Người yêu ơi đi nào

Chương 32: Cứ sống thế này thật tốt


Bị người mình vây khốn trong trận pháp thật mất mặt. Hiển nhiên khi sắc trời dần sáng thì rốt cuộc Xảo Nhi đã dẫn Phàn Thiếu Hoàng đến đây.

Phàn Thiếu Hoàng quát lên như sấm. Trong cuộc đời hắn hận nhất là đồ bỏ đi. Nhưng trời cứ trêu chọc, khiến hắn gặp phải một đám vô dụng. Hắn sa sầm mặt mắng mỏ ngu dốt hồi lâu, cuối cùng cũng giải trận pháp đó.

Lần bắt yêu này đã đem lại phiền phức cho Quan Thiên Uyển. Mặc dù cương thi mắt xanh rất cẩn thận. Nhưng đám yêu quái vẫn dựa vào manh mối nhỏ bé để tìm ra Quan Thiên Uyển. Ví như cương thi, cô gái, chim chín đầu. Khi mà một chủng tộc đứng tại bờ vực diệt chủng là lúc đoàn kết nhất không thể nghi ngờ. Những yêu quái lưu lạc khắp nhân gian đều tụ tập lại bên nhau, quyết định lật đổ Quan Thiên Uyển.

Mặc dù Xảo Nhi có phần lớn chân nguyên của Phàn Thiếu Cảnh. Nhưng ở trước mặt Phàn Thiếu Hoàng cô cũng không dám để lộ. Đạo trưởng Hách gia chỉ vì lão tổ nhà mình. Đến thời khắc mấu chốt, bọn họ có thể dẫn cương thi mắt đỏ đi, tuyệt đối không hề sống chết cùng Quan Thiên Uyển.

Dù sao cũng phải nói đến người bảo vệ Quan Thiên Uyển. Nhiệm vụ vinh quang gian khổ đối kháng yêu giới dĩ nhiên rơi vào người Phàn Thiếu Hoàng.

Mà Phàn Thiếu Hoàng cũng có nổi khổ tâm riêng. Mặc dù hắn hấp thụ vô số yêu pháp. Nhưng những yêu pháp này phần lớn đều mang theo lệ khí hoặc là ý thức của nguyên hồn yêu quái còn sót lại. Hắn ở Quan Thiên Uyển chỉ vì muốn mượn niệm lực hương khói ở đây để tinh lọc những yêu pháp kia mà thôi.

Lúc này, mặc dù hắn cũng có thể sử dụng, nhưng mình đã bị hư tổn nguyên hồn quá lớn. Một khi hồn của mình tấn không được những yêu nguyên này, thì sẽ bị các yêu hồn xâm nhập. Khi hồn mình bị nhồi đầy tình cảm và trí nhớ của các yêu quái khác. Có thể hắn sẽ không còn phân rõ được bản thể của mình. Nói cách khác chính là -- Sẽ điên mất.

Quả nhiên, đêm hôm đó, đạo sĩ Hách gia phát hiện bất thường. Đầu tiên họ dùng bùa chế trụ lão tổ mình lại rồi vác lên lưng bỏ chạy. Cương thi mắt xanh lệnh cho Quỷ Xa và hai cương thi ở động cổ bảo vệ cho Xảo Nhi.

Lần này, số lượng yêu quái kéo tới khổng lồ. Hương khói lượn lờ trong Quan Thiên Uyển trong nháy mắt đã biến thành yêu khí ngất trời.

Đêm đã khuya, khách hành hương cũng không có ở đây. Trời đất đều yên tĩnh, chỉ có tiếng sóng biển vỗ vào bờ cát. Trong bóng tối, những đôi mắt của yêu quái có màu xanh thẳm hoặc đỏ tươi đang nhằm chăm chú vào Phàn Thiếu Hoàng khiến Xảo Nhi hơi khẩn trương. Cương thi mắt xanh đứng bên cạnh Xảo Nhi. Bình thường những con tiểu yêu này nó chẳng buồn để ý đến, nhưng khi chúng tụ tập lại với nhau lại thật không lường được.

