Nhân gian hoan hỉ

Chương 39


Editor: Linh Đang

Chu Diệu tự mình đưa các cô đi câu kẻ ngốc.

Cùng đi còn có Lưu Tiểu Hi, bởi vì Đa Ninh muốn ngồi ghế sau với Thiểm Thiểm, Lưu Tiểu Hi chủ động ngồi vào vị trí ghế phụ, cài dây an toàn lên.

"Cậu cũng đi?" Chu Diệu nghiêng người liếc mắt một cái.

Lưu Tiểu Hi ngồi thẳng người, chỉ nói một câu: "Cám ơn anh Chu Diệu."

Chu Diệu xoay cổ, không hề nói cái gì. Trong kính chiếu hậu có hai lớn một nhỏ, có thể gọi là tiên nữ, tiểu tiên nữ cùng với vương mẫu nương nương, tham dự với trang phục lộng lẫy, như muốn tham gia hội bàn đào.

Không. Alice nói, là hội câu kẻ ngốc.

Ghế sau, Đa Ninh cài dây an toàn lên cho Thiểm Thiểm, Thiểm Thiểm lắc lư hai chân nhỏ.

Vừa rồi Thiểm Thiểm trả lời kinh người với Chu Diệu, là vì lúc ở trên lầu Nhan Nghệ nói câu kẻ ngốc hai lần. Nhưng là nhớ kỹ không có nghĩa là hiểu rõ, Thiểm Thiểm ngồi trong xe hỏi cô: "Đa Ninh... Kẻ ngốc là cái gì?"

Có đôi khi đầu óc của trẻ con cũng rất kỳ quái, lúc trước những từ tiếng Trung cô dạy thì Thiểm Thiểm không nhớ được, nhưng kẻ ngốc lại làm Thiểm Thiểm tràn đầy tò mò. Sắc mặt Đa Ninh đỏ hồng, hơn nữa phải đối mặt với người đang ngồi vị trí lái.

Nhưng trong cùng khoang xe, cô nói gì cũng sẽ bị nghe thấy. Nhưng cô lại không thể không trả lời Thiểm Thiểm.

"Kẻ ngốc là..." Đa Ninh nghĩ nghĩ, cái kia khó có thể mở miệng. Nói như thế nào mới tốt đây, là một loại ba ba? Rùa? Hay là con tôm nhỏ?

"Kẻ ngốc là coi tiền như rác." Nhan Nghệ trả lời Thiểm Thiểm, thuận tiện sờ soạng đầu Thiểm Thiểm. Lập tức, nhíu mày cười với Đa Ninh.

Thiểm Thiểm vẫn đang lắc đầu, có lẽ không nghe hiểu, lại hỏi Nhan Nghệ: "Vậy coi tiền như rác là cái gì?"

Nhan Nghệ cũng có chút khó trả lời: "Coi tiền như rác là..."

"Là một loại cá mè hoa." Đa Ninh giành trước trả lời Thiểm Thiểm, sau đó dùng tiếng Anh giải thích một lần, "Bighead..."

Thiểm Thiểm hiểu rõ, chen mắt to lại, binggo!

Phía trước, Chu Diệu ho khan hai tiếng, chạy xe vào tiểu khu. Thật sự có người có bản lĩnh lừa dối trẻ nhỏ rất lợi hại... Nhưng giáo dục trẻ nhỏ, không phải lấy thân làm gương tốt sao?

Một bên mang theo Alice câu kẻ ngốc, một bên lừa Alice kẻ ngốc là cá mè hoa?

Chu Diệu có phần lo lắng cho tương lai của Alice, may mắn không phải Đa Ninh là mẹ người ta. Bằng không Alice... Chu Diệu không hề nghĩ vấn đề này, ngược lại ngẫm lại, về sau con của cô và anh, vẫn nên để anh phụ trách vấn đề giáo dục này thì hơn.

