Nhật ký trọng sinh của tra nữ

Chương 68: Thoát hiểm



Hai tay Du Yến bị trói lại, lúc cô ngã từ người Kỷ Hải xuống, không cách nào khống chế lăn vào vòng, trên mặt cô lập tức bị nhánh cây khô, cỏ dại quét xước vài đường, có vết xước còn chảy máu, đau âm ỉ.

Du Yến không để ý nhiều như thế, giãy giụa đứng dậy, trước mặt cô là cẳng chân chảy máu đỏ tươi của Kỷ Hải.

Kỷ Hải ôm chân, nghiến răng trừng mắt nhìn cô, trong giây phút bị bắn một phát kia, cậu ta liền biết đại cục đã định, cậu và cô gái này định sẵn là vô duyên.



Không biết có phải là diễn qua phim chiến tranh, gặp nhiều cảnh bị thương hay không, lúc cô nhìn thấy vết thương của Kỷ Hải cũng không hoang mang sợ hãi, ngược lại thở phào một hơi, nếu như cứu binh đến muộn thêm một chút, người bị thương hoặc là tử vong, tuyệt đối sẽ là cô.

Du Yến ngẩng đầu nhìn đoàn người đang chạy lại, nhìn thấy người đàn ông đang chạy đến trước mặt cô nhất, nước mắt lập tức làm mờ tầm mắt cô, tất cả dày vò phải chịu trong nhiều ngày, còn có cảm xúc khổ sở phải đè nén đều hóa thành nỗi uất ức, cho nên lúc anh ôm cô vào lòng, cô liền òa khóc.

“Không sao rồi, bảo bối, không sao rồi.” Cố tiên sinh ôm chặt cô vào lòng, thấp giọng an ủi, đồng thời cũng tự an ủi chính mình.

Một tuần lễ ngắn ngủi này, đối với bọn họ mà nói tựa như đã trôi qua một thế kỉ, từng giây từng phút đều như sống trong sự dày vò, chỉ có ôm chặt đối phương, mới có thể xoa dịu tri giác đã cương cứng của mình, khiến cho qua tim tê liệt mới có thể vận hành như thường.

Đưa mắt nhìn sang Kỷ Hải đang ngồi cách đó không xa, Cố tiên sinh buông Du Yến ra, đi về hướng cậu ta, chiếc chân dài vừa nâng lên, trực tiếp đá cậu ngã xuống đất, lại hung hăng đá thêm một cước vào, từ trên cao nhìn xuống, nhìn cậu ta hệt như nhìn một con kiến, khinh thường nói: “Dáng vẻ này của cậu, có giúp cô ấy lau giày cũng không xứng.”

Kỷ Hải lẳng lặng chịu đựng sự trút giận của Cố tiên sinh, thắng làm vua thua làm giặc, cậu không còn gì để nói.

Cảnh sát đi cùng Cố tiên sinh, lập tức khống chế Kỷ Hải, Kỷ Hải rất bình tĩnh cũng không phải khác, chỉ là tuyệt vọng nhìn Du Yến.



Trong lòng cậu rất rõ, cơ hội chỉ có một lần, không thành công liền thành nhân*, mới vừa đây thôi, cậu cách thành công chỉ còn một bước, nhưng một bước nhỏ này, lại khó hơn lên trời.

(*Không thành công sẽ thất bại)

Lần này, cậu thật sự mất đi cô gái này rồi.

Trận ầm ĩ kinh tâm động phách này cuối cùng cũng kết thúc, Kỷ Hải bị bỏ tù, Cố tiên sinh sử dụng quan hệ khiến cậu ta cả đời đều sẽ không thể ra ngoài, mà Tề Điềm Điềm là đồng bọn, bị đưa vào tù ngồi vài tháng, xem như cuối cùng cũng phải từ biệt giới giải trí.

Du Yến trải qua nguy hiểm quay về, người trong nhà đều vô cùng mừng rỡ, cô vừa về nhà, lập tức được xem như nữ hoàng mà cung phụng, cả ngày đều được ăn ngon uống ngon, còn có người massage chuyên nghiệp cho cô, tay chân bị trói cả tuần lễ đã rơi vào trạng thái cương cứng, không xoa bóp là không được.

