Ngự yêu (Ngự giao ký)

Chương 57: Phục Thù

Ánh mắt lạnh lẽo rơi trên người Kỷ Vân Hòa.

Bốn mắt tương giao, hệt như mấy năm trước, lần đầu gặp gỡ trong địa lao ngự yêu cốc. Chỉ là vai diễn của bọn họ, đã hoàn toàn bị hoán đổi bởi sự trêu ngươi của vận mệnh rồi.

Đôi mắt của Trường Ý vẫn trong vắt có thể soi được bóng người, dưới ánh lửa địa lao nhảy nhót, nàng mượn lấy ánh sáng này, nhìn thấy hình bóng mình trong đồng tử sáng trong tựa nước của y -- toàn thân nàng đều là máu, gương mặt trắng bệch, đầu tóc rối tung, y phục rách bươm, đến cả thở một ngụm hơi, cũng phải chia thành mấy phần ngắt quãng, nàng là một kẻ chỉ còn ngụm khí tàn cố gắng kéo dài thời gian mà tiếp tục sống sót thôi. (nguyên văn 苟延残喘 [cẩu diên tàn suyễn])

Quả thật là cực kì khó coi.

Nàng nhếch môi, ba phần tự trào, ba phần giễu cợt, còn có thật nhiều, là sự nhung nhớ sâu đậm dồn nén nhiều năm xen lẫn cùng tiếng thở dài:

"Đã lâu không gặp, cá đuôi to."

Đáy mắt sâu thẳm tĩnh lặng tựa mặt gương kia, bởi vì những chữ này mà thoáng gợn sóng, nhưng lại lập tức bình ổn lại.

"Kỷ Vân Hòa." Trường Ý mở miệng, âm sắc lạnh lùng, sự ôn nhu cùng ấm áp của năm ấy, lúc này đều hóa thành lưỡi đao sắc nhọn chỉ thẳng vào người nàng:

"Nàng thật chật vật."

Đại đao của Chu Lăng chưa cắm xuống người Kỷ Vân Hòa, hình như là vì trì hoãn một khoảng thời gian thật dài, sau đó mới đâm thẳng vào lồng ngực nàng vậy.

Nàng nhìn Trường Ý, không né không tránh.

Qua nhiều năm, trải qua nhiều chuyện như vậy, vẫn có thể gặp được Kỷ Vân Hòa xui xẻo, lòng y bây giờ, làm sao có thể còn chân thành với nàng giống như năm ấy......

Đây đều là chuyện đương nhiên.

Tất cả đều là vì sai lầm của nàng.

Trong lòng nàng trăm vị hỗn tạp, nhưng nàng không nói gì, nụ cười của nàng không đổi, vẫn đem theo vẻ giễu cợt và chứa đầy sự không quan tâm, nàng nhìn Trường Ý, thừa nhận trọng điểm trong lời nói của y.

"Đúng vậy, có phải là ta, chật vật đến cùng cực không......"

"Người cá......xông vào phủ quốc sư......đệ tử phủ quốc sư......đệ tử phủ quốc sư......" Giữa đối thoại vài ba câu của Kỷ Vân Hòa và Trường Ý, Thuận Đức công chúa ôm mặt dùng sức bò ra bên ngoài ngục, trong miệng nàng ta lầm bầm câu này, mà bây giờ, trừ kẻ đã chết kia, không còn đệ tử phủ quốc sư nào ở đây nữa.

Trường Ý quay đầu, liếc mắt nhìn qua Thuận Đức công chúa càng thêm chật vật một cái.

Sự ngoan lệ trong đồng tử lam băng của y, là sự xa lạ mà Kỷ Vân Hòa chưa từng gặp qua.

Trước đây, nàng chỉ nghe qua tin tức liên quan đến "vua của cõi Bắc" qua miệng của người khác, giờ đây đều trở thành sự thật, y đang đứng trước mặt nàng.

Trường Ý không còn là người cá bị giam giữ trong ngục nữa, y có thế lực, quyền lợi, cũng có sự quyết đoán sát phạt cùng tâm tính khát máu của mình.

