Ngôi sao sáng nhất bầu trời đêm

Chương 2



Đinh Tiềm cho rằng Hạ Lục có chuyện muốn nói mình. Anh vừa muốn bơi lại gần một chút, ai ngờ nha đầu kia thế nhưng không phải muốn cùng mình nói chuyện, ánh mắt của cô nhìn về phía Đinh Kiêu cùng Đinh Ký.

Hạ Lục lập tức lặn vào trong nước, cô giống như một chú cá bơi về bờ bên kia của bể bơi. Đinh Tiềm tò mò nhìn theo cô, bỗng nhiên phát hiện tình huống không đúng, tiểu tử Đinh Ký không biết có phải đang chơi thì bị chuột rút hay không, lúc nổi lúc chìm lại giống như là đang kêu cứu, mà anh họ Đinh Kiêu vốn đang nghịch nước cùng cậu bé không biết đã chạy tới nơi nào.

Đinh Tiềm nhanh chóng lên khỏi bể bơi chạy về phía Đinh Ký nhưng mà vẫn chậm hơn một bước. Hạ Lục ngoi lên khỏi mặt nước, cánh tay nho nhỏ ôm Đinh Ký bơi vào bờ.

Đinh Ký được cứu.

Đinh Tiềm đem cậu bé ôm từ trong nước lên đặt trên sàn nhà rồi giúp cậu bé mát xa đùi phải, một bên hỏi Hạ Lục. “Làm sao cháu biết được tiểu Đinh Đinh gặp nguy hiểm?”

Hạ Lục ngẩn người, tựa hồ không nghĩ tới Đinh Tiềm sẽ hỏi như vậy, thuận miệng nói: “Dự cảm.”

Dự cảm? Ai sẽ tin tưởng một đứa trẻ mới 9 tuổi sẽ có giác quan thứ 6 mạnh như vậy, Đinh Tiềm theo thói quen dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn cô. “Dự cảm gì?”

Hạ Lục không trả lời, đôi mắt chỉ quan tâm mà nhìn Đinh Ký, thấy đôi mắt xinh đẹp của cậu bởi vì bị hoảng sợ mà hàm chứa nước mắt, cô bé cẩn thận đi đến một bên cầm lấy khăn tắm đắp ở trên người cậu.

“Tiểu Đinh Đinh, anh có muốn uống gì không, em đi mua cho anh nhé.” Hạ Lục giống như một người chị gái ôn nhu an ủi Đinh Ký.

Đinh Ký nhìn nhìn cô, rất không cam lòng khi phải xấu mặt trước mặt một cô gái. “Vì sao em không gọi anh là anh họ?”

“Anh là tiểu Đinh Đinh.” Hạ Lục hơi hơi mỉm cười, trên lông mi cô bé vẫn còn bọt nước, trông đáng yêu cỡ nào.

Lúc bọn họ đang nói chuyện thì tên Đinh Kiêu không đáng tin cậy đang dẫn theo mấy cô gái xinh đẹp đi tới. Cậu ta vừa quay lại thì nhìn thấy Đinh Ký ngồi cạnh bể bơi, sau khi hỏi rõ tình huống mới bị dọa nhảy dựng lên.

Đem cháu trai nhỏ từ trên mặt đất bế lên, Đinh Tiềm cười nói: “Tiểu tử này thật nặng.”





Ba chàng trai đi tới khu nghỉ ngơi, Hạ Lục gắt gao đi theo phía sau bọn họ.

Mọi người ngồi xuống uống nước, Đinh Tiềm vẫn không buông tha Hạ Lục tiếp tục truy hỏi: “Cháu còn chưa nói cho chú biết cháu dự cảm ra cái gì?”

Lúc này Hạ Lục thế nhưng lại rất thành thật, hàm răng trắng tuyết cắn ống hút nhỏ. “Cháu không biết, chính là cảm thấy tiểu Đinh Đinh sẽ có nguy hiểm.”

