Nguyện giả thượng câu

Chương 33: Biến tâm

Tần Vãn Thư nằm mơ thấy mình bị một con rắn thật to cuốn lấy, nàng cố gắng dẫy dụa thoát thân, lại như thế nào cũng tránh không thoát, bị quấn càng lúc càng chặt cơ hồ làm cho nàng thở không nổi.

Tần Vãn Thư bỗng nhiên mở to mắt, hoàn hảo chỉ là ác mộng. Tần Vãn Thư hơi hơi thở dài nhẹ nhõm, nàng phát hiện Tả Khinh Hoan cánh tay đặt ở trên ngực của mình, khó trách trong mơ hội cảm giác bị quấn lấy gắt gao. Tần Vãn Thư nhìn đang say giấc Tả Khinh Hoan không khỏi suy nghĩ một lần đêm qua tình cảnh, thật hiển nhiên ly nước trái cây Tả Khinh Hoan pha cho nàng có chứa rượu, nghĩ đến nụ hôn tối hôm qua, Tần Vãn Thư hơi hơi nhíu mày, khi hất bàn tay đặt trên ngực mình ra lại phát hiện một vấn đề khác, nguyên bản y phục trên người đã bị đổi thành đồ ngủ, thực hiển nhiên quần áo là không phải do mình đổi.

Tả Khinh Hoan vì động tác của Tần Vãn Thư mà bị bừng tỉnh, “Buổi sáng tốt lành.” Tả Khinh Hoan hướng Tần Vãn Thư nở rộ một cái tươi cười sáng lạn.

Một chút cũng không tốt, Tần Vãn Thư thầm nghĩ, “Ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì? Ngày hôm qua ta không trở về sao?” Tần Vãn Thư làm bộ như không nhớ rõ, miễn cho mình bị xấu hổ.

“Ngươi một chút rượu cũng không uống được sao? Ngươi uống xong cocktail của ta pha liền say.” Tả Khinh Hoan ra vẻ kinh ngạc nói.

“Cocktail lại không phải nước trái cây.” Tuy rằng hơn kém một chữ, nhưng rõ ràng hai thứ là hai thức uống khác nhau.

“Trong mắt của ta, cocktail tương đương với nước trái cây.” Tả Khinh Hoan cãi lại, nàng có thể nói ra như vậy là do đối với tửu lượng tốt như Tả Khinh Hoan, cocktail xác định tương đương nước trái cây, hơn nữa khi Tả Khinh Hoan pha cocktail cho Tần Vãn Thư uống, cũng không biết Tần Vãn Thư đối rượu mẫn cảm như vậy, chỉ là chuyện ngoài ý muốn.

Hiển nhiên, Tần Vãn Thư tìm không ra sơ hở liền chấm dứt đề tài này, đối với nụ hôn tối qua kiên quyết không đề cập tới.

Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư đứng dậy đi vào phòng tắm, cũng đi theo.

“Ngươi nhớ chuyện gì xảy ra tối hôm qua không?” Tần Vãn Thư không nghĩ nhắc tới, ngược lại Tả Khinh Hoan rất muốn nói đến.

“Không.” Tần Vãn Thư lắc đầu, tiếp tục giả bộ mất trí nhớ.

“Ngày hôm qua ngươi uống say sau hôn ta, còn đem người ta đặt ở dưới thân…” Tả Khinh Hoan ngượng ngùng nói, Tả Khinh Hoan quả nhiên là người thích hành động, xem biểu tình kia tựa hồ như thật. Nếu Tần Vãn Thư nhớ không nổi, mình như thế nào đổi trắng thay đen đều có thể đánh lừa nàng.

Quả nhiên, Tần Vãn Thư vẻ mặt luôn luôn bình tĩnh sụp đổ, nàng không nghĩ tới Tả Khinh Hoan có thể vặn vẹo sự thật, sau một lúc lâu, Tần Vãn Thư mới bình tĩnh lại.

“Thật sao?” Tần Vãn Thư chọn mi hỏi ngược lại.

“Ân.” Tả Khinh Hoan gật đầu, Tả Khinh Hoan đều nhanh đau bụng, Tần Vãn Thư vừa rồi chợt lóe mà qua suy sụp biểu tình thật rất tuyệt.

“Uống rượu xong nhớ không rõ.” Tần Vãn Thư đem sở hữu trách nhiệm đổ cho chuyện say rượu, có câu người không biết không có tội.

“Dù sao là ngươi hôn ta, đã hôn rồi, có phải hay không để ta hôn lại đâu?” Tả Khinh Hoan tươi cười dị thường tà ác.

Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan bỗng nhiên có loại vô lực cảm giác, rõ ràng nàng chiếm tiện nghi của mình, hiện tại ngược lại biến thành giống như mình là người được lợi.

“Chuyện phát sinh sau say rượu không thể xem như là thật đi?” Tần Vãn Thư hỏi ngược lại, nàng tự nhiên là chết cũng không nhận.

“Vì sao không thể là thật đâu?” Tả Khinh Hoan không đồng ý, không buông tha cho đề tài này.

“Tả Khinh Hoan, ngươi nên biết có chừng có mực!” Biểu tình của Tần Vãn Thư hơi hơi trở nên lạnh lùng, nàng không nghĩ tiếp tục nói về đề tài này. Một khi nghĩ đến như thế nào đối mặt truy vấn của Hàn Sĩ Bân, nàng đã thấy nhức đầu, Tả Khinh Hoan ngược lại gây thêm phiền phức cho mình.

Trong ấn tượng của Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư vẫn là người phi thường hiểu chuyện, mặc dù không hài lòng cũng rất ít không nể mặt, nên nàng bây giờ không dám thử lại tính kiên nhẫn của Tần Vãn Thư nữa.

“Ta muốn tắm, ngươi có thể trước đi ra ngoài không?” Tần Vãn Thư thấy Tả Khinh Hoan thu liễm không còn biểu hiện khinh suất, lập tức khôi phục biểu tình luôn luôn ôn nhu như trước.

“Được rồi, ta đi trước làm bữa sáng, ngươi ăn xong hãy đi.” Tả Khinh Hoan rời khỏi phòng tắm, chạy đến phòng bếp chuẩn bị điểm tâm.

Trong phòng tắm, Tần Vãn Thư mặc cho nước từ vòi sen chảy qua da thịt của mình, nhắm lại hai mắt, thật ra trong lòng nàng vẫn biết, nàng vừa rồi cũng không phải chân chính sinh khí, chỉ là không thích Tả Khinh Hoan nói tiếp đề tài kia không ngừng. Tối hôm qua, nàng quả thật có chút say, nhưng không phải hoàn toàn bất tỉnh, nàng biết bản thân mình dung túng những hành động của Tả Khinh Hoan, thế nhưng trước khi bản thân còn không làm rõ tâm sự, nàng không thích Tả Khinh Hoan theo đuổi gắt gao, còn rất nhiều chuyện, nàng nhất thời khó có thể lựa chọn.

Tần Vãn Thư cũng chỉ vội vàng tắm rửa sau đó đi ra, mở điện thoại lên, mấy chục cuộc gọi chưa tiếp, còn hơn mười tin nhắn, đều của Hàn Sĩ Bân, thật là phiền toái, Tần Vãn Thư thầm than không ổn.

Tần Vãn Thư gọi điện thoại cho Hàn Sĩ Bân.

“Có chuyện gì sao?” Tần Vãn Thư hỏi, đại khái Hàn Sĩ Bân cả một đêm cũng chưa ngủ vẫn tìm kiếm tung tích của mình, điều này làm cho Tần Vãn Thư có chút áy náy, tuy Hàn Sĩ Bân bao dưỡng tình phụ bên ngoài, nhưng hắn đối mình chăm sóc chu đáo lại không một chút giả dối.

“Em đi đâu vậy? Vì cái gì tắt máy không tiếp điện thoại, em có biết anh rất lo lắng không? Anh thiếu chút nữa phải đến sở cảnh sát báo án, em…” Hàn Sĩ Bân nghe được điện thoại Tần Vãn Thư gọi lại, liên tục hỏi một đống câu hỏi, cũng lộ ra một ít chỉ trích, có thể nghe ra Hàn Sĩ Bân lo lắng hấp tấp thái độ.

Lúc này Tả Khinh Hoan theo phòng bếp đi ra, nhìn Tần Vãn Thư đang gọi điện thoại, Tần Vãn Thư làm một cái thủ thế, ý bảo nàng đừng lên tiếng.

“Em không sao, chờ khi em về sẽ cùng anh giải thích.” Nhiều vấn đề như vậy, Tần Vãn Thư nhất thời cũng trả lời không hết, hơn nữa nếu nói dối cùng một lúc cũng không dễ dàng.

“Em ở đâu? Anh đến đón em!” Lần này Hàn Sĩ Bân thực kiên trì, hắn rất hối hận tối hôm qua không có kiên trì đi đón Tần Vãn Thư, đến nỗi dọa mình lo lắng bất an chỉnh một đêm, mất ngủ chỉnh một đêm.

“Không cần đâu, em lập tức trở về liền, di động sắp hết pin, không nói nữa.” Tần Vãn Thư cúp máy, Tần Vãn Thư một khi nghĩ đến trở về đối mặt một đống chất vấn từ Hàn Sĩ Bân, lập tức cảm thấy đau đầu.

“Điện thoại của lão công?” Tả Khinh Hoan hỏi.

“Ân.” Tần Vãn Thư gật đầu.

“Ăn điểm tâm đi.” Tả Khinh Hoan nói sang chuyện khác, nàng phát hiện mình ngày càng ngày không thích cùng Tần Vãn Thư nhắc tới Hàn Sĩ Bân, nam nhân kia từng là nàng cùng Tần Vãn Thư cầu nối, nay giống như trở thành chướng ngại.

Trong thời gian ăn cũng không có nhiều chuyện để nói, bữa sáng rất nhanh kết thúc.

Ăn xong Tần Vãn Thư liền lập tức lái xe trở về, trên đường về nhà, Tần Vãn Thư gọi điện thoại một người khác.

Tần Vãn Thư vào cửa thời điểm, phát hiện Hàn Sĩ Bân ngồi ở sô pha trong phòng khách đang hút thuốc chờ mình.

“Em nghĩ anh đã cai thuốc lá.” Tần Vãn Thư thản nhiên nói.

Hàn Sĩ Bân biết Tần Vãn Thư không thích ngửi mùi thuốc lá, bình thường ở nhà tuyệt đối không hút, nhưng là tìm cả một đêm, tâm tình vô cùng nóng nảy mới nhịn không được lấy thuốc ra hút.

Hàn Sĩ Bân ngẩng đầu nhìn Tần Vãn Thư, vốn là một bụng bất mãn trách cứ, sau khi nhìn thấy Tần Vãn Thư liền tiêu hơn phân nửa, Tần Vãn Thư chính là có một loại ma lực sẽ làm cho người khác ở trước mặt nàng không thể nổi giận.

“Em tối hôm qua đi đâu vậy?” Hàn Sĩ Bân dập tắt điếu thuốc đang hút dở hỏi, Tần gia hắn gọi điện thoại đến hỏi, chỉ nhận được một câu nàng không trở về Tần gia, hỏi Thi Vân Dạng, Thi Vân Dạng nói Tần Vãn Thư đã lái xe về nhà, Tần Vãn Thư bên người toàn bộ người quen, hắn cơ hồ đều hỏi thăm một lượt, nhưng mà không có ai biết Tần Vãn Thư ở nơi nào, khiến cho hắn thiếu chút nữa phải đi báo cảnh sát.

“Tối hôm qua em nhận được điện thoại của Tần Đằng, hắn nhờ em giúp làm một phần cập nhật đánh giá tài sản để thu mua một doanh nghiệp, em ở chỗ của Tần Đằng nhất thời bận rộn, di động có lẽ là do hắn tắt đi.” Tần Vãn Thư dùng Tần Đằng làm lá chắn, ai kêu bình thường Tần Đằng ra vẻ hỗn đãn làm chi?

Hàn Sĩ Bân cơ hồ tất cả các số điện thoại đều thử qua, nhưng cố tình bỏ qua Tần Đằng, không có biện pháp tỷ phu (anh rể) cùng tiểu cữu tử (cậu em vợ) hai người quan hệ không phải rất tốt, hơn nữa Hàn Sĩ Bân tự nhiên sẽ không đem luôn luôn trầm tĩnh đáng tin Tần Vãn Thư cùng thường xuyên náo loạn càn quấy Tần Đằng liên hệ cùng nhau.

“Hắn muốn mua doanh nghiệp nào? Cần gì vội vã như vậy chứ?” Hàn Sĩ Bân hỏi, đến nỗi làm cho luôn luôn tâm tư tinh tế tự gia lão bà bận rộn quên luôn mình.

“Là công ty cổ phần Vân Dương.” Tần Vãn Thư nói dối lúc nào cũng chuẩn bị kỹ càng, Tần Đằng quả thật nguyên bản muốn mình giúp làm một bản đánh giá tài sản, bất quá trước đây mình đã từ chối, chính là hiện tại muốn nhờ Tần Đằng che giấu mới đáp ứng làm một bản đánh giá tài sản của công ty đó cho hắn.

“Hắn muốn thu mua Vân Dương?” Hàn Sĩ Bân có chút kinh ngạc, phía trước có nghe đồn có một công ty mới chấm trúng cổ phần của Vân Dương, xem ra tin tức quả nhiên không giả, là Tần Đằng muốn thu mua Vân Dương.

“Ân.” Tần Vãn Thư gật đầu, nàng biết Hàn Sĩ Bân đã tin hơn phân nửa, Tần Vãn Thư cảm thấy từ khi nhận thức Tả Khinh Hoan, bản thân nói dối số lần trực tiếp nâng cao.

“Về sau, mặc kệ như thế nào, đều phải nhớ rõ trước gọi điện thoại báo anh một tiếng.” Hàn Sĩ Bân dặn dò.

“Lần này là do em sơ sót.” Tần Vãn Thư hơi có vẻ áy náy nói. Thế nhưng có rất nhiều việc ở bất tri bất giác trung thay đổi.

_________________
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 2 lượt.

Quản trị tài chính giúp tối đa hóa lợi nhuận của doanh nghiệp từ việc quản trị nguồn vốn có hiệu quả, là một trong những chức năng cơ bản nhưng rất quan trọng với sự phát triển của doanh nghiệp trong tương lai. Nếu bạn đang quản trị doanh nghiệp hay đơn thuần quản lý tài chính cá nhân của bạn thì cũng không thể bỏ qua những kinh nghiệm quản trị trên trang kỹ năng quản trị chẳng hạn như ma tran ge la gi, bo cuc bai tieu luan chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.

loading...
DMCA.com Protection Status