Ngón tay quỷ

Chương 17: Bóng người lập lờ trước cửa số

Trường Hà không dám nói có hay là không, chẳng phải tôi cũng đang trong tâm trạng như thế sao?

Mãi hồi lâu, Trường Hà mới ấp a ấp úng, lại như khéo lãng chuyện nói: "Anh Nam Bính, chuyện này, nếu tin thì là có, còn nếu không tinthì là không!", tôi không thể không tán đồng. Sau khi trải qua nhữngchuyện vừa rồi, tôi đã không thể tin là không có được nữa.

Tối đến, Trường Hà không về nhà mà ôm ba cuốn sách dầy cộp đến phòng tôi.

Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ấy, cậu ta cười vẻ ngại ngùng, lẩm bẩmnói: "Tôi muốn... tôi muốn nghiên cứu cùng anh một chút, xem xem nhữngchuyện không có cách nào giải thích được này...", sách mà Trường Hà mang đến cũ nát, có chỗ có cả chữ viết tay, tôi cười hứng khởi nói : "Khôngphải cậu đi ăn trộm ở đâu đó đống tài liệu này đấy chứ, đọc những sáchnày cần phải có thời gian".

Cậu ta không nói, đặt sách lên bàn, ra đóng cửa rồi nói với tôi : "Sách này tôi phải tìm lâu lắm mới thấy đấy." Tôi lướt nhìn qua, chỉthấy trên bìa có vẽ một đồ hình bát quái rất lớn, không có chữ. Tôi thấy kỳ lạ, thắc mắc hỏi : "Sách cậu tìm có liên quan đến mấy chuyện kinhdị, khác thường hả?".

Trường Hà gãi đầu : "Lúc trước đều là nằm mơ, nên có nhờ ngườitìm sách này, tự mình tìm hiểu, nói không chừng có thể tìm ra được đầumối nào đó. Chỉ cần chúng ta biết được nguyên nhân thì mọi thứ sẽ đượcgiải quyết".

Tôi nghĩ rằng Trường Hà không còn bị những cơn ác mộng quấynhiễu nữa, biểu hiện của cậu ấy trong công việc rất tốt, không ngờ vẫnbị mấy giấc mơ đó làm phiền. Nhưng sao cậu ấy có thể khiến nó không ảnhhưởng đến công việc được đây. Điểm này tôi cần phải học hỏi cậu ấy mớiđược.

Tôi cười cười, không từ chối.

Tôi bảo : "Còn đợi gì nữa, mở sách ra đi chứ, hy vọng từ trongđống này chúng ta có thể tìm được nguyên nhân cái chết của Tiểu Vương,tìm xem thứ nhân quả mơ hồ không rõ ràng này là thứ gì".

Tôi và Trường Hà ngồi trên ghế, vùi đầu vào đống sách ở trên bàn.

Nói thực lòng, tôi lại không nghĩ có thể tìm ra được thứ gìkhiến chúng tôi yên lòng từ trong đống sách cũ nát này, chỉ là lật từngtrang, để khiến Trường Hà an tâm hơn một chút mà thôi. Nội dung trongsách đa phần đều là những ký hiệu rất khó hiểu, có một vài thuật ngữchuyên môn.

Đọc đến hơn mười giờ, Trường Hà gom sách lại, bụi bám ở trên đóbay lên, cậu ta nhụt chí nói : "Đây là thứ gì không biết, xem chẳng hiểu gì cả, chẳng biết nó đang nói gì nữa. Nam Bính, anh học ngành Văn nhấtđịnh anh biết nó đang nói cái gì phải không?"

Tôi lắc đầu : "Tôi bảo học tôi học ngành Văn khi nào? Tôi cũng chả hiểu gì sất !".

Trường Hà thở dài : "Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi, không phải anhhọc Văn, là Tiểu Vương mới đúng. Vậy chúng ta phải làm thế nào đây", đột nhiên cậu ta vỗ vỗ đầu : "Chúng ta có thể tìm vị hòa thượng ở thônThanh Tuyền rồi nhờ ông ấy giải đáp giúp, không chừng còn có thể hỏithêm được điều gì đó".