Ban đầu là mời thợ massage về nhà nhưng Cố tiên sinh chê người ta tay chân vụng về, phục vụ không chu đáo, cuối cùng anh đích thân xoa bóp cho cô, đừng nói những thứ khác, chỉ là anh làm cũng ra dáng lắm, Du Yến được anh xoa bóp đến rất là thoải mái.

“Gầy rồi.” Cố tiên sinh ôm cô vào lòng, cảm thấy Du Yến đã gầy đi rất nhiều, bất giác lại cảm thấy đau lòng.

Du Yến lè lưỡi, “Chắc là do quay phim rồi, trước kia mỗi lần đi quay đều gầy đi.”

“Xin lỗi, không thể kịp thời tìm được em, để em phải chịu bao nhiêu vất vả thế này.” Nói đến đây, Cố tiên sinh rất tự trách, cho rằng mình làm không tốt, thời gian lâu như thế mới tìm được người.

Lúc xảy ra chuyện, anh giấu các trưởng bối trong nhà, nhưng anh vừa sử dụng quan hệ, bố Cố lập tức biết được tin, sau đó rất giận trách Cố tiên sinh làm việc quá mềm mỏng, hẳn lên từ đầu sử dụng quan hệ mới phải.

Chẳng qua cuối cùng cũng là trong rủi có may.

Du Yến dựa vào lòng Cố tiên sinh nói: “Cái này không thể trách anh, Kỷ Hải quá giảo hoạt rồi.”

Cố tiên sinh cúi đầu nhìn cô một lúc, hỏi: “Em biết Kỷ Hải vì sao lại đưa em đến chỗ đó không?”

Du Yến cúi đầu, nói: “Cuối cùng anh cũng có nói mục đích của mình cho em nghe.”

“Anh cảm thấy rất may mắn vì đã kịp thời đến đó, nếu không...” Cố tiên sinh không nói tiếp, chỉ tưởng tượng thôi, anh đã chịu không nổi rồi, nếu chuyện này thật sự trở thành sự thật, anh chắc chắn sẽ không cách nào chấp nhận được.

Du Yến tò mò nhìn anh, hỏi: “Sao anh lại đoán được thế?”

“Nếu là bắt cóc thông thường, chẳng qua là đòi tiền chuộc nhưng anh từ đầu chí cuối lại không nhận được điện thoại đàm phán, sau đó lại phát hiện là Kỷ Hải làm, với người điên cuồng như anh, thật sự là chuyện gì đều có thể làm ra.”

“Nhưng anh cũng lợi hại quá, có thể tìm ra hướng đông ngoại ô, đến bản thân em cũng không biết nghĩa trang kiếp trước ở đâu.”

Cố tiên sinh gật đầu nói: “Dựa theo suy nghĩ của mình, nơi kiếp trước tìm cho em, chắc chắn sẽ không cách thành phố B quá xa, dù sao đi nữa thì đây cũng là quê hương của em. Anh sau khi tìm thầy phong thủy Lý, liền để ông ấy tìm mảnh mộ có linh khí ở ngoại ô thành phố B, bọn anh đã về thành phố B trước một ngày, tìm đến hướng đông ngoại ô, hôm sau liền có người đến báo nói phát hiện bọn em.”

Du Yến nghe Cố tiên sinh giải thích, sùng bái nhìn anh, đưa ngón tay cái khen: “Thông minh.”

Cố tiên sinh cảm thán nói: “Chỉ cần em ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, anh tình nguyện trở nên ngốc một chút.”

Du Yến nghĩ ngợi một chút, phát hiện không thể nào tưởng tượng được dáng vẻ trở nên ngốc nghếch của Cố tiên sinh, “Anh trở nên ngốc thì em sẽ không cần anh nữa.”

Mày kiếm của Cố tiên sinh nhướng lên, “Em dám?”

Nói xong liền cù cô, Du Yến cười ha hả xin tha.

Ầm ĩ một hồi, Cố tiên sinh lại nói: “Liên quan về mảnh mộ kia, anh đã nhờ Lý tiên sinh xem rồi, ông ấy nói mảnh đất kia thật sự là một nơi tốt, phúc trạch dồi dào, phù hộ cho con cháu, nhưng nếu nói linh khí, lại thiếu mất một chút, hẳn là trước kia đã bị người ta dùng mất rồi.”

