Nhân sinh từ dò mìn bắt đầu

Chương 397: Bị ốm, lại khất tên chương



Sẩm tối.

“Anh Đức này, sao tự dưng mình lại đặt cả đống pizza này thế?” Khệ nệ xách theo hai túi đồ lỉnh kỉnh bước dọc hành lang, Huy Chu vừa nhìn đống hộp pizza trên tay người đàn anh vừa lên tiếng hỏi thăm.

“Không biết nữa.” Đức nhún vai xốc lại đống hộp trong tay: “Thấy bảo sếp nhờ đặt hộ thì biết vậy thôi chứ anh chưa kịp hỏi. Cơ mà anh đoán chắc là mấy anh em trong bộ môn lại tổ chức liên hoan hay đại loại thế.”

“”Lại” á? Bộ môn trò chơi công ty mình tổ chức liên hoan nhiều lắm hả anh?”

“Ui, ăn chơi thường xuyên luôn Chu ạ. Nghe đồn cứ dăm bữa nửa tháng là lại tụ tập một lần. ( ̄~ ̄) “

“Nghe sướng quá anh nhỉ?”

“Ừ, sếp Khoa nhà mình cùng là người trẻ tuổi nên thân thiện với anh em lắm…. Đến đây rồi. Chú vào tụ hội cùng mọi người luôn chứ?”

“Ừm…. Hay có khi thôi anh ạ, giờ cũng muộn rồi….”

“Ôi dào, muộn gì đâu mới có sáu giờ à. Tối Chu phải về livestream hả?”

“… Em cũng chưa biểt, nếu rảnh thì chắc ngồi livestream một lúc.”

“Thế thì cứ vào đây ngồi ăn ngồi chơi với anh em một lúc đã rồi hẵng về. Cho nó bõ cái công làm chân chạy Chu ạ.” Đoạn Đức nghiêng người lấy khuỷu tay mở cánh cửa phòng rồi tiến vào chào hỏi: “Sếp Khoa ơi, đồ mang đến rồi đây.”

“Ôi bảo sao cung quân màu đỏ khoẻ thế, hoá ra là nâng cấp công giáp đầy đủ ạ. Đầu tư ghê phết!”

“Đờ mờ Định thủ kiểu gì đấy hả Định?! Nhìn voi nó lọt vào đập nhà anh này!”

“Ông kia lên đời 4 rồi nâng giúp tiền giấy hộ cái, nhanh cho hai anh em xóc nốt cẩu đá dứt điểm trận đấu nào.”

“Hảo ơi em chỉ cần bơm anh gỗ để anh vẽ ruộng thôi, đừng lên quân làm gì phí tài nguyên lắm. Để anh lo tất!”

“Này! Không chơi bug phá mỏ người khác thế, nãy đã giao hẹn rồi cơ mà?”

Đáp lại lời của Đức là một loạt câu thoại hỗn loạn tối nghĩa vang lên khiến anh và Huy Chu đứng sau lưng ngỡ ngàng trong phút chốc. Định thần quét mắt nhìn khắp xung quanh, chỉ thấy giờ phút này căn phòng bộ môn thiết kế trò chơi đông nhung nhúc toàn người với người. Người ngồi tại góc làm việc có mà người ngồi lăn ra sàn nhà cũng vô khối, và ai nấy đều đang tay chuột tay phím chiến đấu bên những chiếc máy tính đủ mọi thể loại kiểu dáng.

Thế này chắc là đang sát phạt nhau nảy lửa rồi. Cơ mà không biết bọn họ chơi trò gì mà tụ tập đông vui thế, đến nỗi không có desktop để chơi phải huy động thêm cả một đống laptop bù vào. Mà lại từ mấy lời vừa được nghe thì có vẻ như bọn họ còn đang so tài trực tiếp với nhau nữa?

