Người mau tỉnh lại đi!

Chương 3


Trở lại ký túc xá, Cố Kỳ lấy ra một cái thìa, bẻ khoai lang nướng ra.

Hoắc Tu Viễn từ trên giường xuống dưới, chỉnh lại mắt kính, nhìn về phía Cố Kỳ.

“Cho tớ một nửa.”

“Nghĩ cũng đừng nghĩ.”

Hoắc Tu Viễn: “……”

Từ nhà vệ sinh ra, Hoắc Tu Viễn nằm ở trên giường, gối đầu lên hai tay, nhìn trần nhà.

Cố Kỳ quay đầu lại liếc hắn một cái.

“Nghĩ gì đấy?”

Hoắc Tu Viễn: “Nghĩ về khoai lang nướng.”

Cố Kỳ: “……”

Vài giây sau, Cố Kỳ thương tình, chia một nửa củ khoai lang nướng cho người bạn nhỏ cùng phòng.

Cố Kỳ và Hoắc Tu Viễn đều là sinh viên tài chính năm nhất, gian phòng ngủ này chỉ có hai người bọn họ bởi vì bọn họ ở trên lớp xếp hạng cuối cùng, phân đến phòng nào cũng không được, cứ như vậy, hai người bị phân tới gian phòng này.

Đáng nói chính là, chứng minh nhân dân của Hoắc Tu Viễn in sai rồi, so với thực tế nhỏ hơn hai tuổi, cho nên năm nay còn không thể danh chính ngôn thuận mà vào trường.

“Nói đi, gần đây làm sao vậy.” Cố Kỳ cùng Hoắc Tu Viễn đứng ở ban công, vừa ăn khoai lang nướng, vừa ngắm mưa, “Từ khi cậu đi Maldives về, liền trở nên quái lạ. Đi du lịch bị người ta lừa tiền à?”

Hoắc Tu Viễn nhìn xa xăm, thở dài thật mạnh, “Không phải bị lừa tiền, bị lừa tình.”

Cố Kỳ: “Nói tiếng người đi!”

Hoắc Tu Viễn: “Cố Kỳ, cậu có tin vào chuyện vừa gặp đã yêu, nhất kiến chung tình không?”

Cố Kỳ ăn một miếng khoai lang, đôi mắt híp lại.

Hoắc Tu Viễn cho rằng cậu ta muốn kể ra một câu chuyện cũ, liền chờ mong mà nhìn cậu ta.

Cố Kỳ: “Tớ bảo cậu nói tiếng người, nghe không hiểu sao?”

Hoắc Tu Viễn: “……”

Sao có thể chờ mong loại người như Cố Kỳ nói ra cái gì về nhất kiến chung tình cơ chứ.

Hoắc Tu Viễn hít sâu một hơi, nhớ lại chuyện cũ, trong mắt dần dần hiện lên tia tức giận: “Lần này tớ đi Maldives chơi, gặp được một cô gái.”

Cố Kỳ: “Xinh lắm à?”

Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng Hoắc Tu Viễn không thể thay đổi sự thật khách quan, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi mà nói: “Xinh, đôi mắt to, mái tóc đen nhánh, da trắng như tuyết, đến giọng nói cũng tinh tế mềm mại……”

Cố Kỳ đột nhiên ngẩn người.

Đôi mắt to, mái tóc đen nhánh, da trắng như tuyết, giọng nói tinh tế mềm mại.

Con gái đẹp tới một nửa đều là kiểu như thế này, nhưng khi Cố Kỳ nghe Hoắc Tu Viễn miêu tả, lại vô thức nhớ tới cô gái hôm nay mình gặp ở tiệm bán báo kia.

Mưa dần tạnh.

Hoắc Tu Viễn tiếp tục nói: “Hôm tớ vừa đến Maldives, liền gặp cô ấy ở quán bar tầng cao nhất. Cô ấy mới uống một chút rượu, trên mặt liền đỏ ửng, sau đó tới chỗ tớ nói chuyện. Cô ấy hỏi tớ học gì, tớ nói tài chính, sau đó cô ấy nói mình cũng học về tài chính, chúng tớ hôm đó nói chuyện cho tới khi quán bar đóng cửa……”

Cố Kỳ: “Sau đó?”

Hoắc Tu Viễn: “Sau đó mấy ngày, chúng tớ cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đi ngắm cảnh, sau đó……”

Cố Kỳ lược không kiên nhẫn mà nói: “Nói trọng điểm!”

“Sau đó có một buổi tối, cô ấy đem tớ đẩy vào góc tường, hôn tớ.”

Cố Kỳ nhìn từ trên xuống dưới Hoắc Tu Viễn: “Một chàng trai mét tám lăm như cậu lại bị một cô gái đẩy vào góc tường, có mất mặt không hả?”

“Đây là trọng điểm hả? Cô ấy hôn tớ, hôn tớ đấy!” Hoắc Tu Viễn khó tránh khỏi kích động, “Hôm ấy cô ấy có thể là uống nhiều quá, hôn xong liền dựa vào người tớ, nói mỗi ngày đều nghĩ đến tớ, sau đó nhờ tớ đưa vào trong phòng nghỉ ngơi……”

Cố Kỳ nghe đến đó, rốt cuộc cũng hứng thú, “Sau đó các các cậu linh hồn thăng hoa à?”

