Người yêu kết hôn 1 tặng 1: Giám đốc xin vui lòng ký nhận!

Chương 143: Người đàn ông đang yêu nồng cháy thực sự đáng sợ mà!


Editor: Wave Literature

Trong thư phòng, Mục Diệc Thần ngồi trước bàn làm việc, mà cau mày.

Để đến đón Lạc Thần Hi, hắn đã bỏ lại một đống lớn công việc chưa có xử lý xong.

Nhưng mà, hắn lại không để tâm đến những thứ văn kiện này, mà vẫn đang suy nghĩ đến chuyện vừa nãy ở trên xe.

Người phụ nữ này thật sự không biết phân biệt nặng nhẹ quá rồi!

Có phải đã quên bản thân mình là ai, quên ai mới là người đàn ông của cô ấy rồi sao hả!

Thịnh Dục chỉ tiện tay sang một cái Weibo mà bình luận, cũng khiến cô ấy cảm kích thành như thế sao?

Cô ấy coi ông xã của mình là người chết rồi hay sao hả?

Mục Diệc Thần càng nghĩ càng giận, lão quản gia đến bảo hắn đi ăn cơm, còn bị hắn nhịn không được đuổi đi.

Đang lúc này, chuông điện thoại di động vang lên.

"Chuyện gì hả? Nói mau!"

Đối phương bị giọng điệu giận dữ của hắn làm sợ hết hồn, chần chừ một lúc, mới cẩn thận từng chút một mà nói: "Mục đại thiếu à, tôi là Dư Khắc Cần của Bảo Sỹ đây. Mạo muội quấy rầy cậu một chút nhé, lúc trước cậu có bảo tôi, muốn tôi đăng Weibo làm sáng tỏ giúp cho Lạc tiểu thư, xin hỏi, bây giờ có thể đăng hay chưa?"

Mục Diệc Thần vốn để ông ta nghe lệnh rồi mới đăng, nhưng, Dư Khắc Cần đợi mấy tiếng rồi, mắt thấy sắp đến nửa đêm, sợ lỡ việc, nên mới gọi điện thoại đến.

Nghe nói như thế, tâm tình của Mục Diệc Thần càng thêm tức giận.

"Đăng cái gì mà đăng chứ? Thịnh Dục đã giúp cô ta làm sáng tỏ rồi, còn cần tôi phải nhiều chuyện hay sao hả?"

Lời nói này tràn ngập mùi thuốc súng.

Dư Khắc Cần là một người đã thành tinh rồi, dường như thấy trong lời nói phảng phất chút gì đó không hề bình thường, nhanh chóng nói, "Được rồi, tốt thôi, tôi hiểu rồi, vậy tôi sẽ không đăng nữa.

Tôi cúp…"

"Chờ đã!" Mục Diệc Thần bỗng nhiên mở miệng, môi mỏng phun ra một câu, "Đăng cho tôi! Lập tức đăng đi!"

Hắn muốn cho người phụ nữ kia biết, sức ảnh hưởng của Thịnh Dục vốn không đáng để nhắc đến ở đây!

"À... dạ, dạ..."

Mồ hôi lạnh trên trán của Dư Khắc Cần đều xuất hiện, ngay cả một giây đồng hồ cũng không để trễ, lập tức cúi đầu đăng Weibo.

Người đàn ông đang yêu nồng cháy thực sự đáng sợ mà!

Không trêu chọc nổi, không trêu chọc nổi mà!

"Cốc cốc cốc!"

Cửa phòng bị người khác gõ vang lên.

Mục Diệc Thần không nhịn được nói: "Tôi nói rồi, đừng làm phiền tôi!"

"À..."

Lạc Thần Hi do dự một chút, có chút không dám đi vào.

Nhưng tưởng tượng đến việc Mục Diệc Thần vì đi đón cô mà chưa ăn tối, thì cô vẫn mở miệng nói:

"Mục đại thiếu à, Trần quản gia nói anh chưa ăn tối nữa, tôi đến đưa cơm tối cho anh nè. Tôi biết anh bận rộn công việc, nhưng, không thể không ăn cơm tối nha? Tôi biết thư phòng là nơi cấm địa, nên như thế này đi, tôi mang cơm tối vào, thì lập tức đi ngay, anh xem…"

"Làm sao còn nói nhiều như vậy nữa hả? Muốn vào thì đi vào đi!"

"A?!"

Lạc Thần Hi sửng sốt một giây, mới ý thức được, Mục Diệc Thần đã đồng ý cho cô bước vào

Cô nhanh chóng đẩy cửa ra, nhẹ nhàng bước, đi vào bên trong.

Thư phòng của Mục Diệc Thần so với trong tưởng tượng của tôi còn to hơn, gần như chiếm một nửa không gian của lầu hai rồi.

Ngoại trừ khu vực làm việc bên ngoài, thì còn có một phòng hội nghị có thể chứa được bảy, tám người, hơn nữa, có một bức tường với màn hình LCD, sử dụng cho việc mở video hội nghị quốc tế.

Lạc Thần Hi nhìn lướt qua, thì không nhìn thêm nữa, mà trực tiếp đi đến chỗ người đàn ông người phía sau bàn làm việc.

"Những thức ăn này mới nấu xong đấy, vẫn còn rất nóng! Anh nhanh chóng ăn đi, sau khi ăn no thì lại làm việc tiếp. Vậy tôi để ở chỗ này nhé…"

Cô đem khay để lên bàn, xoay người muốn rời đi.

"Đứng lại!" Thanh âm trầm thấp của Mục Diệc Thần truyền đến từ phía sau lưng của cô, "Làm sao vậy hả, bỏ xuống như thế, có chút phép tắc nào hay không hả?"

"Anh nói ai không có phép tắc hả?" Lạc Thần Hi suýt chút nữa nhịn không được mà tức giận.

Người đàn ông này sao không nói được câu nào êm tai hết vậy hả? Muốn cùng cô đối đầu với nhau đúng không?

Cô bỏ đồ ăn xuống, còn không phải vì thư phòng là nơi cấm địa của hắn hay sao?

Cô tự giác biết điều đến mức như thế rồi, thì hắn còn tức giận gì nữa chứ? Còn không hiểu nữa hay sao!

Mục Diệc Thần ngước mắt nhìn cô một cái, ghét bỏ đẩy khay cơm sang một bên, "Đây là món gì vậy chứ, cũng mang cho tôi ăn sao? Hoàn toàn không muốn ăn một chút nào cả, mang đi đi!"

"Anh đang làm cái gì vậy hả? Đây rõ ràng đều là món anh thích ăn mà? Anh còn có chỗ nào không hài lòng nữa hả?" Lạc Thần Hi cau mày.

Mục Diệc Thần nhíu mày.

Người phụ nữ nhỏ này còn biết hắn thích ăn cái gì hay sao?

Tâm tình của hắn trong nháy mắt thay đổi, nhưng giọng điệu vẫn ghét bỏ như trước, "Ngày hôm nay không muốn ăn cái này."

"Vậy anh muốn ăn cái gì?"

"Hừm, thì là... cá sốt chua ngọt!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.5 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như khẩu nghiệp, le phat va y hoc Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.