Ngủ bên cạnh giáo sư

Chương 7: Động Phòng Hoa Chúc (Hạ)


Một lúc nữa Quý Trạch Tuấn muốn động phòng với cô, cô nên làm cái gì bây giờ?


Nếu mà làm về sau trước mặt anh ta sẽ không ngóc đầu lên được,nếu không làm anh ta có thể sẽ thẹn quá hóa giận muốn ly hôn với cô không hả...

Tiền bạc bố mẹ thiếu nợ dựa vào công việc của cô cũng không thể trả nổi, nhưng cũng không thể giương mắt nhìn ba mẹ bị chặt tay chặt chân, hơn nữa, nếu muốn trả nợ không phải cũng sẽ mang cô đi bán sao, đại trượng phu biết co biết duỗi, cao kiến thứ hai của áp trại phu nhân với chồng xem ra có cơ hội thành công hơn, về sau còn có thể ngẩng mặt lên được, Quý Trạch Tuấn cũng đã 28 tuổi rồi, làm sao có thể bỏ là bỏ cô ngay được!

Có hàng trăm cách đối phó...núi xanh còn đó lo gì thiếu củi đun(2)...

(2): chỉ cần còn sống, liền có tương lai và hy vọng

Lương Hạ lầm bầm lầu bầu một đống chuyện không liên quan gì đến nhau, chỉ đáng tiếc là Quý Trạch Tuấn không nghe thấy.

Quý Trạch Tuấn cũng không hề chán ghét Lương Hạ, tuy nói là do bề trên sắp xếp hôn sự, nhưng đối với anh mà nói cũng không quá khác biệt, trái tim anh sớm đã sớm nguội lạnh, trong phòng có thêm một người thì cũng chả ảnh hưởng đến cái gì!

Lương Hạ chính là một cô sinh viên đại học chưa biết mùi đời,tính tình tùy tiện, có vài phần nhan sắc nhưng mà có đến mười phần háo sắc, cưới cô, về sau cuộc sống của anh cũng sẽ không buồn chán.

“Không thể chờ đợi được?”. Quý Trạch Tuấn đi ra chỉ quấn chiếc khăn tắm, liếc một cái đã thấy nét mặt cười gian của Lương Hạ, nhìn không sót một cái gì.

Lương Hạ đang ảo tưởng tình tiết cầm roi quất Quý Trạch Tuấn, giọng nói đột nhiên xuất hiện dọa cô giật mình.

“Nước rãi đang chảy kìa”. Quý Trạch Tuấn từ từ đi về phía giường lớn, dường như châm chọc Lương Hạ đã trở thành niềm vui rồi.

Đối diện với khuôn mặt của kẻ địch, Lương Hạ không một chút sợ hãi, hiện tại cứ để cho anh ta châm chọc đủ, về sau anh ta cũng sẽ phải chịu thôi!: “Vóc dáng chồng tôi thật tốt, ah, tôi thấy, u, giống như hình tam giác bị ngược nha!”. Lương Hạ chép chép miệng, chế nhạo ai mà chẳng làm được.

Biết mình cưới phải cô nàng háo sắc, nhưng vẫn không tưởng tượng được mình cưới phải cô nàng háo sắc mặt dày, Quý Trạch Tuấn mặt trầm xuống, ngồi trực tiếp lên giường: “Cô cởi hay là tôi cởi?”.

“A?”. Thật sự sẽ phải làm sao, buổi tối mới uống hai ly rượu vang, ý thức rất tỉnh táo nha, hoàn toàn trái ngược so với lần trước, Lương Hạ nhìn khuôn mặt Quý Trạch Tuấn càng ngày càng đến gần, không khỏi rùng mình.

“Vừa nãy không phải khen tôi giống hình tam giác ngược sao?Có muốn thử sờ sờ qua hay không?”. Trạch Tuấn nâng tay Lương Hạ lên kéo về phía mình, “Lần trước say rượu không đượchưởng thụ tốt, nên cảm thấy rất hối hận?”.

Cảm giác sờ thực tế thật là tốt, tập luyện cơ bắp cứng rắn như thế để làm cái gì, Lương Hạ nuốt một ngụm nước bọt: “Đừng có dùng loại ánh mắt này nhìn tôi, cũng chưa biết được người nào thua thiệt đâu?”.

