Ngoảnh lại hóa tro tàn

Chương 22: Dội nước sôi vào đá lạnh


Qua Tết, Phó Kính Thù mau chóng trở về Malaysia. A Chiếu phải ở lại xử lý một số việc vặt, tiện thể quấn chân Phương Đăng thêm vài ngày.

A Chiếu coi cửa hàng vải nội thất là chỗ của đàn bà, chẳng bao giờ muốn nán lâu. Đặc biệt là đêm xuống, mấy người bạn mà nó quen khi còn sống lang bạt trong nước đều nhao nhao gọi nó ra ngoài. Phương Đăng biết A Chiếu đang tuổi trẻ trung sôi nổi, vốn tính lại ham chơi, nên ít khi hỏi chuyện nó đi đâu.

Nửa đêm hôm ấy, A Chiếu uống say ngất ngưởng tại một bar có tiếng trong thành phố. Nó hào phóng trả tiền, kiên quyết không cần người đưa về, đám bạn chơi vui xong liền ai về nhà nấy.

Vừa lên taxi, A Chiếu bỗng thấy bụng dạ cồn cào. Chiếc xe này là quà Phó Kính Thù tặng Phương Đăng chưa lâu, nó mang ra đi thử chuyến đầu tiên, không dám làm bẩn, vội vã xông ra ngoài tìm một góc mà nôn.

Nôn một lúc, ruột gan sắp lộn cả ra ngoài, nó mới cảm thấy dễ chịu đôi chút, gắng gượng vịn vào tường định hít thở lấy mấy hớp không khí. Đúng lúc đó một nhóm người từ quán bar ban nãy đi ra, có một tên cao kều được vây quanh ở chính giữa. Dẫu A Chiếu lộn mửa đến độ quay cuồng trời đất, nhưng chỉ nhìn một cái là nó nhận ra ngay tên đó. Cái thằng Phó Chí Thời hóa ra cũng đến đây chơi bời, đúng là oan gia ngõ hẹp.

A Chiếu chưa bao giờ quên ngày bé Phó Chí Thời ỷ mạnh hiếp yếu bắt nạt mình ra sao, cũng không quên miệng lưỡi dáng điệu của hắn khi anh Bảy gặp nạn. Dù sau này cả hai nước sông không phạm nước giếng, nhưng mỗi lần tình cờ gặp mặt không tránh khỏi mặt nặng mày nhẹ với nhau.

Phó Kính Thù hiện nay trọng dụng Phó Chí Thời, A Chiếu chẳng có gì mà thắc mắc, ai bảo người ta tốt số cũng mang họ Phó. Vả lại, quyết định của anh Bảy nó chỉ có nước phục tùng. Nhưng Phó Chí Thời lên nắm quyền rồi cứ tưởng mình ghê gớm lắm, chẳng coi A Chiếu ra gì. Dưới con mắt của hắn, A Chiếu chẳng qua là một đứa mồ côi ngớ ngẩn không hơn không kém, dù rằng được theo Phó Kính Thù làm việc, nhưng thằng ma cà bông vĩnh viễn chỉ là thằng ma cà bông. Trước mặt Phó Kính Thù, Phó Chí Thời chẳng dám tỏ vẻ, nhưng sau lưng, hắn khinh thường A Chiếu ra mặt.

A Chiếu là đứa nóng nảy, ghét nhất loại người hai mặt thích đâm bị thóc chọc bị gạo, đâm càng ghét cay ghét đắng Phó Chí Thời. Hai người âm thầm xung đột không phải chỉ một hai lần, chỉ vì vướng Phó Kính Thù, nên không dám làm to chuyện.

Đi cạnh Phó Chí Thời là một cô gái trẻ, dáng chuẩn, ăn vận nóng bỏng, cặp chân thon dài bất tận dưới chiếc váy bó không khỏi khiến người ta thèm thuồng.

“Anh đưa em về, hay là em đưa anh về nhà em cũng được.” Phó Chí Thời cười hô hố nói với cô gái.

Cô gái kia chưa kịp đáp lời, A Chiếu đứng trong góc tường thấy ngứa tai, sẵn hơi rượu, nó chõ miệng ra nói giọng cà chớn: “Về nhà á? Nhà nào đấy, vợ ông cháu không ngại ‘chơi’ ba à?”

