Ngôi sao sáng nhất bầu trời đêm

Chương 1



Lần đầu tiên Đinh Tiềm nhìn thấy Hạ Lục là khi anh 15 tuổi còn cô 9 tuổi.

Đó là vào một buổi chiều giữa hè, nhiệt độ rất cao, từng làn sóng nhiệt cuồn cuộn bốc hơi, nhiệt độ không khí cũng không vì mặt trời xuống núi mà dịu đi.

Đinh Tiềm cùng bạn học chơi mấy trận bóng rổ, về đến nhà vừa mệt lại vừa khát. Anh đi thẳng đến phòng bếp lấy đồ uống, mới vừa đi đến cửa thì nhìn thấy đứa cháu nhỏ Đinh Ký cùng một đứa trẻ xa lạ đang ngồi cùng nhau ăn kem.

Đinh Ký rất hoạt bát, vừa nhìn thấy Đinh Tiềm đi vào thì lập tức chạy thịch thịch đến bên người anh. “Chú nhỏ, chú đã về rồi ạ, lần trước chú nói muốn mang cháu đi bơi lội, ngày mai cháu có thời gian nha.”

“Ngày mai?” Đinh Tiềm nghĩ nghĩ rồi cúi đầu nhìn đứa cháu nhỏ đang dùng ánh mắt trông mong nhìn mình, anh cười cười rồi nói: “Ngày mai cũng được, vậy thì cháu nhớ gọi thêm anh họ Đinh Kiêu của cháu nữa đấy.”

Đinh Ký vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

“Đó là ai? Bạn học của cháu à?” Đinh Tiềm khẽ nâng cằm.

Đứa trẻ đi cùng Đinh Ký có mái tóc xoăn tự nhiên, dáng người mảnh khảnh giống như cây giá đỗ, làn da của cô bé có màu đen rám nắng, vậy mà còn cố tình mặc một chiếc áo thun màu xanh ánh huỳnh quang, giống như sợ người khác nhìn không ra làn da màu đen của mình.

Đinh Ký nhìn tiểu đồng bọn ở phía sau rồi nói cho chú nhỏ biết đó là con gái của một người dì, cũng chính là em họ của cậu bé, cả nhà dì đều ở tại Kenya Châu Phi.

“Chú nhỏ, em ấy đã 9 tuổi còn cháu thì 10 tuổi, nhưng mà sang mùa thu cháu đã học lớp 4 còn em ấy mới chỉ học lớp 1 thôi ạ. Ba của em ấy là người nước ngoài, tên em ấy là Charlotte Green, chú có thể gọi là Charlotte.”

Bạn nhỏ Đinh Ký đem thân thế cùng tên tuổi của Hạ Lục nói ra toàn bộ cho chú nhỏ nghe.

Hóa ra là con lai, nhưng vì sao những người con lai khác đều xinh đẹp mà nha đầu này thì vừa gầy vừa đen giống như dân chạy nạn vậy nhỉ? Hơn nữa quần áo mặc ở trên người kia là cái thẩm mỹ gì?

Đinh Tiềm nhìn Hạ Lục thêm một cái, lại thấy cô bé đang dùng cặp mắt to tròn, đen nhánh, sáng long lanh nhìn mình, ánh mắt ấy rất kỳ lạ, giống như là có thể nhìn thấu lòng người.

Đinh Tiềm nghe thấy cô bé nhẹ nhàng nói: “Chú cũng không có trắng bao nhiêu đâu.”





Đinh Tiềm rất kinh ngạc, không nghĩ tới nha đầu này sẽ có thuật đọc tâm, trong lòng anh nghĩ cái gì thế nhưng cô đều biết, cái này làm cho anh cảm thấy khá hứng thú. Đinh Tiềm đi đến đối diện cô bé rồi đứng yên. “Chú có nói cháu đen sao?”

Hạ Lục cười hắc hắc rồi cúi đầu ăn kem, không hề phản ứng lại anh.

Đinh Tiềm sửng sốt, trong nháy mắt ngầm hiểu, cô gái nhỏ này thật giảo hoạt. Cô không cùng anh cãi cọ, nhưng lại nói cho anh biết có những lời không cần nói ra mà chỉ cần một ánh mắt khinh bỉ cũng để cho đối phương hiểu rõ.

