Nhất niệm vĩnh hằng

Chương 1236: Khí tức của Khôi Tổ! (1)


Nhất là Bán Thần bốn mạch cùng với hai vị thần vệ trên bầu trời kia càng như vậy. Những tiếng nổ lớn khuếch tán, bốn Đại Thiên Vương từng người phun ra máu tươi, cũng giống như Đại Thiên Sư, không ngừng lui ra phía sau.

Mất đi hi vọng, chỉ còn lại có tuyệt vọng. Đối mặt với một cuộc chiến tranh đã nhất định không có cách nào đối kháng, lưu lại cho mọi người của Man Hoang, ngoại trừ ý chí sụp đổ, chỉ còn lại sự điên cuồng.

Nhưng ngay khi toàn bộ Khôi Hoàng Thành muốn sụp xuống, trong nháy mắt... bỗng nhiên, một sóng dao động từ phía dưới mặt đất Khôi Hoàng Thành ầm ầm, bạo phát ra, khiến cho thiên địa này đang nhanh chóng tử vong, lại một lần nữa biến sắc...!

Bên trong, ba thành đổ nát, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi ở chỗ đó, ở một tích tắc này hai mắt của hắn... bỗng nhiên, mở ra!

Đó là hai con mắt... con mắt trái là vàng, con mắt phải là thủy tinh!

Đó là hai con mắt... không còn sự hồn nhiên trước đó!

Đó còn là đôi mắt... sau khi mở sau, khiến cho thiên địa biến sắc, khiến cho thế giới run rẩy. Đồng thời, cũng là đôi mắt ẩn chứa hận ý vô tận!

Ở trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần mở mắt ra, toàn bộ phía dưới ba thành đổ nát, nhất thời dâng lên gió bão không có cách nào hình dung. Gió bão hung bạo này trực tiếp lại bao phủ toàn bộ ba thành, khuếch tán ra khắp nơi. Đồng thời, cũng trực tiếp dâng lên từ trong Khôi Hoàng Thành, chợt bạo phát ra!

Sóng dao động mạnh mẽ này khiến cho tâm thần tất cả mọi người bên trong mảnh thế giới này... đều chấn động mãnh liệt!

Trên Thông Thiên Đảo, Huyết Tổ đang chém giết cùng Thiên Tôn, lúc này thương thế đã cực kỳ nghiêm trọng, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống. Hắn còn đang kiên trì. Sau khi cảm nhận được sóng dao động từ Man Hoang truyền tới thế giới này, tiếng cười khàn khàn của hắn, khuếch tán ra khắp nơi.

- Thông Thiên lão tặc, ngươi cảm nhận được sao...

Sắc mặt Thiên Tôn vốn xám xịt, lúc này đã đạt tới cực hạn khó thấy được. Hơi thở của hắn gấp gáp. Hắn chợt ngẩng đầu từ phía xa nhìn về phương hướng Khôi Hoàng Thành của Man Hoang. Trong miệng giống như cắn chặt hàm răng, rít ra ba chữ...

- Bạch Tiểu Thuần...

Bên trong Khôi Hoàng Thành, thân thể Cự Quỷ Vương chấn động mãnh liệt, sắc mặt điên cuồng biến đổi. Hắn chợt cúi đầu, trong mắt mang theo vẻ không có cách nào tin tưởng, dường như so với lúc trước phát hiện người canh giữ lăng mộ tử vong, hắn còn muốn chấn động hơn.

Không chỉ có hắn như vậy. Linh Lâm Vương, Cửu U vương cùng với Đấu Thắng Vương, ba người đều hít vào một hơi, trong mắt mang theo vẻ không thể tưởng tượng nổi, đồng thời nhìn về phía mặt đất.

Đại Thiên Sư cũng như vậy. Lấy định lực của hắn, giờ phút này cũng không nhịn được kinh ngạc la lên thất thanh.

- Khí tức này...

Thiên địa nổ mạnh. Theo sóng dao động quật khởi, trời cao màu xám đang tử vong cũng dâng lên vòng xoáy mạnh mẽ. Hình như toàn thế giới ở gần tiến tới tử vong, đều sử dụng sức lực cuối cùng, phát ra tiếng hoan hô cuối cùng của sinh mệnh...

Lúc này thần sắc của Bán Thần lão tổ đầu nguồn của bốn mạch Đại lục Thông Thiên, cùng với hai thần vệ Thông Thiên Đảo này đại biến. Ở trong một chớp mắt này, trong lòng sáu người lại có sự bất an mãnh liệt đến cực hạn, không khống chế được khuếch tán ra, cuối cùng rốt cuộc hóa thành sợ hãi!

