Nhà có manh thê cưng chiều

Chương 920: An Bình Chốc Lát



Chương 920: An Bình Chốc Lát

Bất luật Khương Nghiên Nghiên làm ra loại truyện không hợp lí lẽ gì, Trần Hàm đều một mực canh giữ ở bên cạnh Khương Nghiên Nghiên, vô cùng bao dung, nhưng Ôn Ngôn từ đầu đến cuối đều không làm sai cái gì, nhưng vẫn bị vứt bỏ. Có người nói, đứa trẻ biết khóc mới có người thương, cho nên… là như thế sao?

Thấy Ôn Ngôn không lên tiếng, giọng Trần Hàm có chút nghẹn ngào: “Thật xin lỗi… mẹ không phải cố ý, Giúp mẹ một chút được không? Cứu lấy Nghiên Nghiên.”

Sắt mặt Ôn Ngôn không đổi nói: “Mẹ hy vọng tôi giúp mẹ thế nào? Một mạng đổi một mạng sao? Hiện tại Kỷ Thừa Hoằng cắt đút liên lạc với tôi, chỉ có thể chờ đợi anh ta chủ động liên hệ mới có thể hỏi anh ta rốt cuộc muốn cái gì, nhưng đáp án…

đại khái là lấy mạng đổi mạng, những vật khác với anh ta mà nói cũng không quan trọng. Hiện tại Kỷ Thừa Hoằng hẳn là người đã chết rồi, cũng không có giấy tờ tuỳ thân, anh ta không có khả năng làm lại từ đâu, anh ta chỉ muốn trước khi xuống địa ngục kéo theo máy cái đệm lưng, mẹ hiểu ý tôi không? Bát luận là kết quả cuối cùng thế nào, đều không trách được tôi, tôi đối với mẹ và Khương Nghiên Nghiên, đã hết lòng quan tâm giúp đỡ.”

Trần Hàm ngồi liệt ở trên ghế sa lon, giống như là khí lực cả người bị rút sạch. Trong nội tâm bà có tính toán, Khương Nghiên Nghiên rơi vào tay Kỷ Thừa Hoằng, kết cục sẽ không quá tốt.

“Mẹ ơi! Mẹ ơi con muốn uống nước!”

Tiểu Đoàn Tử và má Lưu từ trong đình viện đi vào trong phòng, nghe được giọng Tiểu Đoàn Tử, sắt mặt Ôn Ngôn sắc mặt mới hòa hoãn lên nhiều, lộ ra vẻ ôn nhu: “Được, mẹ đi lấy nước cho con, con ngoan ngoãn cùng bà đi rửa tay được không? Trong sân chơi bẩn tay, có vi khuẩn, sẽ đau bụng.”

Tiểu Đoàn Tử ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, cùng má Lưu đi vào nhà vệ sinh.

Lúc ra, cậu nhóc uống đủ nước, mới nhìn rõ Trần Hàm: “Bà ngoại!”

Trần Hàm thực sự cười không nỗi, từ một khắc Tiểu Đoàn Tử tiến vào, cảm xúc trong nội tâm bà là dời sông lắp biển, bây giờ Ôn Ngôn cũng làm mẹ, đại khái là càng không thể lý giải tuyệt tình lúc trước của bà đi, một người mẹ lạnh nhạt đến cỡ nào mới có thể bỏ mặt con mình không quản không hỏi chứ? Lúc trước cũng không phải bà bị buộc bắt đắc dĩ, chỉ là là tự mình muốn chạy theo thứ mình muốn thôi.

Bà nỗ lực vì Ôn Ngôn ít như vậy, làm thế nào có tư cách yêu cầu Ôn Ngôn vì mình mà nỗ lực cái gì chứ?

Buổi tối, lúc Mục Đình Sâm về nhà liền nhận ra bầu không khí không thích hợp, chắc là Ôn Ngôn và Trần Hàm cãi nhau.

Anh biết vì cái gì, nên cũng không có hỏi nhiều, tắm xong xuống lầu ăn cơm chiều, Trần Hàm hiển nhiên không đói bụng, cứ ngồi im không động đũa: “Đình Sâm, cậu cảm thấy, Khương Nghiên Nghiên còn có hi vọng sống sót trở về không?”

Vấn đề này, không ai biết đáp án, Mục Đình Sâm nhàn nhạt hít : vào một hơi: “Tôi không biết, tôi không phải Kỷ Thừa Hoằng, tôi cũng đoán không được anh ta sẽ làm thế nào. Trước khi sự việc có kết quả, bà không nên suy nghĩ bừa.”

Bờ môi Trần Hàm hơi có chút run rẫy: “Không cần trấn an tôi, tôi biết, lần này, Khương Nghiên Nghiên chỉ sợ là không về được.”

Mục Đình Sâm không biết nên nói cái gì cho phải, trong lòng mọi người đều rõ ràng, chỉ là không ai nói ra ngoài, Trần Hàm xé rách nó ra, làm cho bất an tiềm ẩn trong lòng tất cả mọi người đều không có chỗ che thân.

Ôn Ngôn trầm mặc cố tự ăn cơm, chờ sau khi Tiểu Đoàn Tử ăn xong, cô liền mang theo con lên lầu. Ngoài mặt cô nói Khương Nghiên Nghiên bị bắt cóc không có liên quan gì với mình, thế nhưng là hết lần này tới lần khác trước khi Khương Nghiên Nghiên bị bắt cóc cũng đã gọi điện thoại cho cô, nội tâm cô cũng sẽ hối hận, nếu lúc ấy sắp xếp tốt cho Khương Nghiên Nghiên, cũng sẽ không có chuyện như vậy xảy ra. Nếu Khương Nghiên Nghiên thật sự chết trong tay Kỷ Thừa Hoằng, không thể nói là một chút trách nhiệm cô cũng không có, chí ít, trong lòng Trần Hàm sẽ có khúc mắc với cô, sẽ oán cô cả một đời.

Tiểu Đoàn Tử có thể phát giác được cảm xúc của cô, ngây thơ mà hỏi: “Mẹ ơi, có phải mẹ vì bà ngoại mà không vui không?”

Ôn Ngôn mím môi cười cười: “Kỳ thật cũng không phải, con không hiểu, bây giờ trong lòng mẹ rất sốt ruột, vẫn là cái tuổi này của con tốt, cái gì cũng không cần lo lắng, sau khi trưởng thành, phiền não thật nhiều…”

Tiểu Đoàn Tử học dáng vẻ Mục Đình Sâm, sờ sờ đỉnh đầu của b cô, bởi vì vóc dáng không đủ cao, Ôn Ngôn còn phải chủ động ngồi xuống phối hợp.

Ôn Ngôn bị hành động của cậu làm cho cảm động: “Tiểu Đoàn Tử, chỉ cần có con, mẹ liền vui vẻ, không có gì làm lung lay được mẹ, mẹ lại có lòng tin rồi.”

Đột nhiên, Mục Đình Sâm đẩy cửa đi vào phòng: “Em và mẹ em cãi nhau lớn như vậy sao? Hiện tại Khương Nghiên Nghiên bị bắt cóc, trong nội tâm bà ấy sốt ruột, em đừng so đo với bà ấy.”

Ôn Ngôn cắn cắn môi cánh: “Bà ấy trách em không để ý Khương Nghiên Nghiên, em không gánh nỗi nỗi oan ức này?

Dựa vào cái gì em phải quản cô ta? Cô ta cũng không phải đứa trẻ lên ba nữa.”

Mục Đình Sâm đi lên trước sờ lên đầu của cô: “Được rồi, chuyện này không trách em.”