Tôi nhìn Trường Hà, không nói thêm gì, Tiểu Vương, Tiểu Vươngrời bỏ chúng tôi, vậy mà đã một tháng rồi. Lúc ấy Tiểu Vương còn nói với tôi về bài kệ Phật mà vị hòa thượng ở thôn Thanh Tuyền có bảo, tôi đùacậu ấy học Văn còn không hiểu, bây giờ nghĩ lại chuyện lúc đó, dường như đã qua mấy thế kỷ. Tôi không ngăn cản Trường Hà, nhưng tôi cũng khôngthể hùa theo cậu ấy. Tôi bảo : "Trường Hà, đừng tìm nữa, chúng ta đi ngủ thôi, ngày mai còn phải đi làm nữa đấy".

Trường Hà nói : "Được!", tìm lâu như thế mà chẳng thấy thứ gì,tinh thần hăng say cũng đã chảy ra ngoài hết rồi. Trường Hà nhìn tôi,hơi ngập ngừng một chút, nói : "Nếu không, để tôi đến phòng Tiểu Vươngngủ !".

Tôi sững người nhìn Trường Hà, ánh mắt của cậu ấy như đan xenvới ánh mắt của tôi, rồi lại từ từ phân tách. Biết cậu ấy đang sợ, tôivỗ vai cậu ấy, nói : "Chúng ta chịu khó nằm chặt một chút, thời tiết bây giờ cũng không nóng lắm mà, đối phó một đêm không thành vấn đề gì đâu".

Tựa như nghe thấy tiếng thở phào của Trường Hà, tôi nghĩ, bâygiờ, chúng tôi đều đã quen nhau thân thiết, vậy mà cậu ấy vẫn còn kháchkhí thế.

Gió đêm tháng Tám đã bắt đầu lành lạnh, tôi vẫn có thói quen mởcửa sổ, ấy là vì ở trong phòng thường chỉ có mình tôi. Tôi trở người,nhìn rõ những bóng cây lấp loáng dưới ánh trăng bên ngoài cửa sổ.

Tôi cất tiếng gọi : "Trường Hà !".

Không có người đáp.

Gió từ bên ngoài cửa sổ ùa vào, thổi những trang sách trên bàn"phành phạch", một trang giấy bị gió thổi bay lên cao, lượn vòng vòngtrên không bung rồi lại sà xuống gầm bàn. Hơi giật mình, tôi chầm chậmbước về phía chiếc bàn, cúi người nhặt lấy trang giấy bị rơi đó.

Dưới gầm bàn trống không, chẳng thấy trang giấy đó đâu, đang lúc cảm thấy kỳ lạ, tôi bỗng kinh hãi phát hiện có một đốm mờ ảo cách tôikhoảng ba thước, cái bóng đó chầm chậm, từ từ cử động, từ từ thành hình.

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, trăng tháng Tám, tỏa sáng lạnh lẽo, ảm đạm.

Chẳng thể phân biệt rõ đó là hình gì, chỉ thấy nó càng ngày càng lớn, càng lúc càng rõ. Nó phà ra luồng khí lạnh buốt âm u vào mặt, tôibỗng nhiên kinh hãi, lẽ nào, lẽ nào lại là bóng hình không đầu đó!

Bóng đó dần đã thành hình dạng, mờ ảo lộ đầu, lộ thân, hiện ra tay, cứ từ từ chầm chậm ngẩng đầu...

Lại một trận gió lùa vào, bóng cây bên ngoài bắt đầu dao động,quần áo của tôi cũng bị gió thổi phần phật, khắp cơ thể nổi da gà, toànthân toát lạnh, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên từng lỗ chân lông. Rồidần lan đến đầy trán, quần ào như dán chặt vào người, cơ thể ướt đẫm.

Tôi vẫn duy trì tư thế khom người, chẳng biết tiếp theo nên hành động như thế nào, đầu của nó đã nhô lên, là đầu của một người đàn ông,những sợi tóc thẳng đứng, trợn mắt nhìn tôi, đôi mắt trắng dã như cáchết trôi, nhợt nhạt, không một chút sinh khí, lồi hẳn ra bên ngoài,trông mắt bất động không di chuyển chỉ nhìn tôi chằm chằm, rồi từ từ,chầm chậm, một sợi máu từ sâu trong đáy mắt bỗng ứa ra, men theo khuônmặt trắng bệch mà chảy xuống, hắn vươn cánh tay ra, từng phân từng tấctiến thẳng đến trước mặt tôi.

Tôi bắt đầu lùi lại, một bước, lại một bước, mọi thứ dưới chânđã trở nên hư không mờ ảo, tất cả mềm nhũn không sao mượn lực, hóa ratôi vẫn đứng đó không hề lùi lại, không có cách nào để lùi lại. Tôikhông kìm nổi nỗi sợ hãi, mồ hôi tuôn chảy như mưa, cố gắng dồn sức lựcxoay người về phía sau.

