Người vợ bí mật

Chương 51


Lúc Nghiêm Hạo đến công ty đã hơn mười giờ, buổi sáng anh đưa Mễ Giai đi bệnh viện, xác nhận Mễ Giai đã có thai khoảng ba mươi lăm ngày, nói cách khác không bao lâu nữa anh cũng sắp được làm cha, nghĩ tới đó khóe miệng Nghiêm Hạo lại gợi lên ý cười không thể che giấu.

Thư kí có chút kinh ngạc nhìn Nghiêm Hạo, bình thường anh luôn mang nét mặt lạnh lùng, không nói cười tùy tiện, hỉ nộ ái ố đều được che giấu rất tốt, nhưng hôm nay lại tươi cười đi vào công ty, anh cũng rất ít khi đến muộn. Thoáng nhìn thấy tập báo cáo khi nãy Bạch Lâm để trên bàn, lúc Nghiêm Hạo mở cửa phòng thư kí liền vội vàng lên tiếng, “À. . Nghiêm tổng, đây là báo cáo trưởng phòng Bạch vừa đưa tới”.

Nghiêm Hạo tiện tay nhận lấy, xoay người vào văn phòng.

Sau khi Nghiêm Hạo vừa vào, thư kí nhớ Diêu Mẫn trước khi đi có dặn khi nào anh đến công ty thì gọi điện cho cô ta, lập tức xoay người gọi điện nội bộ cho Diêu Mẫn, sau đó cung kính mang lịch trình đã được sắp xếp trong ngày hôm nay vào cho Nghiêm Hạo xem.

Nghiêm Hạo lười nhác ngồi sau bàn làm việc, áo sơ mi màu lam thẫm để phanh hai khuy cổ, tay áo xắn lên một chút, chăm chú xem lịch trình hôm nay thư kí vừa đưa vào.

Diêu Mẫn quy củ gõ cửa, đi vào, cúi chào, “Nghiêm tổng”.

Nghiêm Hạo ngẩng đầu, nhìn cô ta hỏi, “Có chuyện gì?”.

Đem một phần bản kế hoạch đã chuẩn bị tốt trước đó trình lên cho anh, “Đây là bản kế hoạch mà anh muốn”.

Nghiêm Hạo gật đầu nhận lấy, thấy cô ta chưa định đi ra ngoài thì nhíu mày, “Còn có chuyện gì sao?”.

“Buổi sáng. . . Trên báo nói. . . Anh đã kết hôn?”. Diêu Mẫn ấp úng hỏi.

Nghiêm Hạo nhìn cô ta, chờ cô ta nói tiếp.

“Haha, em. . Em muốn nói là, bây giờ báo chí lá cải chỉ lo kiếm lợi nhuận, những chuyện vô căn cứ cũng có thể viết ra, cho nên em nghĩ chúng ta phải chăng nên chèn ép một chút, bằng không lời đồn nhanh chóng lan rộng, đến lúc đó sẽ không hay lắm”. Diêu Mẫn cười gượng.

Thu hồi ánh mắt đang nhìn cô ta, khóe miệng Nghiêm Hạo xẹt qua ý cười khó phát hiện, lạnh nhạt mở miệng, “Không cần, đó là sự thật, mặc kệ bọn họ đi”.

Sự thật? Diêu Mẫn kinh ngạc há hốc miệng, hồi lâu mới tìm lại được giọng nói, “Anh. . . Anh thật sự đã kết hôn?”.

Nghiêm Hạo thờ ơ nhìn cô ta, gật đầu khẳng định.

“Sao. . . Làm sao có thể, rõ ràng hai người mới quen nhau chưa được bao lâu, hơn nữa ngày nào anh cũng đi làm, đâu có thời gian”. Diêu Mẫn có phần kích động, cô không thể tin chuyện này là thật, chuyện này đối với cô quá bất ngờ, không có cách nào chấp nhận.

Nghiêm Hạo lạnh lùng lườm cô ta, đối với biểu hiện thái quá của cô ta chỉ thờ ơ, nhìn cô ta lạnh nhạt mở miệng hỏi ngược lại, “Cô nghĩ mọi chuyện tôi làm đều phải xin phép cô?”.

“Nhưng, nhưng vì sao lại là cô ta?”. Không phủ nhận Mễ Giai khá cao, nhưng cô cũng cao không kém, thậm chí so với cô ta cô còn xinh đẹp hơn, hơn nữa về năng lực làm việc cô tuyệt đối giúp được cho anh rất nhiều, còn Mễ Giai chẳng qua chỉ là một thư kí quèn, sao có thể so với cô. Nếu người đó là Mạc Liên Huyên thì cô còn có thể chấp nhận, dù sao hai người cũng môn đăng hộ đối, quan hệ thông gia kiểu thương mại cũng không có gì chê trách, nhưng vì sao cứ phải là Mễ Giai, cô không cam tâm.

“Diêu Mẫn”. Nghiêm Hạo không vui nhìn cô ta, biểu cảm nghiêm túc.

Diêu Mẫn bĩu môi, “Hai người, hai người kết hôn khi nào, dựa theo lượng công việc mấy tháng gần đây, anh căn bản là không thể dành thời gian cho chuyện đó mới phải”.

Nghiêm Hạo nhìn cô ta đáp, “Chúng tôi đã kết hôn hơn ba năm”.

“Ba, hơn ba năm?”. Diêu Mẫn trừng lớn mắt, không thể chấp nhận, “Lúc trước anh chia tay em là vì cô ta?”.

Nghiêm Hạo nhìn cô ta không nói gì, xem như thừa nhận.

“Em kém cô ta ở điểm nào, vì sao là cô ta mà không phải em, lúc trước rõ ràng chúng ta còn ở cùng nhau”. Diêu Mẫn nhìn anh, đau khổ hỏi lại.

“Tôi nghĩ, chuyện giữa chúng ta hẳn là không phù hợp với từ ‘chia tay’, hơn nữa tôi cũng cảm thấy tôi đã nói rất rõ về mối quan hệ lúc bấy giờ giữa tôi và cô”. Nghiêm Hạo dựa vào ghế, giống như muốn nhắc nhở cô ta.

Diêu Mẫn đương nhiên là nhớ, ngay từ đầu Nghiêm Hạo đã nói với cô anh chỉ cần một bạn giường, không có tình cảm, nhưng cô không cam lòng.

“Nhưng em. . .”. Diêu Mẫn còn muốn nói thêm, Nghiêm Hạo đã vô tình cùng cô ta nói lại chuyện này, vội ngắt lời, “Thôi đi, hiện tại đang trong giờ làm việc, đừng bàn luận đề tài nhàm chán này ở đây nữa”.

“Em. . . .”. Diêu Mẫn vẫn không cam lòng nhưng cũng biết điều ngậm miệng.

Nghiêm Hạo nhìn cô ta một lát, sau đó lại nói chuyện công việc, “Về sau không cần sắp xếp tiệc xã giao, trong khoảng thời gian này tôi không tăng ca buổi tối”.

“Em đã biết”. Diêu Mẫn không nhìn anh, buồn bã đáp.

“Được rồi, nếu không có việc gì nữa thì cô ra ngoài trước đi”. Nghiêm Hạo không nhìn cô ta, trực tiếp hạ lệnh tiễn khách.

Diêu Mẫn nắm chặt hai tay, vẻ mặt uất ức xoay người đi ra ngoài.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thien vipassana thien 1 gio, bai hat len tren chua dung ngu guc thich thien xuan 2 những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.