Nhất niệm vĩnh hằng

Chương 1565: Long phượng hiện lên điềm lành (1)


Chỉ là Tuyên Cổ Quyển tầng thứ ba này, bị Bạch Tiểu Thuần đặt tên là đạo pháp niệm tương lai. Đến nay, Bạch Tiểu Thuần tuy nhiều lần cảm giác sẽ sáng tạo ra, nhưng chung quy vẫn thiếu một chút.

Mặc dù là hắn hao phí khí tức Chúa Tể, cũng vậy. Hình như thiếu một chút cảm ngộ. Lúc này theo tâm tư Bạch Tiểu Thuần bình tĩnh, sau khi hắn chìm đắm vào bên trong tu hành, ở trong đầu của hắn, phác họa bề ngoài đối với niệm tương lai, cũng chậm rãi ngưng tụ, nhìn như thôi diễn, lại không phải thôi diễn.

Thậm chí linh lực kinh trong mạch trong cơ thể hắn, cũng theo phác họa trong đầu hắn đối với niệm tương lai từ từ lưu chuyển. Dần dần toàn thân hắn giống như trở nên linh hoạt kỳ ảo, cùng mảnh thế giới này, mơ hồ hình thành sóng dao động nào đó.

Không biết qua bao lâu, có lẽ là mấy ngày, lại có lẽ là mấy tháng, Bạch Tiểu Thuần quên cả thời gian trôi qua. Chỉ là sáng tạo của hắn, vẫn ở trong một tuần hoàn cố đình, không ngừng xoay xung quanh, không có cách nào sáng tạo đi ra một bước cuối cùng đối với niệm tương lai.

Cho đến sáng sớm ngày này... Một tiếng khóc nỉ non của đứa trẻ sơ sinh, giống như phá tan cân bằng nào đó trong thế gian, truyền khắp hoàng cung, thân thể Bạch Tiểu Thuần bất chợt chấn động mạnh một cái. Hơi thở của hắn đột nhiên gấp gáp. Cho dù hắn đang tu luyện, cũng cảm nhận được ở trên mảnh thế giới này, ở trong một chớp mắt này, xuất hiện một sinh mạng liên kết cùng huyết mạch của mình!

Mà cũng vào giờ phút này, công pháp của hắn từ trong vòng tuần hoàn cố định này, trong giây lát chấn động. Hình như hài tử này sinh ra, lại đại biểu cho tương lai vô hạn, giờ phút này, cùng tâm cảnh của Bạch Tiểu Thuần hoàn toàn dung hợp. Trong đầu của hắn vang lên tiếng nổ lớn... Một bước cuối cùng của niệm tương lai, trực tiếp bước qua!

Tuyên Cổ Quyển một tầng cuối cùng, niệm tương lai, thành!

Ở thời điểm công pháp của Bạch Tiểu Thuần đột phá, đồng thời toàn bộ Khôi Hoàng Triều đều đề phòng nghiêm ngặt. Rất nhiều tu sĩ phòng thủ ở xung quanh bên ngoài Khôi Hoàng Thành, chuẩn bị tinh thần một khi có người đánh bất ngờ, cho dù thịt nát xương tan, cũng phải ngăn chặn người ở bên ngoài!

Bởi vì, ngày này đối với toàn bộ con dân Khôi Hoàng Triều mà nói, có ý nghĩa quá mức trọng đại. Đây là... này con nối dõi của Khôi Hoàng bọn họ sinh ra!

Khi tiếng đứa trẻ sơ sinh này khóc nỉ non, truyền từ hoàng cung ra, khi xung quanh bên ngoài hoàng cung, rất nhiều tu sĩ tu vi đã ngoài Thiên Nhân, tiếng hoan hô của bọn họ khuếch tán ra, toàn bộ bên trong Khôi Hoàng Thành, vô số con dân ở nơi này, mỗi người đều kích động.

Khi toàn bộ Khôi Hoàng Thành này cũng không có gì phấn chấn hơn, Bạch Tiểu Thuần ở trong mật thất mở mắt ra. Hắn không có tâm tư đi tiếp tục củng cố công pháp của mình. Lúc này thân thể thoáng lắc một cái, chớp mắt biến mất. Thời điểm hắn xuất hiện, thình lình ở bên trong trong điện. Hắn thấy được bà đỡ từ trong cung của Tống Quân Uyển, ôm ra một đứa con trẻ sơ sinh!

- Chúc mừng bệ hạ, có được thiên kim!

Trên mặt bà đỡ cũng có phần kích động. Bốn phía xung quanh bà đỡ được rất nhiều nữ tu bảo vệ. Sau khi đi ra, nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần, nàng vội vàng ôm đứa trẻ sơ sinh trong tay thận trọng giao cho Bạch Tiểu Thuần.

Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, chậm rãi đỡ lấy. Nhắc tới cũng lạ, nữ hài tử này vốn còn đang khóc nỉ non, nhưng sau khi được Bạch Tiểu Thuần ôm lấy, cuối cùng lại đừng khóc, mà mở to đôi mắt mỹ lệ sáng như sao, tò mò nhìn Bạch Tiểu Thuần. Dần dần, cuối cùng nàng lại nở nụ cười.

Nụ cười này thuần khiết vô cùng, giống như ánh mắt trời đầu tiên trong trời đất này, vào giờ phút này, chiếu vào trong mắt Bạch Tiểu Thuần, dũng mãnh tràn vào đến sâu bên trong tâm linh của hắn, dung hợp cùng linh hồn!

- Thiên kim, đây là nữ nhi của Bạch Tiểu Thuần ta!

- Thưởng, tất cả mọi người, đều có thưởng!

Bạch Tiểu Thuần thoải mái cười to, ôm nữ nhi của mình, giống như hài tử dạo qua một vòng. Sau đó, hắn kích động trong bước vào trong cung của Tống Quân Uyển. Khi thấy được Tống Quân Uyển lúc này nằm ở trên giường, mặc dù sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng tinh thần lại rất không tệ.

- Quân Uyển, nàng nhìn xem, đây là thiên kim của chúng ta!

Bạch Tiểu Thuần thật sự rất cao hứng. Lúc này hắn giơ nữ hài nhi trong tay lên cao, ở trong gian phòng đó xoay quanh. Nữ hài tử này vừa lúc mới bắt đầu giống bị dọa cho giật mình, nhưng rất nhanh lại càng nở nụ cười. Nếu không phải là bàn tay nhỏ bé không có cách nào giơ lên, sợ là lúc này còn có thể vỗ tay.

Tiếng cười khanh khách vang lên, ở trong một chớp mắt này, khiến cho tất cả những người nghe được, cảm giác giống như tiếng trời lọt vào tai.

Chú ý tới đứa trẻ mới sinh trong tay Bạch Tiểu Thuần, trên mặt Tống Quân Uyển lộ ra dáng vẻ tươi cười mẫu tính. Nàng tức giận trừng mắt với Bạch Tiểu Thuần.

- Người đã lớn như vậy, thế nào lại giống như đứa trẻ.

Cùng lúc đó, đám người Lý Thanh Hậu, Đại Thiên Sư, Cự Quỷ Vương chờ ở ngoài hoàng cung đều được thông báo cho biết tiểu công chúa được sinh ra. Lý Thanh Hậu ngửa mặt lên trời cười ha ha. Đám người Đại Thiên Sư, Cự Quỷ Vương đều phấn chấn. Nhất là Cự Quỷ Vương, trong lòng của hắn lúc này cao hứng không thôi.

- Ha ha, quả nhiên là nữ hài. Nói như vậy, địa vị nhà Tử Mạch chúng ta, lại hoàn toàn vững chắc!

Theo tiếng cười của mọi người ở ngoài hoàng cung truyền ra, rất nhanh, người trong toàn bộ Khôi Hoàng Thành đều biết tin tiểu công chúa được sinh ra. Sau đó lại là ngoài thành, không ngừng khiến cho tin tức này tiếp tục được khuếch tán. Người trong toàn bộ Khôi Hoàng Triều, đều biết chuyện này. Từng tiếng hoan hô truyền khắp các khu vực ở bên trong Khôi Hoàng Triều.

Cùng lúc đó, ở một trong chỗ điện khác, bốn phía xung quanh Chu Tử Mạch có rất nhiều nữ tu cùng bà đỡ, đều đang nóng nảy chờ đợi. Bạch Tiểu Thuần ở đây, lúc này tất nhiên sẽ không quên Chu Tử Mạch. Nhưng hắn lại ôm hài tử, cùng Tống Quân Uyển trò chuyện chơi đùa với nữ nhi. Tống Quân Uyển cũng biết lúc này trong lòng Bạch Tiểu Thuần nhớ mong bên kia. Vì vậy nàng khó có được một lần ôn nhu, giục Bạch Tiểu Thuần nhanh qua bên đó.

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần cảm động, hôn trán Tống Quân Uyển một cái, sau đó ôm nữ nhi, một đường giơ lên cao, ở trong tiếng cười của nữ nhi, lao thẳng đến trong cung Chu Tử Mạch.

Lại ở trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần bước vào trong cung, lại một tiếng khóc còn lớn hơn so với trước, từ bên trong gian phòng của Chu Tử Mạch truyền ra. Tiếng khóc này giống như sấm sét ngang trời, mặc dù không phải vang dội vô cùng, nhưng lại ở trong một cái chớp mắt truyền ra, làm cho cả tất cả tu sĩ huyết mạch thế giới Thông Thiên bên trong Khôi Hoàng Triều, thân thể đều chấn động mạnh một cái!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 4 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như cuoc song, tan bien quan am linh cam luc Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.