Người phụ nữ của tổng giám đốc

Chương 427: Thiên Tình “bá vương ngạnh thượng cung” (*)

" Tổng giám đốc An, bây giờ tôi đi pha lại cho ngài một ly khác được không ạ? Tôi pha rất nhanh, chỉ cần 2 phút. . ." Vừa nói Thiên Tình vừa bưng ly cà phê trên bàn lên, hướng phòng trà nước chạy biến. An Gia Khải còn chưa kịp mở miệng, người nọ đã biến mất nhanh như gió. . .

 

Thần sắc trên mặt của Co­co vẫn như cũ, không chút thay đổi, chỉ có mi tâm càng nhíu lại sâu hơn: " Tổng giám đốc An, ngài xác định là ngài đã không chọn phải một người phiền toái để làm thư ký đấy chứ?”

 

"Chắc là do ngày đầu tiên đi làm, nên cô ấy quá căng thẳng thôi..." An Gia Khải nhìn cửa phòng trà nước lên tiếng giải thích.

 

" Tổng giám đốc An này, hình như ngài đang nói đỡ cho cô ấy thì phải? Co­co hỏi lại không chút khách khí .

 

An Gia Khải không khỏi ngẩng đầu lườm Coco, cúi đầu ho một tiếng: "Không biết trên dưới gì cả."

 

"Dựa theo nội quy của phòng thư ký, người kiểu như cô ta đều đã bị sa thải hết."

 

"Vậy thì để cho cô ấy là người đầu tiên dỡ bỏ quy tắc của phòng thư ký xuống đi!" An Gia Khải nói xong, cũng không buồn nhìn vẻ mặt co rút lại của Coco, chuyển sang đề tài khác: "Vừa rồi cô có nói đến chuyện Công ty thương nghiệp Kinh Nhuận tuyên bố phá sản, hãy báo cáo tường tận lại cho tôi một lần nữa, sau đó nói bộ phận dự toán đưa ra một cái giá hợp lý hơn giá đã đưa ra."

 

Nét mặt của Co­co giật giật, nhìn tổng giám đốc nhà mình: "Tổng giám đốc, giá cả ngài đã đưa ra, đã khiến cho Chủ tịch Kinh Nhuận muốn hộc máu rồi, ngài vẫn còn muốn ép xuống nữa sao?"

 

"Đã muốn hộc máu chẳng phải là vẫn còn chưa hộc máu sao? Tôi là thương nhân, có cách nhìn theo lập trường kinh doanh , tôi nhất định muốn dùng giá cả thấp nhất để lấy được lợi nhuận lớn nhất. die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on Nếu như hắn không đồng ý, cũng được thôi... tôi dám cam đoan, trừ A.C của chúng ta, không ai muốn dọn dẹp cái cục diện rối rắm kia của bọn hắn đâu. Được rồi, hãy ép xuống thêm mười điểm, tôi biết cô có thể làm được."

 

Suốt buổi nói chuyện vẻ mặt của An Gia Khải không chút thay đổi, nhưng lại khiến cho trái tim của Co­co bị co giật không ngừng. Ép xuống thêm mười điểm... thế này thì rõ ràng là người nhà Kinh Nhuận mang công ty tặng lại cho anh, sau đó lại tặng tiếp một món tiền lớn nữa làm của hồi môn rồi còn gì.

 

Từ trước đến nay cô vẫn biết ông chủ của mình vốn “tâm ngoan thủ lạt” (thủ đoạn độc ác), trong mắt chỉ nhìn thấy tiền bạc, ra tay khiến đối thủ nghe tin đã sợ mất mật. Nếu không làm vậy, thì làm sao chỉ mới qua hai năm trời, sản nghiệp của công ty đã biến đổi ngày một phát triển hơn như thế?

 

Suy nghĩ một chút là có thể hiểu được, 80% sự việc này là do cô thiên kim tiểu thư kia làm liên lụy tới Kinh Nhuận. dღđ。l。qღđ An Gia Khải, ông chủ của cô, chẳng những lòng dạ độc ác mà còn có tính thù dai. Chẳng qua người ta là một thiên kim tiểu thư đã động lòng với anh, có ý muốn cùng ông chủ “trường tương tư thủ” (tay trong tay cả đời), nên mới bày ra một một mưu kế nho nhỏ, nói mình mang thai rồi tới bức hôn, khiến thời gian trước anh bị sứt đầu mẻ trán một chút mà thôi. Hiện tại anh tóm được cơ hội, liền ra tay chỉnh đốn người nhà cô ta đến mức trở thân không được... chậc, chậc, chậc, chậc... Đúng là một trái tim cực kỳ tàn nhẫn, cực kỳ độc ác.

 

Nhưng mà. . . Vì sao ông chủ lại đối xử với cô gái thư ký nhỏ kia giống như kiểu “thủ hạ lưu tình” thế nhỉ ? Chẳng lẽ đây là do anh nể nang mặt mũi Thân tiên sinh hay sao?

 

Mà lại cũng không giống với tính cách của anh chút nào... Co­co vừa thắc mắc ở trong lòng, vừa xác định một kết luận cho sự việc vừa rồi của ông chủ, đó là, anh bị ông trời phái một người làm tiểu yêu tinh đến để dạy dỗ, giáo huấn anh một trận.

 

(*) Bá vương ngạnh thượng cung” là thành ngữ xuất phát từ điển cố về một trận giao tranh giữa Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ và Hán Cao Tổ Lưu Bang. Chuyện kể rằng lần nọ Hán Sở tranh hùng, giằng co quyết liệt suốt mấy tháng mà thắng bại vẫn bất phân. Trận chiến này khiến già trẻ lớn bé đều mỏi mệt khổ đau, tiếng oán thán ngập trời ngập đất. Hạng Vũ thấy thế bèn nói thẳng với Lưu Bang rằng: “Thiên hạ náo loạn đã nhiều năm, cũng vì hai người chúng ta. Bản vương muốn đơn thân độc mã khiêu chiến với Hán vương, hai ta sống mái một phen, đừng để con dân thiên hạ phải tiếp tục chịu khổ.” Lưu Bang cười đáp: “Ta thích đấu trí chứ không đấu sức.” Hạng Vũ bèn lệnh cho một tráng sĩ xuất chiến, chẳng ngờ ngay lập tức gã tráng sĩ nọ bị thủ hạ của Lưu Bang (vốn là thiện xạ kỵ binh) bắn chết. Sở Bá Vương thập phần tức giận, tự mình khoác khôi giáp cầm vũ khí tiến lên ứng chiến. Chì cần Hạng Vũ trừng mắt một cái, tên thiện xạ kỵ binh kia đã run như cầy sấy, buông cung tếch thẳng về thành… 

 

Nghĩa rộng của cụm từ “Bá vương ngạnh thượng cung” rất đơn giản, chính là… R.A.P.E. “bá vương” chỉ những người siêu mạnh mẽ, “ngạnh thượng cung” tạm hiểu là “xuất ra uy lực còn mạnh hơn cung nỏ” ; mà “cường cung” thì hiển nhiên sẽ bắn ra “cường tiễn”. Từ “cường tiễn” [đọc là “qiang jian”] hài âm hoàn toàn với “cưỡng gian” [aka “rape”] ; mà “cưỡng gian” thời xưa là một từ đại kỵ húy, nên cổ nhân vốn tao nhã vô biên lịch lãm vô vàn, đã dùng năm từ “bá vương ngạnh thượng cung” đặng thay thế cho hai từ “cưỡng gian”.

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang haynhat.com một số bài hay như cuoi thoi cam nghi bay, tuoi tho du ton rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.