Nhà có manh thê cưng chiều

Chương 17: Vì Anh Mà Bị Thương



Vài ngày sau, lệnh cắm cuối cùng cũng được gỡ bỏ, Ôn Ngôn vừa mới về trường thì Trần Mộng Dao liền lôi kéo cô lải nhải:

“Cậu không biết bản thân hôm đó đã dọa mình sợ chết khiếp đi được! Giờ ổn rồi phải không? Cậu biết không? Khi đó lúc Mục Đình Sâm ôm cậu chạy tới bệnh viện, có biết bao người nhìn mà ngưỡng mộ chết đi được ý, con người anh ấy thực sự rất tốt, còn cực kì dịu dàng, rốt cuộc mình cũng đã hiểu tại sao lại có nhiều người mê luyến anh ấy như vậy rồi.”

“Nói thật thì, đẹp trai chết mắt! Đời này mà có thể ngủ được với anh ấy, bắt mình chết mình cũng vui vẻ mà đồng ý! Hơn nữa vì chuyện này mà chúng ta bị giáo viên phụ đạo đuổi rồi! Hôm nay ở sân trường lại có thể nhìn thấy anh ấy! Mình vô cùng kích động!

Ôn Ngôn giờ mới nhớ tới việc hôm nay là ngày hội trường, anh cũng sẽ tới… Hôm đó sau khi anh rời đi liền không quay lại nữa, hôm nay tạm biệt, quang cảnh không biết sẽ như thế nào đây? Trong lúc nhất thời tâm tình cô có chút phức tạp: “Hôm đó… anh ấy có nói gì nữa không?”

Trần Mộng Dao không nhìn ra tâm trạng đang bát ồn của cô: “Không có, ngược lại mình đã tố cáo với anh ấy về người anh trai kia của cậu, người anh trai kia của cậu chính là một tên khốn nạn!”

Ôn Ngôn không nói gì, trách không được hôm đó cô cứ cảm thấy kì quái, thì ra là vì một câu nói của cậu ấy mà dẫn tới ngọn núi hỏa sơn của anh bộc phát, không, phải là núi băng bùng nổ… Mùi vị bị người ta chửi độc ngay ở trước mặt chắc cũng chả dễ chịu gì.

Đột nhiên dưới lầu truyền đến âm thanh huyên náo, Trần Mộng Dao điên cuồng lôi cô xuống: “Mục Đình Sâm đến rồi! Chúng ta mau đi xem đi!”

Ôn Ngôn có chút hoảng, cô còn chưa có nghĩ ra làm sao để đối mặt với Mục Đình Sâm: “Dao Dao cậu buông tay… Cậu tự đi đi, mình không đi…”

“Tiêu Ngôn người ta đã giúp cậu việc lớn như vậy, cậu cũng lên gặp mặt cảm ơn người ta chứ!” Trần Mộng Dao vẫn giữ chặt tay cô, vừa nói vừa kéo cô xuống lầu.

Vốn Ôn Ngôn còn muốn trốn tránh nhưng khi thấy người trước mặt chợt dừng chân, thấy Mục Đình Sâm dưới vòng vây của đám học sinh và giáo sư bước qua, một bộ vest được may thủ công mặc trên người, bộ quần áo màu đen càng làm nỗi bật làn da trắng ngần của anh ta, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ôn nhu, vô luận là ở chỗ nào đi chăng nữa, anh cũng là người nổi bật nhát.

Trần Mộng Dao kéo kéo Ôn Ngôn thấy cô còn đang ngắn người liền xông lên phía trước: “Học trưởng, ngày đó may mà có anh, Tiểu Ngôn của bọn em nói năng không được tốt lắm, em thay cậu ấy cảm ơn anh.”

Ôn Ngôn không dám ngẩng đầu nhìn biểu cảm của người đàn ông trước mặt, ngón tay vân vê góc áo, có chút căng thẳng. Mục Đình Sâm bước tới trước mặt cô, hơi hơi cúi người kề sát vào cô: “Xem ra khí sắc cũng đã tốt lên nhiều rồi, khôi phục cũng nhanh đấy.”

Thấy cô không tiếp lời, Trần Mộng Dao nóng nảy lấy cùi chỏ huých vào cô: “Học trưởng đang nói chuyện với cậu kìa” “Cảm ơn…” Ôn Ngôn tránh không kịp, ánh mắt đụng phải sự ôn nhu trong mắt anh, khoảnh khắc đó, cô không nhận ra rằng con tim mình đang gia tăng tốc độ.

“Không cần cảm ơn, hẹn gặp lại.” Anh nhẹ nhàng vỗ vai cô, thoạt nhìn cũng chỉ là động tác hết sức bình thường, nhưng câu nói “hẹn gặp lại” của anh lại khiến cô rất khó chịu, cô gần như có thể đoán trước được tình cảnh sau khi về nhà.

