Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc

Chương 1122: Làm


"Tiểu Nhu!!" Tô Lạc Hoành thấy Tiểu Nhu, chợt cảm thấy vui vẻ, rốt cuộc ở trong nhà này, thấy có một người quen, rất nhiệt tình đứng lên, vừa đi về phía cô, vừa ngoắc, cười nói: "Đến đây, đến đây! Đến ngồi chỗ của tôi!!"

Anh không nói hai lời, người đã đi qua trước nồi canh Long Độn đang nóng hổi, sắp nắm tay Tiểu Nhu!!

Hai mắt Lãnh Mặc Hàn lóe lên, dùng sức móc chân một cái!!

"A..........." Cả người Tô Lạc Hoành chợt ngã, hai tay hai chân thiếu chút nữa nhào vào trong nồi cá mú cực lớn, Lãnh Mặc Hàn chợt đưa tay ra, kéo chặt dây lưng bên hông anh, mạnh mẽ ném anh tới phía sân sau một cái, mặt Tô Lạc Hoành gần như gần sát trong nồi canh Long Độn nóng cuồn cuộn, hoảng sợ đến thiếu chút nữa tròng mắt rớt ra, cả người lại bị người chợt lôi kéo, thân thể ầm ngã phía sau, dưới cái nhìn chòng chọc của mọi người, ngã trước cây nhãn long trăm năm, ôi chao, ôi chao tay chống hông của mình, vẻ mặt đau khổ kêu to: "Eo của tôi!! Eo của tôi!!"

Mọi người nhìn mất hồn một phen!!

Vẻ mặt Lãnh Mặc Hàn cũng bình tĩnh, nhìn Tô Lạc Hoành, rất tốt bụng nói: “Tại sao không cẩn thận như vậy? Nếu không, thiếu chút nữa cậu cũng hầm canh Long Độn!"

"Anh......" Tô Lạc Hoành một tay chống người, trừng mắt về phía Lãnh Mặc Hàn, tức giận nghiến răng, biết anh cố ý!!

Lãnh Mặc Hàn nghiêng mặt sang bên, nhắc mí mắt, nhìn nồi canh Long Độn, không lên tiếng.

Tiểu Nhu một mình đứng ở trong sân, nhìn Tô Lạc Hoành thiếu chút nữa té ngã, lập tức sững sờ mất hồn......

"Tiểu Nhu!! Mau tới đây!! ngồi chung với quản lý và cấp trên của con một chút! Khách đều tới lâu như vậy, cũng không xuống, không có lễ phép!!" Chu Trường Dũng tiếp tục cắt cá, chuẩn bị làm tiệc cá, để người trong thôn đến thưởng thức.

"Vâng, vâng, vâng!" Tiểu Nhu nghe xong, liền vội vàng đi tới, mở to mắt, thấy Lãnh Mặc Hàn mặc áo sơ mi trắng và quần tây đen, bình tĩnh ngồi ở trước ghế mây, hơi cúi đầu, im lặng không lên tiếng, nét mặt của cô hơi ngượng ngùng, trái tim đập thình thịch, không khỏi cảm thấy một chút khó thở, khẽ cắn môi dưới, không biết nên làm sao, nhưng bước chân có chút trôi nổi vẫn đi về bên kia đi......

Lãnh Mặc Hàn ngồi ở bên cạnh ghế mây, hơi khom người, đôi tay đan nhau, không lên tiếng.

Tiêu Đồng ngồi ở một bên, liếc mắt nhìn Tiểu Nhu, lại nhìn Lãnh Mặc Hàn một cái, liền xê dịch vị trí mình ngồi trước bên Lãnh Mặc Hàn sang bên, vỗ vỗ vị trí ghế mây ở giữa hai người, cười nói: “Mau!! Tiểu Nhu mau tới ngồi nơi này! Hôm nay cha mẹ của cô quá khách sáo, mang đồ ra thật tốt chiêu đãi chúng tôi!"

"Vâng......" Tiểu Nhu nghe vậy, vội vàng đi tới, có chút xấu hổ nhìn Lãnh Mặc Hàn một cái, lúc này mới nhẹ nhàng ngồi ở bên cạnh anh, chợt cảm thấy vóc người cứng rắn bên cạnh, phà tới khí nóng mãnh liệt đầy hấp dẫn, mặt của cô lại đỏ lên.

