Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc

Chương 1282: Đại kết cục (22)


Editor:Thanh Vũ

Lưu hoa uyển.

Cuối thu sương mù dần dần dày, khói xanh chậm rãi theo dòng suối bay lên, cánh hoa màu hồng phấn vẫn như cũ ôn nhu bay xuống.

Đường Khả Hinh mặc váy ngắn Chanel màu trắng trân châu, đứng kề sát ở hộp giấy trên cửa, nhìn về phía nam tử trước mặt, mặt bộc lộ ngọt ngào mà ngượng ngùng tươi cười, nói: “Chúng ta nên đi ra ngoài. Dự đoán mọi người đều đang tìm chúng ta.”

“Để anh nhìn kỹ em, sau khi ra ngoài, phải sau mười tiếng đồng hồ nữa mới thấy được......” Trang Hạo Nhiên ôm chặt bên hông mảnh khảnh của Đường Khả Hinh, hai tay hết sức không an phận, đem tưởng niệm tách ra gần một tháng cuộn trào mãnh liệt, kích tình sớm đã hình thành dâng trào, khó mà có thể cưỡng lại.

Đường Khả Hinh chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía nam tử trước mặt, hai tròng mắt nóng cháy mà ý loạn tình mê, lòng của cô khẽ nhúc nhích, cũng chậm rãi vươn tay, nhẹ kéo cổ của anh, cũng như vậy khó kiềm chế mà ngọt ngào mà cười.

Lúc này, “Hồ điệp phi phi” kia xoay tròn mà đèn lồng vẫn như cũ chậm rãi đung đưa, dường như có thể nghe thấy thanh âm hồ điệp phác cánh “Róc rách“.

Trang Hạo Nhiên nhìn về phía vị hôn thê kia e thẹn mà mỹ lệ tươi cười, dường như cảm giác hồ điệp phác cánh bay, anh hơi cảm tính cười, mới thâm trầm khàn khàn hỏi: “Em biết hiệu ứng hồ điệp là cái gì không?”

“Là cái gì?” Đường Khả Hinh mở to mắt, ôn nhu nhìn về phía nam nhân trước mặt.

Trang Hạo Nhiên mỉm cười, khắc sâu hơn nói: “Nghiên cứu từng cho thấy, một con bướm sôngvực Amazon, thỉnh thoảng vỗ cánh, lại khiến cho bang Tếch-xát Mỹ một hồi long quyển phong, hiệu ứng này nói rõ, một điểm gió yếu ớt, là có thể khiến cho cực đại sôi trào. Em chính là hồ điệp của anh, mang theo trận gió kia, mang tất cả toàn bộ thế giới của anh, anh cam tâm tình nguyện phục tùng.”

Đường Khả Hinh nghe lời này, trong lòng khẽ động, cô kìm lòng không được ngẩng đầu, trừng lớn hai tròng mắt mộng ảo, nhìn về phía nam tử trước mặt.

Trang Hạo Nhiên kích động sôi trào nói xong câu đó, thật sâu nhìn về phía nữ hài trước mặt, chỉ cần tiếp xúc thế giới của cô, liền vô pháp muốn lấy nhiều hơn, anh trong nháy mắt lại nhiệt liệt cúi mặt, nồng nhiệt hôn đôi môi ngọt ngào của cô, trong nháy mắt tùy ý để nhiệt khí giống như hồ điệp bay ra, mới khẩn cầu nói: “Khả Hinh... Lại bồi anh một hồi... Anh xác thực không kiềm chế được...”

“A...”

Bên trong phòng truyền đến thanh âm động tình như vậy, hai thân ảnh bên trong cánh cửa, nặng nề thiếp cùng một chỗ.

Lúc này, mưa giống như được vị ngọt được thượng đế rầm rập hạ xuống, ngoài phòng chuối tây cây lại bị vặn bung ra, lộ ra cánh hoa phấn hồng, bị lá chuối trận trận xoa.

Một trận tiếng cười đinh linh mà mà ngọt ngào truyền đến.