Tất cả yêu quái như hổ rình mồi -- Đều chờ kẻ khác ra tay trước. Một tiếng chuông đồng vang lên. Không khí khẩn trương bùng nổ. Tất cả yêu quái hóa thành hình thú, điên cuồng xông lên. Mặc dù Xảo Nhi nhìn mọi vật trong đêm rõ hơn trước nhiều, nhưng lúc này cũng chỉ thấy khắp nơi toàn là yêu thú. Phàn Thiếu Hoàng chìm ngập trong ánh kiếm bạc giết chóc.

Cương thi mắt xanh không có hành động gì. Xảo Nhi ngửa cổ nhìn nó, rồi viết chữ lên ngực Mắt Xanh "Đạo trưởng Phàn Thiếu Hoàng gặp nguy hiểm, chúng ta... không giúp hắn sao?"

Cương thi mắt xanh nhẹ cầm tay cô. Cuối cùng mới viết trả lời "Để anh đi, em đừng làm gì cả."

Máu tanh khơi dậy thú tính của yêu quái. Trước đây, trong mắt bọn chúng chưa từng có đồng loại. Thậm chí lần phản công này thật ra cũng chẳng phải vì báo thù. Tất cả đoàn kết lại chém giết chỉ là vì mục đích sống còn.

Nhưng yêu lực mãnh liệt trên người Phàn Thiếu Hoàng khiến chúng căm thù khôn nguôi. Đó là mấy trăm ngàn năm tu hành tịch mịch của biết bao nhiêu đồng loại. Hôm nay lại bị tên này cướp đi không công như thế.

Sau một hồi chiến đấu, cuối cùng Phàn Thiếu Hoàng không có cách nào bảo tồn thực lực. Yêu nguyên chứa trong cơ thể quá nhiều. Nếu như dùng hết sức đánh một trận có thể còn đường sống sót. Về phần sau này, cứ giải quyết ở đây trước rồi tính.

Mặc dù cương thi mắt xanh gia nhập cuộc chiến. Nhưng nó cũng không hề có ý muốn liều mạng. Chỉ thuần túy ngắm cảnh, lúc thì sờ sờ lên đầu của tên yêu quái này, lúc thì vỗ vỗ bả vai của tên yêu quái kia. Cho đến khi nó chân chính ra tay, áp lực của Phàn Thiếu Hoàng mới bắt đầu giảm bớt. Dù sao một người một thi sống dựa vào nhau, nó không thể để hắn chết được.

Bên này cương thi mắt xanh chống đỡ yêu quái. Nhưng tình huống bên Phàn Thiếu Hoàng bắt đầu không ổn. Yêu lực chợt bùng nổ không thể tinh lọc toàn bộ. Mặc dù hắn đã được Bạt trúc cơ, nhưng linh hồn vẫn là con người. Nên không chịu được sự xâm lấn mãnh liệt của yêu nguyên.

Một lúc sau, ý thức của hắn đã trống rỗng. Tất cả phép thuật đều là hành động theo thói quen. Máu tươi ở khóe môi rỉ ra. Khiến khuôn mặt hắn cũng trở nên hung ác nham hiểm. Lúc này, Xảo Nhi lại có một suy nghĩ -- Nếu như Bạt ở đây, chắc sẽ đau lòng chết mất.

Gần đến canh ba, cương thi mắt xanh lệnh cho tất cả tiểu yêu và cương thi cùng xông lên, chỉ để lại hai con cương thi động cổ bảo vệ Xảo Nhi.

Lúc đầu, bọn yêu quái đã đánh giá thấp Phàn Thiếu Hoàng. Hôm nay bị tổn thất nặng nề, lại thấy kẻ địch lại có tăng viện, nhất thời do dự không chắc chắn. Qua một hồi lâu, rốt cuộc đã có yêu quái len lén chạy trốn. Có người dẫn đầu, kẻ thông mình chút ít cũng nối gót bỏ trốn theo sau. Những con thanh thật đàng hoàng còn ở lại thì ít không địch nỗi đông, bị Quan Thiên Uyển đánh chạy tán loạn.

Cương thi mắt xanh đưa tay đỡ lấy Phàn Thiếu Hoàng. Nó vẫn lành lặn, tứ chi còn đủ, bình an vô sự. Phàn Thiếu Hoàng thì bị thương hơi nghiêm trọng, chân nguyên trong cơ thể hỗn loạn, ý thức đã mù mờ.

