Nhất niệm vĩnh hằng

Chương 1598: Một năm kia (2)


Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần thức tỉnh, người thiếu niên kia giống như thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rất nhanh, hắn hình như chú ý tới sự suy yếu của Bạch Tiểu Thuần cùng với mí mắt dường như không nhịn được sắp cụp xuống, người thiếu niên này lập tức sốt ruột, lại đẩy Bạch Tiểu Thuần mấy cái. Mắt thấy em trai mình hình như không kiên trì nổi, tim của người thiếu niên này cũng đang đau đớn. Hắn lo lắng thở hổn hển. Hắn biết, đệ đệ ở nơi này đang đói. Lúc này điều duy nhất có thể khiến cho đệ đệ có sức lực, chính là thực ăn.

- Tiểu Trần, kiên trì một chút nữa. Ca ca giúp ngươi đi tìm thực ăn. Ngươi chờ ta. Ta sẽ lập tức trở về!

Người thiếu niên mười ba mười bốn tuổi này, lúc này rõ ràng lo lắng, trong mắt mang theo một tia quyết đoán. Thời điểm xoay người, thần sắc hắn cũng xuất hiện một tia dữ tợn, giống như một con sói cô độc, lại lao thẳng đến rừng cây phía xa.

Thân thể hắn gầy yếu. Lúc này hình như theo nguy cơ của Bạch Tiểu Thuần, hắn bạo phát ra sự dẻo dai tới kinh người. Hắn lại trong trời đông giá rét này, không để ý tới vết thương cùng sự suy yếu của bản thân, nhanh chóng chạy đi... Dần dần biến mất ở trong mắt của Bạch Tiểu Thuần.

- Ca...

Bạch Tiểu Thuần thì thào, nhưng âm thanh lại không có truyền đi. Hắn biết ca ca là muốn đi tìm thức ăn giúp mình. Ký ức trước kia, vào giờ phút này hiện lên trong đầu. Hắn mơ hồ nhớ, từ trên bầu trời xuất hiện châu chấu màu trắng. Sau đó liên tục mất mùa, lại có ôn dịch khuếch tán. Người trong thôn phần lớn chết đói, bệnh chết. Trong đó bao gồm cả cha mẹ của bọn họ.

Nếu không phải là ca ca hắn kiên cường, một đường dẫn theo người yếu nhiều bệnh như hắn đi ra, sợ là hắn cũng đã chết. Là ca ca của hắn, ở đoạn đường này chiếu cố hắn, thậm chí cùng những người trưởng thành kia cướp giật thực ăn. Từ bắt đầu bị đánh, cho đến sau đó, trong mắt ca ca lại mang theo hung quang, lần lượt trở nên tàn nhẫn. Ngay cả người trưởng thành cũng đều sợ hãi ca ca của hắn.

Mà mỗi lần có thực ăn, ca ca đều để lại phần lớn cho hắn. Ca ca cho dù đói bụng nuốt nước bọt, đều bày ra bộ dạng không đói bụng, thường xuyên nói, chính là...

- Ta là ca ca của ngươi.

Lại như vậy, hắn mới lấy sống đến bây giờ. Trên thực tế ở thời khắc này trong trí nhớ của Bạch Tiểu Thuần, mình là Chu Trần, ca ca là Chu Phàm. Nếu như không có gánh nặng là chính hắn, lấy sự tàn nhẫn của ca ca, ở trong thế giới giống như loạn thế này, nhất định phải tốt hơn so với hiện tại rất nhiều...

Nhưng cho dù có ca ca chiếu cố, người yếu nhiều bệnh như hắn, lúc lại đi đến nơi này, cũng không chịu nổi nữa.

- Không có ta, ca ca nhất định có thể sống sót tốt hơn...

Bạch Tiểu Thuần thầm thì thào. Cuối cùng hai mắt hắn nhắm nghiền. Theo hoa tuyết bay xuống, lửa sinh mệnh của hắn từ từ ảm đạm, lại trong nháy mắt khi sắp tắt, bỗng nhiên, gió tuyết trong bầu trời đột nhiên dừng lại, lập tức bị một lực mạnh trực tiếp quét ngang. Tất cả khuếch tán ra. Thậm chí châu chấu màu trắng trong gió tuyết kia, đều tránh ra, lộ ra một lão nhân từ trên bầu trời, sắc mặt khó coi, chậm rãi đi qua.

Ở trong nháy mắt khi nhìn thấy lão nhân, tất cả dân chạy nạn trên mặt đất, mỗi một người đều run rẩy trong quỳ xuống lạy, muốn mở miệng cầu cứu. Nhưng ngay khi bọn họ mở miệng, từ trong miệng bọn họ, có số lượng lớn châu chấu trực tiếp bò ra...

Hình như ngay cả sức lực gào thảm cũng không có, những dân chạy nạn ở trong thống khổ này, chỉ có thể chờ đợi tử vong.