Nhất là Tinh Không lão tổ. Thần sắc của hắn biến hóa mãnh liệt hơn so với tất cả mọi người. Hắn cúi đầu nhìn chằm chằm vào mặt đất, tâm thần dâng lên sóng lớn lật trời. Khí tức cường hãn này thật sự khiến cho tu vi trong cơ thể hắn phải run rẩy. Đồng thời, cũng khiến cho hắn cảm nhận được sự quen thuộc.

- Bạch… Tiểu… Thuần...

Mọi người ở nơi này đều hoảng sợ. Đồng thời, trong hoàng cung, Khôi Hoàng cũng chợt mở mắt ra. Trong mắt hắn mang theo sự kinh hãi. Hắn cảm nhận càng rõ ràng hơn so với những người khác. Đầu tiên hắn cảm nhận được, là ở sâu bên trong mặt đất này, lúc này theo sóng dao động truyền tới... dường như có khí tức huyết mạch đồng nguyên!

Thậm chí huyết mạch của đối phương mạnh mẽ, rốt cuộc vượt qua cả mình... Theo Khôi Hoàng, điều này là chuyện không thể nào xảy ra. Nhưng hết lần này tới lần khác... lại đang… phát sinh ở trước mắt hắn!

Trời đất bị chấn động. Ở sâu bên trong mặt đất của Khôi Hoàng Thành, bên trong một cơn lốc vô tận, Bạch Tiểu Thuần đang ngồi khoanh chân tĩnh tọa, sau khi mở hai mắt ra, hắn không lập tức đứng dậy, mà lại chậm rãi... Hít vào một hơi thật sâu.

Một hơi thở này vừa hít vào, trong nháy mắt Bất Tử Trường Sinh Công trong cơ thể hắn đã hoàn thành dung hợp cuối cùng, ở bên trong thân thể hắn thông suốt, giống như tu luyện được, lại hoàn toàn không có tai họa ngầm cùng sự trì trệ. Thân thể Bán Thần đỉnh phong, tu vi Bán Thần sơ kỳ, kết hợp với nhau hình thành khí tức, lộ ra sự cổ xưa cùng tang thương, hình thành khí thế, khiến cho toàn thế giới này... ở trước mặt hắn, hình như cũng phải cam tâm tình nguyện cúi đầu!

Đó là một loại... cảm giác dường như trở thành chủ của thế giới. Đó là một loại... cảm nhận hình như thu được sự công nhận của toàn thế giới!

Một ý niệm, liền có thể khiến cho chúng sinh cúi đầu. Một ánh mắt, liền có thể khiến cho sơn hà biến ảo!

Loại cường hãn này, từ trước tới nay Bạch Tiểu Thuần chưa từng lĩnh hội qua. Nhưng hôm nay trong lòng của hắn lại không có cảm giác vui sướng, chỉ có cay đắng và phức tạp, mang theo sự nặng nề.

Nếu như cái giá để đối lấy sự cường hãn này, là phải hi sinh Đỗ Lăng Phỉ, hi sinh Bạch Hạo, hi sinh vô số sinh mạng trong mảnh thế giới này, Bạch Tiểu Thuần tuyệt đối sẽ không lựa chọn.

Nhưng người canh giữ lăng mộ đã giúp hắn tiến hành lựa chọn. Đối với người canh giữ lăng mộ âm thầm thúc đẩy tất cả những điều này lại hy sinh tất cả để thành toàn mình, Bạch Tiểu Thuần có ơn cũng có hận đan xen cùng một chỗ. Trong lòng hắn cảm thấy vô cùng phức tạp. Hắn cảm ơn, cảm ơn người canh giữ lăng mộ cứu mạng mình, cảm ơn người canh giữ lăng mộ dành cho mình tạo hóa. Nhưng cảm ơn không có nghĩa là có thể không để ý tới sự tử vong của Bạch Hạo, quên đi những giọt nước mắt của Đỗ Lăng Phỉ.

Cho nên, hắn cũng có hận. Hắn hận mình bất lực, hận người canh giữ lăng mộ vì cái gọi là sứ mệnh, thúc đẩy tất cả những điều này phát sinh. Dù trách không có nghĩa là hắn quên ơn cứu mạng, quên ơn tạo hóa. Cuối cùng, cũng chỉ có thể là cảm giác không rõ... chỉ có cảm giác vô cùng phức tạp cùng cay đắng!

Nhưng đối với Thông Thiên đạo nhân người tự tay tạo nên tất cả những điều này, Bạch Tiểu Thuần hận vô cùng mãnh liệt, đã ngập trời!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm - Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như chia se, segurazo la gi Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.