Cương thi mắt xanh đỡ hắn vào phòng, lại thấy một đám đạo sĩ đi lên Quan Thiên Uyển. Áo đạo hai màu xanh đen tương giao, chính là đồng phục của Thúy Vi Sơn. Tất nhiên, yêu quái thấy có người của Thúy Vi Sơn đến lại vội vàng rút lui.

Dẫn đầu đám người là Phàn Thiếu Cảnh. Dường như cơ thể của hắn khôi phục không ít. Nhưng vẻ mặt lại không có sự vui vẻ vì được sống sót sau tai nạn. Hắn nhìn thấy Xảo Nhi cũng không khách sáo, liền hỏi thẳng "Thiếu Hoàng đâu?"

Từ đầu đến cuối, Xảo Nhi vẫn cảm thấy có phần hổ thẹn với hắn. Mặc dù hắn không biết cương thi mắt xanh phái cương thi động cổ và yêu tinh tôm cua hút chân nguyên của hắn. Nhưng cô vẫn phản xạ theo điều kiện, coi như chuyện cương thi mắt xanh làm cũng như là mình làm.

Cô dẫn Phàn Thiếu Cảnh đến gian phòng phía sau Quan Thiên Uyển. Lúc ấy cương thi mắt xanh đang nghĩ biện pháp để giữ yên Phàn Thiếu Hoàng. Thần trí của hắn đã mơ hồ, pháp lực toàn thân hỗn loạn, tổn hại đến kinh mạch nguyên hồn.

Phàn Thiếu Cảnh chỉ vừa bắt mạch cho hắn liền thay đổi sắc mặt, quay đầu nói với Xảo Nhi "Tôi muốn dẫn sư đệ trở về Thúy Vi Sơn, cô hãy trông coi Quan Thiên Uyển cho tốt."

Hắn đỡ Phàn Thiếu Hoàng dậy. Nhưng cương thi mắt xanh giơ tay ngăn hắn lại. Phàn Thiếu Cảnh và cương thi mắt xanh nhìn nhau trân trân. Cuối cùng vẫn là Xảo Nhi phiên dịch "Anh ấy nói, đạo trưởng Phàn Thiếu Hoàng đã bị trục xuất khỏi Thúy Vi Sơn. Hiện tại đã không còn bất cứ quan hệ gì với Thúy Vi Sơn cũng như với ngài. Ngài không có quyền dẫn hắn đi." Xảo Nhi cũng không biết tại sao Mắt Xanh lại ngăn cản Phàn Thiếu Cảnh mang Phàn Thiếu Hoàng đi.

Lòng Phàn Thiếu Cảnh như lửa đốt "Cống Hề, sư đệ bị thương nghiêm trọng. Nếu như không kịp thời cứu chữa, tánh mạng e rằng khó giữ. Tôi phải dẫn đệ ấy về Thúy Vi Sơn, tập hợp pháp lực của tất cả sư thúc và trưởng lão, bày trận để dẫn ra nhưng yêu nguyên đang hoành hành này."

Xảo Nhi chuyển đạt y nguyên cho cương thi mắt xanh. Mắt Xanh vẫn không đồng ý, chỉ kêu Xảo Nhi nói với Phàn Thiếu Cảnh. Theo tình hình trước mắt của Phàn Thiếu Hoàng, căn bản sẽ không thể chịu được đoạn đường bôn ba này.

Phàn Thiếu Cảnh cũng nhíu mày. Lần này hắn đến đây là do phát hiện bầy yêu quái tụ tập tại Quan Thiên Uyển, lo lắng đến an nguy của Phàn Thiếu Hoàng. Vừa đến nơi, lại thấy được cảnh sư đệ mình đã chọc vào tổ ong vò vẽ lớn như vậy.

Cương thi mắt xanh không cho phép Phàn Thiếu Cảnh mang người đi. Hắn vốn định giúp Phàn Thiếu Hoàng chữa lành thương tích trước. Nhưng khi đưa tay bắt mạch, chỉ cảm giác trong cơ thể của Phàn Thiếu Hoàng có yêu lực dồi dào. Nếu không phải Bạt kết tiên cơ lại cho Phàn Thiếu Hoàng, chỉ sợ là cơ thể hắn đã nổ tung chết mất rồi.