Hạ Lục không có nói sai, lúc cô nhảy từ bục cao 10m, trong tiềm thức vẫn luôn có một ý niệm vứt đi không được đó chính là Đinh Ký sẽ có nguy hiểm.

Trên thế giới quả thực có không ít người có giác quan thứ sáu rất mạnh, nhưng không nên là một đứa trẻ 9 tuổi, Đinh Tiềm bán tín bán nghi mà nhìn Hạ Lục

Hạ Lục đột nhiên nói: “Chú nhỏ, bên kia có vài chị gái đang nhìn chú kìa.”

Cái gì? Đinh Tiềm không hiểu vì sao có cô bé lại nói câu này.

Hạ Lục mỉm cười. “Chú nên tìm hiểu mấy chị gái kia thì tốt hơn đó, cháu cũng không phải yêu quái.”

Hắc, nha đầu này lại còn muốn giáo huấn người lớn. Đinh Tiềm bĩu môi.

Anh cũng không biết trong lòng Hạ Lục bé nhỏ đang ảo não.

Từ lúc bản thân có ký ức, Hạ Lục đối với những thứ xung quanh đều có ý thức mạnh mẽ, cô có thể nhớ rõ ràng những chuyện mà người khác không nhớ được.

Một nhà ba người Hạ Lục đều ở tại Châu Phi, trung tâm bảo hộ động vật đã cấp cho bọn họ một nơi ở vô cùng đơn sơ. Ba mẹ đều là học giả say mê với việc nghiên cứu động vật hoang dại, đối với những chuyện trong nhà hai người cũng không chú ý nhiều, đồ đạc thường xuyên vứt bừa bãi, mỗi khi bọn họ nóng lòng tìm đồ nhất định sẽ gọi Hạ Lục.

Lúc trước Hạ Lục sẽ thường để ý xem ba mẹ sẽ để đồ đạc ở đâu sau đó ghi nhớ trong lòng, dăm ba bữa sau vẫn có thể chỉ chỗ có đồ mà hai người thường xuyên tùy tiện ném một cách chuẩn xác.

Trước 9 tuổi, khi ấy còn nhỏ Hạ Lục cũng không biết bản thân không giống người thường, bốn năm tuổi về sau khi cô dần dần có ký ức, gặp qua một người cô có thể nhớ kỹ họ tên và thân phận của đối phương, lúc mọi người nói chuyện nhất thời quên tin tức người nào đó, cô ở một bên sẽ bổ sung thêm. “Vợ mới cưới của chú Matthew là người Tennessee, không phải Kansas."

“Người hầu của Robinson gọi là thứ sáu, không phải thứ bảy.”

“Ngày hôm qua con trai của Kay đã tới đây mượn 100 đô la, ba à sao ba lại quên mất vậy.”

Những cuộc đối thoại cứ như vậy diễn ra thường xuyên mọi người cuối cùng cũng phát hiện ra đứa trẻ này không giống người bình thường. Hạ Lục nhớ rõ năm cô 6 tuổi, ba đã dẫn cô đi làm trắc nghiệm chỉ số thông minh.

“Cái gì? Chỉ có 25?” Giáo sư Green vô cùng kinh ngạc, làm thế nào cũng không nghĩ tới kết quả kiểm tra sẽ như thế này, IQ 25 tương đương với chỉ số thông minh của một chú chó.

Bác sĩ cũng không hiểu chút nào.

Giáo sư Green nhìn con gái có đôi mắt to tròn, linh động, nhìn thế nào cũng không giống một đứa trẻ chậm phát triển, vì thế ông mới cúi đầu nhìn bài thi được giải, rốt cuộc cũng phát hiện manh mối.

Bác sĩ cầm bút chì đem những đáp án được Hạ Lục chọn sau đó nối với nhau bằng từng đường thẳng cuối cùng vẽ ra một con voi, bác sĩ cũng không biết nên khóc hay cười mà đem bài thi đưa cho giáo sư Green xem.

Giáo sư Green nhìn bài thi cười ha hả, thấp giọng thì thầm cùng con gái nhỏ, thuyết phục cô làm lại bài kiểm tra một lần nữa.