Phó Chí Thời ngóng về phía tiếng nói, sau khi nhìn rõ người vừa lộng ngôn là ai, không kìm được cơn cáu giận.

“Tô Quang Chiếu, chuyện này liên quan gì đến mày?”

“Anh chơi gái thật ra chẳng liên quan gì đến tôi, nhưng là bậc cha chú…”

“Nói linh tinh gì đấy! Mày là cái thá gì mà dám?” Có em út lẫn tùy tùng đứng đấy, Phó Chí Thời phút chốc không kiềm chế nổi, sẵng giọng quát.

A Chiếu quệt quệt mép, đủng đỉnh tiến lên mấy bước, cười nói: “Tôi nói sai chắc? Anh Bảy tôi là chú của nhà anh, nói kiểu gì tôi cũng là vế trên. Là bậc cha chú tôi nhắc anh, chơi diêm cẩn thận cháy nhà, ấy là tôi muốn tốt cho anh đấy.”

Phó Chí Thời cười nhạt, “Mày cứ tưởng mày ghê gớm lắm, thân gà chó mà mơ ngày đắc đạo bay lên trời ư? Đừng nói mày, ngay Phương Đăng cũng chẳng là cái thá gì, chẳng qua dựa vào chút nhan sắc…”

“Mày nói gì đấy! Có giỏi thì nhắm vào tao đây, đừng có lôi chị tao vào!” Đáng lẽ A Chiếu chỉ định bỡn cợt hắn mấy câu, khiến hắn mất vui là được, nhưng cái tên khốn này dám lôi Phương Đăng vào nói, miệng lưỡi lại dơ bẩn, khiến A Chiếu nổi cơn tam bành, loạng choạng xông tới mấy bước suýt nữa đấm thẳng vào mặt Phó Chí Thời.

Phó Chí Thời cũng uống không ít, hắn gạt tay A Chiếu ra, lui lại, nghe miệng lưỡi hắn chẳng có vẻ gì định nhường nhịn.

“Bị tao nói trúng tim đen đâm cáu phải không? Phương Đăng với Phó Kính Thù là đôi châu chấu buộc chung một rọ, còn mày là cái thứ gì, thằng ranh ma cà bông.”

“Tao ngứa mắt nhất cái loại như mày, trước mặt anh Bảy thì khom lưng gật đầu cứ như là chó…”

“Thế thì làm sao? Mày có dám kể tội tao với nó không? Nói cho mày biết, tao họ Phó, một giọt máu đào hơn ao nước lã, tao mới là người thân của nó. Những thứ nó cho tao bây giờ là tao xứng đáng có được, nó dựa vào chuyện này mà nở mày nở mặt với bà Trịnh, bà khen nó trọng tình trọng nghĩa biết uống nước nhớ nguồn, nó cám ơn tao còn chẳng hết! Làm ầm lên đến tai Phó Kính Thù, mày tưởng nó vẫn sẽ chống lưng cho chắc? Tiếc là mày chẳng có khuôn mặt đẹp như Phương Đăng, chẳng giúp được nó…”

Rượu chưa kịp thay Phó Chí Thời nói hết lời, mặt hắn thình lình đã phải chịu một đấm của A Chiếu. Hắn ôm mặt ngả nghiêng một lúc, bỗng chốc ba máu sáu cơn nổi lên.

“Hai người làm gì thế này!” Cô gái đứng bên cạnh không chịu nổi nữa, định chạy lại khuyên.

A Chiếu đang cáu tiết, xô cô gái sang một bên, giơ cao nắm đấm định tiếp tục hỏi thăm mấy chỗ nữa trên mặt và người Phó Chí Thời.

“Thằng rùa khốn kiếp, cái tội thối mồm này!”

Nếu đánh tay đôi, Phó Chí Thời giờ đây đã không còn là đối thủ của A Chiếu. Nhưng ỷ đông người, hắn chỉ cười nhạt lùi về sau mấy bước, đám người bên cạnh đã mau chóng dồn A Chiếu vào góc tường, vây lại.

