Nhật ký sa lầy của nữ phụ

Chương 351: Giận chó đánh mèo


“Khách hàng quan trọng? Ý cô nói là họ?” Cô gái kia chỉ vào Khúc Nhạc và Triệu Hàm Như, vẻ mặt méo mó, dường như không thể tưởng tượng nổi.

Không ai đáp lời cô ta, các nhân viên đều rất chuyên nghiệp nhìn cô ta mỉm cười, im lặng ép cô ta phải rời đi, thậm chí quản lý còn thầm ra hiệu với bảo vệ, chuẩn bị kéo người ném ra ngoài. Đối với những người qua đường thế này Khúc Nhạc lười không muốn quay lại nhìn cô ta, chỉ chăm chú chọn1nhẫn. Trái lại Triều Hàm Như thì lại vừa vui vẻ vừa tò mò quay lại nhìn cô ta hai ba lần, cuối cùng tủm tỉm nói với quản lý một câu, “Được rồi.”

“Vậy chọn đôi này nhé.” Khúc Nhạc khẽ thương lượng vài câu với Triều Hàm Như, cuối cùng hai người vẫn chọn đôi nhẫn cưới đơn giản nhất. Cô gái kia thấy Khúc Nhạc lấy một thẻ đen ra đưa cho quản lý, bắt đầu hạ thấp giọng xuống, tỏ vẻ ghen tị bĩu môi. Cô ta cũng đã từng thấy loại thẻ8này ở chỗ Trịnh Hiệu Dương, có điều cô ta vẫn không thể nhìn ra điểm khác biệt rất nhỏ giữa hai thẻ. Tất nhiên, dù cô ta không muốn thừa nhận, nhưng chỉ đơn giản là thấy có loại thẻ giống Trịnh Hiệu Dương thì có thể hiểu tài chính của người đàn ông này hoàn toàn thừa sức mua loại trang sức này. Giọng nói cô ta nhỏ xuống, nhưng vẻ mặt vẫn có chút không cam tâm. Thật ra cô ta không phải là chó điên, gặp ai cắn nấy. Nếu lúc nãy2không thấy đôi nam nữ này nói chuyện với Dư Mịch thì cô ta cũng không nhằm vào họ. Khi mà Dư Mịch vẫn chưa buông tha cho Trịnh Hiệu Dương để đi lấy chồng, ngày nào Dư Mịch cũng bám lấy Trịnh Hiệu Dương, với tư cách là niềm vui mới của Trịnh Hiệu Dương, cô ta cũng đã đối chọi với Dư Mịch một thời gian rất dài, thậm chí còn ngáng chân đối phương ở khắp nơi. Dư Mịch còn phải chịu không ít thiệt thòi từ cô ta.

Nếu năm đó Trịnh Hiệu4Dương không tát Dư Mịch khiến danh dự của cô ấy mất sạch thì chỉ sợ đến giờ cô ấy vẫn còn dây dưa với Trịnh Hiệu Dương. Cũng vì cái tát đó mà Dư Mịch cũng hạn chết cô ta, vừa nãy rõ ràng Dư Mịch đã nhận ra cô ta rồi nhưng cuối cùng cũng chỉ kiêu ngạo bỏ đi, khiến cô ta thấy cực kỳ khó chịu.

Chỉ là gả cho một người đàn ông có tiền thôi mà. Vênh váo cái gì chứ? Cuối cùng thì cũng chỉ là đồ bỏ đi của Trịnh Hiệu Dương mà thôi!

Dư Mịch đi quá nhanh, khiến cô ta chưa kịp trút giận, nên cô ta mới hất lửa giận của mình lên đôi nam nữ quen biết với Dư Mịch, hai người này không những quen biết Dư Mịch, mà vẻ ngoài cũng ưa nhìn, mà đáng ghét nhất là về mặt họ tràn đầy hạnh phúc, rất giống với Dư Mịch sau khi kết hôn, cô ta thì hận nhất việc Dư Mịch sau khi bị Trịnh Hiệu Dương bỏ mà vẫn còn có thể cưới được người có tiền, sự đố kỵ khiển tâm lý cô ta trở nên méo mó. Ngay cả Khúc Nhạc và Triệu Hàm Như cũng khiến cô ta cảm thấy ngứa mắt, nào ngờ cuối cùng lại đạp trúng phải cái đinh sắt.