Không có thời gian cùng này hai đứa trẻ cọ xát, Đinh Tiềm từ tủ lạnh cầm một lon Coca, vừa uống vừa đi ra phòng khách. Đột nhiên, dưới chân anh giống như vướng phải thứ gì đó, cả người lảo đảo một bước thiếu chút nữa đã té ngã.

Đinh Tiềm cúi đầu nhìn xuống thấy đó là chiếc ghế nhỏ mà người giúp việc thường ngồi để nhặt rau.

Đinh Tiềm ngồi xổm xuống xoa xoa chỗ bị đau, không nghĩ ra chiếc ghế nhỏ làm sao lại xuất hiện ở phòng khách, trong đầu một suy nghĩ chợt lóe lên, anh theo bản năng quay đầu nhìn về phía Hạ Lục thì thấy cô bé đang cười tủm tỉm liếm thìa kem nhỏ, trong ánh mắt rõ ràng là vui sướng khi người gặp họa, trong đầu anh lập tức ong một tiếng.

Nha đầu kia là tiểu quái vật sao, cô không chỉ có thuật đọc tâm, còn có thể dùng ý niệm di chuyển đồ vật.

Đinh Tiềm yên lặng đứng lên, quyết định phải nghiên cứu thật tốt người em họ từ trên trời rơi xuống này của đứa cháu nhà mình. Từ nhỏ lòng hiếu kỳ của anh luôn rất lớn, đối với những chuyện hiếm lạ đều cảm thấy hứng thú, đang lo nghỉ hè không có việc gì làm, không ngại liền lấy tiểu quái vật này khai đao vậy.

Mang tâm tư như vậy, Đinh Tiềm lập tức đi trở lại phòng bếp, cười tủm tỉm nói với Đinh Ký. “Tiểu Đinh Đinh, ngày mai chúng ta đi bơi lội sẽ mang theo người em họ này của cháu luôn nhé, nếu không chúng ta đi ra ngoài chơi rồi ném em ấy ở trong nhà nhất định sẽ rất buồn chán.”

Đinh Ký không hề biết rằng trong lòng chú nhỏ đang có mưu tính, cậu bé lập tức kêu lên: “Được ạ, mẹ của cháu cũng bảo cháu dẫn em ấy đi chơi.”

Đinh Tiềm ngồi phía đối diện hai đứa trẻ, cố ý dùng ánh mắt bắt bẻ ở trên người Hạ Lục quét quét, khiêu khích hỏi. “Vừa rồi Đinh Ký nói một nhà của cháu đều ở tại Châu Phi, chẳng lẽ ba cháu là người Châu Phi?”

“Ba ba của cháu mới không phải người Châu Phi, ông ấy là người Mỹ, hiện tại đang ở Châu Phi bảo hộ động vật hoang dại, cứu vớt những loài vật gặp nguy hiểm.” Hạ Lục ngữ khí thực khinh thường giải thích.

“Vậy tại sao bọn họ lại đưa cháu tới Trung Quốc đi học, ở Châu Phi cũng không phải không có trường tiểu học.” Đinh Tiềm tò mò.

Đâu biết rằng câu anh vừa hỏi không có gì quan trọng thế nhưng lại giống như chọc trúng chỗ đau của Hạ Lục. Cô bé mân khẩn cái miệng nhỏ, cúi đầu không để ý tới anh.

Nghe được động tĩnh ở phòng khách, Đinh Tiềm đứng dậy đi ra ngoài nhìn xem, thì ra là mẹ của anh Đỗ Hành Trí cùng chị dâu Tô Nhạc Ngâm từ ngoài sân đi vào.

“A Tiềm, tới đây ngồi với mẹ một lúc.” Đỗ Hành Trí nhìn con trai, bà vỗ vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh mình.

Đinh Tiềm nhận mệnh đi tới rồi ngồi xuống.

“Em càng cao càng đẹp trai nha, nhìn cái đầu này có lẽ cũng 1m80 rồi đó.” Tô Nhạc Ngâm cười tủm tỉm nói, cô so với người em chồng này thì lớn tuổi hơn, vì vậy đối đãi với anh vẫn luôn giống như đối với vãn bối.

“Con đã phơi đen không ít nha, từ lúc nghỉ hè mỗi ngày đều đi ra ngoài chơi, không đến giờ ăn cơm liền không trở lại.” Đỗ Hành Trí thân thiết nhìn con trai, ngửi được mùi mồ hôi bà lập tức đẩy anh đi tắm rửa.