A Chiếu hễ đánh nhau là liều mạng đánh đến cùng mới thôi, không bao giờ chịu kêu đau hay xin tha, càng không thèm nương tay. Nhưng bên kia có tận năm người, rốt cuộc năm đánh một không chột cũng què, A Chiếu mau chóng thất thế. Cũng may tay chân nó lanh lẹ, lách qua một lỗ hổng giữa bức tường người, chạy vào trong ngõ. Đám đồng bọn của Phó Chí Thời tưởng nó sợ quá bỏ chạy ai ngờ A Chiếu gọi ngay cho Thôi Mẫn Hành. Khi còn nhỏ A Chiếu đã có mối quan hệ tốt với Thôi Mẫn Hành, hiện nay cả hai cùng làm việc cho Phó Kính Thù, qua lại càng thêm thân mật. Thôi Mẫn Hành vốn là dân anh chị, nghe nói A Chiếu bị đánh, không thèm nói thêm câu nào, lập tức cho một đám người tìm đến. Mấy tên đồng bọn của Phó Chí Thời đang sục sạo tứ phía định cho A Chiếu một bài học, chưa tìm thấy đâu đã đụng phải bọn du côn Thôi Mẫn Hành phái đến. Con ngõ nhỏ phút chốc biến thành chiến trường ác liệt.

Phó Chí Thời thường ngày suy cho cùng là dân công sở, mấy người đi theo cũng chỉ là cấp dưới bình thường, mượn chút men rượu quây lại bắt nạt mình A Chiếu thì còn được, đụng phải đám du côn đàn em của Thôi Mẫn Hành thì chỉ có nước tè ra quần. Thắng bại nhanh chóng được phân định rõ ràng, A Chiếu chùi vết máu ở khóe miệng, đắc thắng nhìn mấy thân người ngã sấp ngã ngửa ngổn ngang dưới đất. Đúng lúc ấy, đột nhiên có tiếng còi xe cảnh sát vang lên càng lúc càng gần.

Tên cầm đầu bên bọn Thôi Mẫn Hành thấy tình thế không hay, lập tức ra hiệu cho A Chiếu rời khỏi, cả bọn sẽ theo sau đoạn hậu. A Chiếu cũng không dám liều, đánh tiếng cảm ơn rồi vội vã chạy tới phía trước, nhân lúc cảnh sát chưa đến nơi chui ngay vào xe của mình.

“Ê! Mấy chú cảnh sát ơi, chỗ này có…” Một giọng con gái trong trẻo vang lên, A Chiếu quay sang, hóa ra em út nóng bỏng của Phó Chí Thời vẫn chưa chạy, ả đang chỉ thẳng vào xe của nó cao giọng hô hoán.

A Chiếu không muốn rầy rà tới đồn cảnh sát, làm chị tức giận, lại gây phiền cho anh Bảy, nó trấn tĩnh lại, nhảy ra khỏi xe lao đến bên cạnh cô gái kia, nhân lúc cô ta chưa kịp kêu lên lấy tay bịt miệng ả lại, lẳng vào ghế phụ lái, liền sau đó nó khóa cửa xe, phóng khỏi hiện trường hỗn loạn.

“Cô báo cho bọn cớm đấy à?” Đi được một lát, khi đã chắc chắn không còn mống cảnh sát nào bám theo, A Chiếu thở phào một hơi. Lúc này nó mới phát hiện cô gái kia sau khi lên xe, ngoại trừ việc mấy lần cố đẩy cửa thoát ra, thì hoàn toàn không có vẻ định liều mạng chống cự, chỉ liếc mắt lặng lẽ thăm dò A Chiếu.

“Phải thì sao, mấy thằng du côn như anh đáng bị cảnh sát bắt lắm.” Giọng cô ta chẳng mấy thiện chí.

“Cô cũng to gan đấy.”

“Anh dám làm gì tôi nào?” Cô gái hừ mũi một cái.

A Chiếu giả vờ làm mặt lạnh hăm dọa: “Hay bây giờ tôi đem cô đến chỗ nào vắng, hiếp cái xong giết là nhẹ. À không… giết trước rồi mới hiếp!”

“Anh dám không? Cái đồ ma cà bông!” Cô gái nhại theo giọng điệu Phó Chí Thời, đưa mắt nhìn chiếc xe một lượt, “Xe của anh được đấy, trộm đâu ra thế?”

A Chiếu nhứ nhứ nắm tay trước mặt cô ta mấy cái, thấy vẻ mặt cô gái chẳng mảy may thay đổi, đâm nản: “Thôi đi, có là ma cà bông tớ đây cũng không đánh phụ nữ. Cô và thằng rùa Phó Chí Thời là cái gì với nhau đấy?”

