Nhật ký trọng sinh của tra nữ

Chương 52: Thăm dò



Đêm trước Du Yến mới tràn đầy tự tin nói muốn đi học tập quản lý công ty của bố, nhưng sáng thứ hai vừa dậy, phát hiện thế giới bên ngoài trở thành thế giới phủ đầy tuyết trắng, ý niệm muốn ra ngoài của cô lập tức tiêu tan.

Lúc ăn sáng, Du Yến vừa gặm bánh bao vừa thưởng thức bông tuyết rơi ngoài cửa sổ, Cố tiên sinh cầm theo bát canh, thỉnh thoảng đút cô uống một ngụm.

“Chồng yêu dấu, đây là trận tuyết đầu mùa của năm nay.” Du Yến cười quay đầu nhìn anh.



Cố tiên sinh nhìn đôi mắt rực sáng của cô, cho rằng sau đó cô sẽ nói lời yêu thương với anh, trong lòng có chút mong đợi, nụ cười khẽ treo bên khóe môi.

Du Yến nói tiếp: “Tuyết lớn như thế, chờ lát nữa có thể đắp người tuyết rồi!”

Lời tình tứ mà anh mong đợi không thấy đâu, Cố tiên sinh thu lại nụ cười, tiếp tục đút cô uống canh.

“Tuyết to thế này, không biết Tiểu Hân có qua đâu không, gần đây ở nhà rảnh quá không làm gì, hay là để cô bé sang đây ở vài ngày, người đông náo nhiệt, anh nói được không anh?”

Cố tiên sinh trước mặt cô trở thành người không có chút nguyên tắc nào, nghe cô nói xong liền gật đầu đáp: “Được.”

“Thế tìm Dư quản gia hỏi thử, xem Cảnh Hân đến đây không.”

Cố tiên sinh khó hiểu: “Vì sao chuyện của Cảnh Hân, lại đi hỏi quản gia?”



Du Yến nhìn anh cười rạng rỡ, đáp: “Bọn họ hai người có gian tình, tìm quản gia để hỏi chắc chắn sẽ không sai.” Vừa nói xong, liền đặt bánh bao xuống, anhg giọng gọi: “Dư quản gia~”

Dư quản gia nghe thấy cô gọi mình, rất nhanh liền đi đến trước bàn ăn. “Cô chủ, có dặn dò gì sao?”

“Tiểu Hân hôm nay có đến không?”

Dư quản gia từ trong mắt cô nhìn thấy một chút ý vị trêu chọc, gương mặt già thoáng đỏ lên, không tự nhiên trả lời: “Hôm qua nói sẽ qua, hôm nay rơi tuyết rồi không biết kế hoạch có thay đổi hay không.”

Du Yến giơ tay trái vỗ xuống bàn, hỏi: “Kế hoạch của cô ấy ông cũng biết thật rõ! Nói, hai người có phải có chuyện không?!”

“Rầm” một tiếng, dọa hai người đàn ông có mặt đều giật mình, Cố tiên sinh buông chén xuống, xoa tay trái cô, quả nhiên vỗ đến đỏ rồi, không tán đồng nhìn cô, “Nhẹ chút.”

Du Yến lè lưỡi với anh, cô bên này bày ra vẻ, chồng cô lại ở bên cạnh giảm khí thế của cô, cảnh này thật sự không thể diễn tiếp được nữa.

Dư quản gia ho khan một tiếng, so với cô còn nhập vai hơn nói: “Tôi và Tiểu Hân không có chuyện gì cả, trước mắt chúng tôi vẫn rất trong sạch, mong cô chủ minh giám.”

“Trước mắt là trong sạch, thế là tương lai hai người chuẩn bị không trong sạch ư?!” Du Yến lại muốn vỗ bàn nhưng chỉ là cánh tay lành lặn của cô đang nằm trong tay Cố tiên sinh, không có cách nào vỗ.

Cố tiên sinh rất biết điều, vẻ mặt nghiêm túc giúp cô vỗ xuống một cái.

