lên.

Cố Ngôn Thanh cũng bị hành động của cô làm cho sững lại. Anh nhìn chằm chằm ngón tay hơi lạnh của Tần Noãn đang đặt trong lòng bàn tay của mình, xúc cảm hơi lạnh khiến lòng anh hơi run lên.

Cố Ngôn Thanh không hiểu mô tê gì, hỏi: "Em làm gì vậy?"

"Dạ?" Tần Noãn nghi hoặc ngẩng đầu, cũng không hiểu mô tê gì nhìn anh.

Không phải Cố Ngôn Thanh muốn nắm tay cô sao? Cô đã cho rồi sao anh còn không vui thế?

"Tôi muốn cái ly của tôi, không phải tôi vừa mới nói cái ly này vừa mua à? Em không định sẽ trả cho tôi sao?" Anh nói.

Tần Noãn: "..." Quả nhiên là cái ly kia không phải chuẩn bị riêng cho cô mà!

Bây giờ, đến ý định muốn chết cô cũng có!!!

May mắn là tốc độ phản ứng còn nhanh, Tần Noãn lễ phép cầm ngược tay Cố Ngôn Thanh lại, sau ba giây tự nhiên thu về, trên mặt mỉm cười, "Cảm ơn chè đậu xanh vừa rồi của tiền bối ạ, em còn đang nghĩ đợi lát nữa sẽ trả lại cho anh. Chỉ là cái ly của anh cũng đáng yêu quá à, nhìn hơi giống... phong cách con gái."

Cố Ngôn Thanh ho hai tiếng, trả lời: "Người của Hội sinh viên mua giúp, gu của cậu ấy không tốt lắm nên mua đồ nữ cho tôi. Vậy nên tôi mới không dùng."

Tần Noãn: "Vậy phải làm sao bây giờ ạ? Em đã dùng qua mất rồi."

Cố Ngôn Thanh suy nghĩ một chút, nói: "Thế này đi, em trả tiền mua ly cho tôi."

"... Cũng được." Tần Noãn sờ sờ túi, "Bao nhiêu thế ạ?"

"Ba mươi tệ."

Tần Noãn sờ trong túi nửa ngày chỉ mò ra được một tờ trăm tệ, không có tiền lẻ. Lúc này, ngữ khí của cô không thuận, dứt khoát trực tiếp đưa cho anh, "Thối tiền thừa cho em, cảm ơn!"

Cố Ngôn Thanh cầm lấy, sau đó rút tiền lẻ trong túi trả cho cô, "Bảy mươi tệ này, em đếm thử xem."

... Anh vậy mà có tiền lẻ trả cho cô thật!

Tần Noãn rất không tình nguyện nhận về, cuối cùng vẫn không nhịn được nói một câu, "Tiền bối, anh sẽ không ép mua ép bán và kiếm lời từ giá chênh lệch trung gian đâu, phải không?"

Cố Ngôn Thanh cầm tờ tiền, đứng trước gót chân của cô, lắc đầu cong môi nói: "Dù sao cái ly cũng là của em rồi, một khi tôi bán ra sẽ không nhận trả hàng."

"..."

"Huấn luyện tốt nhé!" Lời nói của Cố Ngôn Thanh nghe như mang theo vài phần tản mạn và uể oải, lại như có ý cười xen lẫn.

Tần Noãn còn chưa kịp phân tích cẩn thận, anh đã quay người rời đi.

Cô nhìn chằm chằm bóng lưng của Cố Ngôn Thanh, tự nhiên rất muốn chạy tới đạp cho anh một đạp.

Thật đáng ghét! Thế mà cái ly này thật sự không phải mua cho cô!

Còn muốn cô trả tiền!

Đang bực mình, Cố Ngôn Thanh đột nhiên quay trở lại, tạo thành một cái bóng phủ lên người cô.