Phàn Thiếu Cảnh cũng bắt đầu sầu lo. Thương tích nặng thế, chỉ sợ dù có quay về Thúy Vi Sơn, mấy trưởng lão hợp sức cũng không nhất định có thể chữa trị được.

Có đôi khi, ý thức của Phàn Thiếu Hoàng thanh tỉnh. Có đôi khi lại mơ hồ. Lúc hắn tỉnh có thể nhận ra Phàn Thiếu Cảnh, nói năng cũng rõ ràng "Thương tích của ngươi lành hẳn rồi sao?"

Trong đôi mắt Phàn Thiếu Cảnh càng thêm sầu muộn. Hồn phách của người phàm làm sao đấu lại hồn thức của yêu quái có mấy ngàn năm đạo hạnh. Thế nhưng, hắn không thể làm được gì. Chỉ đành phải cầm tay Phàn Thiếu Hoàng, khẽ nói "Ừ, sư tôn... đã truyền toàn bộ công lực của người cho huynh."

Phàn Thiếu Hoàng chỉ đáp lại hắn một tiếng cười lạnh lùng "Từ nhỏ đến lớn, ông ấy vẫn yêu thương ngươi vô cùng."

Đôi mắt Phàn Thiếu Cảnh buồn bã "Người làm như vậy chỉ có một yêu cầu duy nhất. Không phải người yêu cầu huynh bảo vệ Thúy Vi Sơn. Mà là yêu cầu huynh chăm sóc cho đệ. Bất kể xảy ra việc gì, ta cũng phải cố hết sức chăm sóc cho đệ."

Phàn Thiếu Hoàng thẩn thờ. Sau đó lại hừ lạnh khinh bỉ "Ta không cần ngươi chiếu cố. Ông ấy đã trục xuất ta khỏi Thúy Vi Sơn. Giữa ta và ông ấy chẳng còn quan hệ gì cả, cần gì phải làm bộ làm tịch như thế. Hai thầy trò các người tính cách cũng giống nhau thật. Toàn là dối trá!"

Phàn Thiếu Cảnh nói bất đắc dĩ "Sư đệ..."

Phàn Thiếu Hoàng lại bộc phát tính tình "Đừng gọi ta là sư đệ. Ông ấy đã trục xuất ta khỏi sư môn. Ta đã không còn là sư đệ của ngươi từ lâu rồi..."

Dường như cãi nhau có thể khiến hắn tỉnh táo lâu một chút. Phàn Thiếu Cảnh nắm chặt tay Phàn Thiếu Hoàng, khẽ than thở "Được rồi, sư đệ bị trục xuất khỏi sư môn..."

"Cút!" Phàn Thiếu Hoàng lại nổi giận. Chỉ trong chốc lát, thần trí của hắn lại bắt đầu không rõ ràng lắm. Tiếng nói bắt chước theo nữ yêu quái nũng nịu khóc lóc "Giang lang, chàng ở đâu vậy Giang lang..."

..............

Cứ như vậy cho đến lúc bình minh, ánh sao mai cũng dần tắt. Phàn Thiếu Cảnh không thấy mấy đại trưởng lão của Thúy Vi Sơn đến, nhưng lại trông thấy một cái thùng nước.

Đúng vậy, trông thấy một cái thùng nước xông hương chết người không đền mạng.

Thùng nước này xuất hiện tại cửa không hề báo trước. Dáng điệu một tay vịn lên cửa vốn rất quyến rũ. Nhưng nếu cả cánh cửa cũng bị cô ta lấp kín thì sao?

Phàn Thiếu Hoàng vừa thấy cô ta lại như bị kích thích nặng. Vừa tỉnh táo lại thì tâm tình càng thêm kích động "Khốn nạn cho tôi, cô đừng đến đây."

Nhưng sắc mặt Phàn Thiếu Cảnh nghiêm trọng. Hắn hoàn toàn không dò ra được tu vi của cô gái này. Hôm nay, hắn đã có toàn bộ công lực của Phàn Phục Thanh, nhưng vẫn không biết được tu vi của cô ta. Tu vi của cô ta vô hình như ánh trăng trên trời "Cô là ai?"

Thùng nước kia cũng không buồn để ý đến hắn. Tay áo xanh nhạt phất lên đã đẩy Phàn Thiếu Cảnh sang một bên. Cô ta ngồi xuống bên cạnh Phàn Thiếu Hoàng.