“Ai cơ?”

“Là cái thằng bụng phệ bao cô ấy. Sao, mới đây mà đã quên chàng rồi à?”

“Tôi biết lão là ai. Vừa từ nhà vệ sinh đi ra đã đụng mặt, lão quấn lấy đòi đưa tôi về nhà, tôi còn chưa kịp nói chữ ‘không’ thì từ đâu nhảy ra một thằng nhóc nhố nhăng.”

“Cô nhố nhăng thì có!” A Chiếu lầu bầu, “Chả quen chả biết sao cô cứ nhất thiết nhúng mũi vào?”

Cô gái chỉnh chỉnh mái tóc, cười nói: “Tôi thấy cả đám chẳng ai ra gì, nên báo cảnh sát đến hốt hết một mẻ về cho đi cải tạo lại.”

“Ra thế, cảm ơn nữ hiệp. Cô làm ở khu nào? Các má mì dạy cô báo cảnh sát đấy à?”

“Khu nào là sao, ý anh là gì, trông tôi giống lắm à?” Cô gái mở to mắt huyền, qua về phía A Chiếu gắt.

A Chiếu liếc cô một cái, “Giống cực, có chỗ nào không giống không nhỉ? À, phải tội bưởi hơi lép… Này này đừng có đánh, cô cử động mạnh thế, tốc hết cả váy rồi.”

Nó tìm một chỗ an toàn đậu xe lại.

“Xuống đi, chỗ này dễ bắt xe đấy.”

Cô gái ngồi im bất động, “Anh phải xin lỗi tôi đã.”

A Chiếu cười ầm, “Mỡ đấy mà húp. Hay là thích nhau rồi. Được thôi, nếu không mất tiền tôi cũng chả ngại…”

Nó lao vào, chỉ thấy cô gái kia giơ tay trái lên, mắt A Chiếu bỗng chốc nóng ran, cứ như bị chọc mù.

“Mẹ con đĩ!” A Chiếu gào lên, ôm lấy đôi mắt, “Làm cái gì thế hả!”

“Cho nếm mùi thuốc diệt dê.” Cô gái đủng đỉnh nói, “Ai bảo sàm sỡ.”

“Sàm sàm cái chó gì, ai bảo đuổi cô không đi, ‘chén’ cô thà tôi chén đậu phụ cho lành.” A Chiếu nhắm tịt mắt nhoài ra ghế sau tìm chai nước, bàn tay bỗng chạm phải một vật ẩm ướt, “Lại cái gì nữa đây, khăn diệt dê à?”

Cô gái hình như cố nén cười, nói: “Khăn ướt đấy, lấy mà lau. Thuốc này chưa phải loại mạnh đâu, nếu không anh vào viện từ nãy rồi.”

A Chiếu chẳng hơi đâu mà lo nghĩ nữa, cầm khăn lau lấy lau để đôi mắt đang nhức nhối khôn tả, lát sau đã hơi mở hé được mí mắt, bèn khó nhọc liếc sang bên, cô gái vẫn đang thản nhiên yên vị trên ghế phụ xe, nó khó hiểu gắt lên: “Mẹ, thế rốt cuộc cô là ai?”

“Đừng có tục tằng thế chứ, anh ma ca bông.” Khóe miệng cô gái khẽ nhếch lên, “Định bao tớ hay sao mà hỏi tên?”

A Chiếu vứt béng cái khăn ướt sang một bên “Bao cô á? Đúng là ma ám, trừ khi tôi mù mẹ luôn. Cô tưởng mắt thẩm mỹ ai cũng kém như cái thằng Phó Chí Thời chắc?”

Cô gái nói: “Mắt anh chẳng sắp mù là gì, tôi thì làm sao?”

A Chiếu đau váng cả óc, chẳng tâm trí đâu mà lôi thôi thêm, “Thôi lượn lượn lượn, bây giờ mà còn không đi thì đừng trách tôi không khách sáo.”

“Nãy giờ anh có thèm khách sáo đâu.”

“Cô có tin là tôi ‘chén’ cô luôn không đấy.” A Chiếu định làm ra vẻ hung tợn, nhưng đôi mắt chẳng chịu nghe lời.

