Người yêu ơi đi nào

Chương 63: Cương thi kể chuyện xưa


Đạo sĩ Thúy Vi Sơn dựa vào thuật truy tung để được hướng đi của cương thi mắt xanh, thậm chí đã từng giao thủ với nó. Nhưng pháp lực của cương thi mắt xanh sâu không lường được, theo bước đầu suy đoán thì nó là một cương thi vạn năm, không biết vì sao lại muốn bắt cửu tiểu thư của Liễu gia. Nhưng những đạo sĩ này đã quen với yêu quái cũng biết được cho đến bây giờ bọn chúng làm việc gì cũng là theo tính tình của chúng. Thúy Vi Sơn cảm thấy chuyện này hơi khó giải quyết, lần trước giao thủ với nó cảm giác rằng nó đã không bằng trước, có thể nhất định là do bị thương. Thường lịch sử bị thương của một con đại yêu vạn năm cũng tuyệt đối không thể coi thường.

Thế tử Bình Nam Vương cầu cứu quốc sư rất nhiều lần. Trước đây vị này ở trong thâm cung quanh năm chỉ luyện đan cầu phúc cho thiên tử vô cùng thần bí. Hắn ta là cao nhân tránh đời, ngay cả thiên tử cũng phải đối xử long trọng không hề dám đắc tội đến hắn. Cho nên hắn cũng chẳng nể nang gì mặt mũi của thế tử Bình Nam Vương cả. Sau lại nghe nói là con đại yêu vạn năm nên hắn mới có hứng thú. Nếu được công lực của đại yêu vạn năm, nói không chừng có thể giúp được cho hắn thành tiên rồi. Hắn suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cũng chịu thuận nước đẩy thuyền.

Đạo sĩ Thúy Vi Sơn xuất thân từ danh môn nên cũng không có suy nghĩ ti tiện cướp công lực của người ta. Vì vậy bọn họ cũng không buồn để ý đến yêu cầu của quốc sư muốn mang con đại yêu vạn năm này đi. Con yêu quái này khiến bọn họ mất hết mặt mũi nên vốn chưởng môn đã quyết định tự mình đến thu. Nhưng vì từ Thúy Vi Sơn đến đây cũng không biết cần bao nhiêu thời gian, nếu cô nương Liễu gia còn sống thì nên sớm cứu cô ta ra thì tốt hơn. Thậm chí có một số đạo sĩ liên tưởng phong phú đã âm thầm phỏng đoán: Chẳng lẽ Cửu cô nương này đã bị nó băm ra bỏ vào hộp đựng thức ăn rồi sao?

Lần giao thủ đó khiến quốc sư càng hưng phấn. Con đại yêu vạn năm này hung hãn hơn hẳn các loại yêu quái hắn từng gặp. Đường vân trong mắt nó cực kỳ quái lạ, bình sinh hắn chưa bao giờ thấy qua việc này. Có thể đây không phải là một con cương thi già bình thường. Lúc cương thi mắt xanh lao ra khỏi trận pháp đã tốn không ít công lực, cuối cùng còn giao thủ với quốc sư. Cái danh hiệu quốc sư này cũng không phải là hư danh. Hắn có thể cảm nhận được cương thi mắt xanh rất khác biệt. Ban đầu hắn cảm giác đó là một dị vật, không biết vì sao mà nó đã bị suy yếu thực lực ở mức độ khá lớn. Và thực lực của bản thân nó hoàn toàn vượt khỏi phạm vi hiểu biết của hắn.

Sau khi giao chiến với nó, hắn về xem rất nhiều sách cổ, trong đó có ghi lại chuyện của Bạt. Đương nhiên hắn chưa từng thấy Bạt. Nhưng xem những đường vân kì lạ trong mắt của cương thi mắt xanh lại có điểm tương tự với trong sách cổ lại khiến trong lòng hơi kinh sợ. Chẳng lẽ nó là Bạt thủy tổ cương thi sao? Nhưng tại sao trong sách lại ghi Bạt là nữ thần? Chuyện này hắn cũng không nhắc đến với bất cứ ai. Nữ Bạt là đọa thần viễn cổ, thực lực của Bạt thật ra có bao nhiêu người phàm có thể đo lường được. Một khi nói ra, đám đạo sĩ kia có dám ra tay với nó nữa hay không cũng chưa biết được. Nếu có duyên hút được công lực của nó.... Lúc này trên người nó đã bị thương nặng chạy đến đây, chẳng lẽ là phúc duyên của hắn sao?

Liễu Thủy Tiên ăn xong lại được cương thi mắt xanh cõng cô đi dạo trong núi theo thói quen. Ánh chiều tà buông xuống, hoa dại trong rừng nở rộ trông cảnh vật rất phong nhã. Nhưng Liễu Thủy Tiên lại không nổi hứng phong nhã nổi. Ở nhà cô cũng có thể làm chút thi từ, nhưng cưỡi trên người một con cương thi thì....

Cương thi mắt xanh lại cõng cô đền bên dòng suối. Nó mua cho cô rất nhiều xiêm y, cô cũng kiên trì mỗi lần thay đi đều phải giặt sạch. Thói quen này giống hệt với Xảo Nhi nhiều năm trước. Đương lúc thay quần áo bên dòng suối thì bỗng cô thấy một chiếc vòng vàng phản quang lại ánh tà dương rất chói mắt. Cô nhặt vòng tay kia nhìn thật kỹ, trong lòng thất kinh. Cái vòng tay này là của cô, nhưng khi cô bị cương thi bắt vào núi sâu thì đã rơi ở bên ngoài. Tại sao nó lại ở chỗ này? Cô vân vê chiếc vòng tay nghĩ băn khoăn. Không biết cương thi mắt xanh đã rời đi khi nào, dòng suối trống trải chỉ còn mình cô khiến cô hơi sợ. Nhìn cảnh vật xung quanh lại thấy ánh nắng chiều ngày càng xuống thấp.

Cô nhìn thấy hai bóng người đang ngự kiếm đến đây nên lui về sau theo bản năng. Trong đó cô biết được một người, đương nhiên đó là thế tử Bình Nam Vương. Người còn lại mặc áo đạo bào màu xám tro, bảo kiếm vắt nghiêng sau lưng, tóc dài được cột lên cao, cài một cây trâm mài xám, là phong cách đạo gia trang nghiêm. Liễu Thủy Tiên chưa cất lời thì thế tử Bình Nam Vương đã nhảy xuống khỏi kiếm. Cô hơi cúi đầu nhìn hai bàn tay mình được nắm trong lòng bàn tay to lớn của hắn. Cô cảm giác được sự ấm áp và bình yên, nhất thời quên mất lễ nghi phép tắc "Thế tử..."

Cô đỏ mặt. Thế tử Bình Nam Vương chỉ cầm lấy tay cô không muốn buông ra. Quốc sư ở phía sau cũng không buồn để ý "Liễu cô nương, con cương thi kia hôm nay đã đi đâu rồi?"

Liễu Thủy Tiên sững sốt và hơi nghi ngờ "Nó không nói cho tôi biết đã đi đâu. Vốn dĩ bình thường... nó rời đi không lâu sẽ quay lại ngay. Đúng rồi, sao chiếc vòng tay lại ở đây?"

Quốc sư nghe vậy thì thần sắc lại có vài phần lo âu "Đã thế thì bần đạo sẽ nói ngắn gọn thôi. Chiếc vòng tay này do bần đạo để ở đây, chỉ mong sau khi Liễu cô nương nhìn thấy sẽ nghĩ ra cách để đến gặp bần đạo một lần. Tu vi của con cương thi này thông thiên, thật sự không dễ gì hàng phục nó. Nhưng nó đối với Liễu công nương dường như cũng không có sát ý. Liễu cô nương có thể phối hợp với bần đạo hay không? Trưa ngày mai cô dẫn nó đến đỉnh Song Nhũ ở phía đông bắc, đến lúc đó bần đạo có thể hàng phục được nó."

Thế tử Bình Nam Vương lại thay đổi sắc mặt khi nghe những lời như vậy "Quốc sư, chúng ta không cứu Thủy Tiên về trước sao?"

Quốc sư lấy một chiếc bình bạch ngọc nhỏ trong vạt áo ra, giọng nói hờ hững "Nếu hiện tại cứu Liễu cô nương về thì không lâu sau con yêu quái này chắc chắn sẽ đến quấy rầy. Chi bằng hàng phục nó để tránh khỏi phiền hà về sau."

Thế tử Bình Nam Vương vẫn không yên lòng. Nhưng quốc sư lại đưa bình ngọc trong tay cho Liễu Thủy Tiên "Buổi chiều chờ nó về thì Liễu cô nương tìm cơ hội tưới nước trong đây lên người nó, nếu có thể dụ được nó uống sẽ tốt hơn. Như thế thì trưa mai nó phải chết trong trận là điều không thể nghi ngờ."

Liễu Thủy Tiên gần như run rẩy nhận lấy chiếc bình ngọc nhỏ. Thế tử Bình Nam Vương không đành lòng cô lại phải rơi vào vòng nguy hiểm lần nữa. Nếu như chuyện bại lộ thì chắc chắn con cương thi kia sẽ giận dữ, một cô gái yếu đuối như cô phải làm sao đây? Nhưng quốc sư rõ ràng không buồn để ý đến việc này. Hắn lại xuất kiếm lần nữa, kéo cánh tay của thế tử Bình Nam Vương lên kiếm với dáng vẻ trịnh trọng chỉ để lại câu nói "Đừng sợ hãi, ngày mai sau khi trừ được con yêu quái này. Liễu cô nương vả thế tử sẽ gắn bó với nhau suốt đời không còn gì trở ngại nữa."

Liễu Thủy Tiên nắm chặt chiếc bình ngọc trong tay nhìn bọn họ ngự kiếm rời xa. Ngay cả xiêm y trôi theo dòng nước cô cũng không phát hiện. Sau ngày mai con yêu quái này phải chết. Lời nói của quốc sư vẫn còn văng vẳng bên tai cô. Đây vốn là một chuyện tốt, nó sẽ không xuất hiện nữa, sẽ không quấy rầy cuộc sống của cô. Nhưng trong lòng cô lại có cảm giác mặn đắng.

Cương thi mắt xanh đi khoảng một canh giờ, khi trở về thì Liễu Thủy Tiên vẫn còn ngồi bên dòng suối thẩn thờ. Nó đưa toàn bộ đồ trong ngực chồng chất trước mặt cô. Đập vào mắt Liễu Thủy Tiên là toàn là lâm lang châu ngọc khiến cô hoa cả mắt. Cương thi mắt xanh cũng rất vui mừng, nó nhặt hạt châu rớt qua kẻ hở ngón tay cô khoa tay múa chân. Trâm cài tóc của các cô gái nhân gian tương đối rườm rà nên nó không mang về. Liễu Thủy Tiên giờ mới hiểu khi nãy nó khoa tay múa chân lung tung trên đầu mình. Hóa ra là... Nó bỏ đi để tìm những thứ này về sao?

Cô đeo chiếc vòng tay của mình lại, cúi đầu nhìn dòng suối trong lành "Tôi không thích mấy thứ này, anh lấy lại đi." Giọng nói của cô rất khẽ, nhưng trong rừng núi tịch liêu lại nghe hết sức rõ ràng. Cương thi mắt xanh cũng không tức giận. Cho dù là phải đem vứt đi mấy thứ đồ sang sức kia. Nó ít nói, Liễu Thủy Tiên cũng không biết nên nói gì với nó. Một người một thi lại cứ thế mà yên lặng trầm mặc.

Đến khi trời tối hẳn xuống, ánh hoàng hôn đã lặn xuống chân núi, Liễu Thủy Tiên lại chạm vào bình sứ trong tay áo. Cô ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của cương thi mắt xanh. Đôi mắt xanh thẳm trong veo vô cùng, vì nhìn đã quen nên cũng không thấy hoảng sợ. Đôi mắt đó có phần giống như chiếc trâm cài tóc ngọc lục bảo ở phòng của cô. Cô cảm giác mình hẳn nên trao đổi với nó lần nữa. Con cương thi này quả thật đã quấy nhiễu cuộc sống của cô. Nhưng hiện nay cô lại không có hận nó lắm. Nếu sau này nó không thể xuất hiện nữa, có lẽ cũng không nhất định phải giết chết nó.

"Anh nói anh tên là Hống đúng không?" Cô cẩn thận trao đổi với nó. Sống chung với nhau đã lâu, nó cũng chưa từng hung dữ với cô nên Liễu Thủy Tiên đã không còn sợ nó như lúc ban đầu. Cương thi mắt xanh cũng vui mừng, trôi qua mấy ngày rồi, đây là lần đầu tiên cô chủ động nói chuyện với nó. "Ừ, anh tên là Hống." Nó trả lời cô cực nhanh. Lần đầu tiên cô chịu trao đổi với nó khiến nó vừa mừng vừa sợ. Muốn đến gần cô nhưng lại sợ quấy nhiễu đến cô. Liễu Thủy Tiên ngồi bên dòng suối, vầng trăng non vừa nhú lên, ánh sáng cũng thưa thớt, cô không nhìn rõ được mặt nó "Hống, anh nói Xảo Nhi là ai?"

Cương thi mắt xanh cúi đầu suy nghĩ rất lâu. Xảo Nhi là ai?

"Xảo Nhi là kiếp trước của em. Cách đây rất lâu, có một đạo sĩ đào anh ra khỏi mộ, đặt vào trong hang núi bên kia. Sau đó mỗi ngày hắn cứ om sòm bên tai anh, dù sao anh cũng không hiểu được nên không buồn chú ý đến hắn. Có một ngày hắn đột nhiên mở quan tài của anh ra và ném em vào..."

Gió núi thổi qua rừng cây xào xạc, giọng nói của mắt xanh vẫn trầm trầm, tỉ mỉ kể lại một câu truyện rất xa xưa. Tiếng nói và năng lực biểu đạt của nó không tốt, thường xuyên nói xong lại phải bổ sung. Liễu Thủy Tiên yên lặng lắng nghe. Mấy ngày trước cô chẳng bao giờ nghĩ đến một ngày nào đó lại ngồi bên dòng suối nhỏ trong núi sâu nghe một con cương thi kể chuyện xưa thế này. Nhưng cô cũng bị câu truyện này hấp dẫn, trong câu truyện xưa có lúc thì thầm hoan ca, có lúc lưu lạc chia lìa. Cô gái tên là Xảo Nhi kia thật chính là kiếp trước của cô sao?

Cô đã từng cố gắng nhớ lại nhưng không hề có bất cứ ấn tượng gì. Đây chính là luân hồi, là đạo trời ban ơn cho tính mệnh. Những chuyện cũ trước đây, những thắm thiết sớm sớm chiều chiều, những ân ái cùng nhau sinh tử cuối cùng cũng như khói mây tan hết không còn gì nữa cả. Câu truyện xưa kia từ đầu đến cuối đều đã thành câu truyện của người khác. Yêu thì sao? Mà hận thì thế nào? Chúng ta đã hoàn toàn quên mất hết thì có còn quản chi tháng ngày đau khổ đã qua.

Khi câu truyện xưa kết thúc, Liễu Thủy Tiên chỉ cười khổ "Được rồi Hống, tôi không biết mình có phải là Xảo Nhi trong câu truyện của anh thật không..."

"Là em." Cương thi mắt xanh trả lời cực nhanh.

"Được rồi, cho dù là tôi..." Liểu thủy tiên nói những lời này rất chậm. Cô sợ mình sẽ làm nó kích động "Nhưng Hống à, luân hồi của loài người là tượng trưng cho tất cả mọi yêu thương oán hận tình si đều kết thúc. Nhân quả của kiếp trước cũng đã kết thúc ở kiếp trước. Người anh muốn tìm kiếm không phải là tôi, chỉ là Xảo Nhi trong trí nhớ của anh thôi. Nhưng anh có nghĩ đến không, anh trăm phương ngàn kế muốn tìm được chỉ là ký ức và tình cảm của cô ấy. Là ký ức hai người quen biết nhau nhưng tôi lại không có. Tôi không tin luân hồi, nhưng coi như tôi là cô ấy chuyển thế thì tôi cũng không có bất cứ liên hệ gì với cô ấy cả. Tôi cũng chỉ giống như mỗi linh hồn khác thôi."

Cương thi mắt xanh sững sờ tại chỗ. Nó không nghĩ nhiều đến thế, nó chỉ biết nó phải tìm được Xảo Nhi và tiếp tục ở bên nhau cùng với cô. Nhưng người trước mắt nói cho nó biết Xảo Nhi đã không còn nữa. Tất cả những ký ức chỉ có một mình nó nhớ đến. Trong những ký ức đó từng có vui vẻ khổ đau, yêu thương ân ái, đến cuối cùng cũng chỉ có một mình nó ghi nhớ mà thôi.

"Hống à, quả thật tôi sống rất tốt, tôi có vị hôn phu của mình, một tháng nữa sẽ xuất giá. Sau đó là giúp chồng dạy con và sống đến cuối đời. Có lẽ tương lai sẽ có thay đổi, chưa chắc là tôi có thể hạnh phúc. Nhưng dù cho đường đời có nhấp nhô nhiều hơn nữa, tôi cũng cam lòng làm chính mình. Tôi là Liễu Thủy Tiên, tôi không phải là Xảo Nhi của anh. Hống, có lẽ các người thật có một tình yêu ân ái quyến luyến, nhưng đã là quá khứ thì nên để nó qua đi. Quá mức chấp mê thì cuối cùng chỉ khổ thân mình."

Cương thi mắt xanh nhẹ nhàng lắc đầu, nhưng không biết phải trả lời cô thế nào. Cô là Xảo Nhi, tính cách của cô mãi mãi dịu dàng và không màng danh lợi, sâu tận trong xương lại có sự quật cường đáng sợ. Cô là Xảo Nhi nhưng cô đã không còn nhớ nó.

Xảo Nhi nói với nó rằng mình đã có vị hôn phu của mình, nó đừng xuất hiện trong cuộc đời cô nữa.

Xảo Nhi nói với nó đừng chấp mê hãy để quá trôi qua.

Xảo Nhi đã quên nó rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang hay nhất chẳng hạn như dạy chồng, tuyen tap hai tet truong giang rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.