Hai tròng mắt Lãnh Mặc Hàn mang theo ánh sáng vui sướng thoáng qua trong chốc.

Chu Trường Dũng vừa nấu canh Long Độn, vừa nhìn nét mặt con gái, hai mắt nhíu lại.

"Tiểu Nhu!" Tiêu Đồng thật sự rất kích động, đến gần Tiểu Nhu, hai tay nắm cánh tay của cô, bật cười nói: "Cô thật sự là không đụng tôi thì không biết hàng!! Cha của cô lại chính là Chu tiên sinh! Thật sự làm chúng tôi cũng giật mình! Bình thường thật nhìn không ra! Cô thật sự quá vô danh rồi!"

"Không có gì, không có gì!!" Tiểu Nhu vội vàng xoay người nhìn Tiêu Đồng, nhanh chóng giải thích nói: "Tôi..... Nhà chúng tôi cũng chỉ đủ loại đồ ăn, đủ loại khoai tây, không có gì!!"

Lãnh Mặc Hàn nghe nói như vậy, nhàn nhạt cúi đầu mỉm cười.

"Tiểu Nhu!" Ông già trong thôn, nhìn thấy lúc Tiểu Nhu đi ra đột nhiên xấu hổ như vậy, liền trêu chọc cô nói: "Lúc nảy chúng tôi ở nhà, nghe được cha của cháu làm Kim Ngọc Mãn Đường, còn tưởng rằng cháu đưa bạn trai về cho cha của cháu nhìn! Cháu hãy thành thật nói xem, có phải trong mấy anh em ở đây có người vừa ý hay không? Chuyện này dễ thôi! Chú bác làm chủ cho cháu! Ai dám từ chối con gái của ông Chu hả?"

Lời này vừa nói ra, mọi người cất tiếng cười to một trận, công nhân đang hái nho đứng ở trong vườn cũng không nhịn được cười.

Mặt của Tiểu Nhu thoạt đỏ, ngồi ở một bên, vội vàng nhìn mọi người, xua xua tay, căng thẳng nói: "Không có, không có, không có! Bọn họ đều là cấp trên và đồng nghiệp cháu kính trọng! Không phải như thế! Mọi người không nên nói đùa!"

Những ông già kia cũng đều cười to!!

Trương Hoa ngồi ở một bên, cũng thật thà cười rộ lên, vừa lật tới lật lui canh cá thơm nồng, vừa cười nói: "Nói thật, cha vợ, mẹ vợ của tôi rất tốt, hai người đối xử với tôi như con trai ruột, đối với tôi và con gái không khác biệt lắm, ngay cả người trong thôn có thể thấp hơn một chút, nhưng là người một nhà cũng hòa thuận đoàn kết. Trong viện nghiên cứu của tôi có mấy bạn học, tới nhà gặp qua Tiểu Nhu, đều nói thích, cũng không biết của cô ấy như thế nào......"

Hai mắt Lãnh Mặc Hàn lóe lên, trên mặt hơi lộ ra vẻ nặng nề.

"Anh rể!" Tiểu Nhu lập tức đỏ mặt nhìn anh rể, cố ý tức giận nói: "Đừng trêu chọc em."

"Đây là sự thực......" Trương Hoa cười nhìn về phía nồi canh cá sắp sôi, vừa để cho công nhân đi chuẩn bị tô, còn phải để cho bọn họ cắt thịt dê ra từng miếng, vừa nói: "Nhưng bọn họ tới nơi này rất nhiều lần cũng không có thấy cô mặc váy xinh đẹp như vậy! Hôm nay là thế nào?"

"Anh rể!!" Tiểu Nhu mắc cỡ lập tức cúi đầu, không dám nói lời nào.

Ha ha ha ha ha ha! Mấy ông già trong thôn tất cả đều cười ầm ĩ.

Lãnh Mặc Hàn ngồi ở một bên, cũng không nhịn được cúi đầu cười, lúc cử động cánh tay, tiếp xúc được một chút dịu dàng và ấm áp từ cánh tay cô gái, càng thoải mái khó hiểu....