Thế là chiếc bàn bị Cố tiên sinh vỗ, khí thế hoàn toàn khác với trước đó Du Yến vỗ, Dư quản gia rụt cổ lại, thành thật nói: “Tôi có cách nghĩ này nhưng vẫn phải nhìn ý của Tiểu Hân, cô ấy vẫn luôn gọi tôi là chú, có phải là chê tôi già không?”

“Tuổi tác thật sự chênh lệch quá lớn, Dư quản gia, tôi cảnh cáo ông nha, Tiểu Hân có đồng ý hay không đều là tự do của em ấy, ông không thể ỷ mình lớn tuổi, giở trò lừa gạt cô ấy, biết chưa?”

Nói giống như ông là ông chú biến thái* chuyên lừa gạt các cô gái nhỏ vậy, Dư quản gia ủy khuất nhỏ giọng giải thích: “Cô chủ, tôi là người tốt.”

(*Nguyên văn 怪蜀黍 [quái thúc thúc], đọc trại âm)

“Sao tôi lại thấy không giống nhỉ.” Du Yến lại trêu chọc, lúc này mới nghiêm túc nói: “Ông lái xe đưa Tiểu Hân qua đây ở vài ngày đi, thời tiết lạnh thế này cô bé một mình ở trong kí túc xá của nhân viên cũng rất chán.”

Dư quản gia lĩnh mệnh, rất nhanh liền đi đón người đến.

Nhìn thấy bóng lưng chạy trốn của ông, Du Yến lo lắng nói với Cố tiên sinh: “Em làm thế này, có phải sẽ hại Tiểu Hân không? Tuổi tác bọn họ chênh lệch lớn như thế.”

Cố tiên sinh nghịch tay cô, đáp: “Thu nhập của quản gia hằng năm là hai triệu, bố Dư quản gia ở bên Cố gia, cũng có thu nhập này, hơn nữa Dư quản gia cũng tự có hạng mục đầu tư riêng.”

Du Yến trợn to mắt, “Ông ấy còn được bao ăn, bao ở, bao cả tiền bảo hiểm, thậm chí còn được đi BMW cho ông ấy đi! Quản gia này có phải là quá đắt giá rồi không?”

Cố tiên sinh nghe cô châm chọc, không nhịn được cười ra tiếng nói: “Ông ấy có thể khiến cuộc sống của chúng ta thoải mái vô âu vô lo, quà cáp lễ lộc cho tất cả các mối quan hệ cá nhân đều do quản gia giải quyết cả.”

Nghe ra lượng công việc của quản gia cũng không tính là ít, Du Yến cảm thấy như vậy cũng rất công bằng, thế là lại hưng phấn nói: “Nói như thế này, Dư quản gia cũng là người giàu ngầm ư?”

Cố tiên sinh không biết Dư quản gia có tính là người giàu có hay không, thế là cho cô một so sánh nói: “Biệt thự cách vách bên nhà chúng ta, Dư quản gia có thể mua một cách dễ dàng.”

“Nói như thế, ông ấy còn có thể đưa Tiểu Hân đi ăn khắp thế giới rồi?”

“Tại sao lại phải đi ăn khắp thế giới?”

“Đây là ước mơ của Tiểu Hân.”

“Thế hẳn cũng không khó.”

Nghe Cố tiên sinh giải thích như thế, Du Yến đột nhiên cảm thấy, nếu Cảnh Hân không vội gả cho Dư quản gia, chắc chắn là một tổn thất lớn.

Sau buổi sáng, Du Yến kéo Cố tiên sinh ra ngoài mái hiên trước cổng lớn, hai người thân mật ôm nhau, đối diện với gió tuyết giăng kín trời, lại cảm thấy không lạnh chút nào, vì trong lòng đang vô cùng ấm áp.

Cả buổi sáng của Cố tiên sinh đã lãng phí trên người Du Yến, chờ anh ra cửa đi làm, đã là mười giờ hơn, thời tiết khắc nghiệt thế này, giao thông chắc chắn không ổn, chờ đến khi anh đến công ty, cũng đã đến giờ ăn trưa.

Sau khi chờ Cảnh Hân thích chơi đến đây, quả nhiên cô nàng hưng phấn đề nghị đắp người tuyết.