“Chúc mừng anh Khúc và chị Khúc.” Quản lý cung kính nói, vẻ mặt vừa vui vẻ lại vừa sợ hãi nịnh nọt hai người, “Chúng tôi rất xin lỗi vì đã chiêu đãi hai người chưa đủ chu toàn...” “Không sao.” Triệu Hàm Như lắc đầu, thỏa mãn nhìn chiếc nhẫn trên tay, sau đó nhìn Khúc Nhạc cười cười, “Chúng tôi chỉ muốn mua một đôi nhẫn cưới đơn giản thôi, không cần làm phiền cửa hàng như vậy đâu.” Còn về cô gái ăn nói vô duyên kia, đối với hai người mà nói cũng chỉ là chó sủa qua đường mà thôi, chẳng đáng để hai người phản ứng lại.

Khúc Nhạc gật gật đầu, kéo Triệu Hàm Như ra cửa tiệm. Lúc này cô gái kia mới phát hiện ra hai vệ sĩ mặc đồ đen đứng trước cửa đã nhanh chóng ra mở cửa cho hai người.

“Họ, họ là ai?” Cô gái kia kinh ngạc, lắp bắp hỏi, ra ngoài mà còn dẫn theo vệ sĩ thì không chỉ đơn giản là giàu có rồi, Trịnh Hiệu Dương ra đường còn không bày trận lớn như vậy.

Cuối cùng cô ta cũng tin tưởng, vừa nãy quản lý nói muốn đóng cửa để tiếp đón hai vị khách quan trọng là họ rồi.

“Rất xin lỗi, chưa được cho phép thì chúng tôi không thể tiết lộ danh tính của khách hàng. Nhân viên cửa hàng vẫn nho nhã trả lời, nhưng ai cũng có thể nhận ra ánh mắt trào phúng của cô.

Chỉ đến mua vài món đồ trang sức thôi mà cũng tự coi mình là ai? May là người ta có giáo dưỡng, không thèm so đo, nếu không thì cô ta đã chịu đủ rồi.

“Cô Tống, tôi có một lời khuyên cho cô này, hãy cẩn thận từ lời nói đến việc làm của mình, đừng có đắc tội người không nên đắc tội, nếu không thì Trịnh công tử cũng không bảo vệ được cô đâu.” Quản lý cửa hàng đi tới, ánh mắt vừa thương cảm, lại vừa giống như khinh thường.

Khuôn mặt cô gái kia thoáng hiện lên vẻ kinh hãi, nhưng cuối cùng cô ta vẫn ngang ngạnh hất mặt lên, “Chú ý thái độ của mấy người đi, dù sao tôi cũng là khách hàng đấy. Mấy người đối xử với tôi như vậy không sợ người ta nói mấy người chỉ biết đi nịnh bợ à?”

Quản lý thấy cô ta vẫn chưa biết điều, chỉ cười xùy một tiếng, “Cô Tống, khi nào có thời gian rảnh thì cô hãy đọc ít tạp chí kinh tế đi, biết thêm vài người nổi tiếng ở giới tài chính rất có lợi cho cô đấy.”

Ít nhất thì cũng sẽ không phạm lại lỗi sai ngu xuẩn này một lần nữa, thực tế thì cô ta kiếm cơm bằng nghề này, người nổi tiếng như vậy mà cũng không nhận ra, bảo sao mãi cũng chỉ là một cô gái làng chơi, suốt ngày ăn bám loại thiếu gia như Trịnh Hiệu Dương.

Kể ra cô gái này cũng rất vô tội, loại người như Khúc Nhạc và Triệu Hàm Như cách cô ta quá xa, với thân phận tầm thường của cô ta nào có cơ hội để gặp được họ chứ. “Đến đây, hôm nay là ngày rất đáng để kỷ niệm, dù thế nào thì cũng phải chụp một tấm ảnh chung.” Triệu Hàm Như lấy điện thoại di động ra, vui vẻ chụp một tấm ảnh mười ngón tay đan vào nhau, đắc ý quơ quơ trước mặt anh, “Anh thấy sao? Nhìn đẹp chứ?”

