Nhà có manh thê cưng chiều

Chương 1: Là Lớn Lên Không Ít



 

“Woa, Mục Đình Sâm về nước rồi, vừa trở về đã đầu tư rất nhiều tiền cho các học viện nghệ thuật của Đế Đô chúng ta, không hồ là người lắm tiền nhiều bạc mà”

“Nghe nói anh ấy tốt nghiệp từ Nam Đại chúng ta đó, quyên góp tiền cũng không có gì phải ngạc nhiên hết, tốt xấu gì cũng là người có tiền nhất Đế Đô nha. Quan trọng nhất là anh ấy rất đẹp trai nha… nam thần quốc dân đó, người đàn ông vừa nhiều tiền vừa đẹp trai như anh ấy, lại còn thân thiện như vậy, trên đời chỉ có một người mà thôi… ”

Toàn bộ học viện nghệ thuật Nam Đại đều đang nhốn nhào lên vì tin tức liên quan đến Mục Đình Sâm, duy chỉ có Ôn Ngôn là không hòa hợp với bầu không khí này.

Cô ngồi một mình trên bậc thang ăn chiếc bánh bao đã lạnh đến cứng như đá, uống nước lã cũng đã lạnh như băng, trong ngày đông, có chút nuốt không trôi.

Mục Đình Sâm, ba năm rồi, anh lại trở về…“Tiểu Ngôn, tại sao cậu lại ăn bánh bao? Đi, mình mời cậu đi ăn đồ ăn ngon!” Trần Mộng Dao tùy ý ngồi xuống bên cạnh Ôn Ngôn.

Ôn Ngôn lắc đầu, tùy tiện nhét nốt phần bánh bao còn thừa vào trong miệng, đứng dậy cầm lấy balo khoác lên vai, khiến cho thân hình càng trở nên gầy yếu: “Không có thời gian, mình phải đi về rồi.” Trần Mộng Dao thở dài: “Mình cũng đến phục cậu, sáng mai đừng ăn bánh bao nữa, mình mang đồ ăn sáng cho cậu…”

Tiếng nói của Trần Mộng Dao vọng theo hình bóng Ôn Ngôn đạp xe đạp đang dần dần đi xa, bị cơn gió lạnh trong ngày đông cuốn đi không đọng lại chút gì.

Trở về “nhà, Ôn Ngôn cẩn thận đem chiếc xe đạp cũ nát của mình dựng ở góc khuất, đi từ cửa sau vào, trở về căn phòng kho vừa nhỏ bé lại ẩm thấp, động tác nhanh nhẹn bỏ balo xuống.

Đang định thay quần áo, má Lưu đã vội vã đi vào: “Ngôn Ngôn, hôm nay con đừng giúp má làm việc nữa, thiếu gia tìm con…

ôi… con cần thận một chút, có thể không nói chuyện thì đừng nói chuyện, tránh lại làm thiếu gia không vui, lại phải chịu khổ.”

Ôn Ngôn gật gật đầu, cần thận từng chút một đi lên tầng, cũng không quên dơ tay kéo một một chút bộ quần áo đã bị cô giặt đến trắng bệch, cô nhớ rõ, anh không thích lôi thôi…

Khoảnh khắc cô đưa tay gõ cửa phòng, cô theo bản năng nín thở, ngón tay có chút run rầy, ba năm không gặp, cô đã lớn rồi, anh lại đã thay đổi bao nhiêu?



“Vào đi.” Giọng nói ôn nhu như ánh nắng ngày đông từ bên trong cửa vọng ra, không nghe cần thận, thì không thể cảm giác được bên trong đó còn mang một chút ý lạnh.

Trong lòng cô trầm xuống một chút, đây cửa bước vào, cố ý không đóng cửa lại.

Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế mặt nhìn hướng cửa sổ, trong tay cầm một quyển báo, bộ quần áo vest đặt làm thủ công trên người anh được cắt may vô cùng vừa vặn, mang đến cho ngày đông tuyết trắng này một bóng hình xám không thể xóa nhòa. Cho dù ngồi, cũng có thể nhìn ra được hai đôi chân dài của anh, ngón tay từng đốt một rõ ràng không ngừng lật sách, ngũ quan hoàn mỹ như được ông trời điêu khắc một cách tỷ mỉ, dưới ánh sáng mặt trời trông có chút không chân thực.

Mục Đình Sâm, anh cuối cùng vẫn là trở về. “Nửa tháng nữa, thì cô 18 rồi?”

Giọng điệu hờ hững của anh, đã đập xuống một hồ sâu trong lòng cô.

Không chờ cô trả lời, anh tùy ý ném quyến báo lên bàn trà ở bên cạnh, nghiêng mặt nhìn cô, trong đôi mắt sâu thẳm của anh nổi lên một tia hàm ý.

Ôn Ngôn bản năng lui về sau hai bước, quả nhiên… sự ôn nhu của anh có thể cho mọi vật trên thế giới, chỉ có không thê cho cô!

“Vâng…” Cô sợ hãi như con nai con bị kinh sợ, trên khuôn mặt trắng bệch của cô cắt không còn một giọt máu.

Mục Đình Sâm đứng dậy đi về hướng cô, mỗi một bước đến gần, đều khiến cô sợ hãi lùi lại.

Lùi đến cạnh cửa, Ôn Ngôn suýt chút bị cái cửa đang khép hờ làm cho ngã ngửa, anh nhanh chân đến trước, tay lướt qua tai của cô đóng cửa lại, đem cô kẹp lạigiữa cửa và anh.

“Sợ tôi?” Giọng nói của anh mang một chút trêu tức, còn có… hận.

Ôn Ngôn không dám ngẩng đầu nhìn anh, anh cao hơn cô rất nhiều, khoảng cách gần như vậy, tầm mắt của cô gần như chỉ nhìn thấy chỗ ngực của anh.

Khí tức của Mục Đình Sâm bao phủ lấy cô, đang từng chút một đoạt lấy hô hấp của cô. Một giây sau, tay của anh không hề kiêng kị gì mà đặt vào ngực của cô: “Là lớn hơn không ít…”

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 13 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như mo bai ket bai viet bac chinh phuc giam khao ngay cau dau tien, phan tich nhan vat mi trong truyen ngan vo chong a phu hay nhat sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status