Người yêu ơi đi nào

Chương 22: Lão đạo sĩ lợi hại


Ban đêm, toàn bộ mười vị đạo sĩ đều lui vào hậu viện phía bắc của Quan Thiên Uyển, cũng không biết làm cái gì, cả đêm không thấy một bóng người.

Từ khi Quan Thiên Uyển khánh thành, Phàn Thiếu Hoàng cũng siêng năng hơn. Nhưng hắn vẫn cứ đi quá giang, mỗi lần cương thi mắt xanh trở về đều nhân tiện mang luôn hắn tới đây.

Một đám cương thi đều không hiểu vì sao mấy vị đạo sĩ này lại ở cùng chúng nó? Đạo sĩ kết thù với cương thi đã lâu, cả hai đều không vừa mắt lẫn nhau. Chỉ là chúng nó sợ Phàn Thiếu Hoàng, lại vướng phải cương thi mắt xanh không nói gì, nên không đụng chạm nhau ra mặt mà thôi.

Duy chỉ có cương thi mắt đỏ lúc trước thường bị đạo sĩ truy bắt, khó tránh khỏi ghi hận trong lòng, thường âm thầm trộn cát vào trong cháo của bọn họ, thỉnh thoảng vứt sâu vào trong quần áo của mấy tên đạo sĩ….

Tháng năm là lúc thi cuối kì của Thúy Vi Sơn, vẫn do chưởng môn Phàn Phục Thanh đích thân chủ trì. Theo quy tắc trước kia của Thúy Vi Sơn, nếu ai đứng đầu kỳ thi sẽ là người kế nhiệm chức chưởng môn đời sau. Nhưng hiện tại đệ tử của Thúy Vi Sơn đều im thin thít ---- lúc này chính là lúc Nhị sư huynh đánh Đại sư huynh.

Bọn họ rất bình tĩnh nhìn Đại sư huynh bị Nhị sư huynh đánh cho một trận tơi bời.

Cương thi mắt xanh theo phía sau Phàn Thiếu Hoàng. Bọn họ đợi đến khi các đệ tử tỷ thí xong xuôi mới ra tay, thường thường người cuối cùng có thể giao thủ với Phàn Thiếu Hoàng cũng chỉ có Phàn Thiếu Cảnh. Đương nhiên, Phàn Thiếu Cảnh vẫn không thoát khỏi số phận bị đánh tả tơi.

Đến khi Phàn Phục Thanh ra tay ngăn cản, Phàn Thiếu Cảnh đã xứng với bốn chữ răng rơi đầy đất. Gân xanh trên trán Phàn Phục Thanh nổi lên, biểu tình này giống hệt Phàn Thiếu Hoàng: “Đi quỳ trước mặt Tổ Sư gia, không nghĩ ra mình sai ở chỗ nào, không được đứng lên!”

Phàn Thiếu Hoàng quỳ gối trước bài vị Tổ Sư. Hắn cũng không hề có ý nghĩ biết lỗi: “Con có điểm nào thua kém Phàn Thiếu Cảnh? Lúc so chiêu, hắn đâu phải là đối thủ của con? Con mới là con trai ruột của cha, vì sao cha luôn thiên vị hắn?”

“Đó là bởi vì nó xuống tay nhân từ, mà con, con ra nhiều chiêu ác độc! Chúng ta là người tu đạo, lấy nhân từ làm gốc. Đạo pháp con ngộ ra nhiều như vậy, tại sao lại không hiểu đạo lý này ! Con….Thật sự là muốn chọc tức chết ta !” Sắc mặt Phàn Phục Thanh xanh mét, toàn thân run rẩy. Phàn Thiếu Cảnh đứng bên cạnh vội vàng đưa trà đến, giúp ông hạ hỏa. Sau một lúc lâu, rốt cuộc ông lại mở miệng: “Thiếu Cảnh, con là đại sư huynh cũng không nên quá dung túng nó, canh giữ nó cho ta!”

Phàn Phục Thanh thờ ơ nhìn đứa con quỳ gối trước bài vị: “Ngày thường không ngộ ra đạo lý này, hôm nay ở trước mặt Tổ Sư gia, hãy cẩn thận suy nghĩ đi!”

Dứt lời, ông phẩy tay áo bỏ đi. Phàn Thiếu Cảnh không dám nghịch ý ông, thấp giọng nói: “Dạ, sư tôn.”

