Nhà có nuôi một tiểu bạch thỏ!

Chương 21: Trốn tránh


#Nhà_có_nuôi_một_tiểu_bạch_thỏ

#Fl_Wattpad: Leevisu2104

Chương 21: Trốn tránh

Đến giờ cơm, Hứa Tuệ Lâm, Thím Âu ngồi đợi mỏi mòn phía dưới nhà ăn, đợi đến 8h tối, vẫn không thấy ai xuống, nhìn cửa phòng đóng kín, Hứa Tuệ Lâm không dám gọi cửa, thím Âu lại càng không. Chần chừ một hồi, lại đi xuống.

Trong phòng, Tô Tịnh An mơ màng tỉnh dậy, chỗ cổ tay có cảm giác đau nhức, ngó xuống đã thấy trên người mặc bộ váy ngủ, cả người cô bỗng rùng mình một cái, hai mắt thất thần nhìn sang chỗ bên cạnh, kéo chăn xuống dưới bụng nhìn xuống cuối chân giường, bị ánh mắt của người nào đó nhìn chằm chằm hoảng sợ quay đi. Tô Tịnh An dậy rồi, cô nhìn anh chỉ có hoảng loạn, trốn tránh, điều mà Hứa Trác tuyệt không muốn nghĩ cuối cùng cũng đến. nếu như cứ giữ thái độ thản nhiên coi như không có chuyện gì...

Hứa Trác Tuyệt đi đến bên giường, nhìn Tô Tịnh An khép nép, vờ như không có chuyện gì muốn lôi cô đi. Chỗ cổ tay hồi chiều bị trói đã để lại vết xước, bị Hứa Trác tuyệt không màng đến, túm chặt lấy. Cô vặn vẹo, vừa khóc, vừa gỡ tay anh ra. Hứa Trác Tuyệt buông tay, Tô Tịnh An vội vã quay người bỏ chạy, thế nhưng lúc vừa bước xuống lại ngã khuỵu, hai chân lại không có sức, bước một bước thì phía dưới nhói một trận, đau, đau đến mức không kìm được mà bật khóc.

Tô Tịnh An nức nở một trận, Hứa Trác Tuyệt muốn giúp cô, cô lại không cho anh chạm vào người, kiên quyết gạt ra, cũng không chạm vào người anh, qua lớp áo bên ngoài gạt anh ra chỗ khác, Tô Tịnh An lần này không nói chuyện thật rồi, đến cả nhìn anh cô cũng không nhìn nữa, chỉ cúi gằm mặt không thì quay đi chỗ khác.

"Tô Tịnh An!"

Tiểu Tô Tô vừa khóc vừa nhích người ra chỗ khác, ít nhất cũng có thể cách anh một đoạn. Hứa Trác tuyệt kiên nhẫn, với lấy chăn trên giường bao lấy người cô, Tô Tịnh An còn muốn tránh, qua lớp chăn, Hứa Trác Tuyệt ôm lấy cô bế ra chỗ ghế sô pha ở giữa phòng, quỳ ở dưới sàn muốn nói gì đó, lại cảm thấy mình đang vô hình, nhỏ giọng:

"Ngồi ở đây!"

Sau đó cũng đứng dậy đi ra ngoài.

Tô Tịnh An không để ý đến anh, giơ hai tay lên nhìn chăm chăm vào vết xước ở cổ tay vẫn còn đỏ, chỗ khuỷu tay một đoạn lại có một vết bầm, cơ thể chỗ nào cũng đau nhức. Tô Tịnh An quay lại, nhìn giường lớn, hình ảnh buổi chiều lại dội lại trong đầu, tập tễnh từng bước đi ra khỏi phòng, bên đó, đều là chuyện đáng sợ, cô muốn về nhà...

Hứa Trác Tuyệt đi xuống cầm lấy cốc thủy tinh tự tay pha một cốc sữa, lúc rót nước không cẩn thận mà trào cả ra ngoài, lại cáu gắt, quay sang bảo thím Âu pha cho một cốc. Đem cốc sữa đi lên phòng, lại không thấy người ở bên trong, phòng tắm không có, phòng cũ của Tô Tịnh An cũng không có.

