Người tình bí mật của tổng giám đốc ác ma

Chương 83: Cướp Sắc?



"Vậy khi nãy anh nói gì với cô bé ấy?” Doãn Băng Dao tò mò hỏi.

"Nói là sẽ mua tất cả số hoa của cô bé, để cô bé về nhà sớm một chút" Thẩm Hiên Bạch nói.

Doãn Băng Dao cười cười, anh vẫn là người con trai lương thiện trước đây.

Từ mấy năm trước, cô đã biết, tương lai Thẩm Hiên Bạch sẽ trở thành một người đàn ông tài giỏi xuất sắc.

Hôm nay, anh thật sự trở thành một người đàn ông hoàn mỹ xuất sắc, còn cô đã rơi xuống địa ngục.

"Không ngờ anh nói tiếng Nhật giỏi như vậy"

"Anh còn biết một số ngoại ngữ khác nữa đó"

"Thật sao?"

"Thật mà, anh nói thử cho em nghe nha @%%¥#. . . . . . &. . . . . . **. . . . . . &. . . . . . *&*@@! . . . . . ."

Ngoài tiếng Anh, Thẩm Hiên Bạch còn nói thêm mấy ngoại ngữ khác. Anh nói một tràng, mỗi thứ tiếng đều chỉ duy nhất một câu là "Anh yêu em" nhưng Doãn Băng Dao nghe hoàn toàn không hiểu

***

Trong cái rét lạnh của mùa đông, tiếng đàn piano của Thẩm Hiên Bạch khiến Tokyo cũng trở nên ấp áp hơn.

Doãn Băng Dao hóa trang cho Thẩm Hiên Bạch xong, đứng ở phía sau cánh gà, lén lút nhìn về phía sân khấu.

Anh mặc bộ vest trắng ngồi cạnh một chiếc đàn piano, những ánh đèn flash không ngừng chiếu lên người anh, khiến cả người anh như tỏa ra ánh hào quang, cao quý giống như một vương tử.

"Doãn Băng Dao, cô vào quét dọn phòng hóa trang đi" Vưu Trung Tĩnh vỗ vai cô nói.

"Ừm, tôi vào ngay đây" Doãn Băng Dao thu hồi ánh mắt, xoay người đi về phía phòng hóa trang

Cô biết chuyện quét rọn này không phải công việc của mình, cũng không nằm trong sự quản lý của Vưu Trung Tĩnh. Nhưng cô không muốn tranh luận với cô ta làm gì.

Lặng lẽ lấy chổi quét dọn vệ sinh, Vưu Trung Tĩnh đi theo cô vào phòng hóa trang, ngồi xuống ghế, châm một điếu thuốc.

Cô ta khoang hai tay trước ngực, vừa hút thuốc vừa nhìn Doãn Băng Dao quét dọn vệ sinh.

"Phiền cô nhấc chân lên" Doãn Băng Dao thấy phía dưới chân cô ta có một tờ giấy, lên tiếng.

Vưu Trung Tĩnh gác chân lên bàn trang điểm, dáng vẻ vô cùng kiêu ngao.

Doãn Băng Dao vừa mới quét dọn sạch sẽ một lượt, cô ta liền gẩy tàn thuốc xuống mặt đất, cuối cùng còn ném cả điếu thuốc xuống.

Quét dọn vệ sinh là chuyện nhỏ, cô có thể không so đo tính toán. Nhưng Vưu Trung Tĩnh làm như vậy là cố ý gây khó dễ, cô không thể kiên nhẫn được nữa, liền xoay người đi về phía cô ta, "Quản lý Vưu, cô làm như vậy là có ý gì, tôi không quét nữa"

Vưu Trung Tĩnh cao ngạo hất cằm, tiếp tục châm thuốc, "Được lắm, tôi có lời muốn nói với cô"

"Cô nói đi"

"Cô hãy tránh xa Hiên Bạch ra"

Doãn Băng Dao cười cười, "Đây là chuyện giữa tôi và Hiên Bạch, hình như cô không có tư cách nói tới chuyện này, hơn nữa công việc này là do tôi dựa vào bản lĩnh của mình để làm"

Vưu Trung Tĩnh nhả khói thuốc, nhìn về phía Băng Dao, "Ừm, đúng là việc này tôi không có tư cách để nói tới. Vậy cô hãy nói cho tôi biết, cô còn yêu Hiên Bạch không?"

"Tôi không muốn tiếp tục nhắc tới vấn đề này" Doãn Băng Dao hất mặt, cô không muốn nói nhiều với người phụ nữ này. Cô cũng không quan tâm người khác nhìn cô như thế nào.