Sau một đêm thanh tỉnh, gần như Chu Diệu lại xác định Alice không có khả năng là con của anh và Đa Ninh; xét đến cùng có thể là anh rất muốn làm cha. Ngẫm lại vấn đề sâu hơn, anh cũng không hy vọng Alice là đứa nhỏ của anh cùng Đa Ninh. Năm năm không dài không ngắn, nhưng thời gian bỏ qua vẫn không có cách nào bù đắp.

Cũng là tối hôm qua, anh nhận ravô cùng rõ ràng đến anh và Đa Ninh đã bỏ lỡ thời gian năm năm. Thế nhưng, có lẽ bởi vì hai mươi hai năm trước hai người đều ở cùng một chỗ, làm anh có phần tự cho là đúng.

Và khăng khăng một mực.

Coi trọng việc thích, nhưng lại xem nhẹ việc yêu.

Nhan Nghệ đặt chỗ tại một nhà hàng trong phố cổ cạnh bờ sông của thành phố A, con sông ngăn cách thành phố cổ và thành phố hiện đại. Hai bên đều là nhà cao tầng, vào ban đêm những ngọn đèn rực rỡ của các tòa cao ốc thay đổi trong nháy mắt, in bóng lên mặt sông trông rất rực rỡ. Như ánh đèn chiếu sáng bốn phương, một dòng nước giữa ngân hà.

Nhà ăn lầu hai, ghế cho bốn người lớn cộng thêm một đứa trẻ.

Thiểm Thiểm nằm úp sấp trên cửa sổ ngắm nhìn dòng sông bên ngoài, thỉnh thoảng kêu oa, phía dưới có người thả câu, Thiểm Thiểm quay đầu nói với cô: "Ha ha, câu được một con... Cá mè hoa!"

Đa Ninh mỉm cười, niết mũi của Thiểm Thiểm. Thiểm Thiểm cao hứng nói tiếng Trung càng ngày càng lưu loát, may mà vừa rồi Thiểm Thiểm chỉ nói cá mè hoa, không phải cái gì mà kẻ ngốc.

Thiểm Thiểm tiếp tục ngắm sông, Đa Ninh thu ánh mắt, tầm mắt xẹt qua Chu Diệu.

Chu Diệu luôn nhìn Đa Ninh, nhân tiện nhìn Alice vài lần, tâm tình như sóng gợn lăn tăn trên mặt sông, hơi phập phồng. Anh cảm thấy Đa Ninh không giống như người làm mẹ, thế nhưng nhìn Đa Ninh cùng Thiểm Thiểm như một khuôn, nhất cử nhất động hài hòa như thế, tâm tư lại có chút sóng, giống như gió nổi lên khi sóng lặng nước êm.

Nhất là vừa rồi anh nhìn khóe môi Alice... Hình như lại có chút giống anh. Là hoa mắt sao? Chu Diệu nhắm mắt. Cảm thấy vẫn tiếp tục như vậy, anh vẫn nên vụng trộm xác nghiệm DNA một chút; không phải xét nghiệm có khả năng không, mà để chính mình hoàn toàn hết hy vọng. Bằng không cứ tiếp tục như vậy, người cũng sắp điên rồi.

Một ngày hai mươi tư giờ, hai mươi giờ đều hoài nghi cô bé giả nước ngoài (ngụy ngoại quốc) là con anh... Quả thực làm anh không còn gì để nói với mình. Chu Diệu thở ra một hơi, Lưu Hi ngồi bên cạnh anh hỏi một câu: "Anh Chu Diệu, anh rất phiền chán sao?"

Chu Diệu nghiêng đầu.

Lưu Hi ngậm miệng, vẫn là nói chuyện với Thiểm Thiểm thích hơn. Nguyên một bàn nói chuyện nhiều nhất với Thiểm Thiểm, cũng là Lưu Hi, nhất là phương diện thần thái ngôn ngữ, trình độ phong phú của hai người rất tương xứng.

... Tất nhiên trẻ nhỏ với trẻ nhỏ chơi thân với nhau rồi. Chu Diệu mím môi, thờ ơ lạnh nhạt, vốn tâm tư đang dao động, đột nhiên cả người giống như lật thuyền ——

Chuyện là Lưu Hi kéo hai lỗ tai lớn của mình nhìn Alice, hỏi Alice giống cái gì; Alice cũng học Lưu Hi kéo lỗ tai nhỏ của bé, hỏi Lưu Hi giống cái gì. Sau đó lúc Alice kéo lỗ tai nhỏ của mình, anh nhìn thấy lỗ tai Alice là xương chẩm. (??)