“Rất quan trọng sao ba?”

Cô gái nhỏ hỏi ba của mình.

“Đúng vậy, con yêu à, cái này thật sự rất quan trọng.” Ông hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái.

Cô gái nhỏ rất nghe lời làm lại những câu hỏi có trên tờ giấy, bác sĩ xem qua, lập tức cảm thấy rất kinh ngạc. “Trời ạ, thật không thể tưởng tượng nổi, thế mà chỉ số IQ lại là 164, một đứa trẻ 6 tuổi mà lại có chỉ số thông minh cao như vậy, một ngàn vạn người cũng chưa chắc có một người.”

Bác sĩ giật mình rồi lại sinh ra hoài nghi, ông cầm lấy bút chì đem những đáp án nối lại với nhau nhưng mà lần này không ra hình thù gì, cũng không có bất cứ đầu mối nào, mọi thứ đều rất lộn xộn, hiển nhiên cũng không phải trò đùa giống vừa nãy.

“Với kết quả này thì con gái ông đã có thể báo danh tới tổ chức Mensa (*).” Bác sĩ vô cùng cao hứng khi chứng kiến một đứa trẻ thiên tài ra đời.

(*)Mensa là tổ chức dành cho những người thông minh trên thế giới.

Giáo sư Green chỉ nở một nụ cười rồi xé bài kiểm tra đi.

Lần kiểm tra này cũng không ảnh hưởng gì nhiều tới cuộc sống sau này của Hạ Lục, nhưng cái danh không giống người thường của cô dần dần được lan truyền ra ngoài, đặc biệt là những lúc cô tình cờ nói ra một vài lời tiên tri rồi sau đó được chứng thực thì mọi người dần dần tin tưởng cô có linh lực mà người thường không có.

Hạ Lục không biết bản thân có linh lực hay không, nhưng từ khi cô có ký ức thì phiền toái tìm tới không ít.

Ngay từ đầu, người phụ cận biết Hạ Lục đặc biệt giỏi về khoản tìm đồ vật, lúc bọn họ tìm không thấy đồ thì sẽ tìm đến cô nhờ giúp đỡ. Nói cũng kỳ quái, chỉ cần nghe đương sự miêu tả qua những gì đã xảy ra, cô thường thường có thể suy đoán ra vị trí của đồ vật.

Sau này danh tiếng của Hạ Lục dần dần được truyền ra rộng rãi, bắt đầu có những lời truyền không giống nhau, đặc biệt là ở một nơi có những bộ lạc nguyên thủy, bọn họ thường xem người có giác quan thứ 6 giống như một phù thuỷ, mà Hạ Lục sớm đã tiếp thu nền văn hóa văn minh và hiện đại cũng không thể tường tận giải thích mọi chuyện, bởi vậy loại lời đồn đại này càng truyền càng rộng.

Mọi người đã đặt cho con gái giáo sư Green biệt danh là phù thuỷ nhỏ, một nửa là thiện ý vui đùa, một nửa hàm chứa kính sợ.

Giống như những đứa trẻ thông minh một cách khác thường khác, Hạ Lục càng ngày càng đắm chìm trong thế giới nhỏ của bản thân. Cô dành tất cả sự nhiệt tình, tình yêu của mình cho động vật và thiên nhiên. Cô cũng thường xuyên một mình chạy ra ngoài chơi quên luôn cả thời gian.





Có đôi khi Hạ Lục sẽ ôm một vài loài động vật nhỏ bị thương từ rừng mưa trở về, dưới sự trợ giúp của mẹ cô bắt đầu chữa trị đơn giản cho đến khi chúng nó phục hồi. Trong khoảng thời gian này Hạ Lục sẽ làm bạn với chúng, ba mẹ của cô không dưới một lần phát hiện con gái lầm bầm lầu bầu với những động vật nhỏ giống như là đang giao lưu cùng chúng nó.