Hoắc Tu Viễn: “Không có! Rõ ràng đang rất tốt, kết quả cô ấy đột nhiên nói có việc bảo tớ về phòng đi.”

“Cho nên?” Cố Kỳ hỏi, “Mấy ngày nay cậu toàn suy nghĩ chuyện này?”

Hoắc Tu Viễn phẫn nộ mà xoay người hướng phòng ngủ đi vào, “Kết quả buổi tối hôm sau tớ ở sảnh khách sạn, phát hiện cô ta lại đi cùng tên khác!”

Cố Kỳ: “Yêu đương qua đường, tớ cho rằng cô ta chính là muốn lên giường với cậu, kết quả kế hoạch thất bại.”

Hoắc Tu Viễn tức giận đến đỏ cả mặt: “Vậy cô ấy vì cái gì mà chạy?!”

Cố Kỳ: “Cậu hỏi cô ta ý, hỏi tớ làm gì? Con mẹ nó lại không phải tớ muốn ngủ với cậu!”

Hoắc Tu Viễn: “……”

Hai người ngồi xuống, Hoắc Tu Viễn vẫn là càng nghĩ càng tức giận.

Cố Kỳ thấy cậu ta tức xì khói đầu, liền nói: “Cậu không định đi tìm cô ta hỏi rõ ràng?”

Hoắc Tu Viễn: “Hỏi cái rắm, nhỡ cô ta dụ dỗ tớ, rồi lại đến phòng thì chạy lấy người, biến mất như hôm trước thì sao.”

“Được rồi, đã như vậy thì đừng suy nghĩ nữa.” Cố Kỳ nói, “Coi như là một giấc mộng xuân đi.”

Hoắc Tu Viễn vẫn tức giận như cũ: “Cô ta tốt nhất là không học ở trường nào quanh đây, đừng để tớ bắt được cô ta!”

Cố Kỳ cười nói: “Tức như vậy, haizzz, nếu gặp, tớ sẽ giúp cậu mắng cô ta.”

Hoắc Tu Viễn cắn răng không nói lời nào.

Cố Kỳ cười khẽ, “Cô ta tên là gì?”

Hoắc Tu Viễn chậm rãi mở miệng nói: “Lục Phán Phán.”

Cố Kỳ: “Người này sao tên lại giống như phòng trộm môn* vậy.”

(Chú thích của tác giả: Phòng trộm môn: Người ở trong nhà ngồi, nồi từ bầu trời tới?)

*

Tin Lục Phán Phán từ chức truyền ra không lâu, liền có không ít người phụ trách đội bóng đánh tiếng muốn cô đến làm việc.

Nhưng cô không muốn làm việc trong lĩnh vực này nữa, liền cự tuyệt toàn bộ.

Mấy ngày nay Lục Phán Phán cũng không nhàn rỗi, tham gia phỏng vấn vài công ty, kết quả không được như mong muốn.

Lục Phán Phán cùng ba mẹ thương lượng một chút, dứt khoát quyết định thi lên thạc sĩ, mục tiêu chính là tiếp tục đại học.

Có điều cô cũng đã là người trưởng thành, trong khoảng thời gian này, cũng không định hoàn toàn ăn bám ba mẹ, cũng may Kim Hâm nghe nói cô vừa học vừa đi làm, liền sắp xếp cho cô đến câu lạc bộ nhà mình tiếp đãi khách VIP.

Việc nhẹ lương cao, thường ngày còn có thể đọc sách ở phòng khách, ý tứ giúp đỡ bằng hữu cũng thật rõ ràng.

Lục Phán Phán ở phòng khách đọc cả buổi trưa, sắp đến giờ tan tầm, vẫn chưa tiếp một khách VIP nào, không thể không cảm thán câu lạc bộ này của Kim Hâm cũng quá kém, sau này không cẩn thận đóng cửa lại bị cha hắn đuổi đánh đến ba con phố.

Câu lạc bộ này về cơ bản như chỗ trưng bày của cải xa xỉ, thiết bị phương tiện đều là tiên tiến nhất trên thế giới, chỗ nào có thể sử dụng đá cẩm thạch trang trí thì tuyệt đối không thèm dùng thạch cao, có thể treo đèn thủy tinh thì tuyệt đối không dùng bóng đèn thông thường. Nếu không phải bị ngăn cản, Kim Hâm chắc sẽ đổi hết vòi hoa sen thành bồn tắm mất.

Người không biết có khi còn tưởng thứ hắn mở là câu lạc bộ đêm.

Lục Phán Phán ngáp một cái, cúi đầu nhìn đến cây dù đặt dưới chân, lúc này mới nhớ tới mình quên chưa trả cây dù.

Cô không khỏi nhớ tới Cố Kỳ, rốt cuộc là loại khoai lang nướng gì, có thể khiến cậu ta thà dầm mưa cũng muốn mua được củ cuối cùng?