Động tác của anh và Tiểu Đoàn Tử vừa rồi không khác biệt, không, phải nói Tiêu Đoàn Tử và anh không có khác biệt, động tác và thần thái Tiểu Đoàn Tử đều nắm giữ được vô cùng thuần thục. Ôn Ngôn mềm nhữn trừng mắt liếc anh một cái: “Anh ít xoa đầu em trước mặt con đi, con sẽ học theo đó, cần thận con học được cái gì không tốt… Thật ra… Nói thật, trong lòng em cảm thấy không tốt cho lắm, hôm qua sau khi em tiếp điện thoại Khương Nghiên Nghiên, nếu không muốn cho cô ta ở Mục trạch thì cũng nên sắp xếp chỗ ở khác, tìm người trông coi, chờ Trần Hàm tới đón, như thế cũng không xảy ra chuyện, là em suy tính không đủ chu đáo, em cũng không biết lúc đó em nghĩ gì nữa… Chuyện bây giờ biến thành dạng này, em cũng không biết nên làm gì bây giờ…”

Mục Đình Sâm đi đến mép giường người xuống, đưa tay kéo cô đến trước mặt: “Không cần có gánh nặng quá lớn trong lòng, đổi thành anh là em, cũng có thể anh sẽ mặc kệ cô ta, dù sao cô ta cũng là người trưởng thành rồi. Kẻ cầm đầu là Kỷ Thừa Hoằng, không trách được em. Trong lòng em không dễ chịu là bởi vì mẹ em sẽ cảm thấy là em làm không tốt, em để ý cái nhìn của bà ấy, anh đều biết. Tối thiểu từ trước mắt xem ra, Khương Nghiên Nghiên vẫn an toàn. Điện thoại di động của em nhớ phải giữ gìn để thông, đề phòng Kỷ Thừa Hoằng liên hệ em không được lại tức giận.

Tiểu Đoàn Tử không cam tâm mình bị bỏ sang một bên, bò lên đùi Mục Đình Sâm: “Bố ôm ôm!”

Mục Đình Sâm một tay ôm Tiểu Đoàn Tử, một tay ôm eo Ôn Ngôn: “Như vậy được chưa?”

Yên bình chốc lát này có thể làm giảm áp lực tâm lý, nhưng còn chưa đủ để thở phào.

Bên trong một nhà dân vắng vẻ ở ngoại thành, Kỷ Thừa Hoằng ngồi ở trước bàn ăn cũ kỹ ăn thức ăn nhanh, một bên để chai rượu đã uống còn một nửa.

Trong không khí thoang thoảng mùi nắm mốc, mấy con côn trùng vây quanh bóng đèn nhỏ trên đỉnh đầu, trong phòng oi bức chỉ có thể dùng một cái quạt điện công suất không lớn để quạt gió, hiệu quả có thể thấy được chút ít.

S Bên trong nơi hẻo lánh, Khương Nghiên Nghiên vẫn bị cột tay chân, băng ở miệng cũng không được lấy xuống. Thời điểm vừa bị bắt cóc dọa cô ta sợ không chịu được, qua một ngày một đêm, cô ta phát hiện Kỷ Thừa Hoằng cũng không làm gì mình, trong lòng thoáng bớt sợ hãi. Vào tình thế dày vò lâu như vậy như vậy, bụng cô ta đã sớm đói đến kêu lên, hương vị của thức ăn nhanh cũng làm cô ta nhịn không được mà nuốt nước miễng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 18 lượt.

Với câu nói sức khỏe là vàng, thì cho thấy tầm quan trọng của sức khỏe! Nên các sản phẩm về sức khỏe rất được quan tâm. Cộng đồng đánh giá thuốc chia sẻ review thực phẩm chức năng, mẹ và bé, làm đẹp và sinh lý nam nữ. Với những chia sẻ từ người dùng thực tế giúp bạn có thêm thông tin hữu ích trước khi mua sản phẩm. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá thuốc chẳng hạn như review dottorprimo scargel plus chuyen tri cac vet seo nang co tot khong, me be rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng. Tất cả đều có tại danhgiathuoc.vn

loading...
DMCA.com Protection Status