Tiêu Đồng lúc này, theo lời phân phó của Tưởng Vĩ Quốc, nhanh chóng đi về phía Lưu hoa uyển bên này, vừa đi vừa nhìn các nơi sương phòng, lão đại rốt cuộc đang ở nơi nào?

Cô vừa đạp giày cao gót, đạp sàn gỗ cọ cọ tác vang, vừa nghi hoặc thất thần đi về phía trước, lại nhìn thấy thiên sảnh phía trước thưa thớt cánh hoa phấn hồng, có một nữ nhân viên tạp vụ, mặc áo sơ mi trắng cùng váy ngắn màu màu đen mặt mắc cỡ đỏ ửng xoay người đi nhanh về phía bên này...

“Ai, có nhìn thấy Tổng giám đốc Trang không?” Tiêu Đồng nhanh chóng gọi nữ hài trước mặt lại.

Nữ hài dừng bước lại, mặt mắc cỡ càng đỏ bừng, lại cắn chặt môi dưới, xấu hổ, ấp a ấp úng hơi vươn tay ra, chỉ về sương phòng phía trước nói; “Có... Hình như... Ở... Ở phía trước...”

Tiêu Đồng nhìn về phía bộ dáng kỳ quái của cô, nghi ngờ cười, hỏi: “Cô thế nào lại?”

“Không có việc gì không có việc gì, cô cứ đi đi!” Nhân viên tạp vụ vội vàng cuống quít chạy đi.

Tiêu Đồng kỳ quái xoay người, nhìn về phía tấm lưng kia cua cô gái, lại bật cười mới tiếp tục cất bước đi về phía trước.

Đường Khả Hinh chậm rãi ngẩng đầu, nhiệt liệt nhìn về phía nam tử trước mặt.

Tiêu Đồng nhanh chóng đi về phía trước, rốt cuộc ở sương phòng cuối cùng, nhìn thấy bên trong có ánh đèn, thậm chí có thể nhìn thấy bóng dáng nam sĩ mị lực kề sát cùng một chỗ, cô thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười, trực tiếp đi tới, đều quên cấp bậc lễ nghĩa đẩy cửa ra, kêu lên: “Lão đại!”

Cửa, phịch một tiếng mở!!

Cô hơi kinh ngạc đứng ở ngoài cửa, có chút dọa, có chút lúng túng nhìn về phía bên trong.

Đường Khả Hinh mắc cỡ mặt đỏ bừng đứng ở bên cạnh đèn lồng “Hồ điệp phi phi” khẽ kéo dây lưng rơi trên bờ vai, ẩn ẩn nhịn một chút, rất xấu hổ liếc mắt nhìn Tiêu Đồng, không có ý tứ nói nữa...

Trang Hạo Nhiên cũng mặc áo sơ mi trắng cùng âu phục màu lam đậm, đứng ở gần nhất cạnh cửa sương phòng hơi nghiêng người cầm lên bánh ngọt gạo nếp trên bàn trà cổ bỏ vào trong miệng, vừa ăn bánh ngọt kia, vừa mút đầu ngón tay thon dài mà mang vị ngọt, mới nhìn về phía Tiêu Đồng vẻ mặt thâm trầm cùng trách cứ nói: “Thư ký của tôi vì sao cũng không biết gõ cửa lại tự ý vào phòng?”

Đường Khả Hinh nghe lời này, thoáng cái xoay người, rõ ràng mang theo vài phần thần tình cùng oán trách, nhìn về phía Trang Hạo Nhiên.

Tiêu Đồng đảo mắt kìm lòng không được bật cười nói: “Dù sao thư ký của anh không phải chỉ có một mình tôi, muốn trừng phạt liền cùng nhau trừng phạt! Khắp thiên hạ đều không tìm hai người đâu! Hai chủ tịch đang rất tức giận! Mau ra đi!”

Cô nói cho hết lời, trước liền tùy ý liếc mắt nhìn hai kiện áo khoác nam nữ đặt ở trên sô pha, lại phốc thanh cười, trước một bước trầm mặc rời đi.