Trong lúc Mục Đình Sâm lách qua người cô đề đi, Ôn Ngôn đột nhiên nhìn thấy một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, tay cầm con dao gọt hoa quả, muốn đâm vào lưng Mục Đình Sâm.

“Cần thận!” Cô hốt hoảng nhắc một câu, đồng thời theo bản năng mà đẩy Mục Đình Sâm ra, con dao gọt hoa quả trực tiếp đâm vào bả vai cô. Xung quanh truyền tới tiếng thét tràn đầy kinh hãi của đám học sinh, cục diện vô cùng hỗn loạn.

Người đàn ông kia không nghĩ đến Ôn Ngôn sẽ xông ra, ngây người trong chớp mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười quỷ dị.Vài ngày sau, lệnh cắm cuối cùng cũng được gỡ bỏ, Ôn Ngôn vừa mới về trường thì Trần Mộng Dao liền lôi kéo cô lải nhải:

“Cậu không biết bản thân hôm đó đã dọa mình sợ chết khiếp đi được! Giờ ổn rồi phải không? Cậu biết không? Khi đó lúc Mục Đình Sâm ôm cậu chạy tới bệnh viện, có biết bao người nhìn mà ngưỡng mộ chết đi được ý, con người anh ấy thực sự rất tốt, còn cực kì dịu dàng, rốt cuộc mình cũng đã hiểu tại sao lại có nhiều người mê luyến anh ấy như vậy rồi.”

“Nói thật thì, đẹp trai chết mắt! Đời này mà có thể ngủ được với anh ấy, bắt mình chết mình cũng vui vẻ mà đồng ý! Hơn nữa vì chuyện này mà chúng ta bị giáo viên phụ đạo đuổi rồi! Hôm nay ở sân trường lại có thể nhìn thấy anh ấy! Mình vô cùng kích động!



Ôn Ngôn giờ mới nhớ tới việc hôm nay là ngày hội trường, anh cũng sẽ tới… Hôm đó sau khi anh rời đi liền không quay lại nữa, hôm nay tạm biệt, quang cảnh không biết sẽ như thế nào đây? Trong lúc nhất thời tâm tình cô có chút phức tạp: “Hôm đó… anh ấy có nói gì nữa không?”

Trần Mộng Dao không nhìn ra tâm trạng đang bát ồn của cô: “Không có, ngược lại mình đã tố cáo với anh ấy về người anh trai kia của cậu, người anh trai kia của cậu chính là một tên khốn nạn!”

Ôn Ngôn không nói gì, trách không được hôm đó cô cứ cảm thấy kì quái, thì ra là vì một câu nói của cậu ấy mà dẫn tới ngọn núi hỏa sơn của anh bộc phát, không, phải là núi băng bùng nổ… Mùi vị bị người ta chửi độc ngay ở trước mặt chắc cũng chả dễ chịu gì.

Đột nhiên dưới lầu truyền đến âm thanh huyên náo, Trần Mộng Dao điên cuồng lôi cô xuống: “Mục Đình Sâm đến rồi! Chúng ta mau đi xem đi!”

Ôn Ngôn có chút hoảng, cô còn chưa có nghĩ ra làm sao để đối mặt với Mục Đình Sâm: “Dao Dao cậu buông tay… Cậu tự đi đi, mình không đi…”

“Tiêu Ngôn người ta đã giúp cậu việc lớn như vậy, cậu cũng lên gặp mặt cảm ơn người ta chứ!” Trần Mộng Dao vẫn giữ chặt tay cô, vừa nói vừa kéo cô xuống lầu.

Vốn Ôn Ngôn còn muốn trốn tránh nhưng khi thấy người trước mặt chợt dừng chân, thấy Mục Đình Sâm dưới vòng vây của đám học sinh và giáo sư bước qua, một bộ vest được may thủ công mặc trên người, bộ quần áo màu đen càng làm nỗi bật làn da trắng ngần của anh ta, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ôn nhu, vô luận là ở chỗ nào đi chăng nữa, anh cũng là người nổi bật nhát.

Trần Mộng Dao kéo kéo Ôn Ngôn thấy cô còn đang ngắn người liền xông lên phía trước: “Học trưởng, ngày đó may mà có anh, Tiểu Ngôn của bọn em nói năng không được tốt lắm, em thay cậu ấy cảm ơn anh.”

Ôn Ngôn không dám ngẩng đầu nhìn biểu cảm của người đàn ông trước mặt, ngón tay vân vê góc áo, có chút căng thẳng. Mục Đình Sâm bước tới trước mặt cô, hơi hơi cúi người kề sát vào cô: “Xem ra khí sắc cũng đã tốt lên nhiều rồi, khôi phục cũng nhanh đấy.”

Thấy cô không tiếp lời, Trần Mộng Dao nóng nảy lấy cùi chỏ huých vào cô: “Học trưởng đang nói chuyện với cậu kìa” “Cảm ơn…” Ôn Ngôn tránh không kịp, ánh mắt đụng phải sự ôn nhu trong mắt anh, khoảnh khắc đó, cô không nhận ra rằng con tim mình đang gia tăng tốc độ.

“Không cần cảm ơn, hẹn gặp lại.” Anh nhẹ nhàng vỗ vai cô, thoạt nhìn cũng chỉ là động tác hết sức bình thường, nhưng câu nói “hẹn gặp lại” của anh lại khiến cô rất khó chịu, cô gần như có thể đoán trước được tình cảnh sau khi về nhà.

Trong lúc Mục Đình Sâm lách qua người cô đề đi, Ôn Ngôn đột nhiên nhìn thấy một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, tay cầm con dao gọt hoa quả, muốn đâm vào lưng Mục Đình Sâm.

“Cần thận!” Cô hốt hoảng nhắc một câu, đồng thời theo bản năng mà đẩy Mục Đình Sâm ra, con dao gọt hoa quả trực tiếp đâm vào bả vai cô. Xung quanh truyền tới tiếng thét tràn đầy kinh hãi của đám học sinh, cục diện vô cùng hỗn loạn.

Người đàn ông kia không nghĩ đến Ôn Ngôn sẽ xông ra, ngây người trong chớp mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười quỷ dị. Sau đó, thấy Mục Đình Sâm đá một cước lên người hắn, toàn thân lộ ra một cỗ sát khí. Ngón tay anh run rầy ôm Ôn Ngôn vào lòng, biểu lộ sự căng thẳng và sợ hãi: “Ngôn Ngôn…”

Từ trước tới nay Ôn Ngôn chưa từng nghe thấy anh gọi tên cô một cách dịu dàng như vậy, lúc này chỉ cảm thấy mí mắt rất nặng, lại không nhịn được mà muốn xem bộ dạng Mục Đình Sâm gọi tên mình ôn nhu như vậy sẽ như thế nào. Cô bắt mình phải mở mắt, đập vào mắt là sắc mặt trắng bệch và hoảng sợ của người đàn ông, cô thấy vết máu loang lỗ trên mặt anh ta, theo bản năng mà muốn giúp anh lau đi, anh có tính sạch sẽ, loại cảm giác này nhất định sẽ rất khó chịu, anh cau mày rồi…

Nhưng tay còn chưa có chạm vào mặt của anh, cô liền triệt để mát đi tri giác. “Ngôn Ngôn!” bên tai chỉ còn nghe được tiếng kêu tràn đầy sợ hãi và khẩn trương của Mục Đình Sâm… Sau đó, thấy Mục Đình Sâm đá một cước lên người hắn, toàn thân lộ ra một cỗ sát khí. Ngón tay anh run rầy ôm Ôn Ngôn vào lòng, biểu lộ sự căng thẳng và sợ hãi: “Ngôn Ngôn…”

Từ trước tới nay Ôn Ngôn chưa từng nghe thấy anh gọi tên cô một cách dịu dàng như vậy, lúc này chỉ cảm thấy mí mắt rất nặng, lại không nhịn được mà muốn xem bộ dạng Mục Đình Sâm gọi tên mình ôn nhu như vậy sẽ như thế nào. Cô bắt mình phải mở mắt, đập vào mắt là sắc mặt trắng bệch và hoảng sợ của người đàn ông, cô thấy vết máu loang lỗ trên mặt anh ta, theo bản năng mà muốn giúp anh lau đi, anh có tính sạch sẽ, loại cảm giác này nhất định sẽ rất khó chịu, anh cau mày rồi…

Nhưng tay còn chưa có chạm vào mặt của anh, cô liền triệt để mát đi tri giác. “Ngôn Ngôn!” bên tai chỉ còn nghe được tiếng kêu tràn đầy sợ hãi và khẩn trương của Mục Đình Sâm…

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 13 lượt.

Quản trị tài chính giúp nhà quản lý doanh nghiệp và sử dụng tốt nguồn vốn của mình, tránh tình huống bị động về tiền mặt và thâm hụt về nguồn tài chính. Từ đó, nhà quản lý vận hành tốt các hoạt động kinh doanh, từ đó, tối đa hóa lợi nhuận và giá trị của doanh nghiệp. Tất cả những kiến thức, kinh nghiệp quản trị này đều có trên trang kỹ năng quản trị chẳng hạn như cach tinh diem hoa von trong excel, to chuc chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status