Thím Âu, Hứa Tuệ Lâm hay tin cũng chạy đi tìm, tìm hết tầng trên rồi tầng dưới, Kết quả vẫn không thấy người, Hứa Trác Tuyệt hình như sắp phát điên rồi, ban nãy không phải là đi cũng ngã sao, quay đi quay lại đã không thấy người. Nghĩ ngợi thế nào lại chạy ra ngoài, Hứa Tuệ lâm mãi lúc sau mới ngỡ ngàng, chị dâu nhỏ đến giờ chỉ vài lần đi ra ngoài, ngay cả gặp bảo vệ trong nhà còn sợ nói gì đến đi ra ngoài? Vậy mà vẫn có người mang tiếng đại học hang đầu, tiếp quản hàng bao nhân viên lại không nghĩ đến chuyện này, đi cả dép trong nhà chạy ra ngoài đường. Hứa Tuệ Lâm cản không kịp, dù sao thì cũng là anh nó tự nguyện chạy ra ngoài không có ai ép cả. Thím Âu sốt ruột đứng loanh quanh trong nhà, Tiểu Tô mà có mệnh hệ gì, thím cũng không sống nổi, bà Đình ở dưới kia cũng nhất định là đang sốt ruột.

"Cô Tuệ Lâm, hay cô để tôi đi tìm nữa đi."

"Thím ở đây đi, con lên phòng lấy điện thoại gọi người đi tìm"

Hứa Tuệ Lâm đi lên phòng, đi ngang qua tủ đồ, đột nhiên dừng lại, hồi chiều rõ ràng là đóng rồi, sao giờ lại bị mở ra?

"Chị dâu, sao chị lại chui vào đây?"

Tô Tịnh An ngồi sụt sùi ở trong tủ đồ, nghe tiếng Hứa Tuệ lâm thì tủi thân òa khóc, vừa lau nước mắt, vừa rúc thật sâu vào trong tủ đồ. Hứa Tuệ Lâm vứt áo quần ra giường, dỗ dành lau nước mắt cho cô, Tô Tịnh An né tránh, đối với sự động chạm bây giờ vô cùng sợ hãi. Hứa Tuệ Lâm không hiểu vì sao bản thân lại bị xa lánh, hô lên một tiếng, thím Âu ở dưới tầng vội vàng đi lên, Tiểu bạch thỏ nhìn thấy thím, môi run run vừa khóc vừa nhìn thím.

"Tô ngoan, làm thím sợ chết, ngoan, đừng khóc!"

Tô Tịnh An để thím lau nước mắt, hai chân thò xuống dưới lại rụt lại, co chân không chịu nhúc nhích. Hứa Tuệ Lâm để ý chỗ cổ trắng có vài vết lạ, ban nãy chân chị dâu nhỏ hình như cũng bị bầm vài chỗ, chỗ cánh tay cũng có dấu...nếu như đoán không nhầm, nhất định....là bị thịt rồi.

"Con đi tìm anh hai!"

Hứa Tuệ Lâm bỏ đi ra ngoài, cầm lấy điện thoại nói vài ba câu thì tắt máy. Quay lại nhìn chị dâu nhỏ vẫn chui trong tủ đồ, thở dài não nề. Thím Âu khuyên như nào vẫn không chịu đi ra, Tô tịnh An chỉ khóc, hỏi thế nào cũng lắc đầu.

"Đâu rồi?"

"Chị dâu ở trong kia!" Hứa Tuệ Lâm nhìn anh, quay lại nhìn tủ đồ. Hứa Trác Tuyệt mỗi một bước chân là bao nặng nề, nhìn Tô Tịnh An đang khóc thì khựng lại, ban nãy cũng không có khóc thành ra thế, anh lại đáng sợ đến mức ấy?

"Tô Tịnh An, đi ra đây?"

Tiểu Tô Tô run run đến khóc cũng không dám, hai tay bám riết lấy tay thím Âu, thím vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô, vỗ về, nhìn Tô Tịnh An dịu dàng:

"Cậu Hứa gọi con kìa, mau, đi xuống với thím, đừng để cậu ấy đợi."

Không khí im lặng, chỉ có tiếng nức nở của cô. Tô Tịnh An sau một hồi cuối cùng run run thò hai chân muốn bước xuống, nhưng nhớ lại khi nãy vất vả lắm mới đi sang được bên này, bây giờ đi không biết có lại đau như ban nãy không.

Hứa Trác Tuyệt đứng ở giữa phòng, vốn là muốn đợi cô đi đến, nhưng lúc nhìn hai chân cô thò xuống, trong đầu đột nhiên dội lại cảnh hồi chiều tối, lúc Tô Tịnh An bị ngã, với lấy chăn mỏng trên giường đi đến đắp lên người cô, bế đi. Thím Âu cũng quen rồi, chỉ đứng nhìn Tô Tịnh An khóc lóc dãy dụa không ăn thua.