Nó lờ mờ trông thấy dường như cô gái đang cười khanh khách, “Tội gì mà tốn sức thế, tôi ‘chén’ anh thì cũng như nhau cả ấy mà.”

A Chiếu chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy đôi môi bị một vật mềm mại bao lấy, một mùi hoa quả thoang thoảng xông lên mũi. A Chiếu đánh nhau không biết bao nhiêu trận, nhưng chưa trận nào xảy chuyện kỳ quặc thế này. Cả người nó mềm nhũn, đến khi cô ta rút về, nó chỉ biết bưng miệng lắp bắp: “Cô… cô…”

Cô gái cười rổn rảng, “Này ma cà bông, anh đáng yêu phết đấy. Lần đầu à? Ôi ôi đừng khóc mà, sao nước mắt lại chảy ra thế kia?”

“Đó là vì cái thuốc diệt dê của cô!” A Chiếu thét lên be be, không chịu thua tóm cô ả, dùng hai tay giữ chặt khuôn mặt xinh đẹp, hôn một hơi thật sâu. Mất một lúc, nó thở phì phò, nâng cằm cô gái lên thị uy, “Chỉ có đàn ông mới có cái đặc quyền sàm sỡ đàn bà. Sao nào?”

“Lợm cả giọng.” Cô gái nhăn mày chép chép miệng.

“Chấp nhận đi, lúc nãy mới nôn xong.” A Chiếu cảm thấy mình vừa gỡ được một bàn thua.

Cô gái nói: “Lại còn tanh tanh máu. Anh bị đánh cũng thấm ra trò.”

Nghe thấy thế, A Chiếu ngồi thẳng lưng, “Chúng nó mấy thằng quay mình anh chẳng đáng mặt đàn ông, cơ mà chẳng dễ gì bắt nạt được anh đây. Về sau bốn chọi năm, anh vẫn cứ thắng như thường! Cái thằng Phó Chí Thời mà lùi không nhanh, anh không đánh cho nó răng rụng đầy đường còn lâu mới dừng tay.”

A Chiếu nói đến chữ “thắng”, cặp mắt ti hí dường như lóe sáng, còn sinh động hơn cả lúc nhìn thấy gái đẹp.

“Thắng với thua quan trọng thế cơ à?” Cô gái có vẻ không hiểu lắm, dĩ nhiên trong đó có xen lẫn một chút ấm ức.

“Nói ra bé cũng chẳng hiểu đâu.” A Chiếu tựa lưng vào ghế, đôi mắt dần mở được to hơn. Nó nhìn cô gái đang tô lại son môi ngồi bên, hỏi: “Rốt cuộc cô ở đâu chui ra đây, một mình mà cũng dám đến những chỗ như thế chơi, định hiến thân vào miệng sói chắc?”

Cô gái nhét cái gương nhỏ vào túi, đáp: “Như này nhé, tôi đi du lịch một mình, trên mạng bảo quán bar đó là chốn vui chơi về đêm hay ho nhất cái thành phố này. Tôi cùng một cô người Tây mới quen đến chơi cho biết, ai ngờ nửa đường có người rước cô kia đi mất.”

“Cô từ đâu đến? Du với chả lịch, chỗ này có quái gì đáng thăm quan đâu?”

“Tôi là người Đài Loan.”

“Chẳng trách.”

“Làm sao?”

“Chẳng trách giọng cứ ỏn à ỏn ẻn, nghe cái biết không phải thổ địa.”

“Mai tôi định đi đảo Qua Âm nữa, thấy bảo chỗ đấy có nhiều nhà cổ đẹp lắm.”

“Đảo Qua Âm á?” Nghe nhắc đến địa danh này, A Chiếu như tỉnh cả người, “Cô biết cả đảo Qua Âm cơ à? Thế có biết Phó gia viện không?”

Ánh mắt cô gái cũng lóe lên tia sáng, “Dĩ nhiên, nghe nói Phó gia viện là biểu tượng của đảo Qua Âm, đương nhiên tôi muốn xem, nhưng tiếc cái là, chỗ ấy không mấy cởi mở với bên ngoài.”

“Ôi dào, sao không nói sớm, anh đây là thổ địa chính gốc đảo Qua Âm đây. Anh…” A Chiếu định nói rằng, ông anh của anh là chủ nhân Phó gia viện, nhưng trộm nghĩ, nếu mình nói thế khác nào cáo mượn oai hùm y như lời Phó Chí Thời nói. Nhà là của anh Bảy, có phải nhà của nó đâu, nhắc đến làm quái gì. Thế là nó nói chữa, “Anh từ bé đã sống ở… đối diện Phó gia viện.”

“Đừng có lừa nhau đấy nhé!” Cô gái mừng rỡ níu chặt lấy cánh tay A Chiếu.

“Tôi lừa cô thì tôi bổ béo gì? Cô không bám theo là tôi đã tạ ơn trời đất lắm rồi.” A Chiếu phơi phới nói.

Cô gái kia cười hì hì, “Nhà ngay đối diện Phó gia viện, vậy chắc gia đình anh lai lịch cũng phải như thế nào chứ?”

“Lại chẳng, lai lịch to tổ bố là khác, nhà tôi là do Chúa cai quản đấy.” A Chiếu cười lộ cả hàm răng trắng bóng, “Sợ chưa, đối diện Phó gia viện là cô nhi viện của giáo hội cũ, tôi là trẻ mồ côi.”

“Vậy à.” Giọng nói cô gái xen chút cảm thông.

“Nhưng Phó gia viện thế nào tôi nắm trong lòng bàn tay cả. Nếu cô thích thì cố mà bám lấy tôi, tôi sẽ nghĩ cách đưa cô vào trong xem. Gặp phải tôi cô trúng mánh to rồi đấy, chẳng ai thuộc đảo Qua Âm bằng tôi.”

Cô gái tức thì hôn một cái đánh chụt lên mặt A Chiếu, “Nói lời phải giữ lấy lời nhé, bao giờ bọn mình đi thì được nhỉ? À, tôi còn chưa biết tên anh đấy, tôi tên Cổ Minh Tử.”

“Chém gió!” A Chiếu bật cười, “Tên quái gì mà lại thế?”

“Minh Tử, chữ Minh nghĩa là sáng tỏ.” Cô gái không hề giận, nói tiếp với vẻ cởi mở, “Gọi tôi là Minh Tử được rồi, bạn bè tôi đều gọi thế cả. Anh thì sao, anh tên gì? Đừng bảo tên là Ma cà bông nhé.”

“Ma ma cái đầu ý. Tô Quang Chiếu. Mọi người đều gọi anh đây là A Chiếu.”

“A Chiếu, bao giờ bọn mình đi đảo Qua Âm? Tôi cực cực kỳ muốn xem Phó gia viện trong truyền thuyết trông như thế nào.”

A Chiếu nói: “Bây giờ chắc là không được…”

“Ai bảo đi bây giờ, đêm hôm thế này anh không sợ nhưng tôi thì sợ chết khiếp. Mai ngày kia tôi rỗi, có gì a lô!” Minh Tử rút cây son, loạt soạt viết lên chiếc áo sơ mi trắng của A Chiếu một dãy số, “Nhớ gọi đấy nhé.”

---------- BỔ SUNG THÊM ----------

A Chiếu gật gật đầu, nói xong chuyện này, cả hai bỗng dưng im lặng. A Chiếu thấy tim mình cũng bắt đầu đập mạnh, nó chẳng có kinh nghiệm nói chuyện với con gái mấy. Chiếc xe này sớm mai Phương Đăng cần dùng, nó đã hứa sẽ mang về cho bà chị trong đêm nay. Nó thấy thật khó xử.

Đúng lúc đó, Minh Tử mở cửa xe ra ngoài, “Thôi được rồi, buồn ngủ rồi, phải về khách sạn đánh một giấc đây, bye nhé. Chờ điện thoại đấy nhé, cấm được sai hẹn.”

Xuống xe cô mới phát hiện giày cao gót đã bị mất một chiếc từ lúc A Chiếu lôi cô lên xe. Vậy là nửa xin nửa cướp mang béng đôi giày đế bằng của A Chiếu đi thẳng.

A Chiếu nhìn theo Minh Tử lên taxi đi khỏi, cả người vẫn chưa hết bần thần, đến khi chiếc di động trong túi bắt đầu đổ chuông mới sực tỉnh.

Đầu đây bên kia vang lên giọng Phương Đăng, cô hỏi nó bao giờ về, lại nói Phó Kính Thù có gọi điện đến, báo rằng đang cần gấp một số tài liệu, muốn A Chiếu sáng mai mang sang Malaysia ngay.