Đường Khả Hinh nhất thời đỏ bừng mặt, nhìn về phía Trang Hạo Nhiên giậm chân xấu hổ sốt ruột nói: “Thật là mất thể diện!! Bị người thấy như vậy!”

“Ném cái gì mặt mũi, sau này chúng ta sẽ càng ân ái...” Trang Hạo Nhiên tức khắc vươn tay, lại muốn nhẹ chạm vào Đường Khả Hinh.

“Không muốn! Đi ra thôi!” Đường Khả Hinh mặt xấu hổ đến đỏ bừng, vội vàng cầm lên áo khác Chanel tuyết trắng, theo Tiêu Đồng đi thẳng ra bên ngoài...

“Ai!” Trang Hạo Nhiên muốn vươn tay kêu to nữ hài trước mặt.

Đường Khả Hinh cũng đã nhanh chóng đi ra ngoài.

“.........” Trang Hạo Nhiên dừng ở giấy hộp ngoài cửa, nhìn về phía bộ dáng e thẹn kia của Đường Khả Hinh rất nhanh đi về phía trước, thật đáng yêu, anh không khỏi một trận bật cười, theo cảm xúc dâng trào chưa xong, ngón tay anh lại nhẹ nhàng cầm lấy bánh hoa quế bỏ vào trong miệng, cảm thấy mùi vị thật ngọt...

Bên ngoài Thúy Trúc hiên!

Tưởng Vĩ Quốc cùng Trang Tĩnh Vũ, còn có Trương ủy viên, Tô Triệu Thần, Đường Chí Long, rốt cuộc nhìn thấy Tiêu Đồng cùng Đường Khả Hinh vừa nói vừa cười cất bước đi đến, đây đó cùng nhau xấu hổ hài lòng cười...

“Ầy” Tô Linh nhìn về phía khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng kia của Đường Khả Hinh, cố ý pha trò nói: “Chị còn tưởng rằng Khả Hinh của chúng ta cùng Tổng giám đốc Trang lén lút trốn đi cùng một chỗ, nguyên lai không phải a?”

Lúc Đường Khả Hinh cất bước đi về phía trước, nghe thấy lời này của Tô Linh, cô lập tức mắc cỡ mặt đỏ bừng, nhanh chóng đi tới bên cạnh cha mình, rất lúng túng cúi đầu nhỏ giọng nói: “Đâu có...”

Đường Chí Long nhìn về phía bộ dáng xấu hổ kia của nữ nhi, liền nhịn không được vươn tay nhẹ ôm lấy nữ nhi.

“Tổng giám đốc Trang đâu?” Tưởng Vĩ Quốc, Trương ủy viên cùng Đường Chí Long đứng cùng một chỗ, liền lại trực tiếp hỏi.

“Tới tới!” Trong nháy mắt thân ảnh mị lực của Trang Hạo Nhiên xuất hiện ở trên hội trường Du Long, anh vừa cười vừa hơi cao giọng nói; “Con còn tưởng rằng mấy vị trưởng bối có chuyện nói không hết, chuẩn bị lại đến sảnh chính của khách sạn chính tụ họp!”

“Nói bậy!” Tô Linh trước liếc mắt xem xét Đường Khả Hinh một cái, mới lại nhịn không được cười rộ lên nói: “Tổng giám đốc Trang liền giả bộ hồ đồ! Thực theo gọi tới, cậu và Khả Hinh nhà của chúng ta vừa đi đâu?!”

Lời này vừa ra, tất cả mọi người đều cười rộ lên.

Đường Khả Hinh càng mắc cỡ trốn trong lòng phụ thân, không dám ngẩng đầu.

Tưởng Thiên Lỗi cùng Tô Thụy Kỳ đứng ở một bên, nhìn về phía bộ dáng xấu hổ cùng ngọt ngào của cô như vậy, không khỏi mỉm cười.