“Cô thật sự rất muốn cởi hả, vậy tôi không khách khí”. Quý Trạch Tuấn dùng cái tay kia chạm vào mái tóc dầy của Lương Hạ, cố gắng tiến thêm một bước nữa. Mấy năm nay, anh cũng không thể không chạm qua cơ thể phụ nữ, nhưng đều không mang theo tình cảm, chỉ thuần túy là thỏa mãn nhu cầu sinh lý thôi.

“Trinh tiết của tôi sớm đã bị anh phá hủy, lại còn có cái gì phải sợ chứ!”. Cùng Quý Trạch Tuấn ở chung một chỗ nói chuyện ngày càng cởi mở, những câu răm rắp nói ra này chỉ là thuận miệng, Lương Hạ cũng đang hoải nghi chính mình hình như là nữ lưu manh thì phải.

Đây chính là hôn lưỡi trong truyền thuyết hả, Quý Trạch Tuấn mạnh mẽ tấn công, đầu lưỡi chính mình bị quậy đến ngứa ngáy,đầu tê dại đến bùng nổ. Lương Hạ vừa cố gắng tìm kiếm không khí, vừa cố gắng phản công xâm chiếm lãnh thổ của Quý Trạch Tuấn, nhưng có vẻ như không thành công.

Ngay sau đó không chỉ là môi lưỡi giao chiến, tay Quý Trạch Tuấn không an phận từ trên mái tóc Lương Hạ từ từ đi xuống,đầu lưỡi cũng di chuyển xuống cái cổ nhỏ dùng sức sức gặm cắn.

Lương Hạ thật sự rất muốn hỏi liêm sỉ của mình để đâu, để ởchỗ nào? Nhưng-- chính là không có cách nào đẩy Quý Trách tuấn từ trên người ra.

“Đau không?”. Quý Trạch Tuấn từ phía sau ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn Lương Hạ, giọng nói vẫn trầm thấp như trước, nhưng xen lẫn cả dịu dàng, khiến Lương Hạ không biết phải làm gì.

“Tốt, rất tốt”. Lương Hạ thành thật trả lời, mặc dù lần đầu tiên không để lại ấn tượng, nhưng sau đó rất đau đớn, hôm nay chỉ thấy cảm giác hơi căng đau một chút.

Quý Trạch Tuấn lật người nằm ngủ bên cạnh Lương Hạ, dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp nơi mềm mại xấu hổ của Lương Hạ.

Lương Hạ chôn đầu vào trong chăn, mặc dù Quý Trạch Tuấn ngoài miệng nói không buông tha cô, nhưng hành động vẫn còn săn sóc, ít nhất còn biết quan tâm đến vợ.

“Bủm...”

Muốn chết, mặt Lương Hạ ngay lập tức đỏ bừng, tại sao lại có thể thả rắm nơi yên tĩnh như thế, phá hoại phong cảnh rồi.

“Ha ha”. Sau lưng truyền đến tiếng cười quỷ dị của Quý Trạch Tuấn, cười cái rắm à!

“Đi tắm thôi”. Quý Trạch Tuấn đứng dậy đi vào phòng tắm,khiến Lương Hạ càng xấu hổ hơn, anh thật sự ghét bỏ cái rắm này.

Một đôi vợ chồng hoàn toàn không yêu nhau lại có thể chung đụng đến mức này quả đúng là kì tích, đại khái nguyên nhân là bởi vì Trạch Tuấn lớn hơn Lương Hạ vài tuổi đi, ít nhiều cũng mang theo vài điểm thương tiếc.

Ở khu phố cổ cụ Quý đã dậy từ sáng sớm an vị ngồi trên sân đọc báo, hai ngày nay cơ thể của ông cũng tốt lên nhiều, cho nên mọi người cũng không còn phải lo lắng nữa, suy nghĩ nhiều sẽ ngã bệnh.

Lương Hạ và Trạch Tuấn ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao, khi tỉnh ngủ cả hai cùng cười, bạn đã gặp qua đầu ở trên đầu, bàn chân đối diện bàn chân, tư thế ngủ thế nào? Nhìn từ trên xuống dưới lại thành hình bầu dục.

Thật ra thì ban đêm Lương Hạ có tỉnh ngủ một lần, bởi vì nằm mơ thấy Cố Thần. Nằm mơ thấy Cố Thần không thèm để ý đến cô sau khi biết những gì đã xảy ra với cô hôm đó.