“A ha, may quá “cứu tế” đến rồi.” Trông thấy hai ông anh xuất hiện Dương Khoa mỉm cười bước tới. Nguyên bản hắn chỉ định thử chơi “Age of Empires” cùng các thành viên dưới trướng đến tầm giữa chiều sau đó họp hành tổng kết qua loa cho xong còn về, nhưng rồi do càng chơi càng cảm thấy thích thú nên hắn và mọi người đã không thể dứt ra được. Đến nỗi dân tình tan tầm từ lâu mà bọn họ vẫn còn đang chia từng cặp ngồi sát phạt nhau, không thể không nhờ cậy người khác “cứu đói” sau cả một ngày trời “vất vả”.

“Sếp Khoa.”

“Sếp Khoa đó à. Mấy anh em đang chơi gì mà vui thế?”

“Trò chơi vừa mới ra lò ấy mà. Phiền hai anh mang đồ sang phòng sinh hoạt chung giúp nhé, ngồi bên ấy cho rộng rãi.”

“Được.”

“Với cả hai anh nếu không vội về thì ở lại ngồi cùng mọi người luôn, có chút chuyện cần trao đổi với hai anh đấy.” Phân phó xong xuôi, Dương Khoa quay người về phía đám đông vỗ tay vài cái: “Ok nghỉ tay thôi nào mọi người, muộn lắm rồi đấy.”

“Nốt ván này sếp ơi! (đồng thanh)”

“Ái chà, hôm nay mọi người đồng lòng nhất trí ghê thế. Nhưng thôi nào, mau nghỉ thôi chúng ta còn có công việc phải làm nữa đấy chứ chưa về ngay được đâu.”

Lần nào giọng điệu của Dương Khoa trở nên nghiêm nghị hơn trước khá nhiều. Thấy vậy cả đám nấn ná thêm một vài giây rồi bảo nhau đứng dậy, thu dọn đồ đạc sau đó di chuyển theo sếp sang phòng sinh hoạt chung. Trông thấy đồ ăn thức uống đặt ê hề trên bàn họ lập tức mở ra chia nhau ăn uống ngấu nghiến. Tầm này thì chả có giữ ý giữ tứ gì sất, chơi cả ngày quên ăn quên uống đói lả rồi. Nạp năng lượng trước đã rồi tính sau.

“Chậc, như ma đói cả đám vậy mà bảo đứng dậy còn chần chừ…. Ăn đi hai anh ơi, cứ tự nhiên không phải khách sáo hay gì đâu.” Thấy nhân viên ăn uống vô tư Dương Khoa cũng lấy cho mình một miếng pizza ung dung thưởng thức, mặt hướng về phái Đức và Huy Chu lên tiếng mời mọc.

“À ừ được, sếp cứ kệ anh.” Đức gật đầu sau đó chỉ tay vào một chiếc laptop của một thành viên bộ môn đặt cạnh bên, lúc này vẫn đang mở trò chơi “Age of Empires”: “Trò chơi mà anh em vừa chơi ban nãy đây hả sếp Khoa?”

“Đúng thế.”

“Là trò gì mà trông lạ mắt vậy? Với cả trông giao diện cứ như là chưa hoàn thành ấy, không biết….”

“Nó là thành quả phát triển của công ty mình trong hơn nửa năm qua đấy.” Dương Khoa thuận miệng giới thiệu qua trò chơi: “Một trò chơi PC thể loại chiến thuật thời gian thực cỡ lớn, với bối cảnh thế giới thời kỳ Trung Cổ làm chủ đạo. Chơi đơn chơi mạng đầy đủ, nhưng trước mắt mới xây dựng phần chơi mạng thôi.”

“Ồ, mấy anh em nhà mình đã bắt đầu thử chế tác trò chơi cỡ lớn rồi đấy à.” Đức nở nụ cười đầy ẩn ý sau đó cầm một miếng pizza cho lên miệng nhai.

“Có thể cho anh thử chơi trò chơi được không… sếp Khoa?” Ngồi cạnh Đức, trải qua một hồi trầm ngâm quan sát màn hình laptop Huy Chu bất chợt lên tiếng. Giọng hơi có chút hồi hộp, chắc là bản thân muốn được tự tay trải nghiệm trò chơi mới lắm.

“Được chứ, có mấy cái laptop cài trò chơi rồi đó anh và anh Đức cứ tự nhiên.”

Mắt thấy Huy Chu vồ vập cầm lấy laptop tiến vào trò chơi, khác hẳn với vẻ điềm tĩnh thường ngày Dương Khoa không nhịn được cười trộm. Kế đó, hắn quay trở lại với đội ngũ nhân viên dưới trướng kêu gọi mọi người tập trung: “Được rồi, ta tranh thủ hoàn thành nốt công việc thôi để còn nghỉ ngơi cho sớm. Mọi người có cảm nhận thế nào về trò chơi “Age of Empires” thông qua phiên bản alpha này, bắt đầu từ anh Hoàng trước đi.”

“(Nhai nuốt) Hay tuyệt đỉnh!” Thiếu Hoàng không chút do dự nói lời tâng bốc: “Công nhận sếp Khoa của chúng ta không có lừa anh em, lối chơi kết hợp phát triển kinh tế và chinh chiến quân sự cực kỳ chuẩn chỉ và cuốn hút. Riêng về điểm này “Quê hương rồng thiêng” không có cửa ăn “Đế chế” của chúng ta.”

“Có điều..., anh nghĩ là chúng ta cần phải có thêm NHIỀU buổi test trò chơi nữa để có cái nhìn rõ ràng hơn về một số khía cạnh khác như tính cân bằng trong trò chơi chẳng hạn. Ngoài ra anh cũng xin mạnh dạn đề xuất gạch tên chú Khoa khỏi đội ngũ thành viên tham gia test trò chơi những ngày sắp tới. Chơi kiểu gì mà toàn hành hạ người khác vậy ai chơi? ┐( ̄ヘ ̄)┌ ” Chỉ là nghiêm túc không được vài giây Thiếu Hoàng đã lại hiện nguyên hình là một thanh niên yêu thích bộ môn thể thao mạo hiểm “cà khịa”.

“Hê hê hê, vậy mà dám vỗ ngực tự xưng mình là cao thủ này nọ. Giờ mới biết sợ rồi hả?” Dương Khoa vui vẻ đáp lời. Đúng là trong suốt cả buổi test trò chơi ngày hôm nay hắn luôn giành được chiến thắng sau cùng trong mọi ván thi đấu, bất kể đối thủ phía bên kia chiến tuyến là ai đi chăng nữa. Nguyên do rất đơn giản, thao tác tay của Dương Khoa tuy chậm chạp thật đấy nhưng tư duy của một kẻ từng gắn bó cả thanh xuân với trò chơi như hắn không phải là thứ mà mấy kẻ ôn tập lý thuyết trên giấy trong vỏn vẹn nửa năm có thể so bì.

Luôn biết bản thân cần phải làm gì trong bất kỳ tình huống nào, lại thêm vô số chiêu trò ma mãnh khiến cho Dương Khoa trở thành chiến thần đánh đâu thắng đó trong mắt đoàn đội nhân viên dưới trướng. Ngay cả ông anh lập dị Thiếu Hoàng - đối thủ nhiều duyên nợ trong suốt cả ngày thử chơi hôm nay dù rất không tình nguyện nhưng cũng phải công nhận rằng bản thân mình không bằng được đối phương.

Ít nhất là trong khoản tư duy chiến thuật.

“Yep, sợ cong đuôi rồi. Micro cùi bắp như ông già vậy mà toàn chiến thuật quái đản. Kẻ phàm nhân này xin được chắp tay bái phục.”

“Hề hề, anh Hoàng cứ quá lời. Toàn là chiến thuật phổ thông cả, sau này kiểu gì anh Hoàng cũng quen ngay ấy mà. Thế còn các khía cạnh khác của trò chơi thì sao?”

“Tạm ổn. Đồ hoạ do anh chỉ đạo thiết kế đương nhiên chẳng có gì phải chê; tương tác được thể hiện khá tốt; hệ thống kết nối… chưa được tối ưu cho lắm, cái này anh nghĩ chúng ta nên xem lại Engine; âm thanh thì thôi nhé, chưa có gì cả nên không bàn đến.”

“Ok anh.” Trong đầu ghi nhận quan điểm của Thiếu Hoàng về phiên bản trò chơi hiện tại, ngoài mặt Dương Khoa tiếp tục hỏi thăm ý kiến của những thành viên khác. Câu trả lời thu về tuy có khác nhau, song tựu chung nội dung của chúng đều có phần tương tự những lời ông anh lập dị đã nêu trước đó.

“Tốt lắm, vậy là tất cả mọi người đều nhất trí rằng “Age of Empires” là một trò chơi đầy tiềm năng. Hy vọng quãng thời gian tới các anh em tiếp tục cố gắng phát huy để “siêu phẩm” của chúng ta sớm ngày hoàn thiện và ra mắt cộng đồng.” Đoạn Dương Khoa với lấy chiếc máy tính bảng bên phía Hiền rồi nói tiếp: “Giờ thì, liên quan đến một số vấn đề cần khắc phục trong những phiên bản thử nghiệm sau.”

“Đầu tiên, như anh Hoàng vừa nói chúng ta cần xem lại Game Engine rồi lên kế hoạch tinh chỉnh mảng kết nối ngay. Trong những trò chơi so tài dạng này thì trải nghiệm liền mạch là một trong những yếu tố cần phải được chú trọng bậc nhất, không thể để xảy ra sơ xuất.”

“Được thưa sếp, nhóm bọn anh sẽ lo liệu ngay.” Hưng lập tức xung phong nhận việc.

“Ừm. Thứ hai là như đã nói trước khi tiến hành chơi thử, mọi người phải gấp rút hoàn thành việc xây dựng hệ thống chủng tộc trong trò chơi vì đó là nội dung cốt lõi. Song song với đó là phải có người chú ý vá víu các bug phát sinh, tỷ như cái bug máy bắn đá Trung Quốc có thể phá huỷ mỏ vàng mỏ đá chẳng hạn. Rất khó chịu.”

Lần này thì không có ai chủ động đứng ra nhận việc, thế nên Dương Khoa nhanh chóng đi vào nội dung trọng tâm: “Vấn đề thứ ba là vấn đề then chốt, liên quan đến phím tắt và chuỗi thao tác tắt. Nhân đây Khoa cũng xin nhận lỗi với mọi người vì đã sơ xuất không nêu ra trong bản thảo thiết kế trò chơi, dẫn đến không có nội dung tương ứng trong phiên bản alpha.”

Giọng điệu tương đối thành khẩn, cũng đúng thôi vì đây xác thực là lỗi của hắn. Thao tác phím tắt là thứ hiển nhiên phải có trong các trò chơi chiến thuật thời gian thực, là tiêu chí để đánh giá người chơi là cao thủ hay tay mơ. Thế nhưng cũng chính vì quá đỗi quen thuộc như vậy mà Dương Khoa hắn đã quên bẵng không đưa nó vào bản thảo thiết kế trò chơi, cứ đinh ninh rằng nó mặc định phải được các anh em bộ môn thiết lập một cách chuẩn chỉ không chút sai sót.

Hệ quả là hệ thống xây công trình thông qua phím tắt trong phiên bản alpha của “Age of Empires” giống y hệt những trò chơi chiến thuật thời gian thực hiện hành và khác xa phiên bản hoàn chỉnh của trò chơi tại thế giới cũ. Tức là, không có “BQ”, “BD” hay những tổ hợp phím tắt tương tự mà thay vào đó là những tổ hợp lạ lẫm vô cùng đối với Dương Khoa. Cho đến chuỗi thao tác tắt thì càng không cần phải nói, minh chứng rõ ràng nhất cho việc thiếu sót chính là bản thân hắn phải chăm chăm điều ngựa dò đi từng chặng một tại ván đấu đầu tiên.

Ban đầu khi phát hiện ra Dương Khoa còn không biết lỗi này là của ai, nhưng trải qua một hồi thảo luận với Hiền sau khi đã tổng hợp hòm hòm vấn đề nổi cộm trong trò chơi hắn chợt nhận ra đây là lỗi của mình. Vậy nên hiện tại mới có cảnh tượng nhận lỗi thành khẩn thế này.

“Ầy, không sao đâu sếp Khoa. Mấy thứ này chỉ là chi tiết râu ria thôi, chúng ta có thể chỉnh sửa bổ sung ngay được mà.” Hiền nhanh chóng đỡ lời. Các thành viên khác thấy vậy cũng rối rít tán đồng, trong lòng thầm nghĩ xác thực đây chỉ là chi tiết vặt vãnh. Sếp cứ quan trọng hoá vấn đề làm bọn họ ngại!

“… Được, cảm ơn các anh em đã thông cảm. Khoa sẽ rút kinh nghiệm không để xảy ra thêm sai sót trong tương lai nữa, đồng thời sẽ bổ sung nội dung còn thiếu vào bản thảo rồi phân phát lại cho mọi người trong thời gian sớm nhất.” Dương Khoa nở nụ cười sau đó chuyển sang vấn đề cuối cùng: “Còn lại tính cân bằng của trò chơi thì thôi, ban nãy anh Hoàng cũng nhắc tới rồi chúng ta sẽ vừa test vừa xem xét. Dù sao thì các chủng tộc cũng chưa góp mặt đầy đủ…. Cơ mà nghe mọi người kháo nhau thì hình như chủng tộc Việt đang hơi bị bá đạo trong khoản khai thác gỗ?”

“Đúng đúng đúng.” Trọng Lâm gật đầu như gà mổ thóc. Sau đó có vẻ như bản thân đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước nên anh lập tức nói liến thoắng: “Cái lợi thế khai thác gỗ nhanh cùng với đốn ngã cây chỉ với 1 hit của tộc “Việt Nam Mít” nó bá lắm. Anh với Hưng ngồi test thử với nhau rồi, lợi thế này có khi ngang ngửa với lợi thế khai thác gỗ nhanh hơn 15% của chủng tộc Celts luôn. Trùng lặp như vậy không phải là một điều tốt.”

“Nghiêm trọng đến thế cơ à?”

“Ui chưa đến đoạn nghiêm trọng đâu. Ngoài nó ra chủng tộc Việt còn có thêm lợi thế binh lính nhà Archery Range khoẻ hơn bình thường cùng biết rõ toạ độ nhà chính đối phương nữa đúng không. Ba cái này nó kết hợp lại với nhau thành chiến thuật lên cung sớm làm thịt nông dân đối phương cực kỳ khủng bố luôn!”

“Ờ hớ, xác thực lúc lên ý tưởng cho trò chơi em đã có ý định hướng người chơi cầm chủng tộc Việt đi theo con đường “du kích” ấy mà…. Nhưng nếu anh Lâm thấy như vậy không ổn thì có ý kiến nào hay hơn không?”

“Có, anh có ý kiến thay thế. Không bằng chúng ta đổi lợi thế ấy thành các nâng cấp trong lĩnh vực kinh tế không tốn gỗ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất? Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như phu nu khon thi hay tu lam dep cho minh nhan sac khong ai tang mien phi ai dau, nhuom toc mau xam Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.