A Chiếu nhớ đến cái hẹn với Cổ Minh Tử, lần này đi Malaysia sợ rằng chẳng thể quay lại trong ngày một ngày hai, đến lúc đó không biết cô ta còn ở đây hay không? Dù sao công việc của Phó Thất vẫn quan trọng hơn, điều này chẳng có gì phải thắc mắc. Nó cúi xuống nhìn vạt dưới chiếc áo sơ mi trắng, nhận ra có mấy chữ số đã bị tay mình vô ý làm nhòe nhoẹt cả.

Nhìn không rõ thì đành là nhìn không rõ, A Chiếu nghĩ sang hướng khác, đâm dửng dưng. Cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, lúc say sưa thì như thế, biết đâu tỉnh rượu chẳng nhớ gì đến nhau nữa. Bèo nước gặp nhau rồi dạt khỏi nhau nhẹ không thôi mà.

A Chiếu về qua nhà Phương Đăng, tiện mua một phần cháo gà mà cô rất thích. Phương Đăng thấy trời lạnh mà A Chiếu đi chân không, mắt đỏ hoe, khóe miệng lại bị rách một vế lớn, liền hỏi có phải nó lại gây sự ở bên ngoài hay không. A Chiếu sợ Phương Đăng lo lắng, liến thoắng phịa mấy câu cho qua chuyện. Nếu là ngày thường, Phương Đăng dễ gì bỏ qua, nhưng không rõ vì sao lần này, lòng cô nặng trĩu tâm sự, thấy nó né tránh, cô cũng chẳng buồn hỏi nhiều. A Chiếu thấy thế mừng thầm.

Khi không có Phó Kính Thù, thi thoảng A Chiếu đến ở nhà chị. Nó kéo một cái ghế đến ngồi trước mặt Phương Đăng, ngắm chị ăn từng miếng cháo một. Ngày trước khi Phương Đăng còn học trường y, A Chiếu xin một công việc bán thời gian ngay gần đó, cả hai cùng trải qua những ngày tháng rất giản đơn, đôi khi tối đến chỉ ra ăn tô cháo ở quán ăn gần trường là xong bữa. Phương Đăng thích vị cháo ở cửa hàng ấy, còn A Chiếu lại thích được ở bên chị, dĩ nhiên là, cả anh Bảy nữa. Nó thường nghĩ, nếu cả ba cứ mãi ở bên nhau như ngày bé thì sẽ vui biết mấy.

“Chị này, em thấy anh Bảy bảo, sau khi ký duyệt miếng đất kia xong, khả năng anh sẽ thường xuyên về nước hơn.” Giọng A Chiếu ánh lên một niềm vui.

Phương Đăng thong thả ăn cháo, cứ như chẳng nghe thấy gì.

A Chiếu nghĩ ngợi rồi lại nói: “Nhiều khi em thật mong bà già họ Trinh kia ngủm sớm ngày nào hay ngày ấy.”

Phương Đăng kinh ngạc, đặt cái thìa xuống quở: “Cậu nhắc đến làm gì? Cấm không được nói nhăng nói cuội trước mặt anh Bảy cậu đấy.”

A Chiếu ấm ức, “Em không tin anh Bảy chưa nghĩ đến chuyện này bao giờ. Bà già đã ngần ấy tuổi đầu, mà cứ khư khư giữ một núi của không chịu buông. Bà ta chẳng chịu nghĩ mà xem, mấy năm gần đây nếu không có anh Bảy, nhà họ Phó đã sớm teo tóp thành tài chủ Đông Nam Á nhãi nhép rồi. Bà già đó sống ngày nào, anh Bảy như bị trói chân trói tay ngày ấy, mọi người phải chịu khổ theo. Nhưng em nom bà ta cũng chẳng cố được mấy năm nữa, bà ý đi một cái, mọi chuyện anh Bảy quyết định ngon ơ. Chị có thể chuyển đến Malaysia, mà không thì dọn quách công ty về đây, bọn mình lại như ngày xưa. Hai anh chị cũng thoát cảnh xa xôi nhung nhớ…”

“Cậu nghĩ bà Trịnh chết, là chúng ta có thể lại như xưa?” Phương Đăng lạnh nhạt nói.

A Chiếu không hiểu ý chị, hiếm khi nó thấy gương mặt Phương Đăng mệt mỏi đến thế.