“Cụ nội dạy thật sớm, bố mẹ chào buổi sáng”. Rửa mặt xong đến chào hỏi các vị trưởng lão, ở nhà thì ngủ giống như xuyên không về thời kì dân quốc, ở đây thì phải tuân theo quy củ: “Ông nội không có ở đây ạ?”.

Chỉ có mẹ của Quý Trạch Tuấn nhìn cô khinh thường.

“Được,ngoan, hôm nay ông nội có việc quan trọng phải đi họp”. Cụ nội Quý cười đến méo cả miệng, chắt dâu và chắt nội khuôn mặt rạng rỡ vừa thấy là biết ngay đêm qua đã vô cùng sảng khoái: “Phải mạnh mẽ làm thêm giờ, để cho lão già này được ôm ấp huyền tôn chứ hô hô!”.

“Ông nội bây giờ vẫn còn sớm?”. Quý Hạng Minh không nghĩ đến ông nội lại gấp gáp như thế, dù sao cũng phải đợi Lương Hạ tốt nghiệp đã.

“Không còn sớm!”.

“Vâng, vâng không còn sớm, không còn sớm”.

nhà họ Quý theo lời hứa với Lương Chí và Hạ Vân mua cho họ một cửa hàng bán thuốc, còn gần nơi bán xổ số, không đầy một ngày là có thể chính thức buôn bán được rồi, vì vậy sau khi hôn lễ kết thúc Quý Hạng Minh đã sai trợ lí của mình đưa bọn họ trở về thành phố Y để xử lý công việc, Lương Hạ và Quý Trạch Tuấn vẫn phải ở lại thành phố chờ đến khi nào sức khỏe cụ nội hồi phục mới trở về.

Qúy Hạng Minh còn dặn trợ lí giúp Lương Hạ một việc, đó chính là xin nghỉ làm ở tiệm bánh ngọt. Lý do rất mơ hồ, không đề cập đến một chữ nào nói về việc kết hôn.

Này nhưng lại hại Chu Hàn, trước phải nhanh chóng tìm một người nhân viên mới thay thế công việc, sau còn phải lo lắng không biết rốt cuộc Lương Hạ đã xảy ra chuyện gì. Tại sao lại sai người đến giúp cô ấy nghỉ việc, gọi điện thoại cũng không kết nối được, thật sự là không có tình nghĩa.

Chuyện Lương Hạ nghỉ việc Lăng Kì và Cố Thần cũng biết,chuyện này đối với Lăng Kì không có ảnh hưởng gì, bởi vì Lương Hạ đã không còn trở thành đề tài giữa cô và Cố Thần, bọn họ cũng không còn vì cô mà cãi vã nữa, vẫn là một đôi kim đồng ngọc nữ trong trường học.

Cố Thần là một người có tâm tư kín đáo, trong lòng Lăng Kì vẫn luôn nghi ngờ chuyện giữa anh và Lương Hạ. Cho nên không còn cách nào khác là tạm thời thu tâm tình lại, chờ đưa Lăng Kì về nhà mới lộ ra bộ mặt thật.

“Trứng tròn thông minh ngươi làm gì thế hả? Bị muộn rồi này!”. Cô bé Lương Hạ dẩu cái môi nâng một góc 45 độ, đứng trước cửa sổ nhà Cố Thần hô to.

Cậu bé Cố Thần mở cửa ra, lạnh lùng nhìn Lương Hạ phía dưới: “Từ hôm nay trở đi, tớ không muốn đi học cùng cậu, đồ ngu ngốc không cần quay lại tìm tôi!”.

Cố Thần xoa xoa chóp mũi, nếu không phải người lớn gặp chuyện, thì vì sao Lương Hạ lại nghỉ việc.

Cho dù có đẩy cô ấy ra xa, cô ấy cũng sẽ không dời khỏi tầm mắt anh, chúng ta vẫn học cùng lớp, cho đến hai năm trước chúng ta vẫn là hàng xóm, bất kể thời điểm nào cô ấy cũng đi theo sau anh.

Vì sao lại đột nhiên biến mất nửa tháng? Rốt cuộc cô ấy đã xảy ra chuyện gì?

Cố Thần ngồi trong sân nhà bên cạnh, băng ghế đá khiến cho anh có cảm giác quen thuộc, trước kia Tiểu Hạ thường ngồi đây ngây ngốc nhìn anh, mà anh thì giả bộ đọc sách, nhưng trong lòng đều là nghĩ về cô.

