Ngủ bên cạnh giáo sư

Chương 39


Sáng sớm thứ 7, Lương Hạ lên xe của Quý Trạch Tuấn trong tiếng cười bất thường của những người nhà họ Quý, mặc dù không biết đi đâu, nhưng đến cụ Quý cũng cười rực rỡ như vậy, chắc sẽ không làm người ta thất vọng.


Nhưng Lương Hạ vẫn thật không ngờ Quý Trạch Tuấn sẽ đưa cô đến một nơi xa như vậy, một thị trấn rất nhỏ, nhưng vô cùng ý vị.

Quý Trạch Tuấn nhiệt tình mở cửa cho Lương Hạ, làm một tư thế xin mời, một ông xã gallant hiểu biết như vậy thật đángyêu, Lương Hạ bỏ qua chuyện buồn tối hôm trước, đưa tay cho anh.

Hai người bước đi chậm rãi trên con đường lát đá, dọc đường đều là những căn nhà gỗ cũ kỹ, dòng suối trong vắt, đúng với câu năm tháng tĩnh lặng.

“Anh nợ em một chuyến du lịch trăng mật, chờ em tốt nghiệp chúng ta sẽ đi, nhưng bây giờ đến đây trước cho đỡ nghiện.” Lúc nghỉ ở cầu đá, Quý Trạch Tuấn sờ sờ mũi Lương Hạ, nhìn cô rất cưng chiều.

“Có phải anh định trả hết nợ cho em không?” Trong lòng Lương Hạ sục sôi, thì ra Quý Trạch Tuấn đã lên kế hoạch cho 2 người đi, bọn họ còn chưa đi trăng mật “Lần trước là nhẫn cầu hôn, lần này là tuần trăng mật”

“Ta cứ nghĩ là đời này sẽ không yêu ai, cho nên cưới ai cũng chẳng sao, chỉ cần ông nội Tằng vui mừng là được” Quý Trạch Tuấn đột nhiên sầu não nhìn ra xa, nhưng nhanh chóng quay khuôn mặt nhiệt tình về phía Lương Hạ “Không ngờ, lúc ông nội Tằng vui vẻ lại ban thưởng cho anh một người vợ có ý tứ như vậy, những thiếu sót trước đây anh sẽ từng bước bù lại cho em”

“Có ý tứ?” Lương Hạ nghiến răng, nào có ai hình dung về người phụ nữ mình thích như vậy, không nói xinh đẹp, khí thế bức người, dung nhan xinh đẹp thì thôi “Em là vì tình cảm không tốt, cộng thêm ngủ 1 đêm với anh mới miễn cưỡng lấy anh”

“Lúc ấy anh cho rằng em là kẻ háo sắc, muốn gia đình anh giúp nhà em trả nợ” Quý Trạch Tuấn ôm bả vai Lương Hạ, hai người cứ như vậy tựa vào lan can “Nhưng sau đó lại phát hiện em thật đáng yêu, đầu óc cũng không giống những người khác, ra khỏi phòng bếp, thâm nhập vào giường ngủ”

Lương Hạ hung hăng dùng xương hông đẩy Quý Trạch Tuấn “Anh phải đặc biệt thế nào thì em mới háo sắc chứ, em chỉ thấy anh tương đối thuận mắt, ông nội Tằng còn nói cảm động như vậy, chủ yếu vẫn là lần đầu tiên của em bị anh chiếm đoạt, bây giờ đàn ông bên ngoài đều muốn con gái tinh khiết, em sợ không ai thèm lấy, trả nợ cái gì cũng không đáng nói. Còn nữa. Cái gì gọi là đầu óc không giống người khác? Em thiếu đầu óc hay là não rống tuếch? Anh sửa đổi danh ngôn là có ý gì, người ta vào phòng bếp sao em lại ra phòng bếp?”

Gầm rú một hồi, Lương Hạ mới phát hiện ai đi qua cầu đá cũng đều nhìn họ chằm chằm, nhất thời lúng túng, ho hai tiếng quay đầu đi chỗ khác, vùi vào ngực Quý Trạch Tuấn “Che đi nào”

“Anh đang khen em suy nghĩ nhanh nhẹn, không phải bảo em thiếu đầu óc, vào phòng bếp một cái đã có thể bưng một bàn thức ăn ra ngoài” Quý Trạch Tuấn thì thầm bên tai Lương Hạ, tự cô ngã vào lòng anh, vậy thì không khách khí, tùy tiện hưởng thụ.

Lương Hạ cảm thấy tay Quý Trạch Tuấn không biết vô tình hay cố ý đang sờ sờ mông cô, chợt ngẩng đầu, tiếc là cô nhỏ bé không đụng được vào cằm anh, biết trước đã không đi giày đế bằng. Quý Trạch Tuấn dĩ nhiên biết Lương Hạ đang muốn làm gì, hả hê vỗ đầu cô “Đừng trách bản thân, hãy trách anh dáng dấp tương đối cao thôi”

Lương Hạ tức giận, dù sao hai người đựa sát vào nhau như thế người khác cũng không nhìn thấy, cười duyên dáng, rồi đột nhiên đấm một cái, thế nhưng cách ngon núi nhỏ 1cm thì bị tóm gọn.