Là một nhà động vật học xuất sắc, giáo sư Green cũng có khả năng giao lưu cùng với động vật một cách đơn giản, nhưng con gái Hạ Lục không thầy dạy cũng hiểu mới thực sự khiến ông kinh ngạc.

Đối với chuyện này mẹ của Hạ Lục lại không cảm thấy kỳ lạ, bà nói cho chồng biết ở Trung Quốc có một thánh nhân nổi tiếng chính là Khổng Tử, ông có một người học trò tên Công Dã Tràng. Tương truyền Công Dã Tràng tinh thông tiếng chim, Khổng Tử rất thích người có tài cho nên đã gả con gái cho anh ta. Sau này Nho giáo liệt Công Dã Tràng vào 72 tiên hiền.

“Con gái kế thừa gen của vợ chồng mình cho nên đặc biệt thông minh.”

Giáo sư Green tuy rằng là người nước Mỹ nhưng lại rất thích văn hóa phương Đông, đặc biệt là sau khi cưới một người vợ Trung Quốc ông càng cảm thấy nền văn hóa cổ xưa của phương Đông tràn ngập ma lực.

“Em không hy vọng Charlotte sẽ trở thành thiên tài. Em chỉ cần con bé có một cuộc sống hạnh phúc vậy là đủ rồi.” Thạch Tinh yêu thương mà nhìn con gái, thấy cô bé cầm bút sáp ghé vào trên bàn sách vẽ tranh, đôi mắt mỉm cười.

Hai vợ chồng có cùng suy nghĩ, cũng không cố tình tìm hiểu sâu vào khả năng đặc biệt của con gái và quyết định để cô bé tự phát triển.

Theo thời gian Hạ Lục cũng lớn lên, bọn họ dần dần phiền não phát hiện, đứa nhỏ này tính tình càng ngày càng hoang dã, hơn nữa còn rất to gan lớn mật. Cô bé còn lén cùng một cậu bé người da đen tên Tom đi theo đàn voi hoang dã hai ngày hai đêm không về nhà.

Sau khi Tom trở về thì liên tục sốt cao không lùi, cha mẹ cậu bé đã tìm bác sĩ khắp nơi. Bác sĩ ở hội chữ thập đỏ, thậm chí là vu y ở trong làng cũng đã xem bệnh cho cậu bé, nhưng tình trạng của cậu vẫn không có chuyển biến tốt đẹp.

“Trúng tà.” Vị vu y trong làng nói một cách chắc chắn, còn nói rằng cô gái cùng Tom đi theo đàn voi chính là phù thuỷ, hơn nữa còn dùng tà thuật mê hoặc cậu bé, nếu không phải vậy thì tại sao Tom lại bệnh nặng còn cô vẫn tốt.

Mẹ của Tom nghe theo lời chỉ dẫn của vu y lập tức chạy đến trung tâm bảo hộ động vật tìm giáo sư Green, cầu xin ông để Hạ Lục đi cứu Tom.

“Vu y nói chỉ có bản thân phù thuỷ mới có thể giải được câu thần chú mà cô ấy đưa ra.”

“Đừng có gấp, tôi sẽ mang Charlotte đi xem.” Giáo sư Green an ủi mẹ của Tom, đối phương chỉ là một người phụ nữ Kenya không biết chữ, hết lòng tin theo tôn giáo của bộ tộc nhiều năm, trong lúc nhất thời muốn thay đổi suy nghĩ của họ là không có khả năng, chỉ có để Hạ Lục đi một lần thì đối phương mới có thể an tâm.

Mang theo con gái, giáo sư Green đi vào trong ngôi làng của bộ lạc nguyên thủy, sống ở nơi này đều là người Maasai (*), cuộc sống của người dân nơi đây vẫn luôn nghèo khó.

(*)Maasai (cũng ghi là Masai) là một nhóm dân tộc thuộc chủng tộc Nilotic bán du mục sinh sống ở Kenya và phía bắc Tanzania.