“Ý này là, khối đất phong thủy tuy tốt nhưng không còn là bảo địa để trọng sinh ư?”

Cố tiên sinh gật đầu, “Có thể là vậy, linh khí bên trong đó rất có khả năng bị em kiếp trước dùng mất rồi.”

Du Yến mở to mắt, “Cho nên nói, cho dù Kỷ Hải có thể đạt được nguyện vọng, thuận lợi giết chết em, thì cũng không thể sống lại nữa ư?”

“Theo ý của thầy, hẳn là như thế.”

Nhất thời, hai người đều im lặng, nếu Kỷ Hải biết được sự thật này, không biết là có lập tức phát điên hay không nhỉ?

Quả nhiên người tính không bằng trời tính.

Vì chuyện này mà Du Yến lại bị bắt ở nhà nghỉ dưỡng, chẳng qua cô vừa quay xong một bộ phim điện ảnh, vốn cũng có chuẩn bị nghỉ ngơi một trận.

Hôm nay Đỗ Phi Phi với Cảnh Hân cũng đến đây thăm cô, nhắc đến chuyện cô mất tích, mọi người đều sợ hãi.

“Chị Yến, sau này em nhất định không rời chị dù chỉ một bước đâu, cho dù bọn họ muốn bắt cũng phải bắt em đi cùng mới được, như thế ít ra có người bầu bạn, chị cũng sẽ không quá sợ.”

Cảnh Hân nói xong lời này, liền bị Đỗ Phi Phi gõ vào đầu, cô dùng sức không ít, trực tiếp đánh cô bé thật đau, Cảnh Hân xoa đầu, không vui hỏi, “Sao chị lại đánh em.”

Đỗ Phi Phi lại làm tư thế muốn đánh cô thêm một cái, lần này bị Cảnh Hân linh hoạt tránh đi.

“Đánh em không biết cách nói chuyện được không? Loại chuyện này một lần là đủ rồi, sao có thể còn có lần sau chứ!”

Đỗ Phi Phi dứt lời, Cảnh Hân lập tức ngộ ra, vội đánh miệng mình, “Phi phi phi, em sai rồi! Chị Yến, xin hãy tha thứ cho lời nói trẻ con không biết suy nghĩ của em.”

Du Yến cười nói: “Chị sẽ tha thứ cho nhóc con như em.”

Một lúc sau, Dư quản gia mang điểm tâm lên, trước mặt Du Yến và Cảnh Hân là món bánh ngọt Black Forest thơm ngon, mà Đỗ Phi Phi chỉ có một tách cà phê đen.

Đỗ Phi Phi nhìn tách cà phê đen đặc, khó hiểu hỏi, “Đây là chuyện gì? Tại sao tôi lại không có bánh ngọt, chuyện đó cũng bỏ qua đi, tại sao còn đưa tôi tách cà phê không thêm sữa?!”

Dư quản gia mặt không đổi sắc đáp: “Xin lỗi, bánh ngọt trong nhà chỉ có hai miếng, cô uống tạm cà phê đi.”

Vẻ mặt Đỗ Phi Phi mông lung, “Thế có thể cho tôi ít đường và sữa không?”

Dư quản gia trưng ra vẻ mặt tiếc nuối: “Xin lỗi, đường và sữa cũng không có, cô cứ uống như thế đi.” Nói xong còn rất lịch thiệp cúi đầu khom lưng với bọn cô rồi tiêu sái rời đi.

Đỗ Phi Phi cạn lời nhìn theo bóng lưng của Dư quản gia, “Ông ta cứ như thế này mà đi sao?”

Du Yến thật sự không nhịn được, cười bò trên sô pha, cười sắp thở không nổi, mà Cảnh Hân bên cạnh lại xấu hổ đỏ bừng mặt.

“Chị đắc tội ông ta lúc nào thế?” Đỗ Phi Phi nghĩ đi nghĩ lại, căn nhà lớn như thế, có quản gia có người làm, sao có thể không có đường và sữa chứ, chắc chắn là Dư quản gia đang chỉnh cô mà.