Không để nàng nghĩ nhiều, Trường Ý khẽ cúi người, bàn tay lạnh băng của y không khách khí mà bắt lấy cổ tay nàng, không chút thương sót mà xốc nàng lên.

Thân thể nàng lúc này cơ hồ cương cứng như một khúc gỗ, đột nhiên bị lực mạnh tác động kéo lên, từng xương khớp trên người nàng đều đau đớn, trong đầu đột nhiên choáng váng.

Trước mắt nàng tối sầm lại nhưng nàng cắn chặt răng không nói lời nào, loạng choạng hai bước, đầu va vào lồng ngực của Trường Ý.

Y không đợi nàng đứng vững, cơ hồ có chút thô bạo mà kéo nàng bước ra ngoài cổng.

Lực đạo của Trường Ý quá lớn, Kỷ Vân Hòa của bây giờ vốn dĩ không cách nào để chống lại.

Nàng chỉ loạng choạng bước theo y ra ngoài cửa ngục.

Trên cửa vẫn còn cấm chế của đại quốc sư, Trường Ý cũng không thèm nhìn một cái, một cước đá cửa ngục ra, cấm chế cũng thế mà răng rắc vỡ ra, y kéo nàng một bước giẫm qua.

Ngục giam giam giữ nàng hơn năm năm, cuối cùng nàng cũng ra ngoài rồi, nhưng một khắc giẫm qua, nàng không chống đỡ nỗi cơ thể nữa, hai gối mềm oặt, đột ngột quỳ trên đất.

Trường Ý vẫn nắm chặt cổ tay nàng, dùng sức đến độ khiến da thịt xung quanh cổ tay đều xanh tím.

Kỷ Vân Hòa ngẩng đầu nhìn Trường Ý, gương mặt trắng bệch cứng rắn hơn nửa ngày trời cũng chưa nở một nụ cười, nàng chỉ cúi đầu nói:

"Ta đi không nổi......"

Trường Ý trầm mặc, trong ngục rất yên ắng, sau đó, y vươn tay, ôm lấy một tay nàng, thân thể vô lực của nàng dựa vào lồng ngực y, trong khoảng khắc ấy nàng đột nhiên thất thần, giống như quay về trong đầm nước của thập phương trận, đuôi của y vẫn còn, nàng cũng tràn đầy kì vọng đối với tương lai.

Bọn họ ở trong đầm nước, đi ra ngoài, hình như thứ nghênh đón họ, sẽ là trời đất mênh mông không ràng không buộc, sẽ là biển xanh, sẽ là trời rộng............

Đó chính là thời khắc mà cả đời nàng mong đợi nhất......

"Cạch" một tiếng, ánh lửa chuyển động, đem những lơ đãng của nàng đốt đi sạch sẽ.

Trường Ý đã cầm ngọn đuốc trên vách tường xuống.

Nơi đặt ngọn đuốc, bên góc chứa đầy dụng cụ dụng hình, ánh mắt của y quét qua những dụng cụ lóe ra hàn quang này.

Y không nói lời nào xoay người, một tay ôm lấy nàng, một tay cầm ngọn đuốc, lần nữa đi về hướng lồng ngục huyền thiết kia.

Thuận Đức công chúa vẫn ở trong ngục, sắc mặt tràn đầy sự hoang mang, nàng ta nhìn Trường Ý, vừa run rẩy vừa kinh hãi, lui về sau hai bước: "Ngươi muốn làm gì? Ngươi muốn làm gì......"

Trường Ý đóng cửa ngục lại. Ánh sáng lam trên cửa ngục vừa chuyển, hắn hệt như đại quốc sư, hạ xuống cấm chế trên lồng ngục.

Trường Ý lạnh lùng nhìn Thuận Đức công chúa: "Trong cơn sóng thần, ta cứu ngươi một mạng, mà nay, ta đem mạng sống đã được cứu kia, thu về lại."

Y lạnh giọng nói xong cũng không có chút tình cảm nào, đưa tay ném ngọn đuốc vào trong lồng giam.