Lâm Phượng Kiều xách cái băng ngồi, ngồi ở một bên, nhìn con gái xấu hổ như vậy, cũng bật cười nói: "Được rồi, được rồi!! Mọi người đừng trêu chọc nó, con bé này nhát gan, có thể là thấy đồng nghiệp tới, không muốn thất lễ! Nhà chúng tôi vốn cũng không phải là người quá giàu có, lạc hậu một chút, không có kiến thức! Tiểu Nhu mau mau đứng lên! Chuẩn bị múc canh cho đồng nghiệp!"

"Ồ ồ ồ!" Lúc này Tiểu Nhu vội vã đứng lên, chuẩn bị giúp mẹ múc canh!!

Lúc này Chu Trường Dũng, cũng nhìn công nhân làm tiệc cá, liền nói Lâm Phượng Kiều mời các người già có tiếng tăm tới thưởng thức, rất nhiều công nhân lại lục tục thoải mái vào bàn, các gia đình mang tới thức ăn ngon và trái cây cũng từ từ đưa lên, ly rượu Kim Ngọc Mãn Đường rốt cuộc hoàn toàn được phát huy, mùi thơm nhân sâm ngàn năm, hết sức nồng nặc bay ra......

"Ai muốn cùng Chu Trường Dũng tôi làm bạn bè!! Làm ăn!! Nhất định phải qua cửa ải Kim Ngọc Mãn Đường!!" Lúc Chu Trường Dũng gọi mọi người già trẻ lớn bé trong thôn tới ngồi, lập tức cầm một ly rượu nho như máu, ngẩng mặt hào phóng cao hứng cười nói: "Nhưng hôm nay cấp trên của Tiểu Nhu khó được tới nhà chúng tôi, bình thường hết sức chăm sóc Tiểu Nhu!! Nói chuyện làm ăn hay không, chúng tôi cũng muốn mời bọn họ làm!!! Mặc kệ là say một ngày hay một năm, lão Chu tôi phục vụ!!!!"

"Tốt!!" Mọi người người trong thôn, rối rít đứng lên, vỗ tay nở nụ cười, vui vẻ kêu lên!!!

Đám người Lâm Sở Nhai đã đói bụng đến không chịu nổi, mới vừa muốn đứng lên, nhào về phía một bàn đầy món ăn ngon, nghe nói như vậy, cũng lập tức ngây người, mở trừng hai mắt, mất hồn nhìn Chu Trường Dũng, thậm đã chí quên tòa "Kim Tự Tháp" này rồi!!

Lãnh Mặc Hàn cũng đứng ở một bên, im lặng không lên tiếng......

"Làm thế nào?" Mặc dù Tô Lạc Hoành thường vào quán bar, nhưng mắt nhìn thấy tòa Kim Tự Tháp này, cũng có chút thất kinh hồn vía, không biết rượu này rốt cuộc bao nhiêu độ, sợ uống chết, nói chuyện gì buôn bán? Anh hoảng sợ đến lại gần Lãnh Mặc Hàn, căng thẳng nói khẽ: "Nghĩ cách!"

"Nghĩ cái gì cách? Tôi không uống rượu vang trắng...... Vừa uống gục ngay, nếu tôi say, ai trông cá sấu cho mọi người?" Hôm nay Lãnh Mặc Hàn phải giữ vững bình tĩnh, quyết định bán anh em.

"Anh......" Tô Lạc Hoành lập tức xoay người, trợn to hai mắt, nhìn anh!!

"Đến đây!" Chu Trường Dũng bắt được Tào Anh Kiệt trước, vươn tay lấy ly rượu thứ nhất trên đỉnh tháp, cười rộ lên nhìn anh, nói: "Vị Phó tổng này tới làm trước ly thứ nhất! Chúng ta cùng nhau làm!"

"Ha ha ha......" Tào Anh Kiệt nghe nói như vậy, miễn cưỡng lúng túng cười ha ha hai tiếng, nhìn khuôn mặt quân phiệt của Chu Trường Dũng, thật nhiệt tình, hai mắt trừng giống như khí thế mới vừa "Đồ Long", anh lập tức không biết nên làm sao, chỉ liếc mắt về phía mấy người Tô Lạc Hoành một cái, nhìn nét mặt bọn họ không thể ra sức, cũng biết mình sống không lâu rồi, đành phải chấp nhận, chậm rãi thò tay tiếp nhận ly Ngọc Dương Chi, liếc mắt nhìn dịch rượu vàng óng ánh bên trong, thở ra một hơi, mặc dù không biết bên trong thế nào, vẫn ôm may mắn trong lòng, nhíu mày một cái, không nói hai lời liền nhận lấy cái ly, ngẩng mặt uống vào một hơi, lập tức cảm giác chếnh choáng như bị lửa đốt, thiếu chút nữa làm cho dạ dày và cổ họng của mình cùng cháy thành cục máu!!!! Lập tức, dạ dày như bị người thọc mấy chục cây dao, đầu giống như trúng gió, xông máu, trợn trừng hai mắt, đập mạnh một cái, thiếu chút nữa ngất đi....