Đúng lúc này, cửa phòng khách đột nhiên bị đẩy ra, Lục Phán Phán vừa ngẩng đầu liền thấy chàng trai khoai lang đi đến.

Hắc, vừa nhắc Tào Tháo Tào Tháo đã đến.

Lục Phán Phán còn chưa kịp nghĩ tại sao cậu ta lại xuất hiện ở chỗ này, nghĩ gì nói nấy, buột miệng: “Tôi không nghĩ tới cậu đâu.”

Cố Kỳ vừa bước vào, liền kinh ngạc nhìn Lục Phán Phán.

Trong ánh mắt tràn ngập khiếp sợ bất an cùng mê mang.

Lục Phán Phán ý thức được thái độ của mình quá mức thân thiết, lời nói còn có nghĩa khác, vì thế khom lưng cầm lấy dù, cười mỉm nói: “Tôi đang định đi trả dù.”

Cố Kỳ dời ánh mắt, nhìn về phía khác, lúc Lục Phán Phán đi đến, liền nhận lấy dù, bỏ vào túi.

“Đưa tôi đi, tôi còn dùng.”

Lục Phán Phán lúc này mới chú ý tới tóc cậu ta còn ướt, trên người tản ra mùi dầu gội nhũ thanh hương của câu lạc bộ, chắc là vừa mới ở phòng tắm ra.

Lục Phán Phán hỏi: “Cậu là hội viên VIP ở đây à?”

Cố Kỳ gật đầu, lấy ra thẻ hội viên, “Tôi tới nộp phí.”

Lục Phán Phán tiếp nhận thẻ, ngồi xuống mở máy tính ra, đăng nhập vào giao diện của hội viên.

Mở thông tin hội viên, Lục Phán Phán nhìn xuống thấy Cố Kỳ đang học tài chính ở trường đại học hệ giảng viên, vì thế thuận miệng nói: “Cậu là sinh viên đại học tài chính hệ chính quy à, thật trùng hợp, tôi đang định theo học hệ nghiên cứu sinh khoa tài chính ở trường các cậu.”

Cố Kỳ nhẹ “Ừ” một tiếng, vẫn như cũ không nhìn Lục Phán Phán.

Cậu hơi hơi nghiêng đầu, thấy trên bàn có một tấm biển, giấy trắng mực đen, viết rõ ràng: “Tiếp đãi VIP - Lục Phán Phán”.

Cố Kỳ đột nhiên ngước mắt, nhìn về phía cô.

“Lục Phán Phán?”

Lục Phán Phán: “Ừm?”

Sau hai giây yên lặng, Cố Kỳ trong đầu nhanh chóng hiện lên lời Hoắc Tu Viễn nói với hắn.

“Xinh đẹp, đôi mắt lớn, mái tóc đen nhánh, da trắng như tuyết, đến giọng nói cũng tinh tế mềm mại.”

“Cô ấy hỏi tớ học gì, tớ nói tài chính, sau đó cô ấy nói mình cũng học về tài chính.”

“Tớ chỉ biết cô ấy tên Lục Phán Phán, ở gần khu trường học của chúng ta.”

Trừ địa chỉ, dường như hoàn toàn trùng khớp với cô gái trước mắt này.

Lục Phán Phán lại hỏi lần nữa: “Làm sao vậy? Có vấn đề gì sao?”

Cố Kỳ bỗng nhiên hoàn hồn, nhíu mày, dời ánh mắt.

“Không có gì.”

Lục Phán Phán trong lòng cảm thấy kỳ quái, lại cũng không nói thêm cái gì, lưu loát làm thủ tục, thu tiền phí, liền đem thẻ hội viên trả cho cậu, thuận tiện xé một tờ ghi nhớ, nhanh chóng viết lên số điện thoại của mình.

Lục Phán Phán biết là hơi khó coi, nhưng là cô vừa tới làm, danh thiếp tiếp đãi VIP còn chưa in, chỉ có thể tạm chấp nhận tùy tiện một chút.

“Đã xong rồi, nếu có vấn đề gì, lúc nào cũng có thể gọi điện hỏi tôi.”

Cố Kỳ nhìn tấm card này, không nhận, mà hỏi cô: “Cô có phải ở gần khu trường Đại học không?”

Lục Phán Phán kinh ngạc mà nói: “Sao cậu biết?”

Tác giả có lời muốn nói:

Phòng trộm môn: Người ở trong nhà ngồi, nồi từ bầu trời tới?

Làm chúng ta chờ mong một chút, Cố Kỳ có thể hay không làm đúng hứa hẹn, nhìn thấy “cô gái” kia liền mắng nàng một trận:)

Bao lì xì!

Editor: Thực sự là các cậu ạ, chương hai người gặp ngau thì ngắn mà chuyện liên quan đến clb thì dài ơi là dài.

Định tối nay ra 2 chap mà chương kia dài quá nên xin đầu hàng.

Hẹn mọi người sau nhé!

Mà cặp phụ cũng dễ thương ghê, tớ xem qua thì ngoại truyện còn là về cặp phụ đấy ❤❤❤
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như crack office 2010, chatbot free chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.