“Đi một ngày đàng học một sàng khôn” Quý Trạch Tuấn trở tay nắm lấy quả đấm của Lương Hạ “Đi tiếp”

“#$^*'^)

” Người nào đó bất lực đành rủa thầm trong lòng.

Nhưng Lương Hạ không thể ngờ tới, Quý Trạch Tuấn lại đưa cô đến quán “Cúc áo kỷ niệm”. Anh vẫn còn biết mình là một kẻ háo sắc.

Nhìn quá trình làm ra một cái cúc cổ đại, nguyên vật liệu là vỏ xò vỏ ốc, tâm tình Lương Hạ dĩ nhiên rất tốt, không so đo với Quý Trạch Tuấn nữa, lên tầng ngắm nghía những cái cúc kinhđiển các triều đại, Lương Hạ càng thêm ngứa tay, không nhìn thấy là không được sờ.

Một nhiên viên mặc đồng phục quản lý vỗ nhẹ sau lưng Lương Hạ.

Lúc Lương Hạ quay lại giật mình vì đồ trước mặt, một bó hoa tuyệt đẹp được làm từ cúc áo.

“Lương tiểu thư, đây là Quý tiên sinh bảo chúng tôi đưa cho cô” Người nhân viên vừa nhìn tiểu cô nương này đã thấy vui mừng,đây là vị tiên sinh có thành ý nhất mà bà từng gặp qua, tuần trước chạy đến nói muốn làm một bó hoa bằng cúc áo cho vợ, lại rất khiêm tốn học cách làm thủ công, dĩ nhiên bà cũng biết có thể tìm được nhiều loại cúc quý hiếm như vậy, khẳng định là gia đình giàu có.

Lương Hạ nghẹn ngào không biết nói gì, Quý Trạch Tuấn đứng cách cô khoảng 5m, đôi tay nhét trong túi, khóe miệng cong lên, dịu dàng nhìn cô.

“Quý tiên sinh đã tốn rất nhiều tâm tư đấy” Người nhân viên đưa bó hoa vào tay Lương Hạ “Cứ nghĩ rằng thanh niên bây giờ không thích cúc, cô nương đã giúp dì sáng mắt rồi, thật vui mừng”

Sống mũi Lương Hạ cay xè, nước mắt không nhịn được rơi xuống, Quý Trạch Tuấn đã cho cô quá nhiều niềm vui, cô lại chẳng làm được gì cho anh. Lúc này, Quý Trạch Tuấn đi tới phía dì nhân viên gật đầu cảm ơn, sau đó lấy khăn giấy lau nước mắt cho Lương Hạ.

“Nếu anh cứ như vậy sẽ làm em cảm thấy thật kém cỏi, chẳng làm được gì cho anh cả” Lương Hạ cúi đầu nức nở.

“Ngốc ạ, em đã cho anh tình cảm tốt nhất” Quý Trạch Tuấn lau mặt cho cô “Anh sợ quần áo treo trong tủ đều bị em cắt mất một cúc”

“Phụt, nói cái gì vậy” Lương Hạ dở khóc dở cười, lần trước cô cắt mấy cúc áo của Quý Trạch Tuấn, cứ nghĩ anh nhiều áo sơ mi như vậy, lại không cài cúc đầu tiên, nên sẽ không phát hiện ra.

“Em làm chuyện xấu không qua được mắt anh” Quý Trạch Tuấn hôn lên trán Lương Hạ “Đi thôi, còn nợ em một bộ ảnh cưới, ảnh trong hôn lễ không tính”

“Hả?” Lương Hạ còn chưa kịp phản ứng, trong hôn lễ có ảnh? À,hình như ở cửa có chụp một cái, lúc cô và Quý Trạch Tuấn thử trang phục có chụp một tấm, lúc ấy thời gian quá gấp không kịp chụp ảnh cưới.

Sau khi ăn trưa xong, rời khỏi thị trấn nhỏ, trên xe trở về thành phố Y, cụ cố yêu cầu cả nhà đi chụp, kể cả ông nội sáng nay cũng từ Bắc Kinh chạy về.

Quý Trạch Tuấn nói đám cúc áo này một phần là ông nội sai người đi sưu tập, cụ cố vì ông muốn công khai mọi chuyện mà cảm thấy có lỗi với Lương Hạ.

Diêu Lệ Cầm vừa nhìn ánh mắt đỏ ửng ướt át của Lương Hạ cũng biết cô bị con trai làm cảm động, haizz, con trai chưa làm mẹ vui bao giờ đã đi lấy lòng con dâu rồi.

“Đi đi, hiệu ảnh hẹn 2h đấy” Diêu Lệ Cẩm còn định đi chụp ngoại cảnh, năm đó không được chụp ngoại cảnh với Quý Hạng Minh vẫn luôn canh cánh trong lòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như hoa thuong tuyen hoa, hoc cach chap nhan thay thich tam nguyen 2017 rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.