Nguyện giả thượng câu

Chương 85

“Là ta quá vui mừng thôi.” Tần Vãn Thư cơ hồ cũng không nhớ được mình bao lâu rồi không có rơi lệ, nhưng là nước mắt cứ như vậy tự nhiên chảy xuống, Tần Vãn Thư vốn cho rằng mình đối với Tả Khinh Hoan chỉ thì thích, giờ mới phát hiện tình cảm đó nếu so với thích sâu sắc hơn rất nhiều.

“Có ngươi ở đây, ta không nỡ đi.” Nàng làm đang tâm rời bỏ Tần Vãn Thư đây? Tần Vãn Thư là người mình quan tâm nhất trên đời.

“Sau này, bất kể tình huống nào, trước hết bảo vệ mình cho tốt có được hay không?” Tần Vãn Thư không muốn Tả Khinh Hoan chịu bất cứ thương tổn gì nữa, cho dù là vì bảo vệ mình.

Nếu sự việc như vậy lặp lại một lần nữa, nàng vẫn sẽ đẩy Tần Vãn Thư ra, bất kể là quá khứ hay tương lai, nàng cũng đem Tần Vãn Thư đặt ở vị trí đầu tiên, có được Tần Vãn Thư nàng thật sự quá may mắn rồi, nàng làm sao có thể để Tần Vãn Thư bị dù chỉ chút xíu thương tổn đây? Bảo vệ nàng, là trách nhiệm của mình.

“Ta hôn mê bao lâu?” Mình nhất định hôn mê rất lâu, nếu không sắc mặt Tần Vãn Thư cũng sẽ không kém như vậy, Tả Khinh Hoan cực kỳ đau lòng, giá mình tỉnh lại sớm một chút.

“Hai ngày.” Hai ngày, đau khổ hai ngày, thời gian chờ đợi thật rất dài.

“Hai ngày không ngủ?” Nếu không phải là mình bị thương, không thể động đậy, Tả Khinh Hoan liền muốn ôm Tần Vãn Thư vào trong ngực.

“Những lúc quá mệt mỏi, có chợp mắt một chút.” Tần Vãn Thư mỉm cười, nàng không ngủ chút nào, nhưng nàng không muốn làm Tả Khinh Hoan lo lắng.

“Ngươi nghỉ đi, ta nhìn trong lòng khó chịu.” Tả Khinh Hoan không nỡ để Tần Vãn Thư chịu bất kỳ cực khổ gì.

“Ta không mệt, ngươi có nơi nào không thoải mái không, để ta gọi bác sĩ tới kiểm tra.” Tần Vãn Thư lập tức gọi bác sĩ trực tới kiểm tra cho Tả Khinh Hoan, nàng không yên tâm về sức khỏe của Tả Khinh Hoan.

Bác sĩ kiểm tra xong sau, xác định Tả Khinh Hoan không có vấn đề gì, tâm trạng lo lắng hai ngày này của Tần Vãn Thư mới tiêu tan, liền gọi điện thoại cho Lý Hâm, báo cho Lý Hâm Tả Khinh Hoan đã tỉnh.

Lý Hâm lập tức từ nhà tới bệnh viện, vào phòng bệnh, Tả Khinh Hoan vẫn như cũ không có động tĩnh gì, bất quá chắc là buồn ngủ, vì Tần Vãn Thư ghé vào đầu giường của Tả Khinh Hoan cũng ngủ thiếp đi, Lý Hâm biết Tần Vãn Thư hai ngày này rất mệt mỏi, nhưng chỉ khi Tả Khinh Hoan tỉnh, nàng mới có thể an tâm nằm ngủ. Lý Hâm nhìn hai người bọn họ mười ngón tay nắm chặt lấy nhau, thấy thật ấm áp, trải qua khó khăn, tình cảm lại càng thêm bền chặt, yêu nhau, cũng nguyện ý chết vì người kia, cảm giác ấy hẳn rất tốt, Lý Hâm hâm mộ nghĩ. Lý Hâm yên lặng lui đi ra ngoài, để cho các nàng hai nghỉ ngơi, nếu có một ngày, mình có thể cùng Nhược Vấn ân ái như vậy, mặc dù vì nàng mà bị đụng xe mình cũng nguyện ý, nhớ tới Nhược Vấn, Lý Hâm tâm tình có chút vui vẻ, bất kể thế nào, bây giờ mình và Nhược Vấn coi như có một khởi đầu tốt đẹp.

Lý Hâm liên tục bảo đảm Tả Khinh Hoan không có việc gì, Tần Vãn Thư mới dám trở về nhà Tả Khinh Hoan, lấy chút đồ dùng cần thiết cho Tả Khinh Hoan và mình, Tả Khinh Hoan phải ở bệnh viện một khoảng thời gian rất dài. Tần Vãn Thư lúc trở về, nhờ Lý Hâm trông nom Tả Khinh Hoan một chút, Lý Hâm hớn hở đồng ý.

“Anh hùng cứu mỹ nhân, thiếu chút nữa thì đi đời.” Lý Hâm nhìn sau Tả Khinh Hoan tinh thần không tệ trêu chọc.

“Mình nguyện ý.” Tả Khinh Hoan liếc Lý Hâm một cái, tưởng mình muốn thế a, ai biết Hàn Sĩ Bân sẽ nổi điên, nhớ lại tình cảnh lúc ấy, Tả Khinh Hoan còn hơi sợ, may mà Tần Vãn Thư không bị làm sao,trong cái rủi có cái may.

“Bồ là giải phẫu não đó…” Lý Hâm cố ý muốn nói lại thôi.

“Thì sao?” Tả Khinh Hoan thấy Lý Hâm như vậy, cũng không có chuyện gì tốt lành.

“Để cho tiện giải phẫu, thường phải cạo đầu.” Lý Hâm cố ý kích động Tả Khinh Hoan, tóc Tả Khinh Hoan dài hơn tóc mình, chất tóc cũng tốt hơn mình, người này dùng bao nhiêu tâm tư chăm sóc tóc, hôm bị cạo sạch, chắc chắn là chấn động không nhỏ.

Quả nhiên mặt Tả Khinh Hoan liền biến sắc, vì đầu còn băng, nàng vốn không có chú ý tới chuyện này, hôm nay bị Lý Hâm một nhắc nhở, nghĩ đầu mình trọc lóc, thật muốn run người.

“Thật ra mình cảm thấy ni cô xinh đẹp cũng rất có tư vị.” Tả Khinh Hoan rõ ràng rất buồn bực, nhưng vẫn mạnh miệng.

“Ừ, ni cô cách tiên đạo không xa mấy.” Lý Hâm giậu đổ bìm leo, bất quá nàng thật rất mong đợi thấy tạo hình Tả Khinh Hoan sau khi bỏ băng vải ra, Lý Hâm quyết định việc này sẽ do đại y sinh là mình làm, xem tạo hình ni cô Tả Khinh Hoan sẽ gây chấn động tới thế nào. nàng nghĩ tới Tả Khinh Hoan lấy tạo hình kia cùng Tần Vãn Thư lên giường, thật sự quá là kích thích a, Lý Hâm cảm giác mình sắp chảy máu mũi rồi, Lý Hâm tự ý tưởng tượng ra cảnh ấy.

“Cút!” Lý Hâm khiến Tả Khinh Hoan bực mình, nàng ở trước mặt mình thể hiện mái tóc gợn sóng giả bộ quyến rũ, rất ngứa mắt, Tả Khinh Hoan u sầu a. Từ khi bị tông xe tới nay, được Tần Vãn Thư cẩn thận chăm sóc, lần đầu tiên nàng mới có cảm giác u buồn.

“Tiên cô… Mạc Sầu… Nói không chừng Tần Vãn Thư rất thích tạo hình mới của bồ đây…” Lý Hâm vừa nói vừa cười, không được rồi, nàng cười đến đau bụng luôn.

“Chuyện gì khiến bác sĩ Lý vui vẻ vậy?” Tần Vãn Thư tò mò hỏi, nàng trở lại liền thấy Lý Hâm cười đến run rẩy, một chút hình tượng đại y sinh cũng không có, mà Tả Khinh Hoan nhìn Lý Hâm rõ ràng là thẹn quá thành giận.

“Hỏi tiên cô, bất quá tiên cô đang giận, ta rút lui trước.” Lý Hâm nói xong cố nín cười đến thiếu chút nữa thở không nổi, xong đời, nhịn không nổi, bụng đau quá, Lý Hâm vui quá hóa buồn vịn tường mới ra khỏi phòng bệnh củaTả Khinh Hoan.

“Sao thế?” Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan từ thẹn quá thành giận chuyển sang u buồn, ôn nhu hỏi.

“Không có tóc.” Tả Khinh Hoan ai oán.

“Sẽ lại dài ra.” Tần Vãn Thư còn tưởng có vấn đề gì lớn, thì ra chỉ là chuyện nhỏ, mặc dù Tần Vãn Thư cũng cảm thấy tóc Tả Khinh Hoan không dài như trước có chút đáng tiếc, nhưng người mới là trọng yếu nhất, chỉ cần Tả Khinh Hoan bình an, điều này so với cái gì cũng quan trọng hơn.

“Phải đợi thật lâu mới có thể dài như lúc trước, bây giờ là trọc lóc a, người ta không muốn giống ni cô, người ta thích tóc dài bồng bềnh.” Tả Khinh Hoan hướng Tần Vãn Thư làm nũng.

Tần Vãn Thư tưởng tượng một chút bộ dáng trọc đầu của Tả Khinh Hoan, chẳng lẽ hình tượng là tiên cô sao, Tần Vãn Thư đột nhiên hiểu tại sao Lý Hâm cười rồi, bởi vì nàng cũng có chút buồn cười, bất quá Tần Vãn Thư rất nể tình cố gắng nhịn xuống, để tránh làm bị thương một người lòng tự tôn đang rất yếu ớt.

“Hừ, Lý Hâm xấu xa kia, nhất định là nghĩ tới mấy chuyện đáng khinh, nên mới vui sướng như vậy.” Tả Khinh Hoan tương đối hiểu rõ các hứng thú không tốt lành gì của Lý Hâm, phải biết rằng nữ nhân kia bản tính rất bỉ ổi!

“Ngươi làm sao biết người ta đang suy nghĩ gì.” Tần Vãn Thư cảm thấy Tả Khinh Hoan nghĩ quá nhiều.

“Tần Vãn Thư cũng có thể tưởng tượng a.” Tả Khinh Hoan nhìn vẻ mặt đứng đắn của Tần Vãn Thư, đột nhiên muốn trêu chọc nàng.

“Ân?” Tần Vãn Thư khó hiểu chăm chú, không biết Tả Khinh Hoan muốn mình nghĩ tới chuyện gì.

“Cảnh một tiên cô cùng ngươi lên giường.” Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư muốn cười lại cố nhịn, nhẹ nhàng nói, nhìn vẻ mặt Tần Vãn Thư lúc này, tâm tình Tả Khinh Hoan liền rất tốt, hừ, muốn cười hả!

Trong đầu Tần Vãn Thư không khỏi hiện lên hình ảnh Tả Khinh Hoan lấy hình tượng tiên cô làm chuyện kia, quả nhiên là rất…
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 2 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như nhac niem phat nam mo a di da phat 2014 rat hay hung thanh, kinh phap hoa pham pho mon 25 ht tuyen hoa giang những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status