Lão đầu vừa đi, vẻ mặt Phàn Thiếu Hoàng càng thối hơn. Các đệ tử Thúy Vi Sơn đều tinh ranh như khỉ. Ai cũng biết Nhị Sư Huynh xấu tính, nên chẳng ai muốn dính vào chuyện xúi quẩy này, lập tức đều lén lút chuồn mất.

Phàn Thiếu Cảnh không đi. Đã nhiều năm trôi qua, mỗi lần đến kì thi cuối năm đều kết thúc bằng việc Sư đệ quỳ trước Tổ Sư gia. Hắn cũng quỳ xuống đệm cối, nói thành khẩn: “Thiếu Hoàng, huynh cũng không có ý muốn so đo với đệ, vì sao đã nhiều năm như vậy, đệ vẫn coi huynh là kẻ thù? Tốt xấu gì chúng ta cũng là huynh đệ một phái…”

Cuộc trò chuyện lần này cũng bị ngắt lời như vô số lần trước: “Ai là huynh đệ với mi? Cút !”

Tất cả đạo quán mới mở đều có đồng đạo đến đây luận đạo đấu pháp. Nói trắng ra thì, chính là đá quán.

Khi đó người tu hành có tinh thần chính nghĩa mãnh liệt, vừa nói đến Cửu Đầu Thần Điểu, liền nghi ngờ có thể là Quỷ Xa. Nhưng Quỷ Xa hút hồn phách với xác thối rữa mà sống, từ lâu đã không còn là Thần Điểu. Nên cũng có khá nhiều cao nhân đến đây nhìn xem thật ra là gì.

Trước kia vài lần có người đến đây đều bị Phàn Thiếu Hoàng đánh chạy mất dép ---- Đạo pháp hắn dùng vốn là chính tông, hơn nữa một người bình thường trong đạo môn cũng không tiếp được quá mấy chiêu của hắn. Tài nghệ không bằng người, kẻ bị thua đương nhiên không còn lời nào để nói.

Mà lần này thì nguy rồi ---- có người đến đá quá, nhưng Phàn Thiếu Hoàng vẫn còn quỳ trước bài vị ở Thúy Vi Sơn !

Tuy rằng mấy tên đạo sĩ trong đạo quán là tâm phúc của Phàn Thiếu Hoàng. Nhưng cùng lắm là đồ đệ lớp sau. Nhưng người chân chính có thực lực như hắn cũng không thể nào trốn cha mình đi ra ngoài để thần không biết quỷ không hay được.

Vì vậy khi cường địch khiêu khích, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt.

Tiểu đạo sĩ nhanh chóng bị đánh tan nát. Kẻ gây hấn nói không kiên nhẫn: “Gọi Cống Hề Chân Nhân của các ngươi ra gặp ta. Tại sao đánh cả buổi vẫn chỉ có vài con chó nhỏ thế này….”

Vốn đá quán có quy định bất thành văn thế này. Quán chủ luôn ỷ vào thân phận, không chịu dễ dàng động thủ với người tới đây. Vì thế, xuất hiện trước tiên đều là chó nhỏ chưa mọc răng sữa, từ từ thả chó dữ, sau cùng mới là chủ nhân của chó.

Hắn lại không biết hiện tại ở Quan Thiên Uyển này đều là chó nhỏ…

Một đường đánh thẳng vào điện, răng của tiểu đạo sĩ đã rơi đầy đất, bọn cương thi cũng mặc kệ ---- tiếp đến sẽ đánh tới Xảo nhi. Nhưng mà cử ai ra tay đây?

Thân là cương thi, nội tâm vẫn có chút e sợ đạo sĩ. Chuyện này không liên quan gì đến năng lực, giống như con mèo nhỏ vừa sinh ra không thể cắn chết con chuột, nhưng con chuột vẫn cứ sợ con mèo.

Một đám cương thi thương lượng một lát, cuối cùng quyết định ---- Quỷ Xa ra tay! Vì Quỷ Xa là vật sống, không sợ bọn đạo sĩ. Đương nhiên nguyên nhân chủ yếu vẫn là bởi vì chúng nó cảm thấy Quỷ Xa có chín cái đầu nhưng cũng chỉ coi là một, đánh nhau rất có lợi.

Nói về đaọ sĩ kia sau khi thúc giục tiến vào điện, toàn bộ ánh sáng đều tối sầm lại, bên trong yên tĩnh giống như không có vật gì. Lúc này hắn mới cảm thấy bình thường hơn nhiều, xem ra cao nhân của Quan Thiên Uyển ở trong này rồi?