... Giống với anh, là xương chẩm.

"Ha ha..." Thiểm Thiểm và Lưu Hi cùng nhau cười, hồn nhiên ngây thơ.

Chu Diệu hoàn toàn lờ mờ, cả người giống như thuyền lớn bị lật trên sông, tuy rằng sắc mặt vẫn như cũ. Sau đó, anh mở miệng với Lưu Hi: "Có Wechat không? Thêm nhau vào."

Lưu Hi cũng có chút lờ mờ, cũng may cậu chuẩn bị đầy đủ. Nhưng vì sao anh muốn thêm thế!

"... Thêm một cái đi." Nhan Nghệ đã nhanh trí xóa mấy đoạn trò chuyện của Lưu Hi với bạn bè đi, nâng mí mắt với Lưu Hi. Thêm chứ! Bỏ thêm mới có thể phát huy tác dụng!

Hai người thuận lợi thêm Wechat, Chu Diệu dựa vào ghế dựa xem list bạn bè của Lưu Hi, trạng thái mới nhất là khoe đồng hồ. Chu Diệu liếc mắt về phía cổ tay Lưu Hi.

... Đồng hồ còn ở đó.

"Cảm ơn bảo bối đã vẽ đồng hồ cho anh." Buổi chiều lúc chơi cùng Thiểm Thiểm, Lưu Hi khoe đồ với bạn bè. Ngoài ra còn có một loạt hình động trái tim, tràn đầy tình yêu.

Cùng với đó, cổ tay Alice cũng có đồng hồ tự vẽ, là hai cái. Hai tay nhỏ mỗi bên một cái.

...

"Đa Ninh, cậu nói có phải Chu tổng phát hiện gì đó hay không?" Trong toilet, Nhan Nghệ đứng đằng sau hỏi.

Đa Ninh đang ôm Thiểm Thiểm rửa tay trên bệ rửa, Thiểm Thiểm vô cùng đau lòng đồng hồ cũng bị tẩy đi, nói với cô: "Đa Ninh... Đừng rửa đồng hồ trên tay của em, nó rất đắt tiền..."

Lại một lần Thiểm Thiểm nói ra lời làm người khác kinh hãi.

Đúng vậy... Rất đắt. Buổi chiều lúc Lưu Hi vẽ đồng hồ cho Thiểm Thiểm, cố ý cường điệu với Thiểm Thiểm hai chiếc đồng hồ đều vô cùng nổi tiếng... Giá trị hơn mười vạn.

Đa Ninh ôm Thiểm Thiểm xuống dưới, lắc đầu với Nhan Nghệ, cô cũng không biết. Hai ngày này, cô cũng đang rối rắm khi nào thì nói chuyện của Thiểm Thiểm cho Chu Diệu... Cho dù dì còn chưa cho cô nói.

Lần này Thiểm Thiểm về nước, chính là hy vọng thông qua tiếp xúc Chu Diệu sẽ yêu thích Thiểm Thiểm, sau đó cô sẽ nói cho anh chân tướng. Mà không phải bởi vì là đứa nhỏ của anh Thiểm Thiểm, để anh tiếp nhận Thiểm Thiểm.

Mỗi ngày tâm tình đều rất mâu thuẫn, nhưng là suy nghĩ thật của Đa Ninh

Trong toilet nữ, Nhan Nghệ nhận được một cuộc điện thoại, là khách hàng giữa trưa đã liên hệ qua. Đa Ninh ôm Thiểm Thiểm về chỗ ngồi trong nhà ăn trước, Chu Diệu cùng Lưu Hi ngồi không nói với nhau lời nào. Nhan Nghệ trở về rất nhanh, hưng phấn nói nội dung cuộc điện thoại vừa nhận được: "Khách hàng lớn hẹn gặp mặt chúng ta vào ngày mai, nếu thành... Là đơn đặt hàng một vạn con!"