Nhưng tay Du Yến không tiện, chỉ đành đứng bên cạnh trừng mắt nhìn Cảnh Hân chơi vui vẻ với Dư quản gia, lòng thầm nghĩ bản thân cuối cùng cũng trải nghiệm cảnh giác ăn cẩu lương rồi.

Kết quả, hai người chơi tuyết lại không bị gì, mà Du Yến chỉ là khán giả đứng bên cạnh nhìn lại đột nhiên đổ bệnh.

Chập tối, Du Yến cảm thấy cả người nhẹ tênh, rất không ổn, đến lúc Cố tiên sinh về nhà, cô đã bắt đầu phát sốt, cả người lúc nóng lúc lạnh, mơ mơ màng màng.

Cố tiên sinh rất sốt ruột, ánh mắt nhìn Dư quản gia càng thêm lạnh lùng, thầm trách ông quản lý không nghiêm, may mà Dư quản gia kịp thời tìm bác sĩ gia đình đến, cũng xem như là lấy công chuộc tội.

Sau khi tiêm xong uống thuốc, cơ thể Du Yến rất nhanh hạ sốt, cả người cũng tỉnh táo không ít.

Cố tiên sinh nhìn cả người Du Yến toàn mồ hôi nóng, khiến cho quần áo đều ẩm ướt cả, liền cẩn thận giúp cô thay áo ngủ, sau khi làm xong mọi chuyện mới ôm cô vào trong lòng.

“Em đấy, thật sự là không để người ta bớt lo mà.”

“Em không sao.”

“Trời lạnh như thế, mấy hôm nay em phải ngoan ngoãn ở trong nhà đấy.”

“Em biết rồi.” Biết Cố tiên sinh thật sự lo lắng cho cô, cho nên cô cũng ngoan ngoãn đồng ý,

Bệnh của Du Yến đến rất nhanh, đi cũng nhanh, hôm sau cô liền không còn chuyện gì, vô cùng có tinh thần, chẳng qua là nằm trên giường đến mười giờ sáng mới thức dậy.

Tối qua mọi người đều bị cô dọa sợ cũng bị Cố tiên sinh dọa sợ, thường ngày Cố tiên sinh tuy là trưng ra dáng vẻ lạnh nhạt nhưng trước giờ không nổi nóng, tối qua nhìn thấy anh lạnh lùng nhìn Dư quản gia thật sự khiến mọi người đều sợ đến không dám nhúc nhích.

Hôm nay mọi người phục vụ Du Yến đều vô cùng cẩn thận, hoàn toàn xem cô như búp bê giấy, vừa chạm vào sẽ hỏng.

Vì đêm trước vừa mới phát sốt, Du Yến buổi sáng không có khẩu vị gì, chẳng qua lúc quản gia mang một chén cháo trắng với dưa chua cô vẫn ăn sạch một chén.

Cảnh Hân ngồi bên cạnh nhìn cô ăn, cầm đũa kịp thời giúp cô gấp dưa chua vào trong chén, nịnh nọt nói: “Chị Yến chị phải ăn nhiều một chút, đây là món mà Cố tiên sinh trước khi ra cửa bảo người chuẩn bị đấy, anh ấy nói chị nhất định không có khẩu vị, dưa chua có thể giúp ngon miệng hơn.”

Du Yến cầm thìa, một ngụm cháo một ngụm dưa chua, cảm thấy ăn khá ngon.

Sau khi ăn cơm, Dư quản gia nói cho cô biết, bạn cô Tề Điềm Điềm đến đây thăm cô.

Nghe Tề Điềm Điềm đến đây, Du Yến không vui bĩu môi nói: “Tối qua tôi mới đổ bệnh, cô ấy hôm nay liền biết? Tốc độ cũng nhanh quá nhỉ.”

“Cô ấy vừa sáng sớm đã gọi đến nhà, nói có chuyện tìm cô, lúc ấy cô chưa xuống lầu, tôi nói cô ngã bệnh cần phải nghỉ ngơi, có chuyện tôi sẽ truyền đạt giúp, cô ấy nghe xong lập tức nói phải đến thăm cô.”

Du Yến nghe xong liền trừng mắt, “Đến nhà tìm tôi, chắc chắn là không có chuyện tốt.”