Được cụ nội Quý che chở, Lương Hạ yên ổn làm thiếu phu nhân. Bởi vì ở thành phố Y còn có một cái án tử nên Quý Hạng Minh đã bay về trước rồi, đương nhiên Diêu Lệ Cẩm cũng đi theo, nên chỉ còn dư lại Lương Hạ và Quý Trạch Tuấn hàng ngày mắt to mắt nhỏ lườm nhau.

Quý Tăng vẫn còn đang tại chức, việc nhà nước bám trên người là nhất định, cho nên nhiệm vụ to lớn là chăm sóc cụ nội Quý đổ lên đầu hai đứa nhỏ, Lương Hạ vì đạo nghĩa không cho chùn bước nên không ngần ngại chăm sóc cụ toàn bộ thời gian.

Quý Linh chưa từng học đại học, cho nên Lương Hạ khi trêu đùa thường hay kể chuyện ở trường học cũng có thể làm cho cụ nội cười được một lúc.

Quý Trạch Tuấn cũng không có ung dung như Lương Hạ, anh ngoại trừ chăm sóc cụ nội còn phải đọc sách, nghiên cứu vụ án,tiến sĩ vừa mới tốt nghiệp đúng là cơ hội tốt để dốc sức cho sự nghiệp. Tuy là cha truyền con nối nhưng không ngờ đến tất cả mọi người đều cho rằng anh là dựa vào mối quan hệ của gia đình.

Khoảng thời gian anh thua trước tòa đối với anh là một đả kích lớn, thứ nhất là anh đã chiếm được thiên thời địa lợi, dù xét về góc nào anh cũng đều không thua; hai là anh thua trong tay của bạn gái cũ, thế nào cũng không ngờ đến anh nói chuyện phiếm Ngụy Linh lại ghi chép lại thành một bản sao, phản cung ngay tại trận. Chỉ số thông mình của anh đạt vào hạng nhất, nhưng lại bại bởi vì tình yêu của Ngụy Linh, anh quá mức chuyên tâm vào lý luận trên sách vở, xem nhẹ lý luận thực tế, so với kinh nghiệm trên chiến trường của Ngụy Linh, kiện tụng vẫn còn non lắm.

Nửa tháng sau.

Bệnh tình cụ nội đã hoàn toàn ổn định, chỉ cần không phải chịu kích động nào thì không cần phải lo lắng, dù trên lưng có cõng thêm một bao quần áo mấy chục cân, sợ sống thêm vài chụcnăm nữa cũng không thành vấn đề.

Chắt nội duy nhất mỗi ngày đều chơi đùa với các loại văn kiện, cụ nội nhìn thấy thế rất ngứa mắt, vì thế ông sẽ sắp xếp một bữa tiệc chia tay khó quên.

“Cụ nội, thân thể người như vậy sao có thể ăn thức ăn nhiều dầu mỡ được hả?”. Lương Hạ nhìn ở trước mắt toàn là tôm cá thịt nướng chín, lộ ra vẻ mặt hoảng sợ.

“Những thứ này cho các con ăn đấy, chăm sóc lão già này mất không ít thể lực, các con tuổi trẻ phải nên ăn cái này chứ!”. Cụ nội Quý rất yêu quý Lương Hạ, mới có thể làm đồ nướng trên khung sắt cho cô ăn, nếu trước kia mà muốn hả, loại đồ nướng này còn không được phép xuất hiện trong nhà họ Quý.

“Cụ nội, không phải chính người nói ăn những thứ đồ này gây ung thư hay sao?”. Quý Trạch Tuấn cũng rất buồn bực, khi con bé anh muốn ăn cá viên chiên cũng phải bị dạy dỗ nửa ngày.

“Cũng không phải là ngày nào cũng không được ăn, người sống cả đời cũng không phải chỉ vì cái miệng, ngày ngày không ăn thức ăn để tránh ung thư cũng sẽ không ngã bệnh được sao!”. Cụ nội nhìn Quý Trạch Tuấn một cái đầy xem thường.

Trần truồng tất nhiên phải đối xử khác rồi, Quý Trạch Tuấn không phản bác lại được, đành phải vùi đầu chịu khổ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như giu duoc tam hon binh yen la hanh phuc lon nhat doi nguoi, phap mon mot doi thanh tuu Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.