“Dĩ nhiên rồi, có gì mà không được hả chị?”

“Muốn lại như ngày xưa, thật ra chẳng khó. Nếu hắn buông bỏ mọi thứ đã có trong tay, chẳng phải tất cả sẽ lại như xưa sao. Vấn đề là hắn có dám hay không? Cậu cũng có muốn từ bỏ tất cả để quay về hay không?”

A Chiếu khe khẽ gõ nhịp ngón tay trên bàn một lát, “Sao phải xoắn, khó khăn lắm hai anh em em mới có ngày hôm nay. Em nghĩ có một chuyện em hiểu rõ: chỉ có tiền và quyền mới làm con người ta đỡ phải nhìn sắc mặt người khác mà sống. Ví dụ luôn đỡ phải nín nhịn cái tính lưu manh của thằng Phó Chí Thời. Ngày xưa chị đã chẳng dạy em như thế còn gì?”

Phương Đăng ngẫm ngợi miên man, cô đã nói những câu như thế thật ư? Nếu có, chắc vì hồi ấy cô tự cho mình thông minh, kỳ thực chẳng hiểu gì hết. Con người ta đâu dễ gì có được ngày thật sự tự do, giống như Phó Thất từng nói, càng trèo cao, hắn càng phụ thuộc vào sợi dây thừng trong tay, khi đến một độ cao nào đó, mọi dũng khí để buông bỏ đã mất sạch.

“Chị, chị sẽ giúp anh Bảy chuyện kia chứ?” A Chiếu đột nhiên hỏi.

Phương Đăng ngẩn ra, “Chuyện gì, ai nói với cậu thế?” Không thể là Phó Thất, hắn đã giao quyền quyết định cho Phương Đăng, quyết sẽ không nói nửa lời trước mặt A Chiếu.

Quả nhiên, A Chiếu ngần ngừ một lát nói: “Là Thôi Mẫn Hành nói với em, nhưng lão ấy không nói cụ thể, chỉ bảo đây là việc hết sức quan trọng. Em kêu lão lẩn thẩn quá, nếu đã là việc của anh Bảy, chị sao lại không giúp?”

Phương Đăng thấy ngán, liền đẩy bát cháo trước mặt ra.

“Giả dụ chị không thích làm, cậu vẫn cảm thấy chị nên đi ư?”

A Chiếu không ngờ Phương Đăng lại nói như vậy, lặng thinh một hồi mới nói: “Nếu là em, em sẽ làm, cho dù là chuyện gì. Mọi thứ hôm nay em có đều là anh ấy cho, và em cũng tin anh làm mọi cái đều vì muốn tốt cho ba đứa mình.”

Phương Đăng không nói gì nữa, đăm đăm nhìn A Chiếu mất một lúc, mới cụp mắt xuống. Đến A Chiếu cũng cảm thấy cô nên làm mọi việc vì Phó Thất một cách vô điều kiện, thậm chí chẳng cần hỏi đó là việc gì, thậm chí chẳng cần quan tâm cá nhân mình nghĩ sao. Một kẻ bụng dạ ngay thẳng như A Chiếu, cũng lờ mờ đoán ra việc Phó Thất nhờ Phương Đăng giúp là việc như thế nào. Phương Đăng còn nhớ mấy năm trước, khi mới biết cô phải sang Malaysia làm “hộ lý riêng” cho một lão già, A Chiếu bật khóc rưng rức như đứa trẻ. Vậy mà bây giờ, nó cũng giống như Phó Thất, cùng bị neo trên một sợi dây thừng, chỉ nhìn thấy ánh sáng trên đỉnh cao vời vợi. Hai người họ mới đầu liều mình trèo lên, là vì không muốn nằm dưới gót giày của kẻ khác, rồi trèo mãi trèo mãi, đến nỗi không còn quan tâm mình đã đạp lên những điều gì để tiến lên.

Liệu có ai nghĩ rằng, ngày nào đó bọn họ sẽ trở về bộ dạng thảm hại của ngày xưa? Họ sẽ như cục đá thả vào nước nóng, bị bốn phía ép phải tan chảy, để rồi dẫu vẫn ở ngay đấy, mà bỗng chốc mất dạng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thich giac khang, phat hoc van dap hoa thuong thich thanh tu những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.