“Đen càng tinh thần, em ấy cũng chỉ mới hơn 10 tuổi, vẫn đang là độ tuổi ham chơi mẹ à.” Tô Nhạc Ngâm cười nói.

Gả đến Đinh gia mười mấy năm, Tô Nhạc Ngâm biết rõ người em chồng này là đầu quả tim của cha mẹ chồng, không chỉ vì cậu được sinh ra lúc bọn họ tuổi đã già, mà còn bởi vì tiểu tử Đinh Tiềm này vừa xuất sắc lại thông minh.

Thượng tướng lục quân Đinh Triệu Ninh cùng bà xã sinh được ba người con. Đỗ Hành Trí năm 50 tuổi lại mang thai, sinh hạ con trai đó là Đinh Tiềm, hai vợ chồng yêu như trân bảo, từ những điều đã xem qua trong cuốn 《 Kinh Dịch 》hai người quyết định đặt tên cho con trai là Đinh Tiềm.

Nhờ cha mẹ hết lòng giáo dục, Đinh Tiềm từ nhỏ đã lộ ra tài năng của bản thân, những gì gặp qua cậu sẽ không quên được, học một lần liền sẽ nhớ. 15 tuổi cũng đã học đến cấp 3, chỉ một năm nữa liền có thể tốt nghiệp cấp 3 rồi vào đại học.

Trên lầu, Đinh Tiềm đang ở trong phòng tắm tắm rửa, phòng tắm rất rộng rãi đủ để anh cầm vòi hoa sen vừa tắm rửa vừa xoắn thân mình khiêu vũ.

Chờ anh thay một thân áo ngủ màu xanh nước biển từ phòng tắm đi ra, lúc đang cầm khăn lông lau tóc thì vô ý thoáng nhìn thấy một bóng dáng nho nhỏ cạnh cửa sổ.

Nha đầu này vào khi nào vậy? Càng khiến cho Đinh Tiềm tức giận chính là nha đầu kia thế nhưng đang dùng kính viễn vọng mà anh yêu thích nhất.

“Uy, cháu không được sờ loạn vào đồ vật của chú biết chưa.” Đinh Tiềm không chút suy nghĩ, lập tức chạy tới.

Hạ Lục đem tay nhỏ buông xuống rồi liếc mắt nhìn anh một cái. “Chú không cần lớn tiếng như vậy, thính lực của cháu rất bình thường.”

Đinh Tiềm ghét nhất chính là người khác động vào đồ của mình, thấy Hạ Lục không hề hối hận anh càng tức giận. “Tại sao cháu lại chạy vào phòng khi chưa được sự đồng ý của chú như thế hả? Còn có, cháu tự tiện vào phòng thì cũng thôi đi nhưng tại sao lại tùy tiện đụng đến đồ vật chú?”

Kính viễn vọng đặt ở cửa sổ là vật mà Đinh Tiềm nâng niu nhất, mỗi ngày đều sẽ tự mình lau chùi, ngày thường người trong nhà ai cũng không cho động.

Hạ Lục cũng không trực tiếp trả lời, ngược lại còn đánh giá kính viễn vọng của anh, chậm rì rì nói: “800 lần tụ quang, mang xích đạo nghi, cũng coi như không tồi, bất quá so với cái của ba cháu thì vẫn còn kém hơn.”

( Chỗ 800 lần... đột nhiên mình không biết edit như thế nào cho chính xác. Bạn nào hiểu thì nói mình biết với nhé. Huhu dốt quá mà 😭)

Nha đầu này nói chuyện giống như ông cụ non, Đinh Tiềm không giận ngược lại còn cảm thấy buồn cười. “Ba của cháu cũng thích ngắm sao?”

Hạ Lục chớp chớp đôi mắt sáng ngời, gật gật đầu. “Ban đêm ở Châu Phi rất thích hợp để ngắm sao.”

“Cháu còn chưa trả lời, vì sao lại vào phòng của chú?” Đinh Tiềm cố ý trừng mắt nhìn tiểu đại nhân.

“Là tiểu Đinh Đinh muốn vào, cháu cùng vào với anh ấy mà thôi.” Hạ Lục chỉ chỉ phía sau.

Đinh Tiềm theo hướng cô bé chỉ nhìn qua, quả nhiên nhìn thấy Đinh Ký đang xem truyện tranh của anh.