Trong ngôi làng này phòng ốc vô cùng đơn sơ, nóc nhà chỉ được chống đỡ bằng những thanh gỗ, bức tường đất sét hình tròn được trộn với cỏ khô cùng nhánh cây, căn phòng vừa tối lại vừa thấp, còn có mùi phân trâu và những mùi lạ khác. Giáo sư Green đặt con gái xuống rồi bảo cô tới xem bệnh cho người bạn.

Sốt cao làm Tom mất đi ý thức, môi khô nứt, tứ chi cũng thỉnh thoảng run rẩy.

Hạ Lục sờ sờ cái trán của Tom, cảm nhận được cậu đang sốt cao. Cô cúi đầu tới gần lỗ tai cậu bé, không biết nói cái gì mà lại có thể khiến cho cậu bình tĩnh rất nhiều.

Ngay sau đó, Hạ Lục từ chiếc túi nhỏ của mình lấy ra một cái lọ rồi đổ ra hai viên thuốc cho Tom uống.

“Con cho cậu bé ăn cái gì vậy?” Giáo sư Green nhịn không được hỏi.

“Chỉ là aspirin thôi ạ. Ba ba, Tom sẽ tốt thôi, cậu ấy nhìn thấy voi đánh nhau nên mới bị hoảng sợ.” Bạn nhỏ Hạ Lục bình tĩnh quan sát bệnh tình của tiểu đồng bọn, đúng bệnh hốt thuốc.

Sự tình giống như Hạ Lục nói, trưa hôm đó cơn sốt của Tom bắt đầu giảm dần, tới chạng vạng cậu bé đã có thể ngồi dậy và muốn được ăn gì đó.

Tất cả mọi người thở ra một hơi nhẹ nhõm, còn vợ chồng giáo sư Green lại cảm thấy rất bất đắc dĩ bởi vì tin đồn Hạ Lục là phù thủy nhất định sẽ được lan truyền càng rộng rãi hơn. Mặc dù Hạ Lục không để bụng tới chuyện này nhưng mà cha mẹ của cô lại phát hiện những đứa trẻ trong làng sẽ không bao giờ tới tìm Hạ Lục chơi đùa nữa. Cô bé trở nên cô đơn hơn, mỗi ngày chỉ có thể cùng động vật nhỏ nói chuyện.

Cuối cùng hai vợ chồng giáo sư Giáo cũng cảm thấy tình thế nghiêm trọng.

Cho tới bây giờ bọn họ vẫn chưa cho con gái đến trường để tiếp thu giáo dục. Tất cả kiến thức của Hạ Lục đều do giáo sư Green truyền thụ. Bởi vậy Hạ Lục đã 9 tuổi nhưng một ngày đến trường cũng không có, trải qua những chuyện này hai vợ chồng cảm thấy vẫn nên để con gái đi học, để cô có thể cảm nhận không khí của trường học.

Thạch Tinh quyết định đưa con gái trở lại Trung Quốc đi học. Lúc còn ở trong nước người thân nhất với cô ấy chính là chị họ Tô Nhạc Ngâm. Sau khi cùng chồng thương lượng, cô bắt đầu liên lạc với Tô Nhạc Ngâm.

Tô Nhạc Ngâm chỉ có một người con trai chính là Đinh Ký cho nên rất muốn có một người con gái, bởi vậy cô ấy rất vui khi nghe được ý định của Thạch Tinh.

Sau khi tới Trung Quốc, mặc dù Hạ Lục rất thông minh, cô bé còn có thể dùng tiếng Trung nói chuyện với mọi người mà không có chướng ngại gì lớn. Nhưng khả năng viết lại tương đối kém, rất nhiều chữ cô bé đều không biết chứ đừng nói tới việc viết ra. Sau khi trải qua cuộc kiểm tra của trường học, họ liền sắp xếp cho cô bé học lớp 1.

Cái này làm cho cho bạn nhỏ Đinh Ký chỉ hơn cô 1 tuổi vô cùng cao hứng, bởi vì cậu bé đã lớp 4 mà Hạ Lục chỉ mới lớp 1.