Trang Hạo Nhiên tức khắc hết sức xin lỗi đi tới trước mặt các trưởng bối, tôn kính có lễ nói; “Xin lỗi, mấy vị trưởng bối, con xác thực thất thố!”

“Ai cũng có thời gian sức lực dồi dào, ta có thể hiểu được...” Trương ủy viên một chút cũng không khách khí vạch trần anh, sau đó mới xoay người đi về phía trước, Tô Triệu Thần cũng cười ha ha, tâm tình mọi người cũng thập phần khoái trá đi về phía trước.

Nhã Tuệ tức khắc đi tới trước mặt Khả Hinh, vươn tay nhẹ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, cũng cố ý đùa cô, nhỏ giọng lén lút nói: “Em vừa đi đâu? Mọi người đều đang đợi em, đều nói hai người các ngươi bỏ trốn!”

“Đi!” Đường Khả Hinh lại đỏ mặt, kìm lòng không được ngẩng đầu, nhìn Trang Hạo Nhiên phía trước.

Lúc Trang Hạo Nhiên cùng Trương ủy viên đi về phía trước, cũng tình không khỏi xoay người, liếc mắt nhìn Đường Khả Hinh một cái, cũng mỉm cười.

Đường Khả Hinh tâm tức khắc dường như đường mềm ra, cười đến e thẹn như hoa.

“Nhìn hai người đi!” Nhã Tuệ cố ý nhìn bộ dáng như vậy của cô, vừa muốn nói điểm gì, đột nhiên cảm giác ngực một trận buồn nôn, cô kìm lòng không được vươn tay che miệng lại, cố nén cảm giác khó chịu này, tùy ý nuốt dịch vị trở lại.

“Nhã Tuệ, chị làm sao vậy?” Đường Khả Hinh nhìn về phía bộ dáng này của cô, tức khắc kinh hoảng nâng thân thể của cô, khẩn trương kêu lên!!

Lời này vừa ra, mọi người đều quay lại nhìn, mà lúc này hai người Trang Hạo Nhiên và Trương ủy viên đã lên xe, anh cũng liếc mắt nhìn vị hôn thê bên kia, mới cùng Tưởng Thiên Lỗi cùng nhau tươi cười hướng về hai nhân vật cao nhất, nói một ít lời cảm kích khách khí.

Trương ủy viên ngồi ở ghế sau, sắc mặt lạnh lùng ngẩng đầu, nhìn nói với Trang Hạo Nhiên: “Hôn lễ lần này, hai nhà Tưởng Trang các người nhất định phải xử lý thật tốt! Không thể để chậm trễ chút nào với Khả Hinh, nếu như ta phát hiện nơi đó có cái gì không chu toàn, ta tuyệt đối không buông tha cậu!”

“Vâng!” Trang Hạo Nhiên tưc khắc tươi cười nói.

Tô Triệu Thần ngồi ở một xe con khác, nhìn về phía đám người Tưởng Thiên Lỗi mỉm cười nói; “Được rồi, các ngươi đều trở về đi, hôm nay khó có được một ngày tụ họp như vậy, thân thể Chí Long không tốt, các ngươi hãy phái thầy thuốc gia đình, chiếu cố thật tốt cho ông ấy. Đêm nay vất vả các ngươi rồi.”

“Vâng!” Tưởng Thiên Lỗi tức khắc mỉm cười gật đầu.

Hai chiếc xe con chí tôn rốt cuộc chậm rãi lái đi, mà những khách quý khác cũng nhao nhao bắt đầu ngồi lên xe của mình, cũng trầm mặc rời đi... Tô Thụy Kỳ lái xe của mình về nhà, lúc chuẩn bị lên xe lại nắm chắc chìa khóa, xoay người nhìn về phía Đường Khả Hinh vẫn như cũ thật lo lắng cho thân thể Nhã Tuệ có chút không thoải mái, liền quan tâm hỏi: “Lưu tiểu thư đã xảy ra chuyện gì?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như chua vet thuong long, quay ve ket noi voi thuc tai rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.