Tần Noãn ngẩng đầu nhìn anh chằm chằm, giận dỗi trên mặt vẫn chưa tan, quay hàm bạnh ra có điểm đáng yêu, làm cho người ta muốn đưa tay chọt thử một cái.

Cố Ngôn Thanh nhắm mắt lại, mở miệng, "Quên nói cho em, gần đây trời nóng, mỗi ngày Hội sinh viên sẽ đem chè đậu xanh qua đây phát. Bình thường sẽ phát cho giáo quan trước, còn lại mới phát cho tân sinh viên. Người của Hội sinh viên đã từng thấy qua cái ly này, khi nào em đi nhận chè đậu xanh thì có thể cầm nó theo để không phải xếp hàng chờ."

"Coi như chuyện này là... em mua cái ly phúc lợi từ tôi đi." Nói xong, nhìn thấy Tần Noãn khẽ nhếch miệng nhỏ, biểu cảm cũng cứng đờ, anh cong môi cười một tiếng, hiên ngang rời đi.

Lúc nói chuyện, Cố Ngôn Thanh và Tần Noãn đứng khá xa, bạn học xung quanh không nghe rõ được họ nói gì, chỉ nhìn thấy cử chỉ của hai người mười phần là có quen biết, nhất thời ai nấy đều bàn tán ầm ĩ.

Muốn hỏi ra được thì phải hỏi bạn cùng phòng của Tần Noãn, "Tô Tử Hân, Cố sư huynh và Tần Noãn có quan hệ gì vậy?"

Lý Nhiễm cũng liếc mắt nhìn sang, vô tình chạm phải ánh mắt của Tô Tử Hân. Cô ta vô thức dịch ra một chút, dáng vẻ giả bộ không thèm để ý.

Tô Tử Hân liếc cô ta một cái, mỉm cười nói: "Quan hệ thế nào thì mọi người đều đã thấy được mà. Tóm lại, so với gặp lớp trưởng một lớp ở văn phòng khoa thì quan hệ giữa Noãn Noãn của chúng tôi và Cố Ngôn Thanh không phải cực nhỏ mà là cực tốt đó."

Nghe thấy sự mỉa mai trong lời nói của Tô Tử Hân, sắc mặt Lý Nhiễm lập tức khựng lại. Cô ta trừng mắt nhìn đám bạn cùng phòng bên cạnh, nếu như vừa rồi không phải bị các cô đẩy, Lý Nhiễm cũng không nghênh đón rồi mất mặt như vậy, để bây giờ còn bị chế giễu.

Toàn bộ ánh mắt của mọi người đều dò xét cô ta và Tần Noãn, cô ta nắm chặt nắm đấm, khuôn mặt quẫn bách đỏ lên, chỉ hận không tìm được một cái lỗ để chui xuống.

...

Buổi trưa, trên đường trở về ký túc xá, Cố Ngôn Thanh tiện tay lấy tiền trong túi ra, vừa đi dọc theo chỗ râm mát bên đường, vừa cúi đầu xếp xếp.

Anh đã học trên mạng cách gấp tiền, thử lại nhiều lần, rốt cục cũng gấp được một trái tim.

Đặt trái tim tiền trong lòng bàn tay mình, Cố Ngôn Thanh lẳng lặng nhìn ngắm mấy giây, sau đó rất hài lòng mà nắm chặt lại.

Về tới cửa chính của ký túc xá, anh phát hiện Khâu Viễn đang cùng một anh giao hàng nói chuyện. Khâu Viễn nhìn thấy Cố Ngôn Thanh liền vẫy tay gọi anh lại.

Cố Ngôn Thanh đi qua, hỏi thử tình huống mới biết được, hàng mà Khâu Viễn đặt trên mạng đã đóng gói tốt, nhưng cậu ta quên mang điện thoại, trong người lại không có tiền mặt để nhận.

Nhìn thấy trong tay Cố Ngôn Thanh có một tờ tiền màu đỏ xếp hình trái tim, Khâu Viễn ngoài ý muốn hỏi: "Thanh ca, có ai rảnh đời xếp cái này không? Nếu cậu đã có tiền thì giúp tôi thanh toán cái đi, về ký túc xá rồi tôi trả lại cho cậu."