Cảnh Hân làm trợ lý của Du Yến cũng được hai năm, cho nên cô nàng đối với bạn bè của cô cũng khá hiểu biết, nghe cuộc đối thoại của hai người liền nói ra tin tức trước kia cô từng nghe được, “Nghe nói Tề Điềm Điềm tên tuổi trong giới giải trí không được tốt lắm.”

“Tên tuổi của cô ta ở chỗ chị cũng rất tệ, chờ lát nữa cô ta đến, hai người đều không cần cho cô ta sắc mặt quá tốt.”

“Là vị tiểu thư trước kia đến nhà chơi sao?” Dư quản gia đứng bên cạnh hỏi.

Du Yến thật sự bội phục trí nhớ của Dư quản gia, cô nhớ mang máng trước đây Tề Điềm Điềm cũng đến đây một hai lần thôi, hơn nữa mỗi lần đến đều trực tiếp về phòng cô, thậm chí không chào hỏi ai cả, không nghĩ đến Dư quản gia vẫn nhớ ra.

“Chính là cô ta.”

Dư quản gia cảm thấy hơi lạ, trong ấn tượng của ông, vị tiểu thư kia với cô chủ tình cảm hẳn phải là rất tốt, sao bây giờ đến đây, cô chủ lại không muốn gặp mặt?

Quả nhiên là lòng dạ nữ nhân như kim đáy bể!

Dư quản gia thầm cảm thán trong lòng, sau đó lại nhìn sang Cảnh Hân bên cảnh, cảm thấy vẫn là người không tim không phổi như Cảnh Hân tốt hơn, ít nhất lúc hai người tiếp xúc không cần phải phí tinh lực đi suy đoán tâm tư của đối phương, tâm sự của Cảnh Hân đều viết rõ trên mặt cả, vừa nhìn liền thấy rõ.

Trước bữa cơm trưa, Tề Điềm Điềm quả nhiên xuất hiện trong Cố gia, thời điểm này đến thăm bệnh, rõ ràng là tính sẵ chủ nhà nhất định sẽ không đuổi người trong giờ cơm.

Du Yến tuy không muốn gặp cô ta nhưng vẫn tiếp khách theo lễ cơ bản, hơn nữa lúc này cô với Tề Điềm Điềm vẫn chưa thẳng thắn cạch mặt nhau, cho nên vẫn nhẫn nại chiêu đãi cô ta.

Cảnh Hân vì không quen Tề Điềm Điềm cho nên cô nàng trực tiếp tránh đi, cũng không biết là theo Dư quản gia trốn đến đâu chơi rồi.

“Buổi sáng tớ nghe quản gia nhà cậu nói, thật sự là bị dọa đến giật mình, cậu nói cậu vừa gãy xương, lại vừa phát sốt, thật là tội nghiệp quá.” Tề Điềm Điềm lo lắng nhìn cô.

“Đã không sao rồi, cảm ơn.”

Du Yến làm ổ trên sô pha, ôm gối, lười nhắc trò chuyện với cô ta, người làm đem chút trái cây, điểm tâm lên, còn hỏi Du Yến có muốn ăn gì, bất cứ lúc nào phòng bếp đều sẽ làm cho cô, Du Yến xua tay nói nhiêu đây đủ rồi.

Chờ người làm rời đi, Tề Điềm Điềm bỗng từ sô pha đứng dậy, đi đến ngồi xuống bên cạnh cô, nhỏ giọng nói: “Cậu càng ngày càng ra dáng rồi.”

Du Yến đem gối chặn giữa hai người, lại từ bên cạnh lấy một cái khác để ôm, rất tự nhiên đổi tư thế thoải mái khác, cũng không chút dấu vết cách xa cô ta một chút.

Sau đó nói: “Ra dáng gì?”

“Cậu bây giờ càng lúc càng ra dáng của phu nhân nhà giàu đấy.” Tề Điềm Điềm cười nói.