“Có ý có cảnh, cũng đẹp đấy.” Khúc Nhạc thỏa mãn gật đầu, “Nhưng mà lúc đáng giá chúc mừng nhất đấy là lúc nhận giấy đăng ký kết hôn, chứ không phải là lúc mua nhẫn.” “Vì hôm nhận giấy đăng ký kết hôn vội vàng quá, chẳng có chút cảm giác gì, mọi thứ đều phải có cảm giác nghi thức chứ. Hôm đó điền nhanh phần tư liệu của mình, rồi ký rẹt cái như ký tài liệu vậy, chẳng có cảm giác là mình kết hôn gì cả.” Triệu Hàm Như oán trách, sau đó hào hứng bừng bừng nói tiếp: “Em đăng ảnh lên mạng đây.”

Khúc Nhạc nhướng mi, lại càng cười vui vẻ hơn, “Để anh báo với ê kíp truyền thống của công ty chính thức thông báo cho giới truyền thông.” Triệu Hàm Như đăng bài lên mạng xã hội, đồng nghĩa là công bố với toàn thế giới rồi, anh không thể để mặc cho cô lên tiếng một mình rồi gây nên hiểu lầm gì được, tốt nhất là dùng truyền thông để lên tiếng ủng hộ cô.

“Thật là! Kết hôn là chuyện của chúng ta, sao phải lên tiếng chính thức làm gì?” Triệu Hàm Như oán trách nói, vừa mới kết hôn nên lời phàn nàn của cô cũng trở nên ngọt ngào hơn hẳn bình thường. Triệu Hàm Như vừa đăng ảnh chụp lên chưa đầy một phút đồng hồ, mạng xã hội liền bùng nổ. “Rốt cuộc là hai người họ kết hôn chưa vậy?” “Sao bảo là cưới trên đảo nhỏ ở Nam Thái Bình Dương?” “Nghe nói vừa nhận giấy đăng ký kết hôn rồi.” “Cổ phiếu của Tập đoàn Hồng Hải có tăng không.” “Chẳng lẽ Triệu thị phá sản rồi?”

“Nhìn vị trí trên ảnh thì có vẻ là ở thành phố C? Họ rời khỏi Bắc Kinh đến thành phố C rồi hả?”

“Triệu Hàm Như là người thành phố C, Triệu thị cũng ở thành phố C, tám phần là vì chuyện của Triệu thị rồi.”

“Có ai biết về chuyện ép cưới không?” Ở đây Khúc Nhạc và Triệu Hàm Như hoàn toàn không biết tin hai người kết hôn đã hot đến mức nào, mà vẫn còn bận bàn xem tối nay nên ăn gì để chúc mừng thời khắc đặc biệt này.

Đêm nay mời Trình Tử Ngôn và Lý Chấn Dương đến để ăn cùng một bữa đi. Em không còn người thân nào ở đây, coi như là tiệc chúc mừng việc nhận giấy chứng nhận kết hôn mấy hôm trước đi.” Triệu Hàm Như hào hứng nói. Thật ra cô là một người rất thích náo nhiệt.

“Em định bảo anh nấu cơm cho hai người họ ăn hả?” Khúc Nhạc lạnh lùng hừ một tiếng, “Anh chỉ nấu cho em ăn thôi.”

“Vậy để em đích thân xuống bếp là được.” Triệu Hàm Như kích động, “Chỉ cần lên mạng đọc thực đơn, sau đó cứ làm bừa theo là được nhỉ?” Khóe miệng Khúc Nhạc hơi giật giật, mặc dù cô không đến mức làm nổ phòng bếp, nhưng 8-9 phần là sẽ tự cắt vào tay mình, đến lúc đó người đau lòng lại là anh. “Em quên lần trước em cắt hoa quả, cuối cùng lại cắt vào tay mình, rồi ngồi khóc nửa tiếng đồng hồ đấy hả?” Triệu Hàm Như tự cười mỉa hai tiếng, “Đó là cắt hoa quả, không phải nấu cơm, hay em cứ mua nguyên liệu được sơ chế sẵn về?” “Sao em không mua đồ ăn sẵn bên ngoài rồi về cho vào lò vi sóng quay mấy phút là được?” Khúc Nhạc tức giận nói, chúc mừng hai người kết hôn mà, sao phải mời thêm hai người không liên quan về làm gì? Mất hết cả không khí.

Triệu Hàm Như không đáp lời, chỉ chớp chớp mắt, đáng thương nhìn anh. “Được rồi, được rồi, đến siêu thị mua đồ ăn đi.” Đối với dáng vẻ này của Triệu Hàm Như, Khúc Nhạc hoàn toàn không có sức chống cự, chỉ 3 giây đồng hồ là anh liền thỏa hiệp.

Lúc hai người ở nước ngoài thường cùng xuống bếp nấu cơm, đi siêu thị, nhưng đây là lần đầu tiên hai người cùng đi dạo ở siêu thị thành phố C. “Anh nhìn đi, đây là hãng khoai tây chiến em thích nhất, hồi ở nước ngoài không mua nổi, nhớ quá à.” Triệu Hàm Như ném một mạch 7-8 túi khoai tây chiên vào trong xe, “Em còn tưởng họ đã ngừng sản xuất rồi cơ, Trước kia anh đã từng ăn loại này chưa?”

“Chưa. Hồi anh còn nhỏ, bố mẹ anh không cho ăn mấy thứ linh tinh này, sau này ra nước ngoài cũng quen thói không ăn vặt.” Anh bật cười, “Em mua nhiều vậy làm gì? Định liên hoan bằng khoai tây chiên à?” “Để dành ăn dần, năm đó mẹ em cũng không cho em ăn vặt linh tinh, nhưng bố em thì chiều em lắm, mẹ em không cho ăn gì, bố em liền lén dẫn em đi ăn cái đấy. Có nhiều lần bổ em dẫn em ra ngoài ăn linh tinh, cuối cùng về nhà em lại bị đau bụng, mẹ em quay sang mắng bố em đến thảm... Ha ha... Em còn nhớ rất rõ, một người đàn ông to lớn cao 1m8 nhưng lại bị mẹ em mắng đến phát khóc.”

Nghĩ đến cha mẹ, ngay cả ánh mắt Triệu Hàm Như nhìn gói khoai tây chiên cũng trở nên dịu dàng đến lạ. “Bố em khóc không phải là vì bị mẹ em mắng, mà là vì ông ấy lo cho em đấy. Ông ấy hối hận vì dung túng em làm bừa.” Khúc Nhạc xoa xoa tóc cô, “Nếu anh là bố em, anh cũng sẽ chiều chuông em lên tận trời.” Đột nhiên ánh mắt Triệu Hàm Như trở nên ảm đạm, bất giác đưa tay xuống sờ sờ bụng dưới, “Sao lâu như vậy rồi mà em vẫn chưa mang thai, hay là em có vấn đề gì?”

Khúc Nhạc lập tức phát hiện ra mình lỡ lời thầm tự trách mình, đang yên đang lành nhắc đến chuyện con cái làm gì chứ?

Khúc Nhạc nắm chặt lấy tay cô, “Anh vẫn chưa muốn có con, chúng ta vẫn chưa hưởng thụ đủ thế giới riêng của hai người, sao phải có con sớm chứ? Hơn nữa chúng ta còn chưa tổ chức lễ cưới, nếu em có con sớm, chẳng lẽ em định mang bụng bầu để mặc áo cưới à?”

“Nhưng mà...” “Đợi thêm chút nữa đi, qua khoảng thời gian bận rộn này thì chúng ta sẽ bàn về chuyện này sau nhé?” Khúc Nhạc kéo cô lại bên mình, nghiêm túc nói, “Đừng để mấy chuyện nhỏ nhặt này làm hỏng tâm trạng.”

“Em đang lo sức khỏe mình có vấn đề, hồi đó Tử San không khỏe, thử rất nhiều lần đều không thành công.” Triệu Hàm Như thở dài nói. Cô từng thấy Trần Tử San vì muốn có em bé mà phải chịu biết bao nhiêu khổ sở, thậm chí còn bị ám ảnh tâm lý...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhat chẳng hạn như lo hang, meo tri hoc xuong ca rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.