Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc

Chương 1240: Có vấn đề


Editor: Thùy Trang Nguyễn

Tám giờ tối qua!!

Phòng bệnh trong bệnh viện, nước mưa theo gió táp vào trên cửa sổ sát đất, vang lên những tiếng kêu tí tách.

Lãnh Mặc Hàn mặc áo sơ mi màu đen cùng quần tây cùng màu, vẻ mặt bộc lộ thâm trầm yên lặng, ngồi trên chiếc ghế sô pha, nhận lấy phần tư liệu cuối cùng lấy từ cục cảnh sát từ Trương Thục Dao, đem toàn bộ mở ra hiện lên ba chiếc máy tính trước mặt. Những hình ảnh vụ án phóng hóa liền hiện lên, còn có một thân ảnh màu trắng như u hồn kỳ quái hiện lên.

Uyển Thanh sắc mặt tái nhợt tiều tụy ngồi trên xe lăn, trên tay cũng cầm một phần tư liệu của vụ án phóng hỏa năm đó, nhìn kỹ hình ảnh trên tấm hình. Trương Thục Dao lại trầm mặc đem những hình ảnh phát sinh ở đại sảnh cùng thang máy trước mấy tiếng đồng hồ toàn bộ bày ra, một bên bày ra một bên sâu xa nói: “Tra như vậy không phải rất khó khăn hay sao? Năm đó người ra vào thang máy khách sạn thời điểm đó rất đông!”

Uyển Thanh mỉm cười, nhàn nhạt nhìn Trương Thục Dao nói: “Cô chưa từng nghe qua chuyện như thế này sao? Đã từng có một bà lão tiễn cháu nội mình ra xe đi xa, nhưng khi bà lão tiễn cháu mình đến cửa xe thì nhìn thấy người ngồi trên xe, đột nhiên bà lão lôi cháu mình không cho lên xe! Một bên lôi một bên khóc!”

“Đó là vì sao?” Trương Thục Dao kỳ quái nhìn về phía Uyển Thanh hỏi.

Uyển Thanh mỉm cười nhìn Trương Thục Dao nói: “Theo suy luận, là thông qua sự đơn giản mới đến phức tạp, hay là phức tạp nhưng lại cực kỳ đơn giản, lại có lẽ... Ở giả thiết vấn đề trên, bố trí nhiều kết quả thay vào! Đây là thế giới thứ ba! Thế giới thứ ba tràn ngập thời gian, lo lắng, thậm chí rất nhiều chuyện không dự tính được phát sinh! Giống như câu chuyện bà lão này, bà ấy nói nhìn thấy người trên xe, mỗi người sắc mặt đều yên lặng, ấn đường gần như biến thành màu đen, bà liền cảm thấy bất an mạnh mẽ! Cho nên bà ngăn cản không cho cháu trai lên xe, quả nhiên! Một thời gian ngắn sau khi xe chạy ra khỏi sân ga liền nổ tung!”

“Thật sự a?” Trương Thục Dao nhìn về phía Uyển Thanh, cơ hồ kinh ngạc kêu lên.

Uyển Thanh mỉm cười nhìn về phía Trương Thục Dao, nói: “Đúng! Cho nên, dự cảm sẽ cùng với trực giác! Đến từ kinh nghiệm trong cuộc sống, đến từ chính những chuyện phát sinh trước! Chỉ cần cô tinh tế lưu ý, cô sẽ phát hiện người bình thường rất nhiều lạc thú không thể phát hiện! Giống như mục đích của chúng ta hôm nay, chính là dùng dự cảm, cũng chính là trực giác để nhận biết, cảm thấy Đường Chí Long không thể nào là thủ phạm phóng hỏa! Tại sao vậy chứ? Bởi vì hai ngày này tôi vẫn không ngừng điều tra Đường Chí Long từ lúc trước lúc ông ấy tiến vào ngục giam, thậm chí còn lấy trộm ảnh chụp ở trong ngục! Tôi phát hiện ra một bí mật rất thú vị!”

“Bí mật gì?” Trương Thục Dao nhanh chóng nhìn về phía Uyển Thanh, hỏi!

Uyển Thanh hơi di chuyển thân thể, cầm tập tài liệu cùng những hình ảnh của vụ án phóng hỏa của Đường Chí Long mà mình điều tra, chậm rãi nói; “Cảnh sát làm việc nói chứng cứ! Chúng ta đúng ra nói chính là logic, nhân tính, dự cảm, trực giác! Càng không chân thực, lại càng chân thực! Tôi làm một chút điều tra Đường Chí Long, phát hiện từ khi bắt đầu làm việc đến mấy chục năm sau, ông ấy mắc lỗi chỉ chiếm tám phần trăm!! Cô nghĩ xem, một người mắc lỗi chỉ có tám phần trăm, ông ấy nhất định là một người cẩn thận, hơn nữa là một người thông minh cơ trí!! Đây là kết quả thứ nhất! Thứ hai!! Lúc ông ấy nhậm chức chủ tịch tập đoàn Hoàn Cầu, xử lý hơn mười hai chuyện cơ hồ đều là những vấn đề khó khăn của khách sạn, bao gồm cả sự việc vào năm 1890 khách hàng trúng độc thực phẩm tại khách sạn! Ông ấy cơ hồ gặp nguy không loạn, xử lý vô cùng chu toàn thỏa đáng! Thảo nào tổng giám đốc Trang không tin chủ tịch Đường là thủ phạm phóng hỏa, ngay cả tôi bây giờ cũng không tin! Vì sao? Bởi vì một người lâm nguy mà không sợ hãi như vậy, tuyệt đối sẽ không giống như lời cảnh sát, bị kích thích vì chuyện gì mà mắc phải sai lầm lớn như vậy!”