Nhìn bộ dáng Đinh Ký tập trung tinh thần xem truyện tranh rồi lại nhìn Hạ Lục, Đinh Tiềm không nhịn được mà bật cười, so với Hạ Lục trưởng thành như vậy thì tiểu Đinh Đinh ngây thơ đáng yêu tựa hồ càng đúng với độ tuổi của bản thân hơn.

“Cháu tên Charlotte?”

“Đúng vậy.”

“Tên này thật khó đọc, không bằng để chú đặt cho cháu một cái tên Trung Quốc nha, cháu họ Green…”





Đinh Tiềm đánh giá cô bé một cái. “Lại thích mặc màu xanh lục, không bằng gọi cháu là Hạ Lục đi, mùa hè một màu xanh…sâu.”

Vẫn là xanh của sâu bắp cải, hai chữ cuối cùng anh cố ý nói thật nhẹ, hai đứa nhỏ cũng chưa nghe được.

“Hạ Lục?” Đây là lần đầu tiên Hạ Lục nghe được tên tiếng Trung của mình.

“Không dễ nghe, cái gì con lừa mù (*), khó nghe muốn chết.” Đinh Ký ở một bên ồn ào phát biểu ý kiến.

(*) Ở đây con lừa mù ( 瞎驴): Xiā lǘ đọc gần giống với Hạ Lục ( 夏绿): Xià lǜ cho nên Đinh Ký mới hiểu sai.

Đinh Tiềm được một trận cười, vốn tưởng rằng Hạ Lục sẽ tức giận đâu ngờ cô bé cũng đang cười, trong lòng Đinh Tiềm thầm nghĩ, đứa nhỏ này thật ra rất rộng lượng, cô cũng không ngại người khác dùng tên của mình để đùa giỡn.

“Từ nay về sau tên của cháu sẽ là Hạ Lục.” Hạ Lục lớn tiếng tuyên bố.

Lúc người một nhà chuẩn bị ăn cơm, Hạ Lục nhìn chiếc nồi ở giữa bàn ăn, tò mò hỏi: “Không phải mọi người nói ăn lẩu sao, vậy lửa đâu rồi ạ?”

Tô Nhạc Ngâm lập tức giải thích thắc mắc của cô bé. “Không có lửa nha, mọi người bây giờ đều dùng bếp điện từ.”

Mọi người lại cười một trận, Đinh Tiềm nghĩ thầm, quả nhiên là từ Phi Châu tới, ngay cả lẩu cũng chưa ăn qua.

Đinh Ký cười nhạo nói: “Người ngoài hành tinh, lần tới anh mang em đi ăn lẩu có lửa nhé.”

Hạ Lục nhìn cậu bé mắt trợn trắng.

Người một nhà ăn cơm xong thì ngồi ở phòng khách, nhìn Hạ Lục cùng Đinh Ký ngồi ở một bên xem truyện tranh, Tô Nhạc Ngâm nhịn không được cùng mẹ chồng nói về cô bé.

Hóa ra Tô Nhạc Ngâm cùng mẹ của Hạ Lục là Thạch Tinh không phải chị em ruột của nhau mà chỉ là chị em họ.

Thạch Tinh ở nước Mỹ học đại học, sau này gả cho một người lớn hơn mình 20 tuổi cũng chính là ba của Hạ Lục, hai người đều là học giả làm nghiên cứu về động vật hoang dại. Bọn họ vẫn luôn đi tới các quốc gia của Châu Phi, Hạ Lục chính là sinh ra ở Kenya.

“Bọn họ sợ chậm trễ việc học hành của con gái cho nên mới đem cô bé về nước. Em họ của con năm đó bởi vì chuyện kết hôn mà đã cùng người trong nhà xảy ra tranh cãi, cho nên bây giờ mới đem con gái đưa đến nhà của con.” Tô Nhạc Ngâm giải thích nguyên nhân Hạ Lục đi theo mình.

Đinh Tiềm vốn đang ngồi ở một bên xem TV, nghe đến đó mới tò mò suy nghĩ, không biết tại sao mẹ của Hạ Lục lại vì chuyện kết hôn mà cùng người trong nhà tranh cãi? Gả cho người nước ngoài cũng không phải là chuyện gì xa lạ.