Lão nhân này mặc đạo bào, lặng lẽ từ bầu trời đi qua, nhìn những dân chạy nạn trên mặt đất này đã sớm bị châu chấu ký sinh, trong mắt của hắn có sự thương hại, cũng có bất đắc dĩ. Than nhẹ một tiếng, lão nhân giơ tay phải vung lên. Nhất thời những dân chạy nạn này thống khổ giãy dụa. Mỗi người đều giống như được giải thoát, hai mắt chậm rãi nhắm nghiền.

Làm xong những điều này, tâm tình của lão nhân càng thấp. Hắn tính rời khỏi đó. Nhưng ánh mắt hắn đảo qua chỗ của Bạch Tiểu Thuần. Hắn bỗng nhiên khẽ a một tiếng, bước chân chợh dừng lại, cẩn thận nhìn mấy lần. Trong mắt của hắn thoáng lộ ra một biểu tình không thể tưởng tượng nổi.

- Đạo thể?

Hơi thở của lão nhân có chút dồn dập, trong nháy mắt hạ xuống tới bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, vung tay phải lên. Nhất thời một tia ánh sáng ôn hòa dung nhập trong thân thể Bạch Tiểu Thuần, khiến cho ngọn lửa sinh mệnh của hắn dần dần sắp tắt, lúc này trở nên ổn định.

Sau khi lão nhân cẩn thận kiểm tra, niềm vui bất ngờ trong mắt của hắn càng rõ ràng hơn. Cuối cùng hắn ngửa mặt lên trời cười, ôm Bạch Tiểu Thuần hôn mê, trực tiếp phóng lên trên không trung, đi về phía xa...

Cho đến sau khi lão nhân rời khỏi một nén hương, từ trong rừng cây phía xa, thân ảnh nhỏ gầy của Chu Phàm, lúc này tập tễnh đi từng bước một trở về. Ở trên mặt tuyết phía sau hắn, ngoại trừ vết chân ra, còn có từng giọt máu tươi nhỏ xuống, nhìn thấy mà giật mình.

Chân của hắn bị thương. Lúc này trên mặt hắn cũng có thêm mấy vết thương. Còn nữa, bụng lúc này cũng có máu tươi tràn ra. Toàn thân hắn thoạt nhìn rất chật vật, nhưng trong mắt của hắn lại mang theo sự kích động cùng phấn chấn. Trong ngực của hắn có một khối bánh màn thầu. Bánh màn thầu mang theo máu, đó là hắn liều mạng, mới từ chỗ của người khác giành được.

- Tiểu Trần, ta tìm được thức ăn...

Thiếu niên đi nhanh vài bước. Nhưng âm thanh vừa truyền ra, hắn lại biến sắc. Ở đây thi thể đầy đất, khiến cho hơi thở của hắn nhất thời dừng lại. Trong mắt hắn lộ ra sự lo lắng, chợt bỏ chạy về phía Bạch Tiểu Thuần ở lại trước đó. Lúc đến nơi này, hắn cái gì cũng không thấy được. Chỉ là bốn phía xung quanh những thi thể đã bị châu chấu gặm cắn hơn phân nửa, chỉ còn lại có hài cốt, khiến cho tim hắn, trong nháy mắt thật giống như bị người hung hăng bóp lấy.

- Tiểu Trần!

- Tiểu Trần!

Âm thanh của người thiếu niên đầy thê lương. Mất đi người thân duy nhất, giống như mất đi tất cả. Thân thể hắn run rẩy, không ngừng tìm kiếm. Cuối cùng hắn quỳ gối ở nơi đệ đệ hắn biến mất, nhìn bánh màn thầu đầy máu trong tay, nước mắt của hắn rơi xuống.

- Tiểu Trần...

Hắn bi thương tới cực độ, không chú ý tới, lúc này theo mùi máu tươi của hắn, một đám châu chấu màu trắng đang từ bầu trời nhanh chóng lao đến, trong nháy mắt lại nhấn chìm thân thể hắn.

Trong tinh không, bên trong khu phế tích tiên giới, bên cạnh đầu của chúa tể, ở dưới sự quan tâm mật thiết của tiểu khí linh, thân thể Bạch Tiểu Thuần run lên bần bật. Sau khi mắt thoáng mở ra, một cảm giác suy yếu trước đó chưa từng có, khiến cho hắn thoáng cái lại mất đi sức lực, khóe miệng tràn ra máu tươi. Hắn bị uy áp cái đầu của chúa tể trực tiếp đẩy ra, cuốn ngược ra sau.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay là một trang bị tất yếu bạn trẻ để nghiên cứu, học tập các kiến thức từ các nước phát triển. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như amatol la gi nghia cua tu amatol la amaton thuoc no, concurrence la gi nghia cua tu concurrence la su trung nhau su xay ra don chắc chắn kỹ năng tiếng Anh của bạn sẽ được cải thiện mỗi ngày, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp