Nguyện giả thượng câu

Chương 16: Lý hâm – Hồ Ly si tình đáng thương

“Bồ nói, nàng sẽ để ý sao?” Lý Hâm khi hỏi ra vấn đề này, tâm tình lo lắng không yên, như hy vọng đáp án là khẳng định, rồi lại sợ hãi đáp án là khẳng định.

Kỳ thật, Tả Khinh Hoan cảm thấy Nghiêm Nhược Vấn sẽ không để ý chuyện này. Nàng chỉ từ xa thấy qua Nghiêm Nhược Vấn, khi đó, Tả Khinh Hoan tiện cảm thấy Nghiêm Nhược Vấn là người lý trí, nữ nhân như vậy sẽ không thiên về tình yêu, Lý Hâm đối với nàng mà nói có lẽ chỉ là cẩm thượng thêm hoa (dệt hoa trên gấm), không có cũng không sao. Nhưng lúc này Tả Khinh Hoan không nghĩ nói ra những lời đả kích Lý Hâm, nàng đã đủ muốn thương tâm. Có đôi khi, Tả Khinh Hoan cảm thấy Nghiêm Nhược Vấn rất tàn nhẫn với Lý Hâm, không thương sẽ không cần giữ lại Lý Hâm, điều này sẽ làm Lý Hâm vạn kiếp bất phục (đời đời kiếp kiếp không quay đầu lại được). Loại người như Lý Hâm, tuy vẻ mặt họa thủy lại nhất định cả đời vì tình khổ sở.

“Có lẽ.” Tả Khinh Hoan nhẹ nhàng vỗ lưng Lý Hâm an ủi nói.

“Có lẽ sẽ không, nàng tuy nói mình phải an phận một chút, nhưng đó là vì nàng sợ mình gây ra phiền toái mà thôi.” Lý Hâm tự giễu, nàng thấy được bản thân thật đáng thương, nhưng phàm là người đáng thương tất có chỗ đáng giận. Lý Hâm cảm thấy bản thân không biết tự trọng.

Tả Khinh Hoan trong lòng thở dài, tất cả đạo lý Lý Hâm trong lòng đều hiểu, nhưng nàng chính là không thể vượt qua mê chướng của bản thân, người ngoài nhiều lời cũng vô dụng.

“Lần đầu tiên nhìn thấy nàng, tim mình nhảy lên, mặt trở nên đỏ bừng, mình biết là xong đời rồi. Nàng có tất cả nhân tố mình thích, có mình thích diện mạo, ánh mắt tinh minh, đôi môi mỏng bạc tình mà tinh xảo. Nàng không thích cười, lâu như vậy, mình thấy nàng cười rộ lên không vượt quá ba lần, ánh mắt vĩnh viễn đều có chút lạnh lùng, có điểm cường thế, lại có điểm kiên quyết, một khi muốn làm cái gì liền nhất định phải làm đến nơi, tính tình hiếu thắng cường đại, tuyệt sẽ không dễ dàng yếu thế. Mình vẫn hy vọng có nữ nhân có thể chinh phục được mình, nàng hoàn toàn hợp tiêu chuẩn, dễ dàng chiếm được trái tim của mình…” Lý Hâm hồi tưởng cảnh tượng lần đầu gặp Nghiêm Nhược Vấn, một khắc đó, nàng cảm thấy Nghiêm Nhược Vấn là thượng đế vì mình mà tạo ra người phụ nữ này.

Kỳ thật đây bất quá là phương thức phát tiết cảm xúc của Lý Hâm, Tả Khinh Hoan hiểu cho nên chỉ lẳng lặng lắng nghe, Lý Hâm phát tiết đủ, cảm xúc sẽ chậm rãi ổn định lại.

Khi Lý Hâm nói về Nghiêm Nhược Mẫn, ánh mắt tỏa sáng rạng rỡ, Tả Khinh Hoan cảm thấy Lý Hâm hết thuốc chữa rồi. Nghiêm Nhược Vấn khí chất tuy cũng được tính là độc đáo, nhưng diện mạo chỉ tính trung đẳng, kém xa so với vẻ xinh đẹp của Tần Vãn Thư, quan trọng nhất là trên người Tần Vãn Thư có đặc biệt khí chất khiến Tả Khinh Hoan an tâm, cái loại này tự tin, ôn nhu, thể thiếp, nhàn nhã, xử sự bình ổn đạm định đều là những nhân tố mà Tả Khinh Hoan ái mộ, Nghiêm Nhược Vấn không có chỗ nào để Tả Khinh Hoan yêu thích cả. Trực giác cho nàng biết Nghiêm Nhược Vấn cùng mình có nhất định tương tự trình độ, trong lòng tự tin không ít, đều là người cố gắng muốn thay đổi xuất thân của bản thân, muốn thay đổi hiện trạng, ngụy trang tiếp tục tồn tại, nhìn như kiên cường, nhưng nội tâm rất mâu thuẫn, cũng sẽ có một mặt yếu đuối không muốn người biết, chẳng qua Nghiêm Nhược Vấn so với mình lý trí hơn nhiều, muốn đạt đến càng nhiều danh lợi. Tả Khinh Hoan vẫn luôn chán ghét bản thân, cho nên đối Nghiêm Nhược Vấn càng không có hảo cảm.

Lý Hâm một mực nói, nói gần ba tiếng đồng hồ, trong lời nói toàn bộ đều là Nghiêm Nhược Vấn, yêu mãnh liệt như vậy, nhưng nghe Lý Hâm miêu tả, Tả Khinh Hoan cảm giác mặc dù Lý Hâm thâm tình trả giá, Nghiêm Nhược Vấn đổi lại đạm nhạt sơ ly, nhưng mà Chu Du đánh Hoàng Cái*, một người nguyện đánh, một người nguyện theo, ngoại nhân lại có năng lực nói cái gì?

Lý Hâm cảm xúc rốt cuộc ổn định, ngủ quá khứ, Tả Khinh Hoan giúp Lý Hâm cẩn thận đắp chăn sau, ly khai nhà của Lý Hâm, trên đường lái xe Tả Khinh Hoan trong lòng trầm buồn. Không thể nghi ngờ, trong mắt Tả Khinh Hoan, Lý Hâm tuyệt đối là xuẩn (ngu ngốc) nữ nhân, nhưng lại vì nàng đau lòng, Lý Hâm làm cho nàng nhớ tới một nữ nhân mà nàng không muốn nhớ lại. Nữ nhân kia so với Lý Hâm còn muốn ngốc, cả đời đều theo đuổi hư vô mờ ảo tình yêu, lòng của nữ nhân đó bị tình yêu chiếm cứ toàn bộ, đến mức nữ nhi (con gái) đều không quan trọng, nghĩ đến, Tả Khinh Hoan liền cảm thấy nữ nhân như vậy đúng là dại dột muốn chết.

Tả Khinh Hoan lái xe đến một khu phố cũ kỹ bẩn thỉu, mau muốn tới quen thuộc tái không thể quen thuộc hơn đường hầm, nàng thắng lại, quay đầu xe trở về con đường ban đầu, chạy đến quán bar cùng Lý Hâm thường xuyên gặp mặt, gọi rất nhiều rượu. Tả Khinh Hoan còn đem vài loại rượu pha lẫn với nhau, nàng cũng biết pha rượu, vì trước đây từng làm việc ở quán bar, cơ hồ nàng từng làm qua rất nhiều công việc, cho nên cái gì đều biết một chút. Thật ra Tả Khinh Hoan không thích uống rượu, nhưng khi nhìn thấy màu sắc mê người của rượu, Tả Khinh Hoan không thể khống chế một hơi uống cạn, uống nhiều loại rượu trộn lẫn như vậy càng say nhanh hơn, tửu lượng của nàng tốt lắm, nhưng liên tục vài ly, đã muốn có năm phần túy ý.

“Mỹ nữ, cùng nhau uống được không?” Không hề ít nam nhân hướng nàng hiến ân cần.

“Tôi có hẹn với bạn, nàng sắp đến.” Tả Khinh Hoan thoái thác nói, nàng so với Lý Hâm càng hiểu được giữ gìn bản thân, tuy nói nàng không tam trinh cửu liệt như Lý Hâm, nhưng nàng tuyệt đối không cho phép 419 (tình một đêm) phát sinh ở trên người mình.

Lúc này điện thoại của Hàn Sĩ Bân gọi đến, Tả Khinh Hoan một chút cũng không thích nhận điện thoại của hắn, nên đã tắt di động, bỗng nhiên nhớ tới một cái di động khác, trong đó có số của Tần Vãn Thư, nghĩ đến nàng, Tả Khinh Hoan liền không hề nghĩ ngợi ấn nút gọi.

Tần Vãn Thư về đến nhà, mới vừa thoải mái thư thản tắm rửa đi ra, nghĩ đến hôm nay phiền muộn, chuẩn bị hảo hảo ngủ một giấc, nhìn đến Tả Khinh Hoan điện thoại gọi lại. Tần Vãn Thư cơ bản không nghĩ phản ứng, chính là thấy điện thoại vẫn vang, có chút không vui tiếp khởi điện thoại.

“Tần Vãn Thư, cô muốn hay không đi ra uống rượu? Tôi pha rượu hảo uống, hảo uống, tôi đã muốn uống thật nhiều…” Tả Khinh Hoan có chút ngà ngà hỏi, có được năm phần túy ý này, Tả Khinh Hoan mới dám gọi Tần Vãn Thư.

Tần Vãn Thư xem đồng hồ, đã muốn gần một giờ sáng, nữ nhân kia còn tại quán bar uống rượu, có chút say. Nghe được thanh âm huyên náo từ đầu dây bên kia truyền đến, Tần Vãn Thư hơi nhíu mày, nữ nhân này thật không có chừng mực, nhưng ngẫm lại Tả Khinh Hoan làm tình phụ, lại không phải đàng hoàng phụ nữ, say sưa ở quán bar cũng không có gì không đúng.

“Không đi, tôi không thích những chỗ đó.” Tần Vãn Thư cự tuyệt, tình phụ lúc này hẳn là gọi điện thoại cho tình phu, mà không phải gọi cho mình này nguyên xứng, thật ra Tần Vãn Thư rất nhiều thời điểm cũng là bất cận nhân tình (không hợp tình người), nàng ngay từ đầu đối Tả Khinh Hoan thật tốt, xác thực là phi thường hiếm thấy.

“Tần Vãn Thư, cô thật sự là cao cao tại thượng đại tiểu thư, cũng đúng, cô là xem không nổi chúng tôi loại này hạ đẳng nhân, ha ha, Tả Khinh Hoan thật con bà nó có bệnh, nghĩ đến Tần Vãn Thư cùng bình thường kẻ có tiền sẽ có bất đồng…” Tả Khinh Hoan tự giễu nói.

Tần Vãn Thư nhíu mày càng chặt, nàng phi thường không thích giọng điệu của Tả Khinh Hoan, rõ ràng là Tả Khinh Hoan kiếm chuyện trước, đầu tiên không nói nàng thân phận bây giờ là tình phụ của lão công mình, hơn nữa trước kia trêu chọc tới mình, hiện tại mình có thể khách khí cùng nàng nói chuyện đã không thất lễ đi, bị Tả Khinh Hoan vừa nói ngược lại giống như mình mới là người có lỗi.

Tần Vãn Thư muốn mở miệng nói gì đó, nhưng nghe đầu dây bên kia đã cúp máy, Tần Vãn Thư tự nhủ, không cần quan tâm nữ nhân kia, nàng cùng mình không hề *dây mơ rễ má*, mặc dù có cũng là đối địch quan hệ mà thôi, nhưng tưởng tượng mỹ nữ trẻ trung như nàng đến khuya còn ngốc ở quán bar, lại uống say mèm, ở trên giường lăn qua lộn lại ngủ không được.

Tần Vãn Thư không tình nguyện từ giường đứng lên, thay một bộ quần áo chuẩn bị ra ngoài, nàng trong lòng muốn chửi đổng, hảo tu dưỡng cố gắng nhịn xuống, sau đó gọi điện thoại cho Tả Khinh Hoan.

Tả Khinh Hoan cảm thấy bản thân quả nhiên làm chuyện ngu ngốc, mình cùng Tần Vãn Thư phi thân phi cố (không thân không quen), lại có quan hệ xấu hổ như vậy, bằng cái gì Tần Vãn Thư phải lo lắng cho mình đâu? Tả Khinh Hoan uống rượu càng lúc càng liều mạng, tuy nàng cảm giác bản thân đã có bảy phần túy nhưng đầu óc vẫn còn thanh tỉnh. Nhìn đến Tần Vãn Thư gọi lại cho mình, trong lòng nhảy lên một chút, khẩn trương tiếp khởi điện thoại.

Tần Vãn Thư không có lập tức nói chuyện làm cho Tả Khinh Hoan trong lòng càng thêm khẩn trương.

“Cô ở đâu?” Tần Vãn Thư giọng điệu vẫn là trước sau như một mê hoặc ôn nhu, nàng tuy cảm thấy trong lòng không tình nguyện, nhưng đã quyết định làm chuyện gì sẽ không để đối phương có cảm giác bị chậm trễ. Đây là lần đầu tiên Tần Vãn Thư chán ghét bản thân, phải biết rằng Tần Vãn Thư giờ phút này tức muốn ói máu, hơn phân nửa đêm còn muốn quan tâm tiểu tam có thể hay không cấp lão công của mình đội nón xanh (cắm sừng), Tần Vãn Thư cảm thấy bản thân thiện lương có thể làm thánh mẫu.

Tả Khinh Hoan cảm thấy Tần Vãn Thư quả thật không phải người bình thường, thế nhưng chuẩn bị đến đón mình sao? Hơn nữa nghe giọng điệu của nàng, không giống là giận dữ, nghĩ đến đây, tâm tình của nàng trở nên sáng sủa.

Chu Du đánh Hoàng Cái*: Để lừa được Tào Tháo, Hoàng Cái và Chu Du đã phải dụng tâm làm kế khổ nhục. Biết Sái Trung, Sái Hòa (2 nhân vật hư cấu, là em của Sái Mạo) sang Đông Ngô trá hàng, Chu Du và Hoàng Cái cố ý giả vờ cãi nhau, rồi Chu Du đánh đòn Hoàng Cái trước mặt 2 họ Sái, để mượn 2 gián điệp của Tào Tháo đưa tin tức sai về. Hoàng Cái giả cách oán hận Chu Du, cử Hám Trạch sang đưa thư trá hàng. Do tin của Sái Trung, Sái Hòa đưa về, cộng với tài ăn nói của Hám Trạch, Tào Tháo tin việc Hoàng Cái sang hàng là thật.

_________________
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 2 lượt.

Powered by danhgiacongty.vn

loading...
DMCA.com Protection Status