Cỏ rơm trong lồng có chút bụi nên tức thời bắt lửa bừng lên.

Thuận Đức công chúa cả mặt đầy máu kinh hoàng hô to: "Người đâu! Người đâu!" Nàng ta một bên tránh, một bên gắng sức dập lửa, nhưng ngọn lửa kia tựa như đến từ địa phủ, bừng cháy trong không trung với vô vàn hận ý, nháy mắt đã cháy khắp lồng giam, khiến cho ngục giam ẩm ướt âm u trở nên nóng rực sáng bừng lên.

"Cứu mạng! Cứu mạng! A! Sư phụ!" Thuận Đức công chúa hô khóc trong ngục.

Trường Ý cũng không nhìn thêm cái nào, ôm lấy Kỷ Vân Hòa, xoay người rời đi.

Rời khỏi ngục giam trong phủ quôc sư.

Lúc y đem nàng đi, ánh mắt nàng lướt qua vai y, mới nhìn thấy nơi giam giữ mình, chẳng qua là ở trong phủ quốc sư, xem ra cũng chỉ là một toà biệt viện bình thường đến không thể bình thường hơn.

Mà lúc này, cả viện đang chìm trong ánh lửa ngút trời, cơ hồ rọi sáng cả màn đêm của kinh thành, tiếng gào "sư phụ" thê lương của Thuận Đức công chúa đã biến mất, ánh lửa in trong đồng tử đen láy của Kỷ Vân Hòa, nàng đột nhiên nói "Không nên tùy tiện cá cược."

Bước chân Trường Ý khẽ dừng lại, nhìn nàng trong vòng ôm của mình, nhìn thấy ánh mắt của Trường Ý, nàng ngẩng đầu nhìn y.

"Ông trời sẽ giúp ngươi ghi lại."

Thuận Đức công chúa nay xem như......lấy một loại phương thức khác, thực hiện "giao cược" giữa họ đi.

Trường Ý không nghe hiểu nàng đang nói gì, nhưng y cũng không để ý, đưa nàng đi như giữa chốn không người trong đường lớn trung tâm của phủ quốc sư.

Biệt việt chìm trong biển lửa thu hút một đội binh sĩ triều đình đi đến.

Vô số đệ tử phủ quốc sư bị kéo ra chiến trường, duy chỉ có một bộ phận quay về, vẫn không cam tâm bị Thuận Đức công chúa kéo đi. Lúc này, đứng trước đám tướng sĩ kia, Cơ Thành Vũ chạy đi báo tin vừa về.

Hắn nhận ra Trường Ý, nhưng nhìn thấy y đem Kỷ Vân Hòa bước ra, kinh ngạc đến trợn to đôi mắt: "Người...... người cá......"

Yêu quái trên mặt đất rất nhiều, nhưng người cá tóc bạc mắt xanh, vang danh thiên hạ chỉ có một.

Chúng tướng sĩ đang cầm đuốc trên tay, lúc nghe Cơ Thành Vũ nói ra hai chữ này, lòng quân liền có chút tan rã. Ánh lửa trong phủ đại quốc sư, chiếu lên mái tóc y thành màu đỏ. Trường Ý không nói gì, chỉ vứt ra một thứ từ trong tay áo--

Là một con búp bên bằng vải dơ bẩn, rách nát.

Búp bê vải bị ném đến chân Cơ Thành Vũ.

Hắn vừa nhìn thấy vật này, càng kinh ngạc hơn so với vừa rồi, mà sau khi kinh ngạc cũng không nhặt búp bê vải kia lên, hắn trầm mặc rất lâu, mới ngẩng đầu hỏi Trường Ý: "Huynh trưởng ta nhờ ngươi đem đến ư? Huynh ấy đâu? Huynh......"

Lời nói chưa dứt, Trường Ý cũng không lưu lại lâu, ánh sáng trong tay vừa lóe lên, y đem theo Kỷ Vân Hòa, thân ảnh hệt như ánh sáng, lập tức biến mất.