Phàn Thiếu Hoàng vùng vẫy giãy chết. Nhưng hắn vốn bị thương nặng, ngay cả hành động cũng khó khăn chứ đừng nói chi là đối phó với Bạt. Bạt đỡ hắn ôm vào lòng, tỉ mỉ cầm tay hắn bắt mạch. Cô ta chau mày rất lâu. Mặc dù trong tiếng nói có mang chút quở trách, nhưng tư thế lại giống như người tình đang hờn dỗi "Chàng cần gì phải nóng lòng như thế? Kiên quyết thu nạp yêu nguyên như vậy làm mất đi việc tu luyện tự nhiên. Việc này không tốt cho chàng chút nào cả."

Xảo Nhi đuổi kẻ dư thừa Phàn Thiếu Cảnh ra khỏi phòng. Bạt lại gọi cô nán lại giúp một tay. Cho nên Xảo Nhi sai một tiểu đạo sĩ bưng nước nóng đến, vắt khăn đưa cho Bạt. Vì khoảng cách quá gần, cô ngửi được mùi thơm gần như phá hủy khứu giác của Bạt. Tựa như trong mùi thơm đó có những mùi vị hỗn tạp khác.

Cô cản thận ngửi xem, chỉ ngửi được mùi hương quá nồng nặc không thể nào phân biệt được. Nhưng Bạt lại mỉm cười nhìn cô "Tôi về ma giới nhàm chán quá, cho nên có viết vài thứ. Cô cứ luyện theo những gì viết trong đó. Mấy ngày nữa... có lẽ tôi cần cô giúp đỡ."

Xảo Nhi đồng ý rồi cẩn thận nhận lấy sách. Bạt bắt đầu chữa thương cho Phàn Thiếu Hoàng, chỉnh lại nhưng yêu nguyên tán loạn trong cơ thể hắn.

Xảo Nhi không có gì làm nên cũng rời khỏi phòng. Khi đóng cửa, cô phát hiện ra cơ thể Bạt có một màu tím đậm như ẩn như hiện dưới lớp áo mỏng. Xảo Nhi hơi đau lòng. Xông khỏi cấm chế của yêu giới lần nữa khiến thương tích Bạt lại tăng thêm sao?

Cô quyết định trở về nhà gỗ để đọc sách. Cô muốn xem thử làm sao để vết thương của cương thi khôi phục nhanh hơn chút. Nhưng Bạt không không phải cương thi bình thường, mấy cách trong đây xem ra cũng vô dụng rồi.

Cô coi sách rất lâu ở nhà gỗ mới nhớ đến cuốn sách Bạt cho nên lấy ra xem. Quyển sách này có thể nói là nhật ký tu hành của Nữ Bạt. Trong đó ghi lại rất nhiều phương thuốc cổ truyền và bí quyết. Mà Bạt bảo Xảo Nhi xem phần quan trọng chính là phương pháp tu luyện để kinh mạch mạnh mẽ hơn.

Khi cô thử tu luyện, cương thi mắt xanh cẩn thận mở cửa đi vào. Xảo Nhi cũng không chú ý đến nó. Nó liền hóa thành hình dạng cương thi nằm gục bên người Xảo Nhi. Nó không biết chữ trong sách này, nên lập tức tò mò về chữ viết của loài người. Xảo Nhi đành phải vừa học vừa dịch cho nó.

Cũng may là sống chung với nó đã lâu. Gần như Xảo Nhi cũng rành điễn văn như tiếng mẹ đẻ của mình, nên dịch rất nhanh.

Mặc dù cương thi mắt xanh là chủ tu. Nhưng nhất định cũng đã sống mấy ngàn năm, cũng hiểu được nhiều phép thuật. Xảo Nhi không hiểu cũng sẽ hỏi nó. Một người một thi nói chuyện rất lâu. Sau đó nó từ từ vùi đầu vào người Xảo Nhi để cảm nhận nhiệt độ ấm áp của cô. Qua một lúc lâu, đột nhiên nó nói ra câu chẳng ăn nhằm vấn đề gì "Cứ sống thế này thật tốt."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như huong dan cach mo doc file dwg online khong can phan mem, ten zalo hay chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.