"Ôi...." Trần Mạn Hồng lập tức căng thẳng vịn chồng, gấp gáp gọi: "Anh làm sao vậy?"

Chu Trường Dũng mới vừa muốn cúi đầu uống rượu, lại nâng ly thấy cả người Tào Anh Kiệt lắc lư trái, phải, con ngươi trợn to, muốn ngất đi, ông liền bật cười một trận, hào sảng nói đùa: ‘Này!! Phó tổng!! Tửu lượng này làm buôn bán không được đâu...!! Bình thường chúng tôi tán gẫu buôn bán, làm bạn bè, không có dưới 30 ly, không bàn! Tửu lượng này còn phải luyện một chút! Cái này cũng chỉ 70 độ mà thôi!!"

70 độ!!!!

Tào Anh Kiệt nghe nói như vậy, trên mặt lập tức chảy mồ hôi, cổ họng cay đau đến nói không ra lời, hai mắt trợn lên, cảm giác dịch rượu trong bụng giống như rắn bò, như bị lửa đốt, nóng rực và cảm thấy khó chịu, chui thẳng lên tim, anh cảm giác khó chịu che miệng, nhanh chóng nhào tới trong vườn nho phun ra...... Trần Mạn Hồng đau lòng cho chồng, vội vàng xoay người chạy về phía vườn nho, vỗ sau lưng của anh, gấp gáp gọi: "Chồng, anh không sao chứ?"

"Thứ vô dụng!!" Tô Lạc Hoành đứng ở một bên, nhìn Tào Anh Kiệt tức giận kêu lên: "Một tên đàn ông, mới uống một ly rượu đã say thành ra như vậy!! Làm thế nào nói chuyện làm ăn!?"

"Đúng vậy!!" Lâm Sở Nhai cũng vỗ bàn đứng lên, vẻ mặt oán giận nhìn dáng vẻ Tào Anh Kiệt cuộn người nôn mửa, cũng hết sức chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Bình thường bảo cậu luyện tửu lượng nhiều vào, nhất định không nghe!!"

Trái tim!! Ầm!! Ầm!! Ầm!! Ầm!! Như bị Thượng Đế cầm búa lớn, tức giận từng búa gõ vào trong trái tim!!!

Lâm Sở Nhai và Tô Lạc Hoành xoay người nhìn Tào Anh Kiệt nôn như vậy, mặt của bọn họ lộ ra căng thẳng và sợ hãi, hoảng sợ đến nuốt nước bọt!!

"Đúng vậy!!" Chu Trường Dũng lại cảm thấy vui vẻ nâng ly, muốn đi về phía Lãnh Mặc Hàn......

Tiểu Nhu ngăn phía trước, nhìn cha căng thẳng nói: “Cha! Không được! Hôm quaanh ấy mới bị thương, hôm nay không thể uống rượu mạnh như vậy!"

Lãnh Mặc Hàn vừa đứng ở một bên, cười như không cười, nhưng vẫn không dám lên tiếng......

"Ồ!! Được, được, được, tốt!" Chu Trường Dũng không nói hai lời liền xoay người, hào sảng nâng ly, nở nụ cười đi về phía Tô Lạc Hoành và Lâm Sở Nhai......

Tô Lạc Hoành và Lâm Sở Nhai xoay người ôm nhau, nhìn Chu Trường Dũng, dáng người quân phiệt tục tằng đi tới mình, hai mắt trừng to........
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán, nhân sự hay văn phòng thì sẽ rất cần kiến thức về excel. Một số các file excel mẫu, những thức excel cơ bản và nâng cao từ trang excel kế toán chẳng hạn như quy luat 80 20 va bieu do pareto trong excel, tinh tien luong lam them gio lam vao ban dem bang excel moi nhat chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.