Ngủ bên cạnh giáo sư

Chương 25


Ngày đầu tiên mỗi kỳ đại học tỷ lệ nhập học đứng cao nhất, bởi vì ký túc xá nhàm chán hơn so với lớp học, cũng giống như trước đây bên cạnh Lương Hạ vĩnh viễn là Chu Hàn, về phần bạn cùng phòng gì đó rất ít khi ngồi cùng nhau, dù sao quan hệ ở ký túc xá là cánh cửa kiến thức rất sâu, người may mắn thì có thể kinh doanh, nhà trường sắp xếp cho mỗi người một cô bạn cùng phòng, về mặt khác cũng là người có trình độ cao, xử sự khôn khéo, thiên về giao tiếp tốt.


Bản thân Lương Hạ cũng khá đáng yêu, vì thế không gây ra mâu thuẫn với các bạn học cùng ký túc xá, chỉ có khuynh hướng như hình với bóng cùng Chu Hàn.

Nhưng mà hôm nay luôn cảm giác có cái gì đó không ổn, thần kinh Lương Hạ cũng không thả lỏng, nhưng mà cô tự giải thích là bởi vì hơn hai trăm người học kế toán, chỉ có duy một mình cô là sinh viên đã kết hôn.

“Đúng rồi, Lăng Kỳ không đến trường học đấy”. Đại hội quản lý kế toán lần thứ nhất, mọi người đang di chuyển như thoi đưa trong các con đường nhỏ, hướng đến lớp học pháp luật kinh tế, trên đường đi đột nhiên Chu Hàn phát ra những lời này, khiến bước chân Lương Hạ vô thức chậm lại.

“Thảo nào hôm nay không nhìn thấy cậu ta”. Lương Hạ chợt nhớ tới buổi sáng lúc liếc qua lớp học Cố Thần, nhưng bên cạnh anh là một bạn nam khác, mà không phải Lăng Kỳ đối tác cố định.

Là vì vụ án Lăng Phong sao? Lăng Kỳ là bạn gái Cố Thần mà? Lương Hạ không ngờ đến bản thân mình trừ lo lắng việc kết hôn bị phơi bày ra ánh sáng, còn phải nhức óc nghĩ đến chuyện tình cảm giữa Lăng Kỳ và Cố Thần.

******************

Lớp học pháp luật kinh tế đã được ngồi kín, phía sau bụi vạn hoa điểm xuyết vài chấm xanh, đây là kiệt tác đặc sắc của khoa kinh tế.

Lương Hạ và Chu Hàn tìm chỗ trống ngồi xuống, lúc vừa ngồi xuống còn nghe một tiếng cót két, Lương Hạ đáng thương đối với ghế ngồi của đại học O đã tập mãi thành thói quen, không còn khả năng khiếu nại.

“Ghét nhất pháp luật, năm thứ nhất đại học chọn pháp luật kinh tế, năm thứ hai đại học học luật sở hữu trí tuệ, đã rất phiền,mấy khóa còn lại đều là pháp luật”. Chu Hàn vừa giở sách<> vừa than vãn, “Cậu xem một chút xem, tất cả đều là tràng giang đại hải, thuộc lòng thì chỉ muốn chết!”.

“Còn có thứ để cho cậu nhức đầu hơn, giáo sư khóa này là CaoTriều, chủ nhiệm khoa pháp luật, ngày hôm qua Từ Khả nói với tớ, bởi vì nhân lực không đủ, không thể làm gì khác hơn là để tự chủ nhiệm ra tay, ông ta lên lớp cực nghiêm túc, kiểm tra cũng trông chặt, quan trọng nhất là bình thường không cho thêm điểm”. Hứa Khả là bạn cùng phòng với Lương Hạ, bởi vì là cháu gái của trưởng phòng giáo vụ nên tin tức nho nhỏ này cực nhiều, Lương Hạ một lần nữa rơi xuống địa ngục đẩy Chu Hàn xuống cùng luyện ngục vậy.

“Chủ nhiệm khoa luật pháp, không có ấn tượng nha, tên gọi là gì nhỉ? Cao Triều! Là HIGH sung sướng trong việc ấy sao? Sở trường là gì? Có thật là nghiêm túc không, hay là giống con ngựa đực ham muốn trong chuyện ấy, nếu như thế tớ sẽ tha thiết yêu chú già, tớ không thèm đếm xỉa đến cái gì hết”. Chu Hàn ôm một tia hy vọng cuối cùng nhìn Lương Hạ.