“Vậy kết quả thứ ba!” Trương Thục Dao nhìn về phía Uyển Thanh, cảm giác được thần kinh chính mình cơ hồ đều phấn chấn, liền vội vàng hỏi.

Uyển Thanh nhìn về phía Trương Thục Dao mỉm cười nói: “Kết quả thứ ba lại càng thú vị!! Cô phải hiểu được, một tội phạm giết người, ở lần đầu giết người xong đều giả vờ như rất áy náy, cuộc đời của hắn liền trở nên nao núng, sợ hãi, kinh hoàng, bất an, tiều tụy!! Nếu như hắn là có khoái cảm, như vậy hắn liền run rẩy, hai tròng mắt sáng chói kích thích, tiếp theo đó là mâu thuẫn, chấn động!!”

Trương Thục Dao nghe lời này, nhanh chóng nói: “Điều này cũng nói không chính xác!! Nếu như hắn giết người xong, khả năng tâm đã như tro nguội, không có khí lực, cảm thấy sống không ý nghĩa, hắn liền yên lặng, yên lặng vô cùng!”

“Thông minh!” Uyển Thanh mỉm cười nhìn về phía Trương Thục Dao, nói: “Cho nên mặc kệ là hắn áy náy, hắn là khoái cảm, hắn là yên lặng, đều tuyệt đối sẽ không giống như Đường Chí Long! Cô nhìn tư thái ông ấy tiến vào ngục giam xem!! Ông ấy yên lặng, yên lặng vô cùng, thậm chí không có bất kì một gợn sóng nào!! Thế nhưng người tâm đã như tro nguội, hai con mắt sẽ không có khả năng bình tĩnh như vậy! Tâm tính của ông ấy thậm chí không có một chút bất công nào! Tựa hồ đối với tất cả điều mình làm, không hề oán trách! Không hề hối hận!! Đương nhiên, đây là trực giác suy nghĩ, không phù hợp tính logic! Như vậy chúng ta nhìn thấy hành vi khi ông ấy tiến vào ngục giam! Sau khi ông ấy đi vào ngục giam, con người cũng không có vì vậy mà làm mất đi phong độ cùng phẩm đức của mình! Thời gian ông ấy vừa mới tiến vào ngục giam, những đánh giá đều phi thường tốt, thường thường như có như không trợ giúp một số phạm nhân khác, thậm chí thỉnh thoảng biểu hiện ra ngoài một số tài năng, còn được ngục trưởng tán thưởng cùng chiếu cố! Cô suy nghĩ xem, một người phụ trách, cẩn thận, tôn trọng sinh mệnh con người, giết đồng nghiệp ngày đêm ở chung thì phản ứng của ông ấy có bình thường như vậy hay không? Có lẽ ông ấy có thể nói, cho dù là sát nhân cũng sẽ không mất đi bản tính!! Nhưng là các người đều hiểu, một người làm một chuyện lại hoàn thành yên lặng, phải cần một điểm giảm xóc mới có thể trở về yên lặng!! Có vài người cần một giờ, có vài người cần mấy tiếng đồng hồ, có vài người... Thậm chí cần một đời!! Nhưng tuyệt đối! Sẽ không! Ở sự việc trên, cơ hồ hoàn toàn không có điểm giảm xóc! Xử lý sự tình còn có thể hoàn chỉnh như thế, bình tĩnh phụ trách! Điều này chỉ có một cách giải thích, đó chính là ông ấy bị oan! Hơn nữa ông ấy còn rõ ràng chân tướng sự việc! Trong lòng ông ấy không thẹn!”

Mỹ Linh cùng Thanh Bình ngồi trước máy vi tính, cũng vô cùng khác thường xoay người nghe!!

“Ý của cô là...” Trương Thục Dao híp mắt, nhìn Uyển Thanh nói: “Chủ tịch Đường biết rõ ràng chân tướng vụ án phóng hỏa! Chuyện này có lẽ cùng ông ấy không có quan hệ, thế nhưng ông ấy lại không nói ra lý do!?”

“Có thể!” Uyển Thanh mỉm cười nhìn Trương Thục Dao nói.

“Vậy chúng ta sẽ dựa vào phương hướng này đi thăm dò lý do?” Trương Thục Dao nhanh chóng nói.

Uyển Thanh trực tiếp nhìn Trương Thục Dao mỉm cười nói: “Một chuyện phát sinh! Không có khả năng do một kết quả!! Nó là do nhiều kết quả hợp thành!”

