Người láng giềng của ánh trăng

Chương 8: Thế Giới Của Nó 2



Xung quanh rất tĩnh mịch. Tạ Cẩn Tri cảm nhận được ánh nắng ấm áp và khô ráo chiếu lên người mình. Mùi thơm nhẹ nhàng của trang giấy và đồ gỗ bay vào mũi cô. Ở đâu đó có tiếng thì thầm trò chuyện nhưng không rõ ràng, tựa như vô vàn làn sóng nước đan xen tràn vào tai cô.

Cẩn Tri liền mở mắt, sóng nước lập tức tan biến. Ánh mặt trời rọi qua cửa sổ, giá sách thẳng hàng ngay lối, còn cô đang ngồi sau bàn làm việc, gối đầu lên cánh tay. Trang Xung ngồi ở vị trí của mình, cắm mặt vào máy tính. Nhiễm Dư đứng tựa vào bàn của anh ta, cười nói vui vẻ. Phát hiện Cẩn Tri đã tỉnh dậy, cô liền quay đầu về bên này: “Trước giờ không biết cậu ngủ tốt thế, nằm úp mặt xuống bàn cũng có thể ngủ ngon lành. Mình phục cậu quá đi!”

Giọng Nhiễm Dư vang vang trong gian phòng rộng lớn. Ba người vẫn ở trạng thái yên bình và ấm áp như bao ngày tháng trước kia

Cẩn Tri lập tức ngồi thẳng người, giơ tay véo má mình. Ôi, đau quá!

Chuyện này là thế nào?

Nhiễm Dư phì cười, nói với Trang Xung: “Hiếm có dịp được chứng kiến cậu ấy có hành động khôi hài thế kia.” Trang Xung cũng ngẩng đầu, cười tủm tỉm. Biểu hiện của họ vô cùng sinh động, khiến Cẩn Tri cảm thấy hoàn cảnh xung quanh càng trở nên chân thực.

Cô lại đưa mắt về mấy chiếc xe đẩy ở góc tường. Chúng đứng yên một chỗ, không hề có dấu hiệu “nổi điên”. Trong căn phòng bên cạnh, máy chủ vẫn hoạt động bình thường. Dường như, sự việc xảy ra trước đó chỉ là “giấc mộng Nam Kha” của cô mà thôi.

(Điển tích “Giấc mộng Nam Kha” xuất phát từ sách "Nam Kha ký thuật" của Lý Công Tá đời Đường, kể câu truyện chàng trai Thuần Vu Phần nằm mơ thấy mình đi lạc vào một nước tên là Hòe An, được vua Hòe An gả con gái, cho làm phò mã và bổ nhiệm làm quan Thái thú ở quận Nam Kha. Khi tỉnh dậy, Thuần thấy mình nằm dưới gốc cây hòe, bị một đàn kiến bu quanh. Ngày nay, điển tích này ám chỉ những giấc mơ hão huyền, không chân thực)

“Chuyện gì xảy ra thế?” Cô hỏi Trang Xung: “Ứng Hàn Thời đâu rồi?”

Trang Xung nhíu mày, Nhiễm Dư cũng không hiểu.

“Ai cơ?” Anh ta lắc đầu: “Tôi chưa từng nghe thấy cái tên này bao giờ.”

Ba người nhất thời lặng thinh. Sống lưng Cẩn Tri lạnh toát. Trong khi đó, hai đồng nghiệp nhìn cô bằng ánh mắt đầy quan tâm. Cẩn Tri đột nhiên cảm thấy đầu nặng trĩu, tầng tầng lớp lớp sóng nước lại xuất hiện.

“Cậu buồn ngủ thì chợp mắt một lúc nữa đi.” Nhiễm Dư lên tiếng.

“Mình làm sao có thể ngủ cơ chứ?” Cẩn Tri lại gối đầu xuống cánh tay, đáp khẽ: “Ngủ rồi, mình sẽ không thể phân biệt đâu là thực tế, đâu là mộng ảo.”