“Tớ đâu có biết, tất cả đều là nghe Từ Khả nói, lát nữa không phải sẽ đến sao, tự cậu nhìn đi nha, nếu mà cởi một cái thành danh nhớ bàn bạc một chút với Cao Triều, để Lương Hạ có thểv dễ dàng đạt điểm cao hơn lớp bên cạnh”. Lương Hạ cảm giác được có rất nhiều người nhìn cô chằm chằm, không phải là đối với chuyện cuối học kỳ Lương Hạ thổ lộ với Cố Thần còn chưa hết chứ, dứt khoát cùng Chu Hàn lật sách bay phần phật, vùi đầu vào.

“Trời ơi, một trăm phần trăm là khẩu vị của tớ nhé, nhìn qua tuổi còn rất trẻ, nên tiết ra hormone tương đối mạnh”. Chu Hàn giống như bi cái gì đấy kích thích, nói chuyện đứt quãng, nhưng mà từ trong lời của cô nghe được Cao Triều đã đến.

Lương Hạ thờ ơ ngẩng đầu lên, chuẩn bị nhìn thấy dung nhan,”Đúng, đúng là tương đối, mạnh...”

“Cậu, làm sao cậu biết?”. Chu Hàn vẫn như cũ nhìn chằm chằm người ở phía trên bục giảng không chớp mắt, nhưng mà vẫn nói chuyện với Lương Hạ.

Giống nhau, trong lớp học cặp mắt của những người khác đều trợn ngược.

“A!” Một tiếng hét phá vỡ yên tĩnh, tất cả mọi người đều nhìn về phía phát ra âm thanh kia.

Lương Hạ vốn là đang trợn mắt há mồm bây giờ khuôn mặt đau khổ ngã ngồi trên mặt đất, vẻ mặt Chu Hàn cũng lúng túng cố gắng kéo Lương Hạ, nhưng khoảng cách quá nhỏ, hoàn toàn bị mắc kẹt.

Người trên bục giảng thật sự rất thu hút con mắt, thậm chí các bạn học cũng quên thảo luận, lần này bị Lương Hạ phá vỡ bầu không khí khiến tất cả cười ầm phòng, ngay lập tức lớp học nổ tung hỗn loạn.

Quý Trạch Tuấn khó hiểu vì sao đột nhiên lại sôi nổi như vậy,kết nối thiết bị truyền phát với máy tính xong liền đứng dậy nhìn xung quanh lớp học.

Thật sự là lo xa, đã hoàn toàn phí công sức, vừa mới suy nghĩ lớp học lớn như vậy đi đâu tìm vợ của mình, mới bắt đầu hai giây đã thấy, Quý Trạch Tuấn treo lên nụ cười giáo sư chuyên nghiệp, đi qua bục giảng, đi về phía Lương Hạ.

“Bạn học này, có cần gấp gáp như thế không?”. Quý Trạch Tuấn hoàn toàn che giấu quan hệ của anh và Lương Hạ, chỉ dùng đối thoại bình thường giữa giáo sư và học trò. Nhưng mà lời nói quan tâm của anh lại làm trái tim nhỏ của các nữ sinh nhảy ra ngoài, đã lâu chưa gặp được giáo sư có sức hút như vậy!

Lương Hạ liên tục đấu tranh, chưa hề đứng lên, lần này nhìn thấy Quý Trạch Tuấn phóng to trước mặt, đầu óc lập tức chập mạch, không hề động đậy. Các bạn học bên kia thấy dáng vẻ Lương Hạ chết không có tiền đồ, ghét bỏ cầm cặp xách ngồi xuống phía sau, rốt cuộc cũng vô ích, Quý Trạch Tuấn rất tự nhiên đi đến, kéo cánh tay Lương Hạ lôi cô dậy.

“Tớ cũng muốn thử chạm vào trai đẹp nha!”. Một nữ sinh hào hứng nắm lấy tay bạn cùng lớp, hâm mộ Lương Hạ trong họa gặp được phúc.(trong cái rủi lại có cái may)

“Lần sau đến sớm một chút giành chỗ ngồi kia”.

“Nếu như có chỗ nào không thoải mái phải đến phòng y tế, tôi có thể chép chương trình học giúp cho”. Quý Trạch Tuấn tiếp tục quan tâm sâu sắc với sinh viên Lương Hạ.

Chu Hàn ở một bên xì mũi coi thường đối với hành động chỉ khoát tay không nói lời cảm ơn nào của Lương Hạ, không nhịn được làm phát ngôn viên, “Giáo sư, bạn ấy không có việc gì, tin em đi, đến giờ học rồi”.