Cứ nghĩ như vậy, hai tay hắn ôm quyền tràn đầy khí khái nói với bên trong: “Bần đạo Phất Hiểu Chân Nhân…”

Không ngờ vừa mới mở lời, đột nhiên một trận gió mạnh táp thẳng vào mặt. Thân thủ hắn hắn cũng nhanh, lập tức che mặt lại. Lúc này Quỷ Xa chiếm ưu thế bay đến, chín cái mỏ như mưa rơi xuống ---- trong nháy mắt chín cái đầu từ bốn phương tám hướng mổ hắn thành trăm hoa đua nở.

“Mẹ kiếp!” Dù là vị Phất Hiểu Chân Nhân này kiềm chế rất tốt, cũng không nhịn được chửi ầm lên. Hắn cũng biết Quỷ Xa này sợ ánh sáng, lập tức nhóm lên hộp diêm, Quỷ Xa hét lên, bỏ trốn mất dạng.

Bọn cương thi trong chỗ tối thấy Quỷ Xa bỏ chạy, vậy mà cũng được sao?

Nhìn một lát, được, chúng ta lên đi!

Bị đạo sĩ ứp hiếp ngần ấy năm, nếu nói không có oán hận cũng sẽ không ai tin. Lần này rốt cuộc cũng có cơ hội để trút giận, một đám cương thi đều rất hưng phấn, lập tức xắn tay áo đồng loạt xông lên.

Phất Hiểu Chân Nhân khó khăn lắm mới châm được quẹt diêm dọa Quỷ Xa chạy mất, làm sao ngờ tới nơi này lại còn ẩn náu nhiều cương thi như vậy. Mượn ánh sáng còn chưa thấy rõ hình dáng này, một cái nồi đất bằng nắm tay xuyên qua ánh sang của quẹt diêm yếu ớt, dần dần khuếch đại trước mắt hắn, cuối cùng đập thẳng vào mặt hắn.

Có kẻ dẫn đầu, toàn bộ cương thi đều vô cùng thoải mái. Sau đó lại tuôn ra một trận quyền cước. Phất Hiểu Chân Nhân đáng thương chưa hề nhìn thấy khuôn mặt của cương thi, trước mắt lại bị cho thêm một đấm….

Cứ bị đánh như vậy đến nửa canh giờ, cuối cùng Phất Hiểu Chân Nhân đã không còn nhúc nhích. Xảo nhi nghe được tiếng động, từ nhà gỗ nhỏ chạy đến. Cô quát lên một tiếng, tất cả cương thi đều dừng tay. Chúng nhìn nhau, sau đó lại bắt đầu chỉ trỏ, líu ríu. Nếu như có người phiên dịch tới đây, cũng chỉ có thể nói một câu: “Hmm, mày xong rồi, mày đánh chết lão đạo sĩ rồi.”

Tranh cãi ầm ĩ một hồi, cuối cùng đám cương thi cũng có một nhận định chung ---- Lão đạo sĩ lợi hại như vậy, làm sao có thể bị chúng ta đánh chết chứ? Ừ, nhất định là Quỷ Xa mổ chết, nó có chin cái đầu mà ! Đúng đúng, chính là như vậy!

Chúng nó càng nghĩ càng cảm thấy có đạo lý, liền đặt lão đạo sĩ xuống, gào rú lên xong bỏ chạy mất. Động tác đó cực nhanh, Xảo Nhi chẳng bắt được tên nào, tức giận đến mức giậm chân.

Sau việc này, cương thi mắt xanh cảm thấy Quan Thiên Uyển không an toàn, bất cứ lúc nào đồ chơi của nó cũng có thể bị trộm đi. Nó muốn giấu Xảo nhi, khổ nỗi không tìm được nơi thích hợp.

Nó sống chung với Phàn Thiếu Hoàng một thời gian, cũng thông minh hơn một chút. Mặc dù lần này người của Phàn Thiếu Hoàng ở lại Quan Thiên Uyển để giúp việc, trên thực tế hắn mang theo mười người bọn họ là để khống chế cương thi.

Cho nên mặc dù đồ đệ Thúy Vi Sơn ở Quan Thiên Uyển có hơn chục người, bất ngờ gặp phải Phất Hiểu chân nhân đánh vào cửa cũng không thể đánh trả.