Một vạn con...!

Đa Ninh cùng Thiểm Thiểm cùng mở to hai mắt, một lớn một nhỏ, biểu cảm đồng bộ rất giống nhau. Tuy rằng đứa nhỏ hoàn toàn không nghe hiểu. Nhưng trẻ nhỏ giỏi cảm nhận nhất, có thể thông qua vẻ mặt của người lớn để cảm thụ ngôn ngữ. Tuy rằng Thiểm Thiểm không nghe hiểu Nhan Nghệ nói cái gì, nhưng có thể cảm nhận được sự hưng phấn qua lời nói của Nhan Nghệ!

Tự nhiên là, cũng cùng hưng phấn theo.

Thế nhưng, nếu ngày mai phải gặp khách hàng, Thiểm Thiểm làm sao bây giờ? Cùng đi sao?

"Anh trông Thiểm Thiểm."

"Em..."

Chu Diệu nhanh hơn Lưu Hi hai giây, hai giây này, chiếm trước tiên cơ. Chu Diệu nhìn về phía Đa Ninh, còn nói một lần: "Ngày mai em đi gặp khách hàng, anh trông Thiểm Thiểm."

Thiểm Thiểm:...

Bởi vì cảm xúc phức tạp, trên mặt Chu Diệu không có ý cười. Chu Diệu như vậy làm Thiểm Thiểm đã có chút kháng cự, lắc lắc đầu, tỏ vẻ không cần.

Vẻ mặt nghiêm túc của Chu Diệu:...

Ngày hôm sau, vẫn là Chu Diệu trông Thiểm Thiểm. Bởi vì dẫn mang theo đồ ăn ngon tới, Thiểm Thiểm đã quên kháng cự hôm qua, tuy rằng vẫn có phần luyến tiếc Đa Ninh, lôi kéo góc áo Đa Ninh hỏi thời gian cô trở về.

Lần trước ở sân bay Toronto, Thiểm Thiểm cũng hỏi cô như vậy.

Nhưng Thiểm Thiểm lại rất nghe lời, dặn dò nhẹ nhàng, đều sẽ đồng ý với sự sắp xếp của người lớn. Đa Ninh cùng Thiểm Thiểm đang chia tay ở bên ngoài phòng làm việc, tuy rằng cô chỉ rời đi ba giờ.

Giao Thiểm Thiểm cho Chu Diệu, cũng hy vọng Chu Diệu cùng Thiểm Thiểm có thêm thời gian ở chung. Sau đó giống dì dặn cô, cô dặn Chu Diệu.

Chu Diệu gật đầu, hiếm khi vẻ mặt có phần trịnh trọng, đáp ứng cô: "Yên tâm đi, anh đưa Thiểm Thiểm tới văn phòng. Thật sự không ổn, tìm mấy nhân viên tới chơi cùng con bé."

... Cái này thì không cần, Thiểm Thiểm rất ngoan, chỉ cần đưa cho bé đồ chơi hoặc bút để vẽ.

"Hey." Xe Nhan Nghệ đã dừng ở phía trước, ngó đầu, lộ ra ý cười ý vị sâu xa.

Cùng với đó, Chu Diệu nhếch môi một cái, vẻ mặt cũng có chút ý tứ hàm xúc không rõ...

Chu Diệu ôm Thiểm Thiểm vào công ty, từ tầng một đến tầng hai, từ tầng hai đến tầng ba, sau đó ôm vào văn phòng của anh. Đóng cửa lại.

Trên đường đi Thiểm Thiểm kéo cổ Chu Diệu, tò mò nhìn mọi người chăm chú.

Tò mò hơn, là nhân viên công ty, tròng mắt đều rơi xuống. Trong đó có một nhân viên nữ đang uống nước, thiếu chút nữa làm nghiêng miệng cốc nước; vội vàng rút khăn tay lau miệng.

Trợ lý tiến vào, bưng cho Chu Diệu một ly cà phê, sau đó nhìn cô bé đáng yêu trên sô pha, cười hỏi: "Bạn nhỏ cháu muốn gì?" Chỗ này của anh ta, trừ cà phê ra còn có nước trái cây uống rất ngon!

