Nhân đạo chí tôn

Chương 1194: Chung phu nhân (1)

Phía trên Thiên Hà, đột nhiên thời quang chi lực tràn ra, một chùm sáng từ sâu thẳm trong hư không bắn ra, Chung Nhạc và Âm Phiền Huyên hiện ra, rơi xuống về phía Thiên Hà.

Hai người bị dòng chảy tạo thành từ các vì sao hút lại, bất cứ một dòng quang lưu nào đều cực kỳ nguy hiểm, nếu rơi vào Thiên Hà, cho dù là Thần Hoàng cũng không thể thoát ra được.

Âm Phiền Huyên vội vàng buông Chung Nhạc ra, tế lên một món thần binh. Sau đó thần binh bị vòng xoáy đáng sợ trong Thiên Hà nuốt chửng, nghiền nát.

Âm Phiền Huyên chau mày, họ từ quá khứ trở về hiện tại nhưng không có thứ gì bảo vệ như con thuyền, rơi vào Thiên Hà chắc chắn là chết.

Bất cứ thần thông nào của nàng khi vừa thi triển ra đều bị dòng ám lưu trong Thiên Hà nghiền nát, không thể nâng họ lên được.

Âm Phiền Huyên trán túa mồ hôi lạnh, vừa tế lên một món bảo vật Thần Hầu thì thấy nó rơi vào Thiên Hà thậm chí không chống chọi nổi với một con sóng nhỏ, bị đập tan tành.

Đây là Thiên Hà, nước dưới sông là tinh lưu, cát dưới sông là mảnh vụn vỡ ra từ các ngôi sao, cho dù chỉ một dao động nhỏ thì với họ cũng là đả kích mang tính hủy diệt.

- Lần này nguy rồi, bảo vật quá mạnh ta cũng không dùng được, thứ duy nhất có thể bảo vệ chúng ta là Vũ Thanh Trụ Quang Huyền Kinh. Nếu có thể tham ngộ sâu sắc, có được chân truyền thì có thể truyền tống liên tục, rời khỏi Thiên Hà này.

Âm Phiền Huyên thất vọng:

- Nhưng ta chỉ mới được truyền thụ, không thể thi triển được…

Hai người sắp rơi xuống Thiên Hà, Chung Nhạc đột nhiên thò bàn tay khẽ ấn lên mặt của Thiên Hà. Một tấm gương sáng hiện lên trong lòng bàn tay hắn, càng ngày càng to ra, nổi lên mặt nước đưa họ đi, không để họ bị Thiên Hà nuốt chửng.

Thiên Nguyên Luân Hồi Kính.

Tấm Thiên Nguyên Luân Hồi Kính này là bảo vật do Thiên Nguyên Thiên Đế luyện chế, tuy chưa luyện thành hòa toàn nhưng dư sức chống chọi với Thiên Hà.

Hai ngươi chìm vào trong Thiên Nguyên Luân Hồi Kính, Âm Phiền Huyên nhìn quanh, không khỏi kêu lên kinh ngạc. Tấm gương này giống như một tấm gương không chút tì vết nhưng bên trong lại có không gian, thiên địa khác, thậm chí vô cùng rộng lớn. Thần sơn trùng điệp, sông suối biển lớn bao la.

Âm Phiền Huyên tính toán một lúc, với thực lực hiện tại của họ thì chắc không thể điều khiển nổi tấm thần kính khổng lồ này.

Tấm thần kính này đúng là một tiểu chư thiên!

- Nếu chúng ta không thể điều khiển được nó thì không phải sẽ mãi mãi phiêu bạt trong Thiên Hà hay sao?

Nàng sầu não nghĩ.

Điều khiến nàng kinh ngạc là trong vùng thiên địa này lại có sinh linh, có tới hàng vạn thần ma.

- Lão gia!

