Nhà có manh thê cưng chiều

Chương 140: Không Phải Nên Tránh Nghỉ Ngờ Sao?



Chương 140: Không Phải Nên Tránh Nghỉ Ngờ Sao?

 

Kính Thiếu Khanh tỏ vẻ “cường thế” làm cho Trần Mộng Dao không biết làm sao nữa, cô cũng không hiểu nỗi tâm trạng của anh nữa, rõ ràng đã xảy ra chuyện lúng túng như vậy, như thế nào mà anh có thể giả bộ làm như không có chuyện gì? Không

phải nên tránh nghi ngờ sao?

Đến tầng gửi xe, cô bối rối không muốn bước ra thang máy: “Kính tổng, tôi cảm thấy có phải chúng ta nên tránh hiềm nghi? Anh nói xem máy ngày hôm trước chuyện kia làm loạn đến mức nào, trai chưa vợ gái chưa chồng, đối với danh dự cũng như tiến triển sau này cũng không tốt, vẫn là anh

đi trước đề tôi tự mình bắt xe.”

Kính Thiều Khanh lười nghe cô lẫm bẩm, cánh tay duỗi một cái, kéo cổ cô lôi vào trong xe: “Kính tổng sao? Trước đây cô cũng không gọi tôi như: vậy, tôi đã nói không có gì rồi, tôi còn không sợ, cô sợ cái

gì? Lên xe!”

Cô ngửi thấy mùi nước hoa nam tính nhàn nhạt

trên người anh, đầu óc có chút ngắn ngơ, đây là anh không quan tâm không thèm tránh hiềm nghị, còn nghĩ mọi lo lắng của cô chả có tác dụng gì hả, hay chuyện kia đối với anh thật sự không có một

chút ảnh hưởng gì sao?

Trên xe, cô vẫn nhìn ngoài cửa sổ, đón lấy gió lạnh ngoài cửa xe, như vậy có thể khiến gò má cô giảm bớt chút ửng đỏ. Cô tự cho là mình cũng không phải loại con gái nhỏ nhắn dịu dàng xinh xắn gì cả, sẽ không động một chút là mặt đỏ, nhưng sau khi gặp người có da mặt dày hơn mình, lúc này khác rồi, cô chỉ còn cách xuống nước mà thôi…

Nhanh đã đến quán ăn, cô vội vàng kêu lên: “Anh đỗ xe bên này được rồi! Nhà hàng bên đó cũng

không có chỗ đỗ xe tốt, cảm ơn!”

Kính Thiếu Khanh nghe lời dừng xe ở ven đường, Trần Mộng Dao giống như tên lửa phóng nhanh ra

khỏi xe xuống lồi đi bộ, gió thổi chiếc váy trắng dài đến mắt cá chân, cùng mái tóc dài óng mượt của cô, đôi mắt Kính Thiếu Khanh trầm lắng, rõ ràng đôi giày trắng thường ngày cô đi rất bình thường, từ đầu đến chân đều không có gì để cho người khác chú ý, nhưng anh lại cảm thấy nhìn qua rất

thoải mái và sạch sẽ.

“Dao Dao, ai chở cậu đến vậy?” Tràn Mộng Dao mới vừa vào nhà hàng ngồi xuống liền nhận được

lời tra khảo của Ôn Ngôn.

“Làm sao cậu biết có người chở mình đến? Cậu ngồi chỗ này cũng không nhìn thấy chỗ tớ đỗ xe mà.” Trần Mộng Dao có chút kỳ quái, cởi áo khoác xuống đặt ở một bên, thuận tiện vén chiếc váy ren

bên trong lên chút.

“Mình cũng vừa đến, vừa rồi xuống ven đường nhìn thấy có người gác xe cho cậu xuống, chiếc xe kia cũng không hề rẻ, tuy mình không hiểu về xe, nhưng trong gara Mục Đình Sâm cũng có một

chiếc.” Ôn Ngôn cười đùa tiếp tục đào sâu.

“Cái gì cũng đều không thể lừa cậu được, là Kính

Thiếu Khanh, mình đã cự tuyệt nhiều lần, anh ta nhất quyết đòi đưa mình đi, mình cũng không biết anh ta là có ý gì, cậu nói xem, chuyện chúng mình bây giò có chút ngượng ngùng, tránh một chút không tốt hơn sao? Mình hiện tại sợ nhất chính là bị mẹ để mắt tới, mẹ muốn mình gả cho người có tiền, điên mát, bà ấy luôn muốn có cuộc sống vô lo vô nghĩ.” Trần Mộng Dao nói liên hồi, lựa chọn

thẳng thắn sẽ khoan hồng.

Ôn Ngôn đã sớm nghĩ tới là Kính Thiếu Khanh đưa Trần Mộng Dao tới, vết xe đổ Triển Trì lúc trước, hiện tại cô sợ nhát Trần Mộng Dao sẽ ở phương diện cảm tình chịu tổn thát: “Dao dao, cậu đã là người trưởng thành rồi, tự mình nghĩ chút,

đừng đi theo vét xe đồ đó.”

Trần Mộng Dao giật mình, rũ xuống tầm mắt che đậy ánh mắt thống khổ: “Mình mới không có ngu như vậy, sẽ không về mặt tình cảm ngã quy lần thứ hai, hiện tại mình chỉ muốn kiếm tiền, không muốn bàn chuyện yêu đương, huống hồ đối với Kính Thiếu Khanh mình căn bản là không có nghĩ

tới, anh ấy tuy là dáng dấp đẹp trai, nhưng không

phải kiểu mà mình thích, huống chỉ mình cũng

không phải đồ ăn của anh ấy, đâu cũng có chừng



mực, yên tâm đi, mình tự có cân nhắc.”

Đạt được đáp án, Ôn Ngôn yên tâm hơn chút. Gọi xong đồ ăn, Trần Mộng Dao bắt đầu nói rõ thu hoạch lần này đến địa chỉ đó: “Được rồi, mình đã đến đó dò thăm rất nhiều hàng xóm, căn cứ tướng mạo bọn họ miêu tả, sống ở đó chỉ có Dư Vinh Sinh, nhưng họ cũng không biết tên đầy đủ của ông ta, bởi vì cũng không thường vãng lai tới đó, một người hàng xóm nói, có nghe thấy qua có người trẻ tuổi gọi ông ta là chú Từ, nhưng cũng

không rõ, cũng có thể là gọi chú Dư. ”

“Dư Vinh Sinh này ba năm trước đây bị người ta dẫn đi, cũng không trở lại. Mình hoài nghỉ ông ta đã đổi họ tên, đánh lạc hướng chúng ta, ông ta chính là lão Từ! Lui một vạn bước nói, nếu ông ta không phải là lão Từ, thì chắc chắn tránh không khỏi thân quen với lão Từ gửi thư, ai rảnh chuyện lại gửi thư từ địa chỉ của nhà Dư Vinh Sinh chứ? Hoặc là Dư Vinh Sinh chính là lão Từ, hoặc là, ông

ta quen biết lão Từ. Cái này mình đã cho thám tử

tư điều tra rồi, trước tiên cần loại bỏ được việc Dư Vinh Sinh có phải đã đổi họ tên hay không.”

Nghe xong những thứ này, Ôn Ngôn trong lòng cũng ồn định một ít: “Như vậy, ăn xong chúng ta lại đến viện dưỡng lão một chuyền, chuyện này trong lòng mình giống như là ám sát vậy, một ngày

không làm rõ mình ngủ cũng không yên.”

Trần Mộng Dao gật đầu, lúc này đồ ăn đã được bưng lên, cô đã sớm đói bụng, cầm đũa lên gắp thức ăn, từ hôm qua đến địa chỉ đó cô chưa được

ăn bữa ngon nào.

Thấy bộ dáng này của cô, Ôn Ngôn đau lòng không nhịn được nói: “Ăn từ từ, đồ ăn còn nhiều, nếu như thực sự muộn ngày mai tan tầm chúng ta lại đi tới viện dưỡng lão, cậu ăn như vậy tiêu hóa

không tốt đâu.”

Trần Mộng Dao nào quan tâm nhiều như vậy? Từ khi trong nhà xảy ra chuyện cô cảm thấy mình giống con quay đang không ngừng chuyển động,

một bên là công việc, một bên là hầu hạ Giang

Linh, hiện tại sống đối với cô mà nói là trọng yếu

nhất, những thứ khác cô đã sớm không đề ý tới.

Ăn cơm xong, các cô đón xe đi tới viện dưỡng lão, lúc này đã gần tám giờ, toàn bộ viện dưỡng lão vô cùng yên tĩnh, ngoại trừ nhân viên công tác, bệnh

nhân đều ngủ tương đối sớm.

Các cô xuống xe quen đường đi tới trước phòng bệnh Dư Vinh Sinh, xuyên thấu qua tắm cửa cửa sổ nhỏ, thấy Dư Vinh Sinh còn chưa ngủ, đang lẳng lặng đứng đờ ở trước cửa sổ, ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài. Các cô thở phào nhẹ nhõm, nếu như Dư Vinh Sinh đã ngủ rồi, các cô cũng chỉ

có thể coi như đến đây vô ích.

Ôn Ngôn giơ tay lên gõ cửa một cái, Dư Vinh Sinh

nghe tiếng đập cửa, cơ thể giật mình: “Vào đi…”

Trần Mộng Dao đẩy cửa đi vào: “Chú Từ, chú còn chưa ngủ sao? Ăn cơm rồi chứ?” Cô tận lực gọi “chú Từ” chính là muốn xem Dư Vinh Sinh có phản ứng gì không.

Dư Vinh Sinh thấy lại là các cô, cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, ngồi trên ghế không nhúc nhích: “Tôi không phải họ Từ. Tôi biết các cô là đến tìm lão Từ, tôi đích xác quen biết ông ấy, nhưng ông ấy đã chét, mắc bệnh ung thư, đã sớm chết rồi, cho nên các cô không cần quay lại đây

nữa đâu.”

Trần Mộng Dao đi tới trước cửa sổ không quan tâm nói: “Người đã chết chắc chắn sẽ không viết

thư được, ông cảm thầy sao?”

Dư Vinh Sinh nhìn cô nói: “Thư của ông ấy sớm đã viết xong, ủy thác cho tôi giúp ông ấy gửi đi, tôi mới nhớ tới chuyện này. Nghe hàng xóm nói các cô đi tới chỗ tôi ở tìm lão Từ, cho nên tôi mới dùng danh nghĩa lão Từ viết thư bảo các người không cần tìm nữa, người chết rồi, tìm cũng không được. Các cô cũng đừng nghĩ biết được cái gì từ miệng tôi, cái gì lão Từ cũng không có nói cho tôi biết. Tôi tới nơi này là muốn sống lâu chút, tôi cũng một thân bệnh tật, sống không lâu nữa, các cô cũng

không nên tới quáy rầy tôi dưỡng bệnh nữa.”

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 15 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như vova cuop cong bo, khi vova chua biet nghi bay 2 rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status