Nhưng mà Thiểm Thiểm:...

Bạn nhỏ không để ý tới mình, trợ lý có phần xấu hổ, chưa từng chiều trẻ nhỏ mà.

Qua một hồi lâu, Thiểm Thiểm dùng tiếng Anh mở miệng: "Ice cream..."

Bản thân ở hoàn cảnh xa lạ, đối mặt với người xa lạ, Thiểm Thiểm nói tiếng Anh theo bản năng.

A? Kem ly... Bạn nhỏ muốn ăn kem ly làm sao bây giờ? Trợ lý nhìn về phía Chu tổng.

Chu Diệu: "Đi mua."

Thiểm Thiểm có thể nghe hiểu ý tứ đi mua, sau khi trợ lý rời đi, có phần vui vẻ nằm úp sấp trên sô pha, cẳng chân đạp đạp. Động tác nhỏ như vậy... Cùng với vẻ mặt vui mừng khi vui vẻ, quả thật giống Đa Ninh như đúc.

Vừa rồi Chu Diệu đã dùng máy tính tìm thông tin về cơ sở xét nghiệm DNA tư nhân trong nước, hoàn toàn hạ quyết tâm. Nhớ đến hôm kia Đa Ninh nghe điện thoại của dì, cùng với lời nói, anh cảm thấy toàn bộ phương hướng của mình đều lầm rồi.

Suy nghĩ trái chiều một chút, có thể là dì dượng thay Đa Ninh nuôi đứa nhỏ hay không. Nghĩ như vậy, Chu Diệu cảm thấy ngược lại ý nghĩ càng thông, cả người như là ăn bột thuốc thông khí.( thông khí tán0

Bởi vì Thiểm Thiểm ở chỗ này, Chu Diệu không còn tâm trí đâu mà làm việc, cầm một xấp giấy A4 cùng bút ký tên đưa cho Thiểm Thiểm chơi... Thế nhưng bút ký tên rất nặng, Thiểm Thiểm cầm rất khó, trả lại cho anh.

Chu Diệu cũng không biết chơi cùng với trẻ nhỏ như thế nào, thứ duy nhất anh biết là gấp máy bay.

Sau đó anh lập tức gấp một cái, lại một cái...

Những chiếc máy bay giấy đó bay đến bệ cửa sổ sát mặt đất, bay đến bàn làm việc, bay đến cạnh cửa... Toàn bộ quá trình miệng Thiểm Thiểm há thành hình chữ A, bất chợt, đã không còn thấy nơi này xa lạ.

Thiểm Thiểm cũng phi một chiếc máy bay giấy, kết quả là đánh rơi giày của mình. Chu Diệu xoay người nhặt về, phi một lần nữa, bay đến bàn làm việc bên kia. Thiểm Thiểm hoan hô, sau đó quay đầu lại nói với anh Chu Diệu: "Em cũng bay tới." Dừng một chút, lại bỏ thêm một câu, "Bay máy bay lớn tới."

Nói đều là tiếng Trung, mặc dù có chút cố hết sức.

... Một tay Chu Diệu đặt ở phía sau lưng Thiểm Thiểm, cười hỏi: "Vậy em bay từ đâu tới?"

"Toronto." Thiểm Thiểm trả lời, lộ ra những chiếc răng nhỏ.

Tâm tư khẽ động. Đáy mắt Chu Diệu lộ vẻ phức tạp, nhìn bóng dáng nhỏ bé trước mắt hỏi: "Thiểm Thiểm, vậy em biết rõ em đến như thế nào sao?"

Vấn đề hoàn toàn khác biệt, Thiểm Thiểm lại trả lời đáp án giống nhau: "Toronto..." Ngồi máy bay lớn bay đến.

Chu Diệu lắc lắc đầu: "Ý anh nói là, em biết em là ai sinh, đi vào thế giới này như thế nào?"

Vừa mới dứt lời, Chu Diệu cũng có chút buồn cười, làm sao Thiểm Thiểm có thể hiểu rõ. Anh lại có thể hỏi một đứa nhỏ vấn đề này.

Ngoài ý muốn, Thiểm Thiểm gật đầu với, tỏ vẻ chính mình hiểu rõ.

Không đợi Chu Diệu phản ứng, Thiểm Thiểm bắt đầu nói; toàn bộ quá trình bật tiếng Anh, như đang kể chuyện xưa với anh, mở đầu là one day, ở giữa phối hợp động tác tay cùng biểu cảm khuôn mặt phong phú.

Tiếng Anh của Chu Diệu à, đạt tới trình độ đàm phán các bản hợp đồng với người nước ngoài.

Nhưng, hình như anh không nghe hiểu Thiểm Thiểm đang nói cái gì.

Thiểm Thiểm vẫn còn nói, mồm miệng rõ ràng hơn nói tiếng Trung một chút, nhưng hẳn là đoạn này rất quen thuộc với bé, đọc làu làu, tốc độ quá nhanh. Bởi vì nghe hiểu một ít, Chu Diệu rũ đôi mắt nói với Thiểm Thiểm: "Có thể nói lại cho anh một lần không?"

Thiểm Thiểm gật đầu, lại bắt đầu nói từ đầu: "#¥¥%%... @##¥%... & "

Chu Diệu nghe rất nghiêm túc, lúc này đây anh cơ bản nghe hiểu. Vừa rồi Thiểm Thiểm kể một câu chuyện xưa, hẳn là Đa Ninh kể chuyện này cho bé, bởi vì bên trong xuất hiện cái tên Dolly.

Có một ngày, bởi vì Dolly mất đi tất cả nên ngồi trên tảng đá khóc khổ sở, sau đó trên trời xuất hiện một tiên nữ, tiên nữ đưa cho Dolly một đóa hoa màu sắc rực rỡ, đóa hoa đó có thể làm Dolly biến những thứ xung quanh thành thứ nó muốn. Dolly dùng hồ nước thay ánh mắt, lại biến bèo trong hồ thành tóc, nó biến ra một thiên sứ nhỏ đáng yêu nhất thế giới.

Sau đó bang một tiếng, thiên sứ nhỏ rơi từ trên trời xuống...

Thiểm Thiểm dùng tiếng Anh nói thêm một lần, lúc nói đến bang, khoa trương múa tay, ngửa đầu nhìn về phía Chu Diệu.

Viền mắt Chu Diệu đã hơi phiếm hồng.

Thiểm Thiểm không phát hiện cảm xúc của Chu Diệu dị thường, cho rằng anh Chu Diệu không nghe biết, có phần hơi uể oải. Bé chính là thiên sứ nhỏ kia...

"Alice, em chính là thiên sứ nhỏ kia sao?" Chu Diệu hỏi, âm thanh rất thấp.

Thiểm Thiểm nhếch miệng, gật đầu. Giống như cũng có chút ngượng ngùng.

"Dolly cũng chính là Đa Ninh sao?" Chu Diệu lại hỏi. Lời nói đơn giản, nói ra lại khó khăn ngoài ý muốn, yết hầu như bị gì đó chặn lại.

Mặt Thiểm Thiểm kề lại Chu Diệu, mặc quần trắng tựa vào đầu gối Chu Diệu, tiếp tục gật đầu. Dolly chính là Đa Ninh oh...

Qua một hồi lâu, Chu Diệu lại mở miệng, cũng là lời thỉnh cầu: "Thiểm Thiểm, em có thể hôn anh một chút không?"

Thiểm Thiểm vẫn cười, sau đó gật đầu, không đợi Chu Diệu ôm lấy bé, thấp mặt, ở đầu gối Chu Diệu, nhẹ nhàng đụng vào.

Hạ xuống một nụ hôn của thiên sứ nhỏ.

...

Đúng vậy. Đa Ninh thật sự biến ra thiên sứ nhỏ đáng yêu nhất trên đời.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như phong sanh dung cach, muon song mot cuoc doi hanh phuc phu nu nhat dinh phai khac cot ghi tam nhung dieu nay sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.