Người phụ nữ của tổng giám đốc

Chương 408: Trong hộp đêm câu kẻ ngốc

Thiên Tình mở tủ treo quần áo ra, ngón tay lướt qua một hàng trên tiểu lễ phục, những y phục kia bình thường cô đều không động vào , bởi vì tính tình hiếu động, không có một khắc nào nhàn rỗi , mặc váy vào vướng chân vướng tay không nói, thanh niên mà thấy cô mặc váy nhất định sẽ chạy mất.

Ngón tay Thiên Tình chợt dừng lại trên một cái váy nhỏ màu đen, vai lệch một bên, làn váy quá ngắn quá bó, bình thường nếu thấy người nào mặc như vậy, Thiên Tình khẳng định mình sẽ trợn mắt lên, xích một tiếng mắng chửi người, mặc chi mà siết chặt như vậy, vậy cái gì cũng khỏi mặc!

Nhưng hôm nay, cô lại nhìn trúng món đồ này.

Chạy thật nhanh vào phòng thay quần áo, thay xong Thiên Tình soi gương, hít sâu, hít sâu. . . . . . Mới kéo khóa kéo một bên eo lên được.

Cô soi gương đi một vòng, gật đầu liên tục, thực là không tồi, eo ra eo, mông ra mông , nhưng còn mái tóc dài. . . . . . Thiên Tình hơi suy nghĩ một chút, giơ cổ tay lên hai ba lần liền cuốn cong mái tóc dài thành một nụ hoa trên đầu, không có tóc che phủ, tấm lưng trắng nuột lộ ra, cô lập tức biến thành một phụ nữ phong tình vạn chủng —— Ặc, phụ nữ lẳng lơ hẳn sẽ không buộc một nụ hoa ở trên đầu.

Thiên Tình thay xong váy, lại đi tới tủ giày tìm giày cao gót, giày của cô không dưới trăm đôi, đáng tiếc cô chưa hề mang qua. Giờ phút này Thiên Tình nhìn một đôi ước chừng cao khoảng mười phân gót giày màu bạc, nhìn đôi giày cao gót trong lòng cô không khỏi bắt đầu ảo tưởng . . . . . .

Nếu như đôi giày này đá vào trên người tên khốn Mộ Cẩn Hiên kia, vẻ mặt anh ta lúc ấy sẽ là cái dạng gì!

Thiên Tình vừa thất thần, trong đầu liền xuất hiện dáng vẻ Mộ Cẩn Hiên cùng cô gái õng ẹo té xuống đất không dậy nổi, cô thật hả hê, không khỏi hắc ha ha cười lạnh ba tiếng.

Thận trọng đỡ cô dưới bậc thang lầu, thím Trần vừa nhìn cô ăn mặc như vậy, mặt liền sụp xuống, kéo tay của cô nói lảm nhảm: "Tiểu thư , cô mặc như vậy đi ra ngoài, sẽ bị mấy người đàn ông bên ngoài kia chiếm tiện nghi . . . . . ."

"Thím không muốn con sớm tìm được bạn trai rồi nhanh chóng kết hôn?" Thiên Tình cười híp mắt nói đáp lại một câu, thím Trần lập tức ngậm miệng, ngưng một lát, lại lo lắng nói: "Nhưng tiểu thư cô ăn mặc như vậy, ngộ nhỡ bị đàn ông xấu nhìn trúng làm thế nào?"

"Một cước đạp rơi ba răng cửa của hắn ta." Thiên Tình không chút khách khí trả lời lại, bây giờ cô cảm thấy may mắn, bị ba buộc học Taekwondo phòng thân, thật là tốt quả thật là tốt.

"Buổi tối trở về sớm một chút, tiểu thư."

Thím Trần lập tức yên tâm, bà biết bản lĩnh tiểu thư, lần trước khi cô phá hư vườn hoa bị chú Ngô đuổi chạy khắp vườn hoa miệng liên tiếp cầu xin tha thứ.

"Biết rồi." Thiên Tình lúc lắc bàn tay nhỏ bé, bước lên xe nói với tài xế: "Đi hộp đêm."

"Tiểu thư , lão gia nói rồi, cô gái tốt không thể đi cái loại hộp đêm đó . . . . . ." Tài xế vừa nổ máy, vừa tận tình khuyên ngăn.

"Con không phải cô gái."

"À?"

"Con là phụ nữ." Thiên Tình lè lưỡi , bắt đầu làm nũng : "Bác à, đi đi mà . . . . . ."

Đương nhiên là cô được như ý nguyện.

Lúc đến hộp đêm, Mạt Mạt đã ở tại bar rượu đợi cô rồi, nha đầu Mạt Mạt kia trang phục từ trước đến giờ đều khác người, hiện tại càng thêm khoa trương bóng mắt, phía trên là một cái áo T- shirt rộng thùng thình, quần jean phía dưới thì ngắn đến không thể cắt ngắn hơn nữa, lẳng lơ nhìn chung quanh.