Nó chầm chậm há miệng, lộ ra những chiếc răng trắng hếu, nó đang cười, đúng vậy, nụ cười tỏa ra luồng âm khí rợn người, nụ cười ẩn chứasự hung tàn thảm khốc. Bàn tay kia vẫn không mảy may dừng lại, tuy chậmchạp nhưng khoảng cách gần như thế, vốn chẳng mất nhiều thời gian, tôicứ giương mắt nhìn bàn tay đó tiến về phía mình, không có nổi bất kỳphản ứng gì. Ngón tay trắng bệch nhợt nhạt, dưới ánh trăng sáng tỏ, đếncách mặt tôi một thước thì dừng lại.

Phảng phất như một cảnh quay được tạm dừng, tôi dùng hết sứcbình sinh chỉ mong cựa quậy được, chân lại tựa như chì cứ ghì chặtxuống, lại giống như có chiếc đinh ghim chắc nó lên mặt đất, không saodi chuyển dù chỉ nữa bước, bàn tay đó không vươn về trước nữa, lại xuấthiện cục diện đứng sóng đôi như trước đây.

Trong khoảng mười giây, bàn tay đó co lại thành nắm đấm, sau đó, ngón trỏ từ từ duỗi thẳng ra...

Gió bên ngoài đột nhiên nổi lớn, một luồng gió thổi lay động cửa sổ, cánh cửa đập mạnh vào song sắt, phát ra tiếng "rầm" cục lớn. Ngóntay theo đó cũng biến mất vào hư không.

Lúc ấy mới cảm giác được sức lực như quay trở về, tôi ngồi sụpxuống. Lại phát hiện bản thân mình đã ở trên giường, chiếc giường đơn đã bị mồ hôi túa ra ướt hết cả, tim đập "thình thịch" như trống trận.Trường Hà cũng ngồi dậy, dụi đụi mắt, nhìn tôi vẻ lạ lùng : "Anh NamBính, anh sao thế?".

Tôi lắc đầu, nói : "Khát nước thôi!", giương mắt nhìn ra, gióngoài cửa thổi nhẹ, những trang sách trên bàn được sắp xếp gọn gàng,không thấy sự bừa bộn như trước đó.

Thở một hơi dài, tôi xuống giường đến bên bàn, rót một cốc nước, uống một hơi cạn sạch, nước lạnh buốt tựa như băng tuyết, chảy xuống cổ họng, tràn qua lục phủ ngũ tạng, cảm giác như toàn cơ thể trở nên bănglạnh, như thể trái tim vừa qua cơn hoảng hốt đang đập mãnh liệt nhưtrống trận của tôi mới không phá lồng ngực mà bắn ra ngoài.

Bước đến bên cửa sổ, ánh trăng bên ngoài vẫn tỏa sáng, từngluồng sáng như những dải lụa từ trên trời trải xuống trần gian, ánhtrăng chiếu xuyên qua cửa sổ, xuyên qua cây cối, in hằn những bóng hìnhmờ ảo mờ ảo.

Trường Hà vẫn điềm nhiên không chút vướng bận, vậy thì đây đúngchỉ là một giấc mộng quá chân thực, nhưng tại sao tôi lại bị giấc mộngnày quấy nhiễu đây. Là do ban ngày suy nghĩ quá nhiều nên đêm mơ gặp ácmộng chăng?

Trong các giấc mộng, đều là cảnh tượng một ngón tay duỗi thẳng đến trước mặt tôi, nó là ám chỉ tôi, hay là cảnh cáo tôi đây.

Trường Hà hỏi : "Anh Nam Bính, anh làm sao thế?".

Tôi lắc đầu vẻ uể oải, nhẹ nhàng nói : "Không có gì, tôi không ngủ được, hít thở không khí trong lành chút, cậu ngủ trước đi".

Bị giấc mộng quấy nhiễu, tôi chẳng tài nào ngủ tiếp được nữa.

Sáng ra, tinh thần có chút suy sụp, ngược lại tinh thần củaTrường Hà lại cực tốt, cười lộ cả hàm răng trắng bóng, hả hê nói : "AnhNam Bính, xem anh đêm qua mất ngủ, còn nói mớ nữa, nhất định là đangnghĩ đến cô em nào đó rồi".