Sư Bất Dịch biến thành sư tử chín đầu đáp xuống, cúi người hành lễ. Rồi hắn nhìn Chung Nhạc và Âm Phiền Huyên, lộ sự kinh ngạc. Chung Nhạc và Âm Phiền Huyên vẫn mặc áo đỏ, trước ngực còn có bông hoa lớn, rõ ràng là trang phục bái đường thành thân.

- Phu nhân!

Sư Bất Dịch hiểu ý, vội vàng nói với Âm Phiền Huyên.

Âm Phiền Huyên đỏ mặt, vội nói:

- Ta và hắn bái đường thành thân nhưng không phải phu nhân của hắn, ngươi đừng có hiểu lầm!

Sư Bất Dịch càng thêm ngạc nhiên, khó hiểu. Lúc này Lục Đạo Lão Nhân dẫn theo Hồ Tam Ông bay tới, cúi người:

- Chung lão gia, Chung phu nhân!

- Chung lão gia? Chung phu nhân?

Âm Phiền Huyên chớp chớp mắt, khó hiểu nói:

- Không phải nên gọi là Dịch lão gia, Dịch phu nhân sao… Phì phì! Tuy ta thành thân với hắn rồi nhưng ta không phải phu nhân của hắn!

- Lẽ nào là thiếp thất?

Hồ Tam Ông ngạc nhiên:

- Chung lão gia lấy chính phòng từ bao giờ? Sao bọn ta không biết?

Ba người nhìn nhau đều không hiểu.

Âm Phiền Huyên thầm phẫn nộ, nhìn Chung Nhạc:

- Ngươi còn có chính thê? Sao ngươi không nói?

Hàng vạn đạo thần quang bắn tới, đáp xuống biến thành vạn thần ma, ai cũng hiên ngang cao lớn, tất cả cúi người:

- Tham kiến Chung lão gia, tham kiến Chung phu nhân!

Âm Phiền Huyên ngượng đỏ mặt, định giải thích nhưng rồi phẩy tay:

- Đứng hết lên đi. Lão gia các ngươi dọc đường vất vả, đang rất mệt, không có tâm trí để ý chuyện gì khác. Các ngươi lui đi!

Các thần ma đứng dậy, đồng thanh:

- Đa tạ phu nhân!

Âm Phiền Huyên đành nghĩ:

- Kệ họ vậy. Ta mặt áo tân nương, đúng là giống vừa thành thân…

Mọi người đều tản đi, Sư Bất Dịch, Lục Đạo Lão Nhân đưa Chung Nhạc và Âm Phiền Huyên tới một tòa thần điện. Chung Nhạc ngồi xuống rồi bảo họ đi.

Âm Phiền Huyên nhìn Chung Nhạc, nghĩ một lúc muốn hỏi tại sao các thần ma gọi hắn là Chung lão gia, nhưng lại cảm thấy không nên làm phiền hắn, thế ra cũng ra khỏi thần điện để lại Chung Nhạc ở đó.

- Hắn là Phục Hy, ta có thể cảm nhận được hắn là Phục Hy, không phải Tiên Thiên Thần chuyển thế. Nếu là Tiên Thiên Thần chuyển thế thì hắn không thể nào lại có tình cảm sâu đậm với tộc trưởng tộc trưởng Phục Hy thị như vậy.

Âm Phiền Huyên thở dài, nghĩ:

- Phụ thân, người gả con cho một Phục Hy rồi…
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Tìm hiểu thông tin khoa học, xã hội và đời sống không những giúp bạn nâng cao tri thức mà còn giúp bạn có những lựa chọn đúng trong cuộc sống. 10Hay.com chia sẻ các bài viết top 10 cái nhất ở Việt Nam và trên Thế giới. Chúng tôi thu thập, thống kê và xếp hạng top 10 giúp bạn tham khảo những thông tin hữu ích dễ dàng và nhanh chóng. Tuyển chọn hàng ngàn điều top thú vị trên trang 10 hay chẳng hạn như 10 truong trung hoc pho thong quoc te tai tphcm, 10 cach bao ve moi truong song học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công