Chờ Du Yến cười đủ rồi, mới tốt bụng cảnh tỉnh cô, “Chị vừa rồi không phải đã đánh đầu Tiểu Hân sao?”

Đỗ Phi Phi nghe xong càng thêm mông lung, “Chị đánh Cảnh Hân thì liên quan gì đến ông ấy chứ...” Đỗ Phi Phi là một người thông minh, nhìn thấy phản ứng của Cảnh Hân, lập tức hiểu ra, khó tin hỏi: “Hai người bọn họ? Sao chị không biết nhỉ? Chuyện xảy ra từ lúc nào vậy?”

Du Yến cười đáp: “Là chuyện của năm ngoái.”

Cảnh Hân vô cùng xấu hổ, kháng nghị nói: “Bọn em vẫn chưa xác định đâu!”

“Chưa xác định? Sao chị lại thấy Dư quản gia đã bắt đầu tìm nhà rồi? Hình như ông ấy muốn mua nhà ở khu C đó, trước đó còn hỏi Cố tiên sinh có giảm giá nội bộ không.”

“Chú ấy mua nhà là chuyện của chú ấy!” Cảnh Hân kiêu căng bĩu môi.

“Còn cứng miệng.” Du Yến không khách khí lườm cô, xua tay chỉ huy, “Mau đem điểm tâm của Phi Phi ra đây.”

Đỗ Phi Phi bĩu môi, “Không phải không có phần chị sao?”

“Quản gia trêu chị thôi.”

Cảnh Hân nghe lời đứng dậy vào phòng bếp mang điểm tâm, kết quả là bị Dư quản gia chặn lại.

“Cảnh tiểu thư, lát nữa em rảnh không?” Dư quản gia nghiêm túc hỏi cô.

Cảnh Hân ngẩng đầu đánh giá ông, “Có chuyện gì sao?”

“Nếu em rảnh thì cùng tôi đi xem nhà đi.”

“Loại chuyện xem nhà này, không phải là nên tìm vợ chú đi xem sao?”

Dư quản gia gật đầu nói: “Bây giờ tôi không phải đang trưng cầu ý kiến của bà xã tôi sao?”

Cảnh Hân lập tức đỏ mặt, giẫm vào chân anh một cái, “Mặt dày thối tha, ai là vợ chú chứ!” Nói xong liền mang điểm tâm vội vàng rời khỏi phòng bếp.

Có người bầu bạn trò chuyện, cả buổi chiều liền trôi qua rất nhanh, sau khi ăn xong cơm tối, đi dạo, Du Yến liền về phòng tắm rửa, Cố tiên sinh nhân lúc rảnh rỗi, liền về phòng sách giải quyết chút việc.

Du Yến ngâm trong bồn tắm cực to, rất nghiêm túc suy nghĩ chuyện rất quan trọng.

Từ lúc cô xảy ra chuyện đến bây giờ, đã sắp hai tuần rồi, cho dù tâm lý ám ảnh có lớn hơn chăng nữa thì cũng phải biến mất rồi, nhưng Cố tiên sinh đối với cô vẫn vô cùng cẩn thận, thậm chí đến cả làm ‘chuyện yêu’ cũng không thèm làm, chuyện này quá khác thường rồi, trước đó, bọn họ tuy không phải là đêm đêm cầu hoan nhưng chỉ là cô ở nhà không đi đóng phim, thì vẫn là làm khá thường xuyên.

Mà lâu như vậy anh vẫn không hành sự, chẳng lẽ Cố tiên sinh không muốn? Sao có khả năng!

Du Yến liền cầm điện thoại trực tiếp gọi cho Cố tiên sinh.

Chờ đến khi bên kia bắt máy, cô lập tức thấp giọng nói: “Chồng yêu dấu, lưng em đau, anh đến đây giúp em xoa bóp đi...”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Are you looking for some help with planning a trip to Vietnam? Look no further! The following travel guide will help you to plan your perfect trip to Vietnam. All are available in the website vietnam visits such as vietnamese food, Top things to do in Hanoi and many many information about destination, food, culture...you can find out in www.vietnamvisits.com.