Cứ như vậy, nó cũng có thể đoán được chút ít suy nghĩ của Phàn Thiếu Hoàng ---- Phàn Thiếu Hoàng mượn hương hỏa vô chủ nơi này, nhân tiện khống chế Xảo Nhi. Chỉ cần khống chế Xảo nhi chẳng khác nào đã khống chế chính nó, vậy bất cứ lúc nào hắn cũng đều có thể sử dụng đội cương thi này.

Nó biết rõ cũng không nói ra. Một ngày kia, nó theo Phàn Thiếu Hoàng học cách viết tên của chính mình, cương quyết dạy cho Xảo nhi. Xảo nhi còn tưởng rằng là điễn văn, cho đến khi nó khoa tay múa chân vài lần, mới biết được đó là tên của nó, nó muốn cô biết tên của nó.

Biết việc này, Phàn Thiếu Hoàng liền ở lại Quan Thiên uyển vài ngày. Hắn sợ môn phái Phất Hiểu chân nhân lại tìm tới cửa hỏi tội. Nhưng thật lâu bên Phất Hiểu chân nhân cũng chưa có động tĩnh gì, xem ra hắn cũng không báo hành tung của mình cho sư môn.

Đêm hôm nay, Quỷ Xa lén lút mổ cương thi mắt xanh ở trong quan tài dậy. Cương thi mắt xanh nghi ngờ theo sát nó nhảy vào chỗ ở của Phàn Thiếu Hoàng.

Việc rình coi khẳng định là Quỷ Xa vẫn thường làm. Nó dùng mỏ dài nhỏ sắc nhọn chậm rãi chọc thủng giấy cửa sổ. Động tác quen thuộc đến mức cho dù là cương thi mắt xanh cũng không hề nghe được chút tiếng động nào. Cương thi mắt xanh nhìn xuyên qua lỗ nhỏ trên cửa sổ vào trong, chỉ thấy trong phòng bày một trận pháp xung quanh đầy đèn sen. Trong trận pháp rõ ràng là đặt thi thể của Phất hiểu chân nhân.

Phàn Thiếu Hoàng ngồi ở chỗ mắt trận. Mơ hồ có thể thấy được làn khói trắng ngưng tụ trên người của Phất Hiểu Chân nhân, lại giống như bị một sức mạnh lôi kéo, chậm rãi nhập vào trong cơ thể Phàn Thiếu Hoàng.

Cương thi mắt xanh nghiêng đầu nhìn một hồi, cuối cùng Quỷ Xa mổ nó, giục nó rời đi. Theo một đường trở ra Quan Thiên Uyển, tới bờ cát Quỷ Xa mới ngượng ngùng mở miệng, ý là: “Ngươi giúp ta hỏi một chút, hắn ăn xong chân nguyên của Phất Hiểu có thể đưa xác cho ta không?”

Quỷ Xa không dám nói trực tiếp với Phàn Thiếu Hoàng, vì nói ra thì cũng thật là mất mặt, dù sao thi thể của người trong đạo môn cũng rất thơm ngon.

Cương thi mắt xanh lại không quan tâm đến việc này, chỉ hỏi lại nó: “Hắn ăn chân nguyên của đạo sĩ kia?”

Chín cái miệng của Quỷ Xa đều đã chảy nước miếng: “Vậy cũng không phải, đó là Nhiếp Nguyên Trận, toàn bộ chân nguyên của Phất Hiểu đã vào cơ thể của hắn. Cái xác có thể cho ta không?”

Cương thi mắt xanh sờ sờ cái đầu tham ăn của nó: “Chuyện này không được, lần sau có nhất định cho ngươi.”

Lúc nó trở lại quan tài thì Xảo nhi vẫn còn chưa ngủ, kéo cần cổ ghé vào lồng ngực nó, viết chữ hỏi: “Đi đâu vậy?”

Nó sợ cô kinh hoảng, dứt khoát không trả lời. Làm mặt xấu lộ ra chiếc nanh gần một tấc đùa giỡn với cô. Cảm xúc lạnh lẽo làm cô vừa cười vừa né tránh. Sau khi đùa giỡn xong cũng quên mất vấn đề ban nãy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Những mẹo giúp cho phụ nữ tự tin hơn trong công việc, làm đẹp và chăm sóc sức khỏe gia đình. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như doc hoai de buoc vao gioi cua minh, tin la rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.