Nguyện giả thượng câu

Chương 45: Mầm họa

Trước khi Tần Vãn Thư đi vũ hội, vốn định thay khuyên tai mà Tả Khinh Hoan mua cho mình, nhưng Tần Vãn Thư ngắm bản thân trong gương, do dự một chút, quên đi, đeo nó cũng được. Tần Vãn Thư cầm lấy túi xách rồi đi ra ngoài, Hàn Sĩ Bân đã đậu xe chờ sẵn.

Hàn Sĩ Bân thấy Tần Vãn Thư bước ra liền mỉm cười, một thân váy dài màu bạc lễ phục dạ hội, tóc cao cao búi lên, lộ ra trắng nõn khiêu gợi cần cổ, tinh tế trang dung tăng thêm vẻ xinh đẹp khéo léo của ngũ quan, Tần Vãn Thư vĩnh viễn đều cao quý tao nhã, không thẹn là lão bà do mình lấy về. (Hàn Sĩ Bân ngươi coi Tần tỷ là cái gì, giải thưởng sao… nông cạn nam nhân!!!!)

“Vô luận là bao nhiêu lần đi nữa thì từ ánh mắt đầu tiên em đã làm cho anh rung động.”Hàn Sĩ Bân bước đến, thân sĩ mở cửa xe cho Tần Vãn Thư.

——— —————————–

“Khuyên tai của đại tiểu thư hôm nay đẹp lắm.” Nữ nhân đối nữ nhân có bề ngoài mang tính uy hiếp mỹ mạo của mình luôn đặc biệt mẫn cảm, chẳng qua thay đổi khuyên tai nhỏ nhặt chi tiết như vậy cũng bị Thi Vân Dạng liếc mắt một cái đã phát hiện.

“Ta cũng thấy vậy.” Tần Vãn Thư mỉm cười hồi đáp, nàng biết không thể trốn thoát hỏa nhãn của Thi Vân Dạng.

“Thế nhưng phong cách này không phải của đại tiểu thư, hình như nó càng tôn thêm vẻ hoạt bát của ngươi.” Thi Vân Dạng chọn mi nói, đôi khuyên tai này chắc chắn không phải của Tần Vãn Thư mua, nàng luôn chọn những kiểu thanh lịch nội liễm.

“Có đôi khi thay đổi khẩu vị một chút cũng không sai.” Tần Vãn Thư thản nhiên nói.

“Ân, ta cũng thấy đôi khuyên tai này rất đẹp.” Hàn Sĩ Bân vốn chú ý không đến chi tiết này, hắn cảm thấy tự gia lão bà mặc cái gì mà chẳng đẹp.

“Khẩu vị thường xuyên thay đổi cũng tốt, bằng không cuộc sống sẽ nhàm chán.” Tựa như có đôi khi nên thử làm một ít chuyện trọng khẩu vị, nhân sinh trước đây của Tần Vãn Thư rất tẻ nhạt.

Tần Vãn Thư tự nhiên là nghe ra ám chỉ của Thi Vân Dạng. Nàng bất động thanh sắc, chỉ có không rõ chân tướng Hàn Sĩ Bân còn chưa hiểu thâm ý của Thi Vân Dạng, hắn chỉ cảm thấy tán gẫu mấy chuyện của phụ nữ không có thú vị.

Thi Vân Dạng luôn là hoàng hậu vũ hội, nàng rất nhanh đã chọn được một vị ứng cử viên tương đối xuất sắc ở trong đám đông, giống như bướm lượn quanh hoa nhẹ nhàng bắt đầu điệu vũ đầu tiên. Thi Vân Dạng là trời sinh phát quang thể (vật phát sáng), chỉ cần địa phương nào có nàng sẽ luôn có một đám người giống như thiêu thân vây quanh. Trái lại chung quanh Tần Vãn Thư so ra có vẻ vắng lặng, không ai dám mời nàng khiêu vũ, tuy hiện tại bên người nàng có một vị Hàn Sĩ Bân canh giữ chặt chẽ, nhưng ngay cả trước kia khi chưa kết hôn, nàng vẫn tỏ ra lạnh lùng, không phải ai đều có can đảm tiếp cận nàng.

“Tỷ tỷ xinh đẹp có thể theo giúp ta nhảy bài đầu tiên không?” Tần Đằng hướng Tần Vãn Thư nghiêng mình cúi người, thân sĩ hỏi.

Hàn Sĩ Bân không cao hứng cho lắm, điệu nhảy đầu tiên của Tần Vãn Thư đáng lẽ nên thuộc về mình.

“Tỷ phu sẽ không nhỏ mọn, hẳn là không chấp nhất đúng không?” Tần Đằng nhìn Hàn Sĩ Bân vừa cười vừa hỏi, kỳ thật Tần Đằng rất ít kêu Hàn Sĩ Bân là tỷ phu, một tiếng tỷ phu này mũ đã chụp lên đầu, Hàn Sĩ Bân nghĩ cự tuyệt đều khó.

“Sẽ không.” Hàn Sĩ Bân miễn cưỡng cười đáp lại.

Nếu hai vị nam sĩ đạt thành nhất trí, Tần Vãn Thư cũng không có ý kiến gì.

“Tỷ, sắc mặt của tỷ phu thật khó coi, hắn keo kiệt quá.” Tần Đằng là loại người chiếm được tiện nghi còn thích khoe mẽ.

Tần Vãn Thư đưa lưng về phía Hàn Sĩ Bân, cho nên không nhìn thấy biểu tình của hắn, chẳng qua nàng cũng lường trước Hàn Sĩ Bân sẽ so đo chuyện này. Trước đây nàng vẫn che chở cho hắn, sẽ không mặc kệ Tần Đằng làm ra những chuyện quá đáng, bây giờ nàng đối hành vi của Tần Đằng có phần dung túng, đệ đệ vĩnh viễn là đệ đệ, mà trượng phu không nhất định vĩnh viễn là trượng phu. Lúc trước Tần Vãn Thư không có loại ý tưởng này, nhưng hiện tại trong tiềm thức đã hình thành nó, có thể nói, nữ nhân một khi thay đổi, sẽ trở nên thực vô tình, Tần Vãn Thư cũng không là ngoại lệ.

“Trước đây cũng không thấy ngươi gọi hắn là tỷ phu.” Tần Vãn Thư chọn mi hỏi.

“Nói như thế nào, muốn lấy tỷ tỷ ít nhất phải có điểm năng lực, hắn ngay cả ta còn đấu không lại, làm sao xứng với tỷ tỷ?” Tần Đằng không đồng ý nói, hắn luôn khinh thường kẻ yếu.

“Hắn chỉ là nhường nhịn ngươi thôi.” Tuy Hàn Sĩ Bân trong lòng đối Tần Đằng phi thường bất mãn, ít nhất ngoài mặt công phu giả trang không tệ lắm, cho tới bây giờ không bao giờ lộ ra.

“Không có chuyện này.” Ban đầu có lẽ hắn còn nhân nhượng mình, sau bị phá rối mấy lần, không phải cũng trở nên nghiêm túc sao, chẳng qua là đấu không lại, bây giờ biết tâm của tỷ tỷ không còn ở trên người Hàn Sĩ Bân, Tần Đằng càng không đem hắn để vào mắt.

“Tỷ, ta phát hiện Thi tỷ tỷ càng ngày càng hấp dẫn.” Ánh mắt của Tần Đằng đảo quanh trên người Thi Vân Dạng, nàng thật sự là vưu vật câu nhân, mặc dù hắn từng được nếm qua nhưng đến bây giờ vẫn không quên tư vị đó. Đây là lần đầu tiên Tần Đằng thật lòng muốn theo đuổi một người, khi hắn nhìn thấy Thi Vân Dạng cùng người khác tán tỉnh sẽ cảm thấy bản thân sinh khí, nhưng khi nàng nói: “Tần Đằng, ngươi thật sự muốn theo đuổi ta, nếu ngươi động tâm chứng tỏ ngươi thua.” trong nháy mắt Tần Đằng thấy mình thật ngốc, hắn tuyệt đối không thừa nhận mình yêu nàng. Kỳ thật Tần Đằng biết mình sợ thua, cho nên tự nói với bản thân không thể để Thi Vân Dạng coi thường, từ đó về sau, hắn lại *ngựa quen đường cũ*. Tần Đằng mơ hồ nhận ra Thi Vân Dạng biết tâm tư lúc ấy của mình thế nhưng nàng tàn nhẫn bóp chết một tia tình ái ngây ngô thuần khiết duy nhất đó, nghĩ đến Tần Đằng cảm thấy nữ nhân này còn vô tình hơn mình.

Tần Vãn Thư chợt nhớ đến mười năm trước, Thi Vân Dạng cùng mình bàn về Tần Đằng.

“Đại tiểu thư, đệ đệ của ngươi hình như thật tình thích ta, phiền phức nga…” Thi Vân Dạng tuy nói như vậy nhưng Tần Vãn Thư cũng không thấy nàng có bộ dáng khó xử, ngược lại là biểu tình vui sướng khi người gặp họa.

“Thì sao?” Tần Vãn Thư chọn mi hỏi lại, nàng muốn xem hai kẻ thích đùa giỡn người khác bị trừng phạt.

“Ngươi không biết hắn rất giống ta sao?” Thi Vân Dạng tuy thưởng thức Tần Đằng, nhưng nàng thích hắn chỉ vì đơn giản y như chuyện thấy bản thân trong gương, hình phản chiếu đột nhiên biến dạng sẽ không tốt, nàng không muốn mất nó.

“Có một người hoang đường giống ngươi, cho ngươi trên thế giới này có cảm giác đồng cảm, cho nên ngươi không muốn nó biến mất.” Tần Vãn Thư đã sớm biết đến bản chất ác liệt của Thi Vân Dạng, đáng tiếc trái tim của Tần Đằng nhất định bị nữ nhân này giẫm nát. Thi Vân Dạng chính là đóa hoa thủy tiên, bản chất của nàng không những tự tư tự lợi mà còn cực kỳ tự kỷ, đáng tiếc người bình thường đều bị sắc đẹp của nàng mê hoặc.

“Cho nên không phải không có đạo lý khi ta bội phục và thích nhất là đại tiểu thư, ngươi vĩnh viễn là người hiểu biết ta.” Nhân không nhất định hiểu rõ bản thân, do đó Tần Đằng vĩnh viễn cũng không hiểu rõ Thi Vân Dạng.

“Giảm thiểu thương tổn đến mức thấp nhất, hắn dù sao cũng là đệ đệ của ta.” Tần Vãn Thư làm tỷ tỷ, tài cán vì đệ đệ tranh thủ chỉ đến đó. Thi Vân Dạng am hiểu nhất là giết người không thấy máu, làm người khác đau mà họ lại không thể nói vì cái gì đau như vậy.

“Điểm ấy đại tiểu thư có thể yên tâm.” Mình vẫn thực thích cái bóng này.

Tần Vãn Thư không nghĩ tới, Tần Đằng đến bây giờ còn đối Thi Vân Dạng tình cũ không quên. Tần Đằng ở Thi Vân Dạng thất bại một lần, không biết Thi Vân Dạng khi nào thì mới bị té ngã, nàng thực chờ mong người có thể trị được Thi Vân Dạng xuất hiện.

“Thi Vân Dạng và ngươi là cùng một loại người, trước sau như một chỉ thích nhận mà không thích cho, các ngươi không hợp.” Tần Vãn Thư nhìn Thi Vân Dạng liếc mắt một cái nói, Tần Đằng có nghe hay không là chuyện của hắn, nhưng nàng thiện ý khuyên đệ đệ một câu.

Tần Đằng không đồng ý nhún nhún vai, khi hắn 18 tuổi mới có thể ngây thơ nhiệt huyết, bây giờ 28 tuổi hắn cũng không có ngu ngốc *chui đầu vào rọ* nữa.

Cùng Tần Đằng khiêu vũ xong, Tần Vãn Thư lấy cớ đi vệ sinh, tránh ra ngoài hít thở một ít không khí trong lành.

Nàng lấy ra di động, phát hiện trong di động có một tin nhắn.

“20:51, nhớ ngươi.” Một câu thực đơn giản lại làm khóe miệng của Tần Vãn Thư hơi hơi giương lên, khi nữ nhân muốn thể hiện sự lãng mạn của mình so với nam nhân tinh tế hơn nhiều, có lẽ do xuất phát từ nội tâm mà không phải chỉ coi trọnghình thức bên ngoài.

“21.13, đã thấy.” Tần Vãn Thư nhắn lại cho Tả Khinh Hoan, mặc dù có chút không nỡ nhưng nàng vẫn xóa sạch hai tin nhắn này.

Tả Khinh Hoan nhận được tin nhắn, tươi cười giống như hoa nở mùa xuân, quên mất cả đêm buồn bã không vui.

“Lão bà, em như thế nào không vào bên trong?” Hàn Sĩ Bân nhìn không thấy Tần Vãn Thư quay lại, đi ra tìm, không biết có phải mình suy nghĩ quá nhiều. Hắn tổng cảm thấy gần đây cùng Tần Vãn Thư một chỗ thời gian càng ngày càng ít, hơn nữa Tần Vãn Thư dường như càng ngày càng lãnh lạc mình, loại cảm giác này khiến Hàn Sĩ Bân bất an.

“Chỉ ra ngoài hít thở không khí.” Tần Vãn Thư thu lại điện thoại.

“Có điện thoai sao? Là ai gọi vậy?” Hàn Sĩ Bân sớm nhìn đến Tần Vãn Thư cầm di động trong tay chưa kịp cất.

“Không có.” Tần Vãn Thư mặc kệ ánh mắt nghi ngờ của Hàn Sĩ Bân, giọng điệu không thay đổi nói.

Hàn Sĩ Bân hiển nhiên không tin, nhưng hắn là người thông minh sẽ không trực tiếp chất vấn Tần Vãn Thư, chẳng qua trong lòng đã hạ một mầm móng nghi ngờ.

_________________
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 2 lượt.

Danh mục tổng hợp các thông tin về sản phẩm cây trồng cùng các chương trình khuyến mãi và mã giảm giá khi mua sắm online tại các trang web uy tín như Lazada, Tiki, Shopee, Adayroi, Lotte...độc quyền chỉ có trên trang cây.vn chẳng hạn như bo chong dit con dau nat buom ren the tham 18 khong xem phi ca 1 doi, boa hancock honey select one piece download most high quality chara chắc chắn bạn sẽ có được những thông tin bổ ích và lựa chọn được sản phẩm như ý từ những tham khảo trên.

loading...
DMCA.com Protection Status