Tôi cười cười, dí nắm đấm đến trước mặt cậu ta : "Làm gì có côem nào!", nếu mà gặp giấc mộng đẹp như thế thì làm gì có chuyện tôi sợhãi thế này chứ.

Buổi sáng, tinh thần luôn thấp thỏm, hoảng hốt, lại bị những thứ mơ hồ, bị giấc mơ làm rối loạn cuộc sống, thói quen hàng ngày của tôi,gây ảnh hưởng đến tinh thần làm việc, giải thích thế nào đây? Trùng hợpsao?

Chuông điện thoại reo, nghe điện, là giọng nói của Phương Minh : "Nam Bính, cậu suy nghĩ thế nào rồi?".

Tính cách của Phương Minh vẫn như hai năm trước, làm bất cứ việc gì chẳng bao giờ vòng vo tam quốc, đi thẳng vào chủ đề chính.

Tôi bị bất ngờ trước cuộc điện thoại đó : Nếu tôi rời khỏi nơinày, phải chăng từ nay về sau sẽ không phải chịu sự quấy nhiễu của những chuyện ma quỷ kỳ dị nữa? Nhưng, nếu rời khỏi đây, từ tận đáy lòng tôicó thể thực sự được giải thoát sao.

Trốn chạy cơ hồ không phải là phong cách hành xử của tôi. Vả lại, chưa chắc tôi đã chạy trốn được.

Phương Minh nói : "Ngày kia có một cuộc họp của chính quyềnthành phố, nếu cậu đồng ý tớ sẽ đưa ra đề xuất này, nếu được thông qua,thủ tục chuyển công tác của cậu chỉ ngày một ngày hai là xong thôi, tớmuốn làm chuyện này càng sớm càng tốt". Phương Minh không chỉ đi thẳngvào vấn đề chính mà ngay cả kế hoạch cũng đã suy xét đâu ra đấy rồi,nhưng tôi có nên đi không?

Trong đầu tôi lúc này đột nhiên lại hiện ra một khuôn mặt mờ mờảo ảo, hư vô không rõ ràng, khuôn mặt đó khiến tôi càng hạ quyết tâm,tôi khéo léo từ chối Phương Minh.

Phương Minh ở bên kia đầu điện thoại chợt ngưng bặt, sau đó cười mắng : "Thằng này đang xảy ra chuyện gì thế? Não vẫn chưa thông suốthả, dù sao tiền đồ ở ủy ban thành phố so với xã vẫn hơn chứ. Há muốn làm đầu gà mà không muốn làm đuôi phượng sao?".

Tôi cười, chính xác, cơ hội bày ra trước mặt như thế mà lại bịtừ chối, dù là ai cũng cảm thấy bất ngờ, ngạc nhiên, Phương Minh khôngphải là tôi, cậu ta mãi mãi không thể hiểu được tình cảm mà tôi dành cho xã Tú Phong, hai năm nay, tôi đã thực sự hòa mình vào xã, tận mắt chứng kiến kinh tế có những bước phát triển nhảy vọt, người dân trong xã từng ngày từng ngày trở nên no ấm. Nếu rời khỏi nơi đây, có lẽ bản thân tôisẽ thuận lợi trong việc thăng tiến, nhưng, tôi không thể từ bỏ thân tình mộc mạc giản dị của người dân xã Tú Phong, không thể từ bỏ mảnh đấtthuần phác này. Vả lại gần đây luôn bị những cơn ác mộng quấy nhiễu, tôi muốn tìm ra căn nguyên. Cái chết của Tiểu Vương vẫn còn chưa rõ ràng...

Hoặc là vẫn còn có nguyên nhân sâu xa gì đó, nằm sâu trong tráitim mãi mãi không muốn khơi lại, nhưng cũng trở thành lý do khiến tôikhông muốn rời khỏi nơi đây.

Phương Minh nói : "Được rồi, tớ cũng không làm khó cậu nữa, tớbiết tỏng trong đầu cậu đang nghĩ cái quái gì rồi. Chứng tỏ giá trị củabản thân chính là phải để người dân trong xã thoát khỏi nghèo đói. Ngàymai là Trung thu rồi, chiều nay vợ tớ đến. Đợi kỳ nghỉ lễ Quốc khánhchúng ta tại gặp nhau nhé, đến lúc đó sẽ cho cậu thưởng thức món ăn dochính tay vợ tớ nấu !".
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như luc gian nan moi biet ai la ban khi hoan nan moi biet ban la ai, kich hoat van may ve tinh cam hon nhan cua 12 con giap sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.