Hai cô bé bốn mắt vừa gặp, lập tức hét lên một tiếng nhào qua ôm nhau, Mạt Mạt nhìn lên nhìn xuống đánh giá cô chậc chậc khen ngợi: "Ai u này, Đại tiểu thư của tôi, hôm nay cậu thật xinh đẹp!"

"Thế nào, không thủ thân như ngọc cho người yêu trúc mã của cậu nữa sao ? Thật muốn tới câu kẻ ngốc?" Mạt Mạt vừa trêu ghẹo, vừa cùng cô thoải mái chạy tới phòng đã bao.

"Xùy , không tuân thủ nữa !" Thiên Tình tiêu sái vung bàn tay lên: "Tớ cũng không phải là Vương Bảo Xuyến, chịu nghèo đói cực khổ đợi mười tám năm, hôm nay tớ sẽ phải mở rộng phá giới!"

* Truyền thuyết dân gian Vương Bảo Xuyến: Vào năm Đường Tổ Tông, triều đình loạn lạc, thái tử được gởi nuôi vào một nhà dân đổi tên thành Tiết Quý Bình. Khi lớn lên anh vào Trường An, tại đây anh gặp được Vương Bảo Xuyến, con gái thứ ba của đại tướng nhà Đường. Bảo Xuyến vừa xinh đẹp lại tinh thông cầm kỳ thư họa nên rất được thương yêu cưng chiều. Trong một lần tình cờ cô được Tiết Bình Quý cứu giúp và đem lòng yêu mến chàng. Nhưng Tiết Bình Quý là con nhà nghèo lại không có học vấn cao rộng như những công tử con quan mà cha cô đã lựa chọn. Bị gia đình phản đối kịch liệt, Vương Bảo Xuyến và Tiết Bình Quý đã vượt qua mọi lễ giáo phong kiến để đến với nhau. Khi chiến tranh nổ ra Tiết Bình Quý lên đường tòng quân giết giặc, Bình Quý lập được nhiều chiến công được dẫn đầu đội quân chống giặc. Quân địch bại trận, Bình Quý tha mạng cho công chúa Đới Chiến. Cảm kích trước việc làm đó công chúa muốn được gả cho Bình Quý, từ đó Bình Quý được thừa kế ngai vàng. Việc kết hôn của hai người đã mở ra sự giao lưu buôn bán mang lại phồn vinh cho hai nước. Vương Bảo Xuyến sau mười tám năm đợi chờ người chồng trong đau khổ, khi biết được tin đã hiểu lầm Bình Quý và hai người nảy sinh mâu thuẫn nhau.

“Cậu bị cái gì kích thích vậy? Nói nghe một chút." Mạt Mạt vừa thấy bộ dáng này của cô, không khỏi hưng phấn , trước kia mỗi ngày đều nghe cậu ấy nhắc tới cái người trúc mã kia , mỗi ngày đều tụng đến cả trăm lần, tình yêu bọn họ kinh thiên địa khiếp quỷ thần đến dường nào, Sơn Vô Lăng thiên địa hợp Hiền Ninh mới có thể đoạn tuyệt với cô. . . . . .

Thế nào mới chớp mắt một cái , nha đầu này liền thay đổi?

Thiên Tình cúi đầu, lầu bầu một tiếng, trong con ngươi xinh đẹp thoáng hiện nét thương tâm: "Mạt Mạt, cậu nói thế gian này có phải đàn ông căn bản không thể có một tình yêu vĩnh cữu?”

Mạt Mạt tay cầm điếu thuốc dừng lại, một lát sau cô bé giương môi lên cười lạnh một cái: "Dù sao tớ vẫn chưa từng thấy qua, đàn ông nửa người phía dưới đều là động vật, thấy một phụ nữ , cái nhìn đầu tiên là ngực nhìn lần thứ hai là gương mặt, thiên tính như thế, cậu nói bọn họ làm sao thay đổi?"

Thiên Tình thở dài: "Thấy ba mẹ tớ yêu nhau thắm thiết như vậy thật là ngưỡng mộ, tớ vừa nhìn thấy dáng vẻ hai người như hình với bóng hận không được buộc ở cùng nhau, thật muốn kéo bọn họ triển lãm trên đường đi, hiếm có tình yêu nào như thế, bây giờ tìm đâu ra người như ba mẹ tớ?”

"Ha. . . . . . Cậu ở đó mà hâm mộ đi, đúng rồi, cậu và cái người yêu trúc mã chết đi sống lại của cậu rốt cuộc thế nào rồi? Không phải cậu vẫn luôn đang tìm hắn sao?"

Thiên Tình khẽ dựa trên ghế sa lon, thở hắt ra một hơi: "Hắn muốn kết hôn, nhưng cô dâu không phải là tớ."

"Mẹ nó." Mạt Mạt không khỏi mắng một tiếng, cô biết Mộ Cẩn Hiên chiếm vị trí quan trọng trong lòng Thiên Tình như thế nào, đả kích phen này xem như không nhỏ.

"Vậy bây giờ cậu dự định làm sao?" Mạt Mạt hút điếu thuốc lá một hơi rồi phun ra ngụm khói hỏi, cô lười biếng khẽ dựa ra sau, hai chân thon dài bắt chéo nhau, dưới ánh đèn trắng đến chói mắt.