Quý Trạch Tuấn đoán đây là người bạn tốt nhất của Lương Hạ, vì vậy cũng không nói cái gì nữa, quay lại bục giảng.

“Vừa rồi có một tiết mục nhỏ xen vào giữa, nhưng mà cũng làm cho không khí của mọi người sôi nổi, đầu tiên tôi tự giới thiệu về mình một chút, tôi họ Quý tên Trạch Tuấn, từ PP T đến, mọi người nhất định phải nhớ rõ, nếu khảo sát cuối kỳ làm sai tôi sẽ không cho điểm nhé! Nếu mà có dự định muốn sửa lại bài của mình cũng nhất thiết phải nhớ kỹ, nếu kết thúc kỳ học này muốn đổi giáo sư thì phải chờ đến năm thứ tư đại học! Số di động của tôi là bí mật, trừ phi các bạn đủ thu hút sự chú ý của tôi, vì vậy các bạn chỉ có thể liên lạc với tôi thông qua e-mai l, tài liệu quan trọng tôi sẽ gửi vào hộp thư, mật mã là 920520,xin đừng tùy ý sửa đổi, giáo sư sẽ tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng! Yêu cầu của tôi không cao, có nghe hay không là việc của bạn, nhưng nhất thiết cuối kì đừng đến tìm tôi xin điểm, bởi vì giới hạn thi đều nằm trong quyển sách. Tiếp theo chúng ta bắt đầu học phần mở đầu chương thứ nhất”.

Tất cả mọi người bị cách giảng bài dí dỏm thú vị của giáo sư khuất phục, nghe giảng rất nghiêm túc, chỉ có tâm trí sinh viên lương Hạ, ngây ngây ngô ngô nhìn giáo sư, bút cũng không di chuyển.

Cứ như vậy bài học trôi qua rất nhanh, lúc tiếng chuông vang lên, hầu hết mọi người buồn bực không vui, bởi vì gặp mặt lần sau phải chờ đến thứ năm.

Còn Lương Hạ bị Chu Hàn tàn nhẫn gõ đầu một cái mới tỉnh lại, “Tan học rồi à?”.

“Đi ăn đi...muốn xếp hàng đợi ai”. Mặc dù Chu Hàn không nỡ nhưng vẫn đẩy Lương Hạ ra khỏi lớp học.

Quý Trạch Tuấn là người cuối cùng ra khỏi lớp học, nhìn Lương Hạ vừa mới ngồi ở chỗ kia, dường như suy nghĩ điều gì cười cười.

*****************

Từ đi bộ đến xếp hàng, rồi đến lúc này ngồi xuống ăn cơm,Lương Hạ vẫn chưa nói chuyện, Chu Hàn nghi ngờ dùng đũa gõ đĩa thức ăn của cô một cái, “Hôm nay cậu bị làm sao thế? Bị xe lu đè qua à!”.

“Không đâu”. Lương Hạ không có khẩu vị, “Hôm nay quá mất mặt”.

“Cũng không phải là lần đầu tiền cậu ngồi bị rơi xuống, hơn nữa, thầy Quý tự mình dìu cậu lên đấy nha”. Chu Hàn vẫn không thểhiểu Lương Hạ si ngốc là vì cái gì.

“Ăn cơm của cậu đi”. Lương Hạ gắp một miếng đậu phụ khô nhét vào trong miệng Chu Hàn, thực tế là không thể tưởng tượng nổi Quý Trạch Tuấn, cô còn chưa nghĩ thông suốt đây là cái tình huống gì, Chu Hàn quang quác ầm ĩ...

Mới hai ngày không nhìn thấy Quý Trạch Tuấn đã biến thành giáo sư của cô rồi, là tự anh đến hay là do bố chồng bắt anh đến hả? Còn nữa anh có còn đến văn phòng luật bên kia không?Lương Hạ lại bắt đầu lo lắng vấn đề thứ ba, nếu như xuất hiện thêm phiền não nữa tóc trên đầu cũng muốn rụng sạch mất.

“Khụ khụ, khụ khụ~~”. Chu Hàn đột nhiên ho lên, Lương Hạ lơ đễnh, đến khi chân cô ở dưới bàn bị giẫm một cái mới cau mày ngẩng đầu lên, “Cái gì?”.

Ngón tay Chu Hàn chỉ phía bên phải đằng sau Lương Hạ - Cố Thần đang đi đến chỗ bọn họ.