Du Yến của trước đây, ghét nhất chính là dáng vẻ của các phu nhân nhà giàu, ai gọi cô như thế, cô sẽ cãi với người đó, thế nên trong lòng cô, bọn họ đều là dáng người béo tròn, không gì để làm, cả ngày chỉ biết đánh mạt chược, là phụ nữ trung niên thích dạo phố mua sắm, làm sao có thể đem dáng vẻ như thế đặt lên người trẻ tuổi xinh đẹp như cô được chứ?

Chẳng qua, bây giờ dù cho Tề Điềm Điềm nói như thế, cô cũng không nổi nóng.

Cô gả cho Cố tiên sinh, vốn đã là phu nhân giàu có hàng thật giá thật, trước đây bài xích, là vì cô bài xích với hôn nhân này, mà bây giờ cô hận không thể đời đời kiếp kiếp đều trở thành vợ của Cố tiên sinh, nào còn để ý cách xưng hô này chứ.

Thế là liền nói: “Tôi cảm thấy khá tốt.”

“Cậu trước đây không nói như vậy.” Tề Điềm Điềm nhíu mày nói: “Cậu trước đây ghét nhất là bị xem thành cỏ thỏ ty*, loại phụ nữ cần phải dựa vào đàn ông mới sống được.”

(*Loại cỏ thuộc giống tầm gửi, chỉ người ăn bám)

Du Yến gật đầu, rất tán đồng nói: “Tôi bây giờ vẫn ghét loại người này, tự mình có tay có chân, sao vẫn thích bám vào người khác mà sống nhỉ?”

Nói đến đây, Du Yến đưa mắt nhìn Tề Điềm Điềm, khiến cho cô nàng chợt có cảm giác là Du Yến đang nói mình.

Tề Điềm Điềm gạt đi cảm giác kì lạ này, nói: “Thế cuộc sống bây giờ của cậu, không phải là Cố Hành Viễn cho sao, cậu thế này không tính là ăn bám anh mà sống ư?”

Du Yến cảm thấy buồn cười, xem ra Tề Điềm Điềm sẽ không bỏ qua bất kì cơ hội này không cô ly hôn, cũng xem như đủ cố chấp đấy.

“Tôi có sự nghiệp của mình, tự có thu nhập riêng, tôi còn là người thừa kế của công ty giải trí, cần đi ăn bám ai chứ? Tôi là vợ của Cố Hành Viễn, anh ấy có năng lực cho tôi cuộc sống ưu việt, chẳng lẽ đây không phải là lẽ đương nhiên sao? Mà anh ấy cần gì, nếu tôi có, cũng đều có thể cho anh ấy, vợ chồng vốn là một thể, sao có thể nói ai ăn bám ai chứ.”

Nghe những lời Du Yến nói về cuộc sống hôn nhân và quan điểm giữa vợ chồng với nhau, Tề Điềm Điềm chợt cảm thấy rất hoang đường, Du Yến mà cô quen biết là một người con gái khao khát tự do và tình yêu, mãnh liệt xem nhẹ hôn nhân của mình, mà Du Yến trước mắt này, hệt như đã đổi thành một người khác vậy, cô thậm chí cảm thấy cuộc sống hôn nhân này là lẽ đương nhiên, còn có chuyện càng hoang đường hơn thế này không?

Tề Điềm Điềm hệt như nhìn thấy một người xa lạ vậy, nói với cô: “Tớ phát hiện cậu thay đổi rất nhiều.”

Du Yến nghịch một góc gối ôm, cười đáp: “Con người đều sẽ trưởng thành, không ai có thể mãi không thay đổi được.”

Tề Điềm Điềm tỉ mỉ nhìn người con gái trước mặt, ngũ quan tinh tế vẫn là người cô quen biết, nhưng tại sao những lời cô nói ra hệt như sách trời vậy, khiến cô ta hoàn toàn không hiểu nổi.

“Cậu yêu Cố Hành Viễn ư?” Câu này chính là câu mà Tề Điềm Điềm không muốn hỏi nhất, nhưng đây là câu nhất định phải hỏi.

Tề Điềm Điềm vẫn luôn rõ lòng mình, lần đầu tiên gặp Cố Hành Viễn, liền biết mọi chuyện đã được định sẵn.