Lúc bế Tô Tịnh An đi, ngang qua chỗ "sắc nữ" nào đó, anh còn nghe rõ mồn một có người lẩm bẩm bên cạnh:

"Nhìn cũng nhìn thấy hết rồi, còn che cái gì?"

Sau đó cũng không phản đối, giải thích gì hết, đi về phòng. Tô Tịnh An ngồi trên ghế lớn, qua lớp chăn đẩy Hứa Trác Tuyêt tránh xa một chút, nhích ra tận chỗ cuối ghế, co chân ngồi ở góc.

"Tô Tịnh An."

Tô Tịnh An không đáp. Hứa Trác Tuyệt túm lấy bắp tay cô, kéo lại gần:

"Tô Tịnh An, em câm rồi à?"

Có biết là anh vừa chạy đi tìm cô không? Còn lo cô bị kẻ khác lừa, cuối cùng thì cô trốn trong tủ quần áo. Tô Tịnh An muốn giận dỗi cái gì?

Tô Tịnh An bây giờ rất hông muốn nói chuyện, chú, em chồng, đến cả thím Âu cũng không muốn nói gì hết, cảm giác bây giờ rất không an toàn, lúc chú nổi điên lên không có ai đến giúp cô hết. Hiện tại chỗ nào cũng không đáng tin nữa.

"Đứng dậy, đi thay đồ."

Tô Tịnh An cũng muốn đứng dậy, nhưng bắp tay bị giữ lại, vừa khóc vừa nhìn hai chân.

"Tôi nói đứng dây."

Cánh tay lại nhói lên một trận, Hứa Trác Tuyệt lúc này mới buông cô ra, nhìn Tô Tịnh An đứng dậy, hai chân run run đi vào phòng tắm. Cầm lấy chăn của Hứa tuệ Lâm đem sang trả cho nó. Hứa Tuệ Lâm thở dài, không biết khi nào mới làm lành nữa.

Tô Tịnh An mất gần ba mươi phút mới chậm chạp từng bước một đi ra, nhìn Hứa Trác Tuyệt hốc mắt đã khô lại trực trào đỏ hoe, đi ra cửa phòng.

"Muốn đi đâu? Quay lại."

"..."

Không có thoại của Tô Tịnh An, Tiểu Tô Tô nghe xong quay lại, không dám chọc giận anh, đi vòng qua ngồi xuống chỗ góc ghế, giường kia cô không dám ngồi.

Hứa Trác Tuyệt chuyển lại kênh cô thường xem, im lặng hông nói gì. Tô Tịnh An hai mắt nhìn TV thế nhưng trong đầu lại toàn lo lắng với sợ hãi không thôi. Lúc Hứa Trác Tuyệt tắt TV Tô Tịnh An vẫn giữ nguyên trạng thái, giống như lúc xem TV. Không biết từ lúc nào anh đã ngồi ở nay bên cạnh, nhìn cô thật lâu. Chỗ cổ có một vết bầm tím, anh chạm vào nó, Tô Tịnh An bị dọa nhảy dựng lên, vội đẩy anh ra. Từ chuyện xảy ra ngày hôm qua, Tô Tịnh An không muốn có bất cứ liên hệ gì với người này nữa, bình thường đã sợ hiện tại...lại càng sợ.

Hứa Trác Tuyệt kéo cô lại, nhìn khuôn mặt sợ hãi của cô có chút không đành lòng. Nhìn nốt ruồi ở đuôi mắt nhẹ nhàng hôn lên nó:

"Đi ngủ đi, ngày mai còn phải đến công ty!"

Tô Tịnh An muốn nói có thể không đi không, Tô rất sợ. Nhưng miệng cô lại nói không nên lời, hai mắt chần chừ do dự, đưa tay lau đi chỗ đuôi mắt anh vừa hôn lên, không đáp. Thực ra là run lắm rồi, nhưng không có cách để nói chuyện với người ở trước mặt, cho nên im lặng là cách duy nhất để đối diện.

"Lên giường đi ngủ"

Tiểu bạch thỏ ngoan ngoãn ôm chăn leo lên giường, lấy cái gối chặn ở giữa giường, cẩn thận trùm chăn kín mít. Có người đã chuẩn bị sẵn tinh thần từ hồi chiều rồi, xác định là hôm nay không được ôm gối ngủ, nhìn cô bao bọc cẩn thận thế kia, rảo bước đi về phía phòng tắm.

Sáng Sớm Tô Tịnh An còn chưa tỉnh giấc, mơ màng nghe thấy tiếng nói chuyện của người nào đó mà thức dậy, nhìn hứa Trác Tuyệt đứng ở ngoài ban công nói chuyện, hôm nay, phải đến công ty sao?

"Thay đồ, rồi xuống ăn sang đi. Một lát đến công ty!"

Tô Tịnh An ngoan ngoãn đi thay đồ, lúc đi xuống cầu thang nhìn thấy anh ngồi ở bàn ăn thì len lén nhìn, không có ý đi đến. Hứa Tuệ Lâm ở trong bếp ngó ra, nhìn chị dâu nhỏ đứng khép nép ở cầu thang, lại quay sang nhìn người nào đó đang ngồi ở bàn ăn.

Hứa Trác Tuyệt vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh, Tô Tịnh An nhìn em chồng, nhìn thím Âu đang ở trong bếp, cẩn thận đi đến.

Cốc sữa nóng bị đẩy đến trước mặt, Tô Tịnh An đón bằng cả hai tay, một mạch uống hết nửa cốc, từ trưa hôm qua chưa được ăn uống gì cả, hiện tại chỉ cần ăn được, Tô Tịnh An đều sẽ không từ chối. Bữa sang trôi qua, không ai nói với ai câu nào, đến cả Hứa Tuệ Lâm còn im lặng thì nói gì đến mấy người kia.

Tô Tịnh An ăn xong theo thói quen đi ra ngoài phòng khách, cũng quên mất có người hôm qua đã dăn là hôm nay phải đến công ty, tâm tình hình như là tốt hơ hôm qua rồi, mãi cho đến khi bị Hứa Trác Tuyêt lôi đi.

"Anh, anh đưa chị dâu đi đâu?"

Hứa Tuệ Lâm bưng đĩa trái cây nói với theo. Tô TỊnh An cũng đang vùng vẫy muốn thoát ra, tiếc là cổ tay bị túm lấy không tài nào gỡ ra được, cau mày nhìn em chồng lại nhìn cổ tay bị túm lấy.

"Anh đi đâu?"

Hứa Tuệ Lâm nhìn cô bị nhốt trong xe ô tô lo lắng, vội vàng chạy đến chặn cửa của anh. Chị dâu như thế nào anh nó còn không biết sao? Lại còn dẫn chị dâu đi ra ngoài.

"Đến công ty, hai người ở nhà không cần đợi cơm!"

Hứa Tuệ Lâm bị bỏ lại phía sau, nhìn ánh mắt cầu xin của chị dâu nhỏ đau lòng.Nhưng nó không có quyền quyết định, ý đã ra không ai dám chống lại anh nó, đành nhờ cậy vào anh nó sẽ vì chị dâu nhỏ mà suy nghĩ lại thôi.

Tô Tịnh An quay lại nhìn Hứa Tuệ Lâm bị bỏ lại ở phía sau, bóng dáng càng ngày càng nhỏ lại, ở một ngã rẽ cũng không thấy nữa, ai biết được lần đây nhất Tô Tịnh An miễn cưỡng đi ra ngoài cũng là mấy tháng trước rồi, cô cũng không nghĩ đến chuyện sẽ ra ngoài. Đường xá như nào Tô Tịnh An cũng không rõ, suốt cả quãng đường đi chỉ thấy cô cúi gằm mặt. Hứa Trác Tuyệt cũng không mở miệng, không gian đáng sợ nhất là lúc cả hai không nói gì. Càng im lặng càng đáng sợ.

Tô Tịnh An lắc đầu nguầy nguậy không chịu xuống xe, nhìn xung quanh cứ một lúc lại có người đi qua, có người còn quay lại nhìn cô bàn tán, hai mắt đầy run sợ, kiên quyết không đi xuống. Hứa Trác Tuyệt đã mở sẵn cửa xe, đứng đợi ở bên ngoài vẫn không thấy Tô Tịnh An chịu đi xuống, kiên nhẫn cúi xuống gỡ từng ngón tay Tô Tịnh An đang đan vào nhau, nắm lấy tay cô, đối với Tô Tịnh An vô cùng dịu dàng, rất kiên nhẫn, rất quan tâm.

"Không cần sợ."

Tiểu Tô Tô bị dẫn đi, tay trái bị anh nắm lấy, tay phải cũng không yên tâm sợ anh sẽ bỏ cô ở lại đây, túm chặt lấy cánh tay anh. Hứa Trác Tuyệt nhìn sảnh lớn đông người thì hài lòng, hôm qua còn tính bảo nhân viên ở trong văn phòng, đợi khi nào anh đưa Tô Tịnh An lên trên phòng mới được đi lại, nhưng nhìn Tô Tịnh An bây giờ, đột nhiên anh cảm thấy hiện tại cứ để như thế đi, không cần ban lệnh "cấm".

Tô Tịnh An cẩn thận nhìn mọi thứ xug quanh, mỗi khi cô nhìn thấy có người đang lẩm bẩm nhìn về phía mình, bàn tay túm lấy cánh tay Hứa Trác Tuyệt lại dùng sức, họ đang nói cái gì? Họ đang bàn tán về cô sao?

"Tô Tịnh An, sau này đừng mặc cái váy đấy nữa!"

Tô Tịnh An còn mải cảnh giác với người xung quanh, nào có để ý đến lời nói của ai kia. Mãi cho lúc đi vào trong thang máy mới định thần, vội rụt tay lại, đứng tận góc thang máy để tránh xa anh. Hứa Trác Tuyệt tâm tình khi nãy còn rất tốt, đột nhiên sắc mắt trầm xuống, kéo Tô tịnh An ở góc vào trong lòng, nhìn Tô Tịnh An cau có.

"Tô Tịnh An, có tin tôi vứt em ở đây không?"

Người trong lòng nghe xong nước mắt đã trực trào, hai tay cứng đờ khoog dám kiến nghị đòi thả nữa. Ngoan ngoãn để cho Hứa Trác Tuyệt ôm. Đối với biểu tình kia, Hứa Trác Tuyệt rất hài lòng, cúi xuống hôn lên môi Tô Tịnh An một cái, chỉ lướt qua xong lại muốn hôn lâu một chút. Tô Tịnh An né tránh, đưa tay đẩy anh ra, hành động này bị Hứa Trác Tuyệt để vào mắt, thang máy vừa mở ra, Tô TỊnh An bị kéo lôi ra ngoài, anh đi rất nhanh, cổ tay cũng bị túm rất đau, hình như Hứa Trác Tuyệt đang tức giận, Tô Tịnh An cảm nhận được, cô cố gắng bước nhanh hơn, cố để đuổi theo anh, đi ngang qua căn phòng nọ, Hứa Trác Tuyết ném tập hồ sơ lên bàn, đi thêm vài bước mở một cánh cửa khác. Cánh cửa đóng rầm lại, Tô Tịnh An nhìn căn phòng màu xám, ngẩng đầu nhìn Hứa Trác Tuyệt, thấy anh đang nới lỏng cà vạt, đầu cô lại nhớ đến cảnh ngày hôm qua, quay người muốn mở cửa bỏ chạy.

"Muốn đi đâu? Tôi cho em đi chưa?"

Tô Tịnh An bị ném lên giường, cũng bị Hứa Trác Tuyệt đè lại, anh vuốt ve dọc cơ thể cô, bộ váy Tô Tịnh An chăm chăm bảo vệ cũng bị anh giật phăng ra, cơ thể Tô Tịnh An lần nữa lại lõa lổ trước mặt anh, Tô Tịnh An kéo chăn, che đậy lấy cơ thể, nhìn Hứa Trác Tuyệt lần lượt cởi từng cúc áo sơ mi trên người, cơ thể cô run lên bần bật, nhớ đến từng trận đau, từng vết xước trên cơ thể, cảm giác đã đau quặn lại.

Hứa Trác Tuyệt không có màn dạo đầu, so với hôm qua còn đáng sợ hơn, anh đi thẳng vào cơ thể cô, không có lời an ủi, không một lời cảnh báo. Tô Tịnh An nằm thoi thóp, bụng dưới đau đớn, hai tay cô đánh vào ngực anh, sau cùng lại là bấu víu vào cánh tay anh, cầu xinh sự buông tha, cũng nài nỉ anh hãy thương xót cho cô.

"Tô Tịnh An, tôi là ai?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như kham pha vi ngon moi la voi mon cha com chay, mon chay 198 mi xao xa xiu rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.