Anh nhìn Hạ Lục cùng Đinh Ký, hai đứa nhỏ ngồi ở trên sofa cùng xem một quyển sách, đầu dựa dựa sát vào nhau, ngẫu nhiên sẽ lặng lẽ nói một hai câu, cái loại cảm giác vô tư của hai đứa nhỏ rất tốt đẹp.

Nha đầu này ở cùng đứa trẻ cùng tuổi thực vô tư, nhưng khi ở cùng người lớn lại có thể nói những lời vượt qua cả số tuổi của mình. Đinh Tiềm đối với cô bé càng ngày càng tò mò.

“A Tiềm, chú ngẩn người làm gì?” Giọng nói giòn giã của một cô gái trẻ từ phía sau truyền đến.

Đinh Tiềm không cần quay đầu lại cũng biết là ai, tất nhiên là cháu gái cùng tuổi với anh tên Đinh Tuấn.

Đinh Tuấn là con gái của Đinh Chí Quốc, tuy chỉ mới 15 tuổi nhưng đã trổ mã xinh đẹp giống như một bông hoa sen ở giữa làn nước trong, người trong nhà xem cô như là Angel, mọi phương diện đều được tỉ mỉ bồi dưỡng.

“Ngày mai chúng ta đi bơi lội, cháu có đi hay không?” Đinh Tiềm nhìn Đinh Tuấn.

Anh cũng có thanh mai trúc mã, thanh mai trúc mã của anh chính là cháu gái của anh, hai người sinh ra cùng năm, vừa sinh ra tựa như song bào thai hơn nữa còn ở cùng dưới mái hiên, cả ngày như hình với bóng, nhưng mà nửa năm nay tình huống đã thay đổi bởi vì Đinh Tuấn có bạn trai. Tình cảm của hai người rất tốt.

“Cháu mang Mộ Trạch cùng nhau tới có được không?” Đinh Tuấn cười hỏi.

“Không được! Đây là buổi gia đình tụ hội.” Đinh Tiềm trừng mắt.

“Vậy cháu đây liền không đi, cháu cùng Mộ Trạch đi nơi khác chơi.” Trong lòng Đinh Tuấn chỉ có bạn trai, nơi nào còn để ý chú nhỏ có cao hứng hay không.

“Trọng sắc khinh bạn.” Đinh Tiềm hung tợn lại không cam lòng mà cho cô ấy một câu đánh giá.

Đinh Tuấn cười khanh khách. “Tương lai của chú cũng sẽ vậy thôi.”

“Tuyệt đối không.” Đinh Tiềm nắm chặt tay.

“Đừng nên nói quá vẹn toàn.” Đinh Tuấn cũng không hứng thú cùng anh đấu khí.

Nhìn Hạ Lục ngồi trên sofa, Đinh Tuấn như là phát hiện ra đại lục mới, cô đi qua xem cô bé. “Đứa nhỏ này là ai, tiểu Đinh Đinh đây là bạn học của em à?”

“Là em họ của em.” Đinh Ký nhìn chị họ, cười ha hả.

“Lớn lên thật giống người nước ngoài.” Đinh Tuấn nhìn chằm chằm ngũ quan tinh xảo của Hạ Lục.

Chị gái thật xinh đẹp, Hạ Lục nhìn bóng dáng Đinh Tuấn, một đôi mắt to tròn nhìn không chớp mắt, chăm chú nhìn một hồi lâu, thẳng đến khi chạm phải ánh mắt hoài nghi của Đinh Tiềm cô bé mới cúi đầu xuống.

Hôm sau, mấy chú cháu hẹn gặp nhau ở một khách sạn năm sao đi bơi lội, khách sạn cách nội thành có chút xa, người tới bơi lội không phải rất nhiều.

Nhìn Hạ Lục mặc một chiếc váy hai dây màu hồng phấn, Đinh Tiềm thầm nghĩ, nha đầu này xem ra đúng là không biết cái gì mới thích hợp với nhan sắc của mình, lần nào cũng mặc những bộ đồ tạo cho người nhìn cảm thấy da của cô còn đen hơn.

Mấy người con trai đi phòng thay đồ thay quần bơi, Đinh Tiềm không yên tâm hỏi Hạ Lục. “Cháu tự mình đi thay quần áo được không?”

“Cháu biết đường.” Hạ Lục nhìn xung quanh liền nhớ rõ ràng vị trí.