Nói xong, cậu ta còn muốn giật tiền trong tay Cố Ngôn Thanh.

"Đừng có động vào!" Cố Ngôn Thanh vô thức tránh né.

Sau đó, anh lấy điện thoại ra, nhìn về phía anh giao hàng, "Chuyển khoản bằng Wechat đi."

Anh giao hàng mở tài khoản Wechat lên rồi bật mã quét thu tiền hai chiều, "Của cậu mười hai tệ."

Cố Ngôn Thanh quét mã, chuyển tiền.

Lúc trở về ký túc xá, Khâu Viễn khoác tay lên vai anh, nhìn chằm chằm trái tim đỏ tiền của anh, trêu chọc hỏi: "Cái này là ai cho cậu? Sao xem nó như bảo bối thế này?"

Cố Ngôn Thanh hất tay cậu ta xuống, ôn nhu cười một tiếng, nhướn mày, "Là tín vật đính ước."

Sau đó, anh cất vào túi quần phía trước, đi thẳng lên lầu.

Khâu Viễn bất động tại chỗ, sửng sốt mấy giây rồi đuổi sát theo, "Là của Tần Noãn à? Em ấy tặng tín vật đính ước gì dị thế? Thanh ca, còn cậu tặng em ấy tín vật đính ước là cái gì?"

Cố Ngôn Thanh mở cửa phòng ký túc, trả lời: "Một cái ly."

Khâu Viễn cũng theo vào, xoa cằm như có điều suy nghĩ, "Em ấy cho cậu một trái tim, cậu cho em ấy cả một đời [2]... Hai cậu chơi vậy thì ai chơi lại?"

Cố Ngôn Thanh cười không đáp, đi vào phòng vệ sinh để rửa tay.

Thời điểm Cận Bùi Niên và Điền Phi Chương từ bên ngoài trở về, Khâu Viễn không kịp đợi, lập tức nói cho hai người tin sấm sét giữa trời quang, "Cố Ngôn Thanh yêu rồi! Đạ mấu, lại một đứa thoát ế nữa, lúc nào mới đến lượt ông đây chứ?"

Cận Bùi Niên và Điền Phi Chương đứng ở cửa phòng một hồi, sau đó đồng loạt nhìn về phía Cố Ngôn Thanh đang ngồi trước máy tính.

"Sao cậu nhanh vậy?" Cận Bùi Niên cảm thấy có hơi khó tin.

Cố Ngôn Thanh quay đầu, cười nhạt một tiếng, "Cậu ta đoán mò đấy."

Khâu Viễn: "Sao lại bảo tôi đoán mò hả? Đến tín vật đính ước cũng cho nhau rồi, còn là một trái tim một cái ly nữa chứ! Thế này còn không gọi là yêu đương hả?"

Cố Ngôn Thanh một tay chống cằm, trầm tư một lát.

Sau đó, anh nói sự thật: "Trái tim là do tôi xếp tiền lại."

Ba người: "..."

_____

[1] Trường thân ngọc lập: vóc người khoẻ mạnh, cao quý hộ thể, đồng nghĩa "ngọc thụ lâm phong" dùng để miêu tả người đàn ông tuấn lãnh.

[2] Lý giải vì sao Khâu Viễn nói câu: "Em ấy cho cậu một trái tim, cậu cho em ấy cả một đời.":

Trong tiếng Trung, "một" đọc là 一 - yi, "trái tim" đọc là 心 - xin, "cái ly" đọc là 杯 - bei, đọc nhanh sẽ là: 一生一生 - yixin yisheng, nghĩa là "một đời một kiếp" (có lẽ vậy:v).
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như 17 dieu giup ban thau hieu trong cuoc song, ky thuc tinh cach con nguoi the hien tren khuon mat cua chinh ban sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.