"Tớ không biết." Thiên Tình thở dài, ngón tay đùa bỡn ly rượu trong lòng bàn tay: "Anh ta đã không đợi tớ, không quan tâm đến tớ, sớm quên mất tớ rồi...tớ còn nhớ đến làm gì?"

"Thật chứ?" Mạt Mạt có chút lo lắng nhìn cô hỏi.

"Nếu không thì sao?" Thiên Tình cười lạnh một phen: "Tớ cũng hiểu rõ, mười lăm năm qua tụi tớ chưa từng gặp lại, bộ dáng của anh ta rất được, gia thế cũng tốt, bên cạnh anh ta chắc cũng không ít oanh oanh yến yến vây quanh, không chừng anh ta cũng ôm ấp cả mười cái tám cô gái rồi, tớ chỉ là một cô gái mới lớn trong sạch, tội gì ngã vào, không đáng giá . . . . . ."

Thiên Tình nói xong liền bưng ly rượu lên hơi ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, lấy mu bàn tay lau miệng nói: "Mạt Mạt, uống..., uống xong chúng ta khiêu vũ đi, đến lúc đó cho cậu học hỏi một chút nhìn dáng vẻ khiêu vũ đẹp mắt của tớ. . . . . ."

"Cậu đừng làm càn, nếu ba mẹ cậu biết còn không tức chết." Mạt Mạt biết ba mẹ Thiên Tình đối với trưởng nữ bảo bối này rất nghiêm khắc, nếu biết cô ấy làm càn như vậy, nói không chừng sẽ đưa cô ra nước ngoài ngày ngày giám sát chặt chẽ.

"Tớ đã hai mươi hai tuổi rồi, ngay cả yêu cũng chưa từng trãi qua, tớ không cùng bạn học nam nắm tay, hay hôn qua miệng , không có tùy tiện đi ra ngoài làm bậy, bây giờ tớ muốn tìm bạn trai cũng không được !"

Thiên Tình trề môi nói khẽ xong, cầm chai rượu rót đầy một ly rượu sau đó dốc ngược ly vào trong bụng, Mạt Mạt nhìn cô chậc chậc lắc đầu: "Đều nói tình yêu làm cho đầu óc người ta choáng váng, nhưng dầu gì chúng ta cũng coi như là thiếu nữ thời đại mới, vì một người đàn ông muốn chết muốn sống, Thân Thiên Tình, đây không phải là cá tính của cậu."

"Tớ cũng không phải là vì anh ta, chỉ cảm giác là mình quá ngu, vì một lời nói chơi khi còn bé, vì một phần tình cảm đơn thuần khi còn bé, tớ vẫn luôn một mình yên lặng chờ đợi , nhưng Mạt Mạt cậu xem, đến cùng tớ đợi là vì cái gì? Cái thế giới này thật làm cho người ta ghê tởm!"

"Có lẽ hắn ta có chuyện gì khó nói nên lời?" Mạt Mạt nhìn cô đau khổ nói, biết cô không bỏ được, không khỏi hỏi lại .

"Nổi niềm khó nói. . . . . . Đừng dùng những lời này nói với tớ, căn bản anh ta không hề nhớ đến tớ như tớ nhớ đến anh ta vậy. Tốt lắm Mạt Mạt, chúng ta không nói đến anh ta nữa, mau ra khiêu vũ thôi. . . . . ." Thiên Tình bốp một tiếng để ly rượu xuống quầy, kéo Mạt Mạt đứng lên, hai người chạy vào trong sàn nhảy, Thiên Tình thuần túy bởi vì quá mức tức giận, lại uống một chút rượu, tiếng nhạc vừa vang lên mạnh mẽ , cô liền bắt đầu dốc sức uốn éo thân hình, dưới ánh đèn tấm lưng trần xinh đẹp trông chói mắt cực kỳ, một đôi chân thon dài càng thêm câu hồn đoạt phách, hai cánh tay mảnh khảnh giơ thật cao qua đỉnh đầu, thân thể mềm mại giống như rắn nước. . . . . .

Dần dần đám đông tản ra, chừa một khoảng trống dành cho Thiên Tình và Mạt Mạt. Mạt Mạt là một người có tính cách, giờ phút này vừa thấy mọi người chung quanh vỗ tay ồn ào, đầu óc không khỏi nóng lên liền cao hứng, tiện tay cô kéo ra chiếc áo T- shirt rộng thùng thình, bên trong là một cái áo bó màu đen hai dây, thân hình xinh đẹp lập tức lộ ra ngoài, cô lại cảm thấy vẫn chưa thỏa mãn, dứt khoát bước hai bước đi qua cái cột bằng thép kế bên, đưa tay tháo cái kẹp tóc trên đầu ra, mái tóc dài buông xõa đột nhiên từ không trung lướt qua một đường vòng cung, một chân dài vòng trên ống thép, thoáng chốc chung quanh tiếng kêu hô ầm ĩ vang lên. . . . . .
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang hay nhất chẳng hạn như trai doc than chua mot lan hoi vo…, ai cung bo tay rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.