"Hôm đó tôi đã nghe thấy hai người nói chuyện, nói cái gì mà muốn chứng minh cô hoàn toàn không còn yêu anh ấy, chỉ coi anh ấy là bạn tốt, nhưng cô biết không? Cô làm như vậy sẽ chỉ càng làm anh ấy đau khổ hơn mà thôi"

"Đau khổ? Hiện tại quan hệ giữa chúng tôi rất tốt, một tình bạn tốt đẹp" Doãn Băng Dao không hiểu ý cô ta.

Vưu Trung Tĩnh liếc cô một cái, cười nhạt.

"Không biết cô thật sự quá đơn thuần hay là đang giả bộ, chẳng lẽ cô không nhận ra trong lòng anh ấy vẫn yêu cô sao? Cô có biết tối nào anh ấy cũng uống đến say, rồi khóc lóc gào thét tên cô không?"

Doãn Băng Dao hơi ngẩn người.

Vưu Trung Tĩnh vứt điếu thuốc xuống, đứng lên, đi tới trước mặt Doãn Băng Dao. Cô ta cao khoảng một mét bảy mấy, hơn nữa đi giày cao gót, đứng trước mặt một người cao một mét sáu tám như Doãn Băng Dao, khí thế áp đảo hơn rất nhiều.

"Tôi mặc kệ cô còn yêu anh ấy hay không, nhưng nếu cô thật sự muốn tốt cho anh ấy, vậy thì đừng có phá hủy sự nghiệp của anh ấy" giọng nói của Vưu Trung Tĩnh, trở nên nhã nhặn hơn.

"Tôi không hiểu cô đang nói gì"

"Tất cả những gì anh ấy có được ngày hôm nay đều không dễ dàng, hơn nữa trên người anh ấy vẫn còn trách nhiệm rất nặng nề, tình cảm của Thẩm Hiên Bạch không thể bị xao động, anh ấy phải luôn luôn kiên cường mạnh mẽ, nhưng từ sau khi cô xuất hiện, anh ấy đã thay đổi rất nhiều...."

Doãn Băng Dao im lặng không lên tiếng, cô thật sự không biết Thẩm Hiên Bạch lại đau khổ vì cô.

"Tôi biết phải làm thế nào rồi...."

"Xem ra cô là một người phụ nữ thông minh, tôi cũng không muốn làm cô khó xử, những điều tôi làm cũng đều là muốn tốt cho Hiên Bạch. Hi vọng cô hiểu"

Vưu Trung Tĩnh nói xong câu đó, liền kiêu ngạo bước chân ra ngoài.

Doãn Băng Dao đứng im tại chỗ, bên tai vẫn còn văng vẳng thấy tiếng đàn piano thánh thót tuyệt vời kia.

Anh là một vị hoàng tử cao ngạo, là một nghệ sĩ piano nổi tiếng.

Đúng vậy, cô không thể phá hủy mọi thứ của anh.

Doãn Băng Dao rời đi trước khi bài biểu diễn của Thẩm Hiên Bạch kết thúc.

Trở về khách sạn, cô cẩn thận suy nghĩ những lời nói của Vưu Trung Tĩnh. Nếu không phải vì Ngự Giao không muốn cô từ bỏ công việc này, cô cũng sẽ rời đi.

Nghĩ đi nghĩ lại, Doãn Băng Dao liền đưa ra quyết định. Vưu Trung Tĩnh nói rất đúng, cô đã không còn yêu Thẩm Hiên Bạch, vậy thì không nên ở lại bên cạnh anh.

Sáng sớm ngày mai, sau khi về nước cô sẽ lập tức viết đơn xin thôi việc.

Một người đàn ông đáng sợ như Ngự Giao, muốn cô tiếp tục làm việc ở đây, chắc chắn là có mục đích nào đó.

Có lẽ một ngày nào đó anh ta sẽ giận chó đánh mèo, trút hết mọi giận dữ lên đầu Thẩm Hiên Bạch

Cô không thể làm liên lụy tới anh.

Cầm áo ngủ chuẩn bị đi tắm, cửa phòng liền vang lên tiếng đập cửa.

Doãn Băng Dao đi ra cửa, cho rằng người gõ cửa là đồng nghiệp hoặc phục vụ phòng không hỏi gì nhiều, liền mở cửa ra.

Cửa vừa mở ra, một bóng đen đột nhiên lao vào, ôm chặt cô vào lòng, hơn nữa còn giữ chặt tay cô đưa lên đỉnh đầu.

"A, cứu mạng" xảy ra tình xuống bất ngờ như vậy, Băng Dao sợ hãi lập tức hét to lên, cô ra sức giẫy giụa, muốn nhìn thấy người đang ôm chặt mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.6 /10 từ 7 lượt.

Powered by So Sanh Nhat

loading...
DMCA.com Protection Status