Ánh sáng xanh lam tựa như sao băng lướt qua nền trời đen.

Đừng nói đến quân sĩ triều đình, đến cả Cơ Thành Vũ cũng không kịp đuổi theo.

Dưới màn sao đêm, Trường Ý đưa Kỷ Vân Hòa cưỡi mây đi về phía trước.

Kỷ Vân Hòa trong vòng ôm của y ngắm nhìn bầu trời đầy sao đã rất lâu chưa nhìn thấy, nhất thời, cơ hồ bị mê hoặc đến không dời mắt được, mà thứ khiến người khác bị mê hoặc, vẫn chính là gương mặt này trước mặt mình.

Cho dù đã qua bao nhiêu năm, cho dù đã trải qua bao nhiêu chuyện, gương mặt của Trường Ý vẫn khiến người khác kinh diễm không thể dời mắt. Tuy nhiên thần sắc trong ánh mắt y đã thay đổi rồi......

"Trường Ý, ngươi muốn đem ta đi đâu?" Kỷ Vân Hòa hỏi "Đi về cõi Bắc ư?"

Y không đáp lời nàng.

Nàng im lặng một lúc, lại hỏi:

"Ngươi đặc biệt đến đây cứu ta ư?"

Nàng vốn dĩ tưởng rằng Trường Ý sẽ tiếp tục im lặng, nhưng lúc nàng nghĩ rằng nàng hiểu rõ y, thì không ngờ đến y lại mở miệng: "Không phải."

Nói xong, hai người dừng lại trên một đỉnh núi, y buông nàng ra, chân nàng tiếp đất đứng không vững, loạng choạng lùi hai bước, dựa trên tảng đá to ở phía sau.

Y rốt cuộc nhìn nàng một cái, tựa như đêm họ chia cách, nhưng thần sắc của Trường Ý đã hoàn toàn bất đồng rồi. Y nhìn chằm chằm nàng, vừa xa lạ vừa lãnh đạm, y nâng tay, ngón tay thon dài lướt qua vành tai nàng, kéo lấy một lọn tóc, ngón tay tựa như lưỡi đao sắc bén, khẽ động một cái, lọn tóc của nàng lẳng lặng rơi xuống đất.

Y cắt đứt một lọn tóc của nàng, nói với nàng:

"Ta đến để phục thù."

Lần này, ta đến để làm tổn thương nàng.

Kỷ Vân Hòa lĩnh ngộ được ý tứ của Trường Ý, nhưng nàng không nói gì.

Lúc này, trời đã trắng phau như bụng cá, dãy núi xa xa, một tia nắng đột nhiên chiếu xuống tảng đá to trên núi này, ánh mặt trời chầm chậm chiếu lên sau lưng Trường Ý.

Ngược nắng, nên nàng không nhìn rõ mặt y, đến khi mặt trời sáng dần, chiếu lên vai nàng, Kỷ Vân Hòa đột nhiên cảm nhận được cơn đau kịch liệt truyền đến bên vai, tựa như bị người ta dùng kim châm nung đỏ đâm vào vậy, đau đến tận xương tủy.

Nàng lập tức dùng tay ôm lấy đầu vai, nhưng bàn tay ấy cũng lập tức chịu cơn đau giống vậy, nàng vừa xoay đầu, khi nhìn thấy bàn tay mình, lập tức kinh ngạc mà cơ hồ quên cả cơn đau.

Ánh mắt của Trường Ý lúc này rơi trên bàn tay nàng.

Ánh ban mai bao trùm khắp nơi.

Phần lớn thân nàng đứng dưới thân ảnh của Trường Ý bị y chắn đi ánh sáng, mà chỉ có đôi tay bị mặt trời chiếu vào, như bị ánh nắng khoét đi da thịt, chỉ còn lại xương trắng......
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất? Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như 12 cach tri ho dut diem trong mua lanh hay nhat, nhung kieu toc mai thua han quoc xu huong 2017 rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại webphunu.com.vn.

loading...
DMCA.com Protection Status