“Xin lỗi, làm gián đoạn bữa cơm của các cậu”. Cố Thần ngồi xuống bên cạnh Lương Hạ, lịch sự mở miệng nói xin lỗi.

“Không sao, vừa lúc ăn xong, có việc gì thế?”. Chu Hàn trọng tình nghĩa, biết Lương Hạ sẽ không trực tiếp trả lời Cố Thần, vì vậy chủ động đặt đũa xuống,

“Tớ muốn hỏi một chút, Lăng Kỳ không đến đúng không?”. Cố Thần cũng suy nghĩ rất lâu mới quyết định hỏi Chu Hàn, số điện thoại Lăng Kỳ đã khóa, tìm khắp nơi đều không thấy cô.

Hóa ra là hỏi tăm tích Lăng Kỳ, Lương Hạ dừng đũa ở khóe miệng, có phải Lăng Kỳ đã xảy ra chuyện gì hay không?! “Cô ấy không liên lạc với cậu sao?”.

Chu Hàn đối với hành động của Lương Hạ tương đối khiếp sợ,bọn họ đã xảy ra chuyện gì với Lăng Kỳ mà cô không biết, Lương Hạ lại còn không biết sợ người khác nói ra nói vào cô với Cố Thần, quơ tay múa chân.

“Đột nhiên không nhìn thấy cô ấy, có liên quan đến cậu à?”. Cố Thần dùng biểu tình người hùng hổ hăm dọa với Lương Hạ,, khiến Chu Hàn bên cạnh không rõ chân tướng cũng toát mồ hôi.

“Tớ, tớ...” Lương Hạ không phản bác được, sau khi vụ án kết thúc cô thật sự đã quên mất Lăng Kỳ.

“Cậu không biết thì thôi”. Cố Thần ý thức được thái độ của mình vừa nãy hơi hung dữ, nói như thế với Lương Hạ cũng không công bằng, nhưng anh thật sự không nén được lửa giận, về chuyện này Lương Hạ quá ích kỷ.

“Ngừng một chút, tớ không biết ba người đã xảy ra chuyện gì, nhưng, nói chuyện ở nhà ăn không thích hợp, Lăng Kỳ làm bất kỳ quyết định gì đều đã suy nghĩ chu toàn, tớ tin Lương Hạ không liên quan đến cô ấy”. Dù sao Chu Hàn cũng là bạn cùng phòng với Lăng Kỳ hai năm, đối với tác phong làm việc của cô ấy cũng hiểu rất rõ.

“Nếu như Lăng Kỳ liên lạc với các cậu, xin hãy nói với tớ một tiếng, xin lỗi”. Cố Thần nói xong liền rời đi, đại khái anh thấy khó hiểu vụ án nhà Lăng Kỳ, bao gồm việc bố cô bị bỏ tù, cho nên đối với đêm hôm trước khi ra tòa nói chia tay với Lăng Kỳ cảm thấy rất có lỗi, mà bây giờ muốn đứng ở vị trí một người bạn an ủi cô một chút cũng không thể.

“Cậu không sao chứ?”. Sau khi Cố Thần đi, Chu Hàn phát hiện cả người Lương Hạ mềm nhũn thành một đoạn.

“Cậu có thể tìm Lăng Kỳ hay không, tớ nên nói một tiếng xin lỗi với cô ấy”. Lương Hạ và Chu Hàn cũng đi ra khỏi nhà ăn, ở trên đường về kí túc xá kể sơ qua nguyên nhân sự việc một lần, đương nhiên đến phần Quý Trạch Tuấn ậm ừ kể qua loa.

Chu Hàn chỉ có thể nói cố gắng hết sức tìm ra, nhưng liên lạc không được cũng không còn cách.

Buổi chiều trước khi đi học, Lương Hạ nhận được một tin nhắn của Quý Trạch Tuấn.

[Vợ ơi, biết buổi chiều vợ chỉ học một tiết, bốn giờ ở đầu đường Phổ Đức]

Đường Phổ Đức chính là con đường cắt chéo cửa lớn đại học O, Quý Trạch Tuấn đã suy tính rất chu đáo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Danh mục tổng hợp các chương trình khuyến mãi và mã giảm giá khi mua sắm online tại các trang web uy tín như Lazada, Tiki, Shopee, Adayroi, Lotte...độc quyền chỉ có trên trang hàng hay chẳng hạn như mirrorless dslr cho nguoi moi choi, san pham ngoi nha rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng, độc quyền chỉ có tại hanghay.com.