Người thừa kế hào môn

Chương 1004





Chương 1004: Ném xuống biển

Trân Dương Bá không còn cách nào khác,

chỉ có thể ghé vào cửa sổ, mong chờ tín hiệu

có thể len lỏi qua cửa sổ nhỏ xíu này. Song

đúng lúc này, cửa khoang tàu bị mở toang,

một bóng người cao lớn xuất hiện trước cửa.

Ánh nắng chói mắt hòa lẫn với màu xanh tươi

đẹp của biển chiếu vào kho hàng.

Đám Trân Khánh Hoa ngước mắt nhìn

Trân Bình hai tay đút túi quần, vẻ mặt lạnh

nhạt, còn nở nụ cười lạnh lùng. Trần Khánh

Hoa lập tức nổi giận đứng dậy, chỉ vào Trần

Bình quát: “Thằng nhóc Trần Bình, dù gì chúng

tôi cũng là thành viên chủ chốt của dòng thứ

Trần thị, cậu dám đối xử với chúng tôi như thế

này, nhốt tôi vào kho chuyên chở hàng hóa, đó

là sỉ nhục tôi! Tôi nhất định phải tố cáo cậu

với Chấp Pháp Đường!”

Trần Lập Văn cũng đứng dậy, vừa gãi vừa

nói: “Đúng thế! Mày mau thả bọn tao ra! Tao

muốn tắm rửa, chỗ này bẩn chết! Tao chính là

cậu chủ dòng thứ, tao phải thay đồ rồi mới lên

đảo, bằng không…”

“Bằng không cái gì?” Trần Bình cười lạnh.

Trần Lập Văn cũng coi như là dũng cảm:

“Bằng không tao thà chết chứ không lên đâu!”

“Được, tôi sẽ thỏa mãn anh.” Nói rồi, Trân

Bình trực tiếp rút dao găm đeo bên hông hộ

vệ, đặt trên chân Trần Lập Văn.

Một tiếng keng vang lên, lưỡi dao sắc bén

phản xạ ánh sáng khiến Trần Lập Văn sợ đến

mức lùi lại mấy bước, không dám hó hé thêm

câu nào nữa. Hắn sửng sốt thật lâu mới ấp

úng nói: “Mày… Mày muốn làm gì?”

Trần Bình cười khẩy: “Chẳng phải anh

muốn chết hay sao? Tự xử đi, sau đó tôi sẽ

ném thi thể của anh xuống biển, coi như là vẹn

cả đôi đường.”

Nghe vậy, Trần Lập Văn hoảng sợ nấp sau

lưng Trân Khánh Hoa: “Ông ơi, ông xem Trần

Bình kìa, đến nước này mà nó còn dám kiêu

căng như thế.”

Trần Khánh Hoa cũng nổi giận nói: “Trần

Bình, sắp lên đảo rồi, cậu còn dám ra tay với

chúng tôi sao?”

Trần Bình nhướng mày cười: “Có gì mà

không dám?”

Dứt lười, mấy hộ vệ được vũ trang đầy đủ

sau lưng anh trực tiếp xông vào, áp tải đám

Trần Khánh Hoa lên boong tàu. Trân Khánh

Hoa giãy dụa gào thét nhưng vô ích. Nhất là

khi nòng súng bị đặt trên đầu, ba người này

hoàn toàn hoảng sợ.

Trần Khánh Hoa đã sáu bảy mươi tuổi, có

sóng to gió lớn nào chưa trải qua? Đối mặt với

tình huống này, ông ta cũng coi như là bình

tĩnh, nói: “Ha ha, Trân Bình, cậu đang hù dọa

tôi đấy hả? Có giỏi thì kêu họ nổ súng đi!”

Trần Bình đứng trước mặt họ châm một

điếu thuốc, hút mấy hơi rồi nhả khói, nói:

“Đừng ảo tưởng nữa. Người mà các người an

bài đã bị tôi giải quyết rồi.”

người thừa kế hào môn người thừa kế hào môn người thừa kế hào môn người thừa kế hào môn người thừa kế hào môn người thừa kế hào môn người thừa kế hào môn





Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 1219 lượt.

Các nghiên cứu cho thấy, sự phát triển của bộ não trẻ diễn ra nhanh nhất vào tuổi 13 trở về trước, là một phụ huynh, khi không mang lại cho trẻ cơ hội suy nghĩ, tìm hiểu, có thể bạn sẽ phải rất ân hận! Thế giới ngày nay phát triển nhanh chóng, kho tàng kiến thức là vô hạn, luôn được đổi mới với tốc độ chóng mặt. Blog cá nhân của Ngọc cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Ngọc's Blog chẳng hạn như cach vẽ biểu dô bản dô map chart hay heatmap trong excel, hoc endnote bai 2 sap xep tai lieu tham khao theo tieng anh tieng viet học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status