Tuy rằng Hạ Lục có thể xem hiểu kênh tiếng Anh mà cậu không hiểu, thậm chí có thể nói lưu loát tiếng Pháp nhưng Đinh Ký vẫn cảm thấy chính mình ghê gớm, dù sao lớp 4 vẫn tốt hơn lớp 1.

Càng làm cho Đinh Ký mở rộng tầm mắt chính là Hạ Lục đã mang một vài loài côn trùng mà cậu chưa từng thấy từ Châu Phi tới, còn có thú cưng của cô đó chính là một con thằn lằn. Con thằn lằn này có làn da màu xanh lục ngọc bảo, đôi mắt đỏ lửa.

Sau khi nghe Hạ Lục giới thiệu tên mỗi một loại côn trùng cùng đặc điểm đặc thù của chúng, Đinh Ký rất vui vẻ.

Ở Đinh gia, Hạ Lục ngay từ đầu còn có thể nghe theo lời dặn dò của ba mẹ, trong lòng có dự cảm gì cũng không nói ra. Nhưng sau khi đã quen với người của Đinh gia cô lập tức quên hết mọi lời dặn dò, thường thường nói một vài lời khiến người lớn nghẹn họng nhìn trân trối.

......

Tại bể bơi, vài người đang ngồi uống nước còn Đinh Tiềm thì cúi đầu chơi di động, Đinh Kiêu cùng Đinh Ký vặn vẹo thân mình thò lại gần xem. Hạ Lục đối với trò chơi không có hứng thú, cô chớp đôi mắt nhìn người khác từ bục cao nhảy xuống nước.

Bất tri bất giác một trận cãi vã đã hấp dẫn sự chú ý của mọi người, vài người không hẹn mà cùng ngẩng đầu nhìn xem, hóa ra là hai cô gái xinh đẹp cãi nhau vì một tấm ván dài 3m.





“Phụ nữ thật nhàm chán.” Anh chàng Đinh Kiêu 13 tuổi khinh thường mà đánh giá.

“Đúng là nhàm chán!” Đinh Ký 10 tuổi cũng phụ họa theo.

Đinh Tiềm cũng không có hứng thú xem con gái cãi nhau, vừa muốn cúi đầu tiếp tục chơi trò chơi, trong lúc vô ý thì nhìn thấy bạn nhỏ Hạ Lục đang nhíu mày, biểu tình này của cô khiến cho Đinh Tiềm ý thức được có chuyện gì đó sắp xảy ra.

“Có người sẽ ngã xuống.” Hạ Lục lẩm bẩm tự nói.

Người khác không để ý tới nhưng Đinh Tiềm lại nghe ra, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, hai cô gái càng cãi càng hung dữ, trong đó một người bỗng nhiên vươn tay đẩy đối phương một cái, nào biết đối phương không sao còn bản thân lại bị trượt chân ngã xuống nước.

Đinh Tiềm đứng lên, có chút lo lắng nhìn mặt nước.

“Sẽ không có nguy hiểm.” Giọng nói thật nhỏ của Hạ Lục vang lên bên tai.

“Vì sao?"

“Đều có thể nhảy cầu, còn sợ rơi xuống nước?”

Quả nhiên, cô gái rơi xuống nước đã rất nhanh trồi lên mặt nước bơi vào bờ.

“Cháu làm sao?” Đinh Tiềm bỗng nhiên quay đầu, trên khuôn mặt anh tuấn biểu tình phong phú, cười bất đắc dĩ.

Cái gì? Hạ Lục ngây ngẩn cả người.

Tác giả có lời muốn nói: Tên Đinh Kiêu kia từ nhỏ đã không đáng tin cậy, để em trai chơi nước một mình còn bản thân lại chạy đi tán gái.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Với những hình ảnh đẹp và những câu nói hay, stt hay, châm ngôn hay sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang tạp chí ảnh đẹp chẳng hạn như anh che vui nhon hai huoc, 10 hinh anh hai huoc ve cuoc song cuoi ra nuoc mat rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.

loading...
DMCA.com Protection Status