Người đàn ông tên là Cố Hành Viễn ấy, trên người anh tụ tập đủ điểm nên yêu của đàn ông khắp thiên hạ, trên đời này cũng không thể có người đàn ông nào có thể lọt vào mắt của Tề Điềm Điềm nữa.

Cô luôn cho rằng, ngoại trừ điều kiện xuất thân của mình kém một chút, trên người mình không điểm nào thua kém Du Yến cả, cô cố gắng lăn lộn trong giới giải trí là vì có thể đứng ở một chỗ cao hơn, nổi bật hơn để Cố Hành Viễn có thể trông thấy cô.

Từ ngày bắt đầu quen biết Du Yến, cô biết Du Yến là một phú nhị đại lắm tiền bướng bỉnh, kiêu ngạo, nóng nảy, nhiều năm sau, khi biết cô chê bai loại đàn ông như Cố Hành Viễn, Du Yến trong mắt Tề Điềm Điềm chỉ là một kẻ ngốc, thật sự là ngốc đến hết thuốc chữa, người đàn ông ưu tú như thế này còn có thể chê bai, sau này còn muốn tìm người như thế nào?

Mà bây giờ, Du Yến lại ngoan ngoãn làm Cố phu nhân, đột nhiên như vậy, kì diệu đến thế.

Chẳng qua là tất thảy đều có dấu hiệu cả.

Tề Điềm Điềm nhíu mày, sau lần tụ họp kia, mọi chuyện bắt đầu thay đổi theo hướng không đúng.

Trước giờ đều là người không say không về, tối hôm ấy lại trực tiếp bỏ rơi bọn họ, sau đó thẻ thành viên của Du Yến lại không thể dùng được, lúc ấy mọi người còn thật sự cho rằng Du Yến quên đóng phí.

Hóa đơn đêm ấy là Tề Điềm Điềm tự mình thanh toán, phí hết tiền nửa tháng sinh hoạt của cô, lúc ấy Tề Điềm Điềm vẫn oán trách Du Yến não cá vàng, thẻ hội viên cũng quên đóng phí.

Sau đó lúc bọn họ lại đến hội sở, phát hiện ra tấm thẻ kia của Du Yến từ đầu chí cuối không đóng phí, có người còn đoán mò là Du Yến bận đến quên mất.

Bây giờ nghĩ lại, hẳn là Du Yến tự chủ động phế đi thẻ thành viên của mình, mục đích là sẽ không tiếp tục để người khác tùy tiện sử dụng nữa.

Về sau, Du Yến cũng không gọi điện hẹn bọn họ ra ngoài chơi nữa, cho dù bọn họ hẹn cô, cô cũng thường lấy cớ bận công việc để từ chối, thái độ xa cách kia càng ngày càng lộ rõ.

Giờ đây, hai người họ rõ ràng đang đối mặt với nhau nhưng cảm thấy giữa bọn họ nhưng có một khoảng cách ngăn cản.

Chẳng lẽ Du Yến đã phát hiện ra gì rồi ư?

Không thể nào, điểm tâm tư này của cô, chưa từng nói ra ngoài, không có người thứ hai biết chuyện, Du Yến càng không thể nào biết được, nghĩ đến điểm này, cô lại có chút tự tin.

“Có phải cậu đã yêu Cố Hành Viễn rồi không?” Tề Điềm Điềm hỏi cô lần nữa.

Du Yến im lặng một lúc, cong môi cười: “Người đàn ông giống như Cố Hành Viễn, yêu anh là chuyện rất đơn giản, phàm là người có lòng, chỉ cần nhìn anh thêm vài cái, chú ý anh một chút, lúc nào cũng có thể rơi vào lưới tình với anh cả, Điềm Điềm, cậu nói đúng không?”

Bị cô hỏi ngược như thế, Tề Điềm Điềm chợt chột dạ, lắp bắp đáp: “Cậu...Cậu hỏi tớ làm gì...Tớ làm sao biết được.”

Du Yến cười như không cười nhìn cô ta nói: “Tôi chỉ là bỗng rất tò mò cậu cảm thấy Cố tiên sinh thế nào mà thôi.”

Tề Điềm Điềm nuốt nước bọt, giật giật mắt nói: “Tớ không quen anh, có thể có cảm nghĩ gì chứ.”