Cô nằm bò xuống bàn một lúc rồi hé mắt, lập tức đờ người trong giây lát. Bởi vì Nhiễm Dư và Trang Xung đang từ từ “biến mất”. Rõ ràng một phút trước đó, họ còn là hai con người sống động. Vậy mà vào thời khắc này, họ như đống gỗ xếp hình bị sụp đổ, từ đầu đến chân tan biến từng phần với tốc độ rất nhanh. Trong nháy mắt, trước mặt Cẩn Tri chỉ còn lại chiếc bàn làm việc trống không.

Toàn thân Cẩn Tri đổ mồ hôi lạnh. Cô lập tức quay đầu về khu vực giá sách. Không gian đột nhiên xuất hiện làn khói đen, từ từ lan tỏa khắp gian phòng. Ánh đèn điện bị khói đen che khuất, cả căn phòng tối đi trong giây lát.

Làn khói cuồn cuộn bay về phía Cẩn Tri. Cô đứng bật dậy, quay người chạy nhanh ra cửa. Tuy nhiên, cảnh tượng bỗng dưng biến đổi. Vài giây trước đó còn là cửa ra vào, bây giờ biến thành cửa sổ mở toang, gió thổi ù ù. Cẩn Tri giật mình nhưng không còn kịp nữa, cô đã rơi vào không trung, bên dưới là sương mù dày đặc, nhìn không thấy tận cùng.

Trong đầu Cẩn Tri vụt qua ý nghĩ: Thôi xong rồi!

Trời đất quay cuồng, cô rơi xuống dưới với tốc độ nhanh. Từng ô cửa kính và cảnh vật mơ hồ vụt qua trước mắt. Dòng khí lưu hỗn loạn bao vây Cẩn Tri, khiến cô không thở nổi. Cô dùng toàn bộ sức lực hét lên tên một người: “Ứng Hàn Thời!”

Đúng lúc này, một bàn tay đeo găng trắng không biết từ đâu chui ra, nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng Cẩn Tri. Giống như người sắp chết đuối với được khúc gỗ nổi, cô liền túm lấy cánh tay anh. Cảm nhận được sự sợ hãi của cô nên anh càng siết vòng ôm gắt gao hơn. Mùi hương mát lạnh, dịu nhẹ tỏa ra từ cơ thể anh bao phủ cô trong phút chốc.

Tốc độ rơi tự do của hai người dường như đã chậm dần. Không biết đến tầng thứ bao nhiêu, họ đột nhiên dừng lại. Cũng không rõ Ứng Hàn Thời làm thế nào mà một cánh tay anh tóm lấy chấn song cửa sổ, một tay vẫn ôm Cẩn Tri. Hai người treo lơ lửng ở bức tường bên ngoài tòa nhà cao tầng.

Cẩn Tri mặc kệ tất cả, cứ ôm chặt lấy thắt lưng Ứng Hàn Thời. Thình thịch, thình thịch... Cô nghe thấy nhịp tim trầm ổn trong lồng ngực anh.

Gió thổi ù ù bên tai, sương mù lững lờ trôi ở dưới chân, xung quanh mờ mịt, hỗn độn. Cảnh tượng này đã không thể dùng bất cứ kiến thức khoa học nào mà Cẩn Tri đã từng được học để giải thích. Trái tim đập liên hồi, cô từ từ ngẩng đầu. Ứng Hàn Thời cũng đang cúi xuống nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng. Sắc mặt anh hơi ửng đỏ.

Cẩn Tri cất giọng khàn khàn: “Chúng ta... đang ở đâu?”

“Trong thế giới của nó.”

Trí tuệ nhân tạo.

Thế giới của nó.

Đế quốc trí tuệ nhân tạo không còn là giả thiết vô căn cứ, mà đã trở thành cơn ác mộng chân thực từ bao giờ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4.5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mua sắm tiết kiệm và thông minh với những bài viết về tư vấn lựa chọn sản phẩm cực kỳ hữu ích trên trang hàng hay chẳng hạn như may khuech tan tinh dau, may xay rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng.