Nhân đạo chí tôn

Chương 1014: Đế cấp thần thông (2)

- Ý ngươi là?

- Thạch Cơ nương nương vô cùng lợi hại, bà ta bị kinh động chắc chắn sẽ lần theo dấu vết, chỉ sợ chúng ta không phải đối thủ, hơn nữa còn gây nguy hiểm cho huynh.

Canh Vương Gia trầm giọng:

- Theo ta, không cần mạo hiểm nữa, ta rời đi từ truyền tống trận, huynh và Thiên Vân Thập Bát Hoàng ở lại.

Chung Nhạc dừng bước, ngạc nhiên:

- Ngươi đi một mình?

Canh Vương Gia gật đầu, cười:

- Nếu giải phong ấn của họ sẽ kinh động Thạch Cơ. Nếu không giải thì Thạch Cơ cũng có thể cảm ứng phương vị của họ. Vì thế ta phải đi một mình, không thể đưa theo họ. Mắt của Thiên Vân Thập Bát Hoàng không nhìn thấy, đành dựa vào huynh trưởng chiếu cố vậy.

Chung Nhạc chau mày, Canh Vương Gia không phải muốn hắn chăm sóc Thiên Vân Thập Bát Hoàng mà là muốn Thiên Vân Thập Bát Hoàng chăm sóc hắn nên mới quyết định như vậy.

Nếu có Thiên Vân Thập Bát Hoàng ở bên cạnh, Chung Nhạc thật sự sẽ rất an toàn!

Họ tới di tích, Chung Nhạc lấy ra một chiếc mặt nạ Hắc Vô Thường đưa cho Canh Vương Gia. Canh Vương Gia đeo vào rồi gỡ ra, sau đó từ không gian Địa Ngục trở lại thế giới hiện tại. Thiên Vân Thập Bát Hoàng quả nhiên ở trong di tích vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ:

- Vương gia!

Canh Vương Gia quỳ xuống đáp lễ, mọi người sau khi hàn huyên một lúc Canh Vương Gia nói về dự tính của mình:

- Ta chuẩn bị đi xa, không thể đưa theo các vị lão ca ca, lão tỷ tỷ, đành giao phó các vị cho huynh trưởng của ta. Mọi người hãy đối xử với huynh ấy như với ta. Đến bao giờ có cơ hội ta sẽ vùng dậy, gặp lại các vị!

Thiên Vân Thập Bát Hoàng trầm mặc, một lúc sau, Lục Thiên Vương giọng khàn đặc nói:

- Vương gia hãy yên tâm, bọn ta sẽ trung thành với Chung Vương Gia như với ngài, tuyệt đối sẽ không làm trái lệnh Chung Vương Gia!

Canh Vương Gia lại cúi lạy, mọi người đáp lễ.

Lúc này Chung Nhạc vẫn ẩn mình trong không gian Địa Ngục Luân Hồi, dùng pháp lực xuyên qua hai không gian. Trong truyền tống trận có vô số cột đá chồi lên, bên trên hiện lên đồ đằng văn phát sáng.

Quỷ dị một điều là, trong mắt người ngoại, những cột đá này là tự động chồi lên, tự động in lên không gian đồ đằng văn, không thể phát giác ra sự tồn tại của hắn.

Không lâu sau, tòa truyền tống trận cổ xưa được hắn phục hồi như mới.

- Nhị đệ, mời lên đường!

Tiếng của Chung Nhạc từ đầu kia không gian truyền tới.

Canh Vương Gia hướng tiếng nói Chung Nhạc quỳ xuống

- Đa tạ đại ca!

Chung Nhạc đáp lễ.

Canh Vương Gia bước vào trong đại trận, khởi động truyền tống trận, quay lại nhìn Thiên Vân Thập Bát Hoàng, ánh mắt phức tạp, bỗng cười ha ha:

- Huynh trưởng, lão ca ca, lão tỷ ỷ! Hãy đợi ta trở lại Uy Thần Giới, thay đổi mọi thứ!

Truyền tống trận tỏa sáng, thân hình hắn biến mất trong ánh sáng đó.

- Chư vị lão ca ca, lão tỷ tỷ, mọi người hãy theo ta trở về!

Tinh thần lực của Chung Nhạc cách không gian vọng lại.

Thiên Vân Thập Bát Hoàng gật đầu, Độc Nhãn Long Thiên Sơn Thần Hoàng dẫn đầu, lập tức trở về.

Cùng lúc đó, Chung Nhạc chạy về nơi hắn độ kiếp, nghĩ bụng:

- Một ngày ở ngoại giới là một năm Địa Ngục. Thời gian khác nhau, ta từ lúc rời khỏi Thiên Giới tới Địa Ngục đến giờ mới hơn hai tháng, tính thì lúc này Thiên Giới cũng chỉ hơn hai canh giờ. Hai canh giờ chắc Tân Hỏa sẽ không gây nên chuyện gì đâu nhỉ.

Không lâu sau hắn tới trên bầu trời nơi độ kiếp, cảm nhận được thuần dương lôi đình, tim bất giác co thắt, hắn cảm nhận được đó là tầng thứ bốn mươi tám!

Đó là tầng bốn mươi tám thuần dương lôi tầng!

Mới hai canh giờ, chỉ mới hai canh giờ ngắn ngủi mà Tân Hỏa đã từ tầng một đánh thẳng lên tầng bốn mươi tám!

- Tên khốn Tân Hỏa này, không phải ta đã nói là phải khiêm tốn chút sao? Sao hắn lại khoe khoang như thế chứ?

Chung Nhạc trán toát mồ hôi lạnh, hai canh giờ đánh qua được tầng một thuần dương lôi trạch đã là giỏi rồi vậy mà tên này lao thẳng lên tầng bốn mươi tám!

Tương đương với việc chỉ trong vài nhịp thở là vượt qua một tầng. Đó là tốc độ đáng sợ thế nào chứ?

Điều này sẽ gây nên chấn động lớn như thế nào?

Nhưng hắn không biết, Tân Hỏa mở mồm nuốt thuần dương thần lôi, lôi quang trong lôi trạch còn chưa kịp phát huy uy năng thì đã bị hắn nuốt gọn rồi!

Cùng lúc đó, sứ giả Địa Ngục phái đi bẩm báo Giới Đế đã tới Thiên Đình, Thần Quan Thiên Đình nhận được thông báo không dám chậm trễ vội vàng bẩm báo cho Vân Sơn Giới Đế.

Vân Sơn Giới Đế sắc mặt khẽ biến, không thể xem Chung Nhạc độ kiếp nữa, lập tức triệu tập quần thần, nói việc này:

- Chư vị ái khanh, ai sẽ cùng ta đi bắt phản tặc?

Vốn còn có các lộ chư hầu Thiên Đình xem Chung Nhạc độ kiếp, cùng lên tiếng sẽ xuất chiến.

Lúc này Chung Nhạc đã trở về nhục thân, tháo mặt nạ xuống.

- Tân Hỏa, ta trở về rồi… Trời ơi nhục thân của ta… Mạnh quá!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm - Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như first name la gi last name la gi, cay sen da học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công