“Đừng trả lời có có lệ vậy, nói thử xem ấn tượng đầu tiên của cậu xem.”

“Là một người đàn ông khá nghiêm túc, hẳn...hẳn là rất vô vị nhỉ.” Tề Điềm Điềm nói ra những quan điểm này, chính là những thứ lúc đầu Du Yến nói cho cô ta nghe, cô ta đang muốn nhắc nhở Du Yến, ban đầu là cô tự chê người ta vô vị.

Du Yến đưa tay trái lên, khẽ lắc lắc ngón trỏ, nói: “Đây chỉ là cảm nhận sai lầm trước đây của tôi, thật ra người như Cố tiên sinh, là người rất có tình cảm, có tình thú, lại lãng mạn, còn rất biết cách lấy lòng người khác nữa.”

Tim Tề Điềm Điềm đập càng nhanh hơn, nghe Du Yến nói như thế, tình yêu của cô ta đối với người đàn ông kia càng thêm sâu đậm vài phần.

Cô ta ngây người sẵn tiện hỏi Du Yến: “Cậu chỉ phương diện nào?”

Du Yến thấp giọng cười một lúc, ghé sát vào tai Tề Điềm Điềm, nhỏ giọng nói: “Không nói cho cậu biết, đoán xem?”

Tề Điềm Điềm có chút ngỡ ngàng, là ảo giác của cô ư? Sao đột nhiên lại cảm thấy Du Yến thật ra là một người vô cùng giảo hoạt?!

Tâm tình của Du Yến rất tốt, ngồi dậy, cầm thìa, xắn một miếng bánh ngọt nhỏ bỏ vào miệng phát hiện ra mùi vị còn khá ngon, lại sắn thêm một thìa nữa, sau khi ăn xong mới phát hiện ra khách của cô vẫn còn bên cạnh, thế là hỏi Tề Điềm Điềm, “Có muốn ăn chút gì không? Hương vị rất ngon, chẳng qua là không thể ăn nhiều, sắp đến giờ ăn cơm trưa rồi, ở lại ăn xong rồi hẳn đi.”

“Đúng rồi, hôm nay cậu tìm tôi có chuyện gì?” Du Yến đột nhiên nghĩ đến chuyện này, quay đầu hỏi cô ta.

Tề Điềm Điềm hồi thần, vội nói: “Lần trước chuyện tớ nhờ cậu, cậu có hỏi giúp tớ không, đợt tuyển chọn gần hết rồi, tớ đang gấp muốn chết.”

Du Yến khổ não lắc đầu, nói: “Người bên phim truyền hình tôi thật sự không quen, chuyện này quá khó rồi.”

Tề Điềm Điềm sắp khóc đến nơi: “Đến cả cậu cũng nói không có cách, tớ không biết phải đi nhờ ai nữa.”

“Nghe nói cậu với phó đạo diễn của《Vào hè》khá thân, cậu không đi tìm anh giúp sao?”

Du Yến chỉ là tiện miệng nói lại khiến cho Tề Điềm Điềm bị dọa đến nhảy dựng lên, hệt như bị giẫm phải chân đau, vội thanh minh: “Tớ với anh đâu có thân, cậu nghe ai nói thế.”

“Ồ.” Du Yến không đáp lời cũng không nói gì thêm.

Trước lúc ăn trưa, Cố tiên sinh đột nhiên quay về.

Sau khi tiến vào cửa đem áo khoác đưa cho quản gia, chuyện đầu tiên anh làm chính là dùng trán mình để thử nhiệt độ trên trán Du Yến, phát hiện nhiệt độ như ngày thường, lúc này mới yên tâm chào hỏi với Tề Điềm Điềm.

Tề Điềm Điềm phát hiện, đây là lần đầu tiên cô ta ở gần người đàn ông này như thế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay là một trang bị tất yếu bạn trẻ để nghiên cứu, học tập các kiến thức từ các nước phát triển. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như cam mom trong tieng anh, ailing la gi nghia cua tu ailing la su om dau su kho o tinh tu om da và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, học ngữ pháp và từ vựng tiếng Anh chưa bao giờ dễ dàng hơn với findzon.com.