“Được rồi, cháu thay xong quần áo thì ra chỗ này chờ bọn chú, không thấy bọn chú thì cháu ngàn vạn lần không thể xuống nước, cũng không được đi theo bất kì ai nghe chưa.” Đinh Tiềm mang theo hai cháu trai nhỏ đi thay đồ.

Nhưng mà điều khiến cho Đinh Tiềm không thể tưởng được chính là, bọn họ từ phòng thay quần áo đi ra, vừa đi đến bể bơi liền kinh ngạc nhìn Hạ Lục đang đứng ở nơi đó đưa lưng về phía bọn họ, trên người chỉ mặc một cái quần bơi nhỏ.





Nha đầu kia vậy mà lại trần truồng thân trên đứng ở đó. Mặc dù cô mới 9 tuổi, nhưng cũng không thể cứ như vậy ở trước mặt mọi người a.

Đinh Tiềm tức muốn hộc máu chạy tới. “Đồ ngốc, cháu như thế nào không mặc áo tắm liền chạy ra? Mau trở về mặc áo tắm vào.”

Hạ Lục tò mò, không biết vì sao anh lại như vậy.

“Cháu có mặc mà.” Cô bé chỉ chỉ vào chiếc quần bơi nhỏ.

“Cháu cũng không phải con trai, cháu là con gái, là con gái đó có biết không hả, tại sao cháu chỉ mặc một chiếc quần bơi như thế này.” Đinh Tiềm nhanh chóng lấy khăn tắm ở trên vai bao bọc lấy cô bé.

Hạ Lục vẫn là nghi hoặc mà nhìn anh. “Lúc ở Châu Phi, ba vẫn thường mang cháu ra sông bơi lội, những lúc đó cháu đều mặc như vậy.”

“Nơi này không phải Châu Phi! Chúng ta cũng không phải người dân bản xứ.” Đinh Tiềm dở khóc dở cười. Anh quay đầu lại nhìn thấy hai tên quỷ con Đinh Kiêu cùng Đinh Ký đang nhe răng trợn mắt mà cười.

“Cháu chỉ mang theo quần bơi mà thôi.” Hạ Lục đem khăn tắm trên người kéo xuống, sau đó liền nhảy vào bể bơi lặn xuống nước, rất nhanh lộ ra cái đầu nhỏ. Cô bé bơi rất giỏi, lúc xuống nước giống như một chú cá.

Nhìn thế nào cũng không ra bộ dáng của một cô bé! Đinh Tiềm bất đắc dĩ, chỉ có thể tùy ý cô.

Hai anh em Đinh Kiêu, Đinh Ký ở một bên nghịch nước. Đinh Tiềm bơi tới khu nước sâu, đầu tiên là bơi ếch, sau là bơi ngửa, hấp dẫn ánh mắt của vài cô gái ở bể bơi.

Từ nhỏ đến lớn, Đinh Tiềm sớm thành thói quen với ánh mắt của các cô gái, tới tuổi dậy thì càng đem loại thói quen này biến thành hưởng thụ. Chỉ là anh chưa từng bị hấp dẫn bởi cô gái nào.

Lúc Đinh Tiềm đang dương dương tự đắc thì có người từ trên bục cao 10m nhảy xuống, nước bắn tung toé lên khuôn mặt của anh, chuyện xảy ra thình lình làm cho anh có chút khiếp sợ trong nháy mắt cũng mất luôn hình tượng.

Anh đang muốn nhìn xem người khởi xướng là ai, liền thấy một bóng dáng nho nhỏ màu đen trồi lên mặt nước.

Thì ra là cô, Đinh Tiềm khinh thường mà thở ra một hơi, không nghĩ tới cô sẽ không nói một tiếng mà lại dám từ bục cao 10m nhảy xuống, rốt cuộc vẫn là một cô gái hoang dã đến từ Châu Phi không thể kiềm chế bản thân.

Hạ Lục như là có đôi mắt ở sau lưng, vào lúc trong đầu Đinh Tiềm hiện lên mấy chữ cô gái hoang dã, cô bé bỗng nhiên quay đầu nhìn anh.

Tác giả có lời muốn nói: Con dâu xấu gặp cha mẹ chồng, mọi người có thích mở đầu này hay không? Thích nói, muốn cất chứa bình luận hoa hoa nga, chuyện xưa của chú nhỏ và Lục Lục, trò hay còn ở phía sau.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như thich giac hanh, niem an vui trang nhung ca khuc phat giao 2 rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status