“Lời này tôi không hiểu!” Trương Thục Dao trực tiếp cười nói.

Uyển Thanh mỉm cười nói: “Cô bước đi không cẩn thận vấp ngã! Vậy cô cho là không có mắt là được sao?”

Phốc! Thanh Bình cùng Mỹ Linh nhịn cười không được!!

Trương Thục Dao ánh mắt sáng lên, nghĩ ngợi mới nhìn về hướng Uyển Thanh cũng nhịn không được bật cười nói: “Ai, cô lại mắng khéo tôi?”

Uyển Thanh kìm lòng không được mỉm cười nhìn Trương Thục Dao nói: “Bởi vì dựa theo ông ấy nói như vậy, đáp án cơ hồ sẽ phải miêu tả sinh động! Sự tình không có đơn giản như vậy! Cô suy nghĩ một chút, cô ngã một cái, thất thần là một chuyện, nhưng ít nhất cũng muốn đổ lỗi cho điều kiện vật chất, tỷ như một chiếc cây dây thừng! Một khối cá! Một cái hố!? Còn phải phối hợp với lúc cô ngã xuống đang thất thần, nghĩ ngợi lung tung! Một cước này đạp xuống, mới có thể rơi thành, phải không?

Trương Thục Dao gật đầu.

“Như vậy!” Uyển Thanh trực tiếp nhìn về phía Trương Thục Dao mỉm cười nói: “Dẫn đến ngã cũng đã có thật nhiều lý do! Tỷ như cô thất thần, thất thần cái gì! Nghĩ cái gì mà không cẩn thận như vậy? Đây là thứ nhất! Thứ nhị, sợi dây này ai giăng? Khối đá ai bày ra? Hố này ai đào? Có phải hay không lại sinh ra rất nhiều lý do! Vụ án phóng hỏa này có khả năng là do một người gây ra, cũng có thể là do nhiều người gây ra! Nó thậm chí có khả năng cùng con người không có quan hệ, chỉ là điều kiện vật chất dẫn đến vấn đề!”

Trương Thục Dao nghĩ ngợi, liền nhìn về hướng Uyển Thanh cười rộ lên nói; “Ai! Cô nói như vậy, cùng với lúc chưa nói, không có gì khác nhau a!”

“Tại sao lại không có khác nhau?” Uyển Thanh nhìn về phía Trương Thục Dao mỉm cười nói: “Cô cho là suy luận, chính là ngồi ở chỗ này, uống chén trà, đơn giản suy nghĩ một chút là đủ rồi!? Chúng ta cần thời gian, điều kiện, vật chất đi xác minh chuyện này, đem chuyện này lý giải một cách có logic và hoàn chỉnh!! Vụ án bản thân, liền là một đầu mối truy nguyên tố lưu!! Thế nhưng ít nhất, kết quả điều tra hai ngày này của tôi đã nói rõ chủ tịch Đường có thể bị oan!! Có mục tiêu rồi, chúng ta liền có điểm xuất phát!! Ít nhất so với không có manh mối khá hơn nhiều!”

“Tôi có nghi vấn!” Thanh Bình xoay người nhìn Uyển Thanh nói: “Cô nhắc tới ý kiến của mình! Như vậy... Đầu mối ở cục cảnh sát cô không suy nghĩ qua hay sao?”

“Tôi tạm thời không suy nghĩ!” Uyển Thanh nhìn về phía Thanh Bình nhanh chóng nói.

“Vì sao?” Thanh Bình nhìn về phía Uyển Thanh hỏi!

“Vì mục đích của chúng ta và mục đích của bọ họ trái ngược nhau! Tôi tạm thời sẽ không suy nghĩ những đầu mối đó, để tránh ảnh hưởng suy luận cùng phán đoán của tôi! Chỉ có khi chính tôi không rõ ràng, có lẽ tôi sẽ mượn bằng chứng của bọn họ!” Uyển Thanh nói thẳng.

Thanh Bình nghe xong, gật đầu.

Lãnh Mặc Hàn vẫn ngồi trên sô pha không lên tiếng, chỉ là thật sâu nhìn kỹ phần văn kiện trước mặt, nội dung văn kiện hiện lên chân tướng sự việc mà Đường Chí Long nói ra ở cục cảnh sát.

Trương Thục Dao nhìn về phía Lãnh Mặc Hàn, trực tiếp tò mò hỏi; “Phó tổng Lãnh... Anh vẫn không lên tiếng, vì sao a?”

Uyển Thanh cũng chậm rãi quay đầu, nhìn về phía anh trai của mình.

Lãnh Mặc Hàn nhìn về phía văn kiện trước mặt, sâu xa nói: “Căn cứ chính xác chủ tịch Đường nhận tội, có vấn đề!”

“Vấn đề gì?” Uyển Thanh nhìn về phía anh trai hỏi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như chay bat huong co thuc su la dieu dang lo, luu lai ngay meo danh bay mun leo